CHƯA TỐT NGHIỆP TRƯỜNG ĐỜI.

Thứ Tư, 18 tháng 9, 2013

KHẮP NƠI HIỆP THÔNG CÙNG GIÁO XỨ Mỹ Yên- Nghi Lộc- Nghệ An


Nhiều ngày qua tình hình Mỹ Yên - Nghi Lộc Nghệ An không hề bình yên khi mà nhà cầm quyền sau khi đàn áp đẫm máu giáo dân . Làm hơn 30 người bị thương và phải nhập viện
Nhưng bên cạnh đó họ đã dùng truyền thông định hướng của đảng để vu cáo , bẻ cong sự thật
Trước tình hình này Đức Cha Nguyễn Thái Hợp đã lên tiếng cực lực phản đối những hành xử sai trái của chính quyền Nghệ An trong việc dùng vũ lực với đồng bào
Không những không chịu nhìn nhận sai phạm. Họ tiếp tục theo những mánh lới tráo trở cũ và tiếp tục vu khống linh mục. Dùng truyền thông dàn dựng để vu cáo và chia rẽ lương giáo và xúc phạm tôn giáo
Cho đến lúc này bà con công giáo khắp nơi vẫn từng ngày thắp nến cầu nguyện cho công lý và hòa bình . Đồng thời hướng về hiệp thông cùng giáo xứ Mỹ Yên và các giáo dân trong cơn hoạn nạn trước bạo quyền cộng sản
Kính mời quý độc giả theo dõi những hình ảnh sau Và chúng ta , dù theo tôn giáo nào trong lúc này chúng ta cũng cùng hiệp thông với đồng bào Mỹ Yên- Nghi Lộc lên án hành vi bạo quyền côn đồ của nhà cầm quyền Nghệ An






















Copy từ: Bùi Hằng’ blog


.................

Thứ Ba, 17 tháng 9, 2013

Thưa ngài Tony Blair, ngài là cố vấn cho Việt Nam không nổi đâu


Tư Ếch
Kính gửi ngài Tony Blair- cựu thủ tướng nước Anh xa xôi- kính mến!

Tôi vội vã viết ngay bức thư này cho ngài, sau khi nghe tin rằng ngài sẽ làm cố vấn kinh tế/chính trị cho đất nước chúng tôi theo thông cáo báo chí trong nước đưa tin rầm rập.
Tôi là con một nông dân Việt Nam, từ nhỏ đã biết làm ruộng, trồng rau nuôi gà, vớt bèo, nhổ bông súng….sau này lớn lên tôi làm công nhân bán thời gian tại một nhà máy xuất khẩu thủy sản tại địa phương. Trong lúc nghỉ hè, tôi làm toàn thời gian cho nhà máy, dù rất nhỏ người và xấu xí nhưng năng xuất lột tôm của tôi không hề kém cạnh một công nhân lành nghề nào. Sau khi tôi tốt nghiệp phổ thông trung học, tôi thi vào đại học và ra trường đi làm với tư cách một cử nhân, cái bằng cấp mà xã hội Việt Nam vẫn tự ngầm hiểu với nhau rằng tôi thuộc tầng lớp trí thức.
Tôi phải xin lỗi ngài vì cái lý lịch trích ngang dài dòng này bởi vì một lý do tôi sẽ trình bày tiếp sau đây, xin ngài hãy kiên nhẫn.
Đất nước chúng tôi hiện này có cái tên khá dài, rất hay “Cộng hoà xã hội chủ nghiã Việt Nam”, đó còn là câu chữ đầu tiên trong mọi văn bản hành chính trong nước kể cả trong ngoại giao. Dưới dòng tiêu đề đó bắt buộc phải có thêm 6 chữ nữa, cũng rất hay đó là  “Độc lập- Tự Do- Hạnh Phúc”. Tôi nghĩ phàm làm người, nếu một xã hội, một đất nước nào đó có điều kiện về mọi mặt mà tiệm cận được những tiêu chí trên thì có lẽ con người của xứ sở đó đang sống trong một xã hội không khác gì thiên đường.
Và chính xác là chúng tôi, những người dân của đất nước này đang được dẫn dắt đến thiên đường.
Như phần đầu tiên giới thiệu, tôi đã trải qua ba vị trí: nông dân, công nhân, trí thức. Chính quyền VN từ rất lâu khi mà đảng CS lên nắm quyền, ngay trong hiến pháp của đất nước chúng tôi đã có một quy định trong điều 4.
Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác – Lê Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.
Nói như thế thì có phải chính những người như tôi là đội tiên phong lãnh đạo đất nước chúng tôi, phải thế không ngài? Thế nhưng nói vậy mà không phải vậy đâu.
Ngài là một thủ tướng tài năng, điều đó chẳng ai phủ nhận, một thủ tướng Anh sau khi đảng Lao động thắng lớn trong cuộc tổng tuyển cử 1997 và cho đến nay ngài là thủ tướng lâu năm nhất của đảng Lao động và là người duy nhất dẫn dắt đảng này chiến thắng ba cuộc tổng tuyển cử kề nhau. Có lẽ ngài quá tài năng, đầy bản lĩnh và kinh nghiệm trong vai trò của nhà lãnh đạo một đảng cầm quyền cũng như vai trò thủ tướng của một nền kinh tế lớn trong cộng đồng gồm 27 quốc gia châu Âu; đó có phải là lý do khiến ngài tự tin để đảm nhận vai trò cố vấn kinh tế/chính trị cho đất nước chứng tôi phải không?
Nếu suy nghĩ như thế thì….có lẽ ngài đã nhầm.
Để thành công, ngoài tài năng ra chúng ta còn cần có sự trải nghiệm. Tuy nhiên, ngài chỉ thành công ở Anh, dù là một thể chế chính trị quân chủ lập hiến thì việc ngài ngồi vào vị trí thủ tướng cũng là do người dân bầu chọn. Nó hoàn toàn khác với đất nước chúng tôi, những người như tôi đây, đã bao giờ được quyền bầu chọn thực sự người đại diện cho mình. Nói thế để tôi cảnh báo với ngài một điều, mọi thứ ngài nên cân nhắc cho chín chắn.
Trên tư cách một công dân đã sống gần ba mươi năm tại Việt Nam, tôi xin có vài gợi ý để ngài suy nghĩ
- Theo ngài thế nào là một nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN? Ở đất nước chúng tôi, tất cả đều được định hướng kể cả tình cảm và giáo dục. Ngài không tin ư? Người cộng sản được xem là có gan sắt, tim đồng, ngay trong giai đoạn chiến tranh, những tình cảm con người như “cha con, vợ chồng, anh em, tình yêu đôi lứa” đều phải kiềm nén lại, nếu biểu hiện ướt át sẽ là kẻ ủy mị. Còn trong giáo dục, chúng tôi theo Liên Xô đó ngài ạ, vì vậy những tàn dư của Mỹ- Ngụy là đốt hết, phá hết. Thậm chí ngay cả trong lịch sử, cái lĩnh vực không thể bẻ cong, bịa đặt được, chúng tôi có lúc thì sôi sục tinh thần chống bành trướng Trung Quốc xâm lược, còn bây giờ thì im lặng và lại được báo chí, giáo dục tuyên truyền theo chiều hướng “láng giềng hữu nghị” là 4 tốt và 16 chữ vàng đó ngài ạ. Khó hiểu lắm. Những bia mộ ghi tên anh hùng liệt sĩ ở Hoàng Sa và Trường Sa bị đục bỏ thảm hại. Thử hỏi, lịch sử mà cứ lúc này lúc khác theo định hướng thì học sinh làm sao mà yêu mộn sử được, học sinh ở đất nước chúng tôi chán ghét môn sử, khi không phải thi tốt nghiệp môn sử họ đã ăn mừng, xét nát tài liệu ôn thi để xả rác đầy sân trường.
- Nền kinh tế Tư bản mà ngài là người lãnh đạo ấy theo học thuyết Marx của chúng tôi- kim chỉ nam cho mọi hành động của người cộng sản- gọi là nền kinh tế vô nhân đạo, bóc lột, bất công tàn bạo. Ngài định đem nó sang đây để áp dụng chế độ tàn bạo bất công đó ư? Chúng tôi đang hướng tới thiên đường, là hanh phúc ấm no, nhà nước của dân do dân, vì dân, là làm theo năng lực; tức là nếu tôi ốm yếu, mỗi ngày tôi chỉ quét một cái sân chùa nho nhỏ; nhưng tôi lại được hưởng theo nhu cầu đấy. Vì vậy, việc một người cộng sản làm việc nhẹ nhàng mà có tiền mua xe hơi nhà lầu cũng không khó lý giải. Xã hội chúng tôi không cần phải làm việc quần quật như bên xứ ngài đâu.
- Ngài là một thủ tướng giỏi, nhưng ngài nên nhớ chúng tôi cũng có một thủ tướng là ông Nguyễn Tấn Dũng được báo giới khen là giỏi nhất Châu Á, một thủ tướng tài năng được cả báo Hàn, báo Đức ca ngợi, ngài đã chắc hơn ông ấy? Ông thủ tướng chúng tôi cũng đã từng làm y tá, theo người cộng sản làm CM từ khi còn niên thiếu, từng sống trong rừng thiêng nước độc có rất nhiều rắn rít, muỗi vắt, liệu sức đề kháng của ngài đã hơn ông ta? Ông Dũng sống tại VN, biết hết những thách thức và cơ hội của chúng tôi, liệu ngài đã giỏi bằng ông ta trong việc lèo lái con thuyền nhà nước VN ở tại VN?
- Ở đất nước các ngài, kinh tế tư nhân, tài sản và phần lớn các công ty liên doanh đều do các tập đoàn tư nhân sở hữu và quản lý. Còn chúng tôi, đất đai và phần lớn tài sản là của chung, là sở hữu toàn dân, trong đó nhà nước đại diện quản lý. Vậy thì mấy cái mớ kiến thức và kinh nghiệm của ngài quả thật tréo ngoe tréo càng với chính sách của chúng tôi rồi. Ví dụ như trường hợp gia đình tôi đây, đất đai của ông bà tổ tiên nhà tôi sống mấy trăm năm nay, từ thời nhà Nguyễn cai trị, trải qua thời kỳ Pháp thuộc, rồi chính quyền người Mỹ nhảy vào miền Nam Việt Nam, chúng tôi chẳng có mất tí đất nào, đó là tài sản của chúng tôi với giấy bằng khoán ghi rõ chúng tôi là chủ sở hữu. Còn bây giờ, tờ giấy đó chỉ công nhân cho chúng tôi về quyền sử dụng thôi.
…….
Tôi có nhiều vấn đề để thưa cùng ngài, tuy nhiên với đầu óc hạn hẹp, tôi chỉ nhớ được bấy nhiêu đó, mong ngài xem xét cho kỹ lưỡng. Đất nước chúng tôi đang tươi đẹp thế này, lỡ mà ngài nhảy vào làm cố vấn mà nó lao dốc thì lúc đó ngài có hối tiếc cũng không kịp đâu. Coi chừng ngài sẽ phải lãnh trách nhiệm trước quốc hội của Việt Nam, trước nhân dân Việt Nam, bao nhiêu thanh danh cao quý trước đây của ngài xem chừng cũng khó mà giữ được.
Xin chào ngài và mong ngài suy nghĩ cho thật chín chắn

Copy từ: Ba Sàm



...................

Nổ súng chống độc tài áp đặt bất công là... mâu thuẫn gia đình!?


“Nhiều khả năng, nguyên nhân dẫn đến hành động nổ súng của Đặng Ngọc Viết là do xuất phát từ những mâu thuẫn trong gia đình...” - một lãnh đạo công an tỉnh Thái Bình nhận định như vậy - (VTC News 12/09/2013)
Tiếc thương, không muốn khuấy động thêm nữa đến linh hồn một nhân cách “rất người” bởi lòng bất khuất (anh Đặng Ngọc Viết) trong bài viết trước đó (Chấp nhận chết - cho đồng loại sống!?) trên Danlambao mà hàng trăm comments của bạn đọc từ bốn phương đồng loạt gửi về không một lời nào chê trách mà duy nhất chỉ là ngưỡng mộ tiếc thương hướng về vong linh anh, thì ngược lại một lập luận “trái chiều” thiếu trung thực của một quan chức lãnh đạo CA tỉnh Thái Bình: “Nhiều khả năng, nguyên nhân dẫn đến hành động nổ súng của Đặng Ngọc Viết là do xuất phát từ những mâu thuẫn trong gia đình...” (!?) Dù trước đó, trong cuộc họp báo ngay sau vụ nổ súng trong phần đọc báo cáo nội vụ, ông Đỗ Đình An - Chủ tịch UBND TP. Thái Bình đã đứng lên cho biết: “Vụ việc không xuất phát từ mâu thuẫn cá nhân, mà nguyên nhân chính của vụ việc nổ súng gây chết người là có liên quan đến công tác đền bù giải phóng mặt bằng” - (www.baodatviet.vn/.../toan-canh-vu-no-sung-trong-ubnd-tpthai-binh-23)
Những nhiễu loạn thông tin loại này từ một vài phát ngôn viên “còn đảng còn mình” trực thuộc cơ quan nhà nước khiến chúng ta nhớ lại vụ án cưỡng chế thu hồi đất ở Tiên Lãng, Hải Phòng của Gia đình ông Đoàn Văn Vươn khi mà tuyệt đối, tất cả các quan chức đảng và nhà nước từ UBND/xã Vinh Quang, Huyện Tiên Lãng đến TP/hải Phòng đều một mực khẳng định trước báo chí công luận việc cưỡng chế là “đúng Pháp luật” thậm chí “ngài” chánh văn phòng Huyện còn nói như té nước vào mặt PV báo chí truyền hình TW “Không thể dừng lại, những vụ việc như loại này chúng tôi cưỡng chế nhiều rồi, hoàn toàn đúng luật” (?) Nhưng kết quả như thế nào của v/v Tiên Lãng thì không cần phải nhắc lại, ai cũng biết.
Vì vậy cái lập luận “Nhiều khả năng, nguyên nhân dẫn đến hành động nổ súng của Đặng Ngọc Viết là do xuất phát từ những mâu thuẫn trong gia đình...” chỉ là hành vi, nếu không nằm trong mưu đồ định hướng “chính trị” thì cũng hèn mọn như “gắp lửa bỏ tay người” hay “đánh bùn sang ao” nói lấy được, tránh cái xấu cho chế độ “đảng ta” mà không cần động não nội suy.
Gần giống như v/v Đoàn Văn Vươn, về phía UBND Tp. Thái Bình cho biết trong vụ việc giải phóng mặt bằng tại khu ruộng của gia đình anh Viết, chính quyền đã chấp nhận phương án bồi thường theo yêu cầu của anh Viết và đến nay không hề có mâu thuẫn quá căng thẳng giữa hai bên. Anh Viết cũng chưa có đơn từ khiếu nại, kiến nghị gì về vấn đề này.
Nhưng theo anh trai của anh Viết là Đặng Ngọc Vinh cho rằng: “Em tôi bức xúc vì chuyện đất đai, mức thu hồi bồi hoàn quá rẻ mà giá mua đất ở khác thì giá quá cao.” 
Còn ông Nguyễn Hải Trường, Chánh văn phòng UBND thành phố Thái Bình lập luận rằng ông Viết đã lấy phần lớn tiền đền bù nhưng sau đó ông Viết không muốn nhận tiền mà muốn lấy đất đền bù. Việc này hai bên đang giải quyết, chưa có quyết định cuối cùng. Đồng thời ông cũng cho rằng: “Nếu cho rằng ông Viết quá bức xúc vì giá đền bù không thỏa đáng thì không đúng. Khung giá đã có quy định, không có chuyện thấp hay cao”. 
Trong khi đó, anh trai anh Viết là Đặng Ngọc Vinh lại khẳng định: “Nguyên nhân dẫn đến hành động mang súng vào trụ sở UBND TP bắn người của em tôi (Đặng Ngọc Viết - PV) là xuất phát từ sự bức xúc kéo dài “quá lâu” về vấn đề giải tỏa, đền bù đất của gia đình.” Cũng có nghĩa sự tuyệt vọng bởi chờ đợi “quá lâu” hay do nguyên nhân nào khác từ bộ phận chuyên trách “bồi hoàn”. Gây nên sự phẫn nộ uất ức tạo ra tiếng súng từ Anh Viết.
Theo anh trai và những người thân trong gia đình của anh Viết thì bản thân anh là người hiền lành, không nghiện ma túy, rượu chè, thậm chí không hút thuốc lá, rất quan tâm đến bạn bè, gia đình.
Trên một kênh thông tin khác, chân phương trung thực hơn từ PV một tờ báo “nhà nước, đảng”:
Chiều 12.9, chúng tôi (PV báo Thanh Niên) đã tìm về chùa Đông Sơn (còn gọi là chùa Đông, thôn Dục Dương, xã Trà Giang, Huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình), nơi Đặng Ngọc Viết tự sát, để tìm hiểu cụ thể thêm các thông tin.
Bà Lê Thị Tám, một phật tử ở thôn Dục Dương, thường đến phụ việc công quả ở tại chùa Đông, là người đầu tiên phát hiện vụ việc Đặng Ngọc Viết tự sát.
Bà Tám kể lại: “Khoảng 15 giờ chiều (11.9), có một người đàn ông đi xe máy đến cổng chùa và xưng tên là Viết, người gốc ở làng. Sau đó người này vào sân chùa ngồi chơi uống nước với bà Tám và một số phật tử khác, nói chuyện trong làng, giọng rất bình thản.”
Bà Tám cũng cho biết trong câu chuyện của mình, anh Viết có kể về việc nhà anh ở Tp. Thái Bình có đất đền bù nhưng giá tiền đền bù quá thấp. Đến khoảng 18 giờ, khi được mời cơm chiều, anh Viết có xin một bát cơm chay lót dạ.
Bà Tám và các phật tử khác để ý thì thấy thỉnh thoảng anh Viết lại quỳ gối dưới chân bức tượng Phật Bà Quan Âm cầu nguyện.
Theo các nhân chứng tại chùa, anh Viết tự sát vào tầm hơn 19 giờ tối cùng ngày (11.9) dùng súng tự bắn vào tim (không phải bắn vào đầu như tin đã đưa) sau đó ném súng xuống dưới ao, rồi tử vong.
Bà Tám ở chùa Đông Sơn chỉ nơi anh Đặng Ngọc Viết tự sát 
Như nói trên, theo ông Nguyễn Hải Trường, Chánh văn phòng UBND thành phố Thái Bình cho rằng: “Ông Viết quá bức xúc vì giá đền bù không thỏa đáng thì không đúng. Khung giá đã có quy định, không có chuyện thấp hay cao”.
Tuy nhiên ông Trường nên hiểu rằng trên thực tế, việc áp dụng pháp luật đất đai nhiều nơi không chỉ sai ở địa phương mà còn ở cả Trung ương (Tiên Lãng). Nhiều cơ quan hành chính ở địa phương có quan niệm rất sai lầm về cơ chế Nhà nước thu hồi đất. Thu hồi đất đai là vấn đề rất nhạy cảm bởi nó động chạm đến quyền lợi người dân, kế sinh nhai của họ và tình cảm của họ trên mảnh đất từ cha ông họ để lại sinh sống. Đằng sau quyết định thu hồi đất - giao đất thường chứa chất những mối quan hệ kinh tế tài chính phức tạp, vốn dĩ hay đi liền gắn với tư lợi của cá nhân người có chức năng, của cơ quan quyền lợi nhóm có thẩm quyền... Mà thực tế nó đã diễn ra rất nhiều lần, trước mắt nhân dân, công luận, rất xót xa, đau lòng. Cũng nên nhắc lại để chúng ta nghiệm suy từ di lụy vì sao anh Viết nổ súng...

Từ mồ hôi nước mắt và “máu” của cả gia đình, (cả xã Quang Vinh đều chứng nhận) ông Đoàn Văn Vươn phải mất nhiều năm mới biến đất bãi bồi hoang dã ven biển thành ao đầm nuôi tôm cá tiện nghi xinh đẹp, khiến các “quan” xã, huyện động lòng tham, muốn ngồi mát ăn bát vàng, toa rập cùng nhau “nhất trí” cưỡng chế thu hồi bằng vũ lực (dù trái Pháp Luật)...

Họ đã dùng cả xe ủi phá tan căn nhà trên đất ao đầm để gia đình ông Vươn không còn nơi cư ngụ canh tác phải bỏ ao đầm. Nhưng cuối cùng từ tiếng súng và tiếng mìn phản kháng vang lên đó, chân lý cả nước vọng lại và lẽ phải đã một phần hiện diện dù hiện nay ông Vươn và người thân vẫn còn trong lao tù với bản án phi nhân mà kẻ thủ ác cầm đầu LL vũ trang cưỡng chế lại được “ngài” Thủ Tướng “X” phong hàm lên “Tướng Cướp” (Đỗ Hửu Ca – GĐ/CA/Hải Phòng).
Và hình như dư âm, vang vọng, thôi thúc từ sự bất khuất đó - Hôm nay đến lượt anh Đặng Ngọc Viết thay cho lời phản kháng nghiêm khắc: “Gia đình tôi không thể sống được thì “quí vị” cũng không có lý do gì hiện diện trên cõi đời này” bằng cách bắt buộc những cánh tay nối dài của cường quyền, áp đặt bất công, phải trả giá trong một “nút thắt” đẫm máu mà không ai có thể mở ra hay ngăn chặn được.
Bởi vì: Như bị dồn đến chân tường. Dưới một chế độ độc tài toàn trị đầy tham nhũng thối nát, pháp luật trong tay những kẻ bạo quyền thì “người dân” nhân danh công lý tự xử người và tự xử ta như anh Đoàn Ngọc Viết để dứt khoát không thể đứng trước vành móng ngựa nhận án từ pháp chế độc tài XHCN rồi dựa cột hứng đạn của phường vô lại đội lốt đầy tớ nhân dân, đó là khúc ca “Bi tráng” cất lên mà tất cả chúng ta có thể ngẩng đầu hiểu được.

Copy từ: Dân Làm Báo


...............

Giáo phận Vinh tiếp tục tìm hiểu sự thật ở Mỹ Yên


Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok
2013-09-17
Hình ảnh vụ việc Mỹ Yên trên đài VTV1
Hình ảnh vụ việc Mỹ Yên trên đài VTV1
screen capture/VTV1
Nghe bài này
Trước những cáo buộc từ phía Ủy ban Nhân dân tỉnh Nghệ An, cơ quan truyền thông của tỉnh này cũng như của trung ương đối với vụ việc tại giáo xứ Mỹ Yên, linh mục đoàn giáo phận Vinh tiếp tục lên tiếng để chứng minh những cáo buộc từ phía chính quyền và truyền thông Nhà nước là không đúng sự thật.
Người đứng đầu linh mục đoàn cũng như toàn giáo phận Vinh, Đức giám mục Phao lô Nguyễn Thái Hợp, cho biết về điều đó trong cuộc nói chuyện với biên tập viên Gia Minh của Đài Á Châu Tự Do vào sáng ngày 17 tháng 9 như sau:
Đức giám mục Phao lô Nguyễn Thái Hợp: Chúng tôi tiếp tục cầu nguyện, tiếp tục đưa những thông tin về phía những người dân bị đàn áp. Và càng ngày chúng ta thấy sự dàn dựng của nhà nước và sự bóp méo sự thật càng ngày càng lộ ra. Có lẽ chính quyền đã chuẩn bị trước: đưa cả quân đội, đưa cả cảnh sát rồi bộ đội, cơ động đến để gài bẫy người dân; rồi cũng thuê người để ném đá và chụp ảnh những người được thuê ném đá đó để đưa lên. Bây giờ càng ngày, càng nhiều ngày hơn chúng tôi đứng từ phía nạn nhân thì có những thông tin rõ hơn.
Và tôi cũng rất ngạc nhiên bức thư của ông Thái Văn Hằng gửi cho Tổng giám mục Nguyễn Văn Nhơn- chủ tịch Hội đồng Giám mục, rồi sau đó gửi cho tất cả các linh mục thuộc giáo phận Vinh lặp lại quan điểm đó- quan điểm của báo đài Nghệ An cũng như của VTV1 đã đăng tải. Chúng tôi rất ngạc nhiên! Chính vì vậy hôm qua, các linh mục giáo phận Vinh đã họp để đọc lại bản đó và sẽ công bố một bản trả lời nói lên quan điểm của chúng tôi về những nhận định và rồi sẽ có những thông tin khác nữa để dần dần cho thấy sự thật ở đâu, sự thật như thế nào.
Có lẽ chính quyền đã chuẩn bị trước: đưa cả quân đội, đưa cả cảnh sát rồi bộ đội, cơ động đến để gài bẫy người dân; rồi cũng thuê người để ném đá và chụp ảnh những người được thuê ném đá đó để đưa lên
ĐGM Phao lô Nguyễn Thái Hợp
Cuộc chiều ngày 4 tháng 9, chuyện đó chúng tôi hoàn toàn bất ngờ, chúng tôi không dàn dựng chuyện đó. Bà con thân nhân của ông Khởi cũng như ông Hải, họ tin một cách ngây thơ lời hứa hẹn của ông chủ tịch xã, và quan chức của huyện mà họ đến. Họ đến hai bàn tay không, không chuẩn bị gì; trong khi phía Nhà nước đưa lính ở trên núi, coi như dàn binh bố trận. Có thông tin nghi giáo dân Vinh làm một cuộc khởi loạn hay gì đó, Nhà nước mới làm dữ dội như vậy.
Hình ảnh vụ việc Mỹ Yên trên đài VTV1 (2)
Hình ảnh vụ việc Mỹ Yên trên đài VTV1 (2)
Phía bà con có một số người đưa máy hình ra chụp, nhưng những ai đưa máy hình ra chụp thì bị đánh tàn tệ, lấy cả máy hình; nhiều khi trả lại không còn phim trong đó nữa. Thành ra chúng tôi không có số hình như bên kia dàn dựng; nhưng dần dần cũng qui tụ lại một số hình.
Có ai mà mấy chục dân đến mà đưa cả gần ngàn công an, bộ đội, cơ động đến. Đó là sự dàn binh bố trận
Gia Minh: Truyền thông Nhà nước và ông Thái Văn Hằng, phó chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh Nghệ An cho rằng các chức sắc, ngay cả đức giám mục, chức việc của giáo xứ Mỹ Yên bị kích động bởi những người mà họ nói là thế lực phản động trong và ngoài nước, Đức Giám Mục nghĩ sao và trình bày thế nào với công luận?
Đức giám mục Phao lô Nguyễn Thái Hợp: Điều có thể nói lại một lần nữa là dàn dựng và vu khống một cách trắng trợn. Nhưng cũng may hôm nay chúng ta đang ở trong thời đại toàn cầu hóa, trong thời đại thông tin không như mấy thập niên trước đây thành ra dư luận thấy rõ hơn và càng ngày càng thấy rõ hơn sự dàn cảnh. Điều gì cũng có hai mặt cả: nếu dùng vũ lực có thể thắng nhưng rồi nhiều khi có thể chết vì chính vũ lực đó. Gian dối có thể đưa lại thành quả lúc đầu, nhưng trong chiều dài lịch sử ai dùng vũ lực và gian dối phản lại. Chúng tôi vẫn tin tưởng như vậy.
Gia Minh: Thưa Đức giám mục, trong một trả lời phỏng vấn của Đài RFA hồi tuần trước, đức giám mục có nói rằng qua hành xử của chính quyền tỉnh Nghệ An thì cánh cửa đối thoại bị đóng sập lại. Đối thoại là con đường mà giáo hội theo đuổi lâu nay, vậy không lẽ sắp đến đây con đường đối thoại không thể khai thông được?
Chúng tôi đứng về phía những người bị nạn, luôn luôn chúng tôi chủ trương đối thoại; nhưng để đối thoại thì đòi hỏi phải đối thoại một cách chân thành thẳng thắn giữa những người nói thật với những người không lươn lẹo
ĐGM Phao lô Nguyễn Thái Hợp
Đức giám mục Phao lô Nguyễn Thái Hợp: Chúng tôi vẫn sẵn sàng chủ trương của Giáo hội là chủ trương đối thoại. Đó cũng là chủ trương của nhân loại hôm nay dù rằng các nước nhiều khi phải dùng biện pháp quân sự; nhưng đó là biện pháp ngắn hạn. Riêng chúng tôi từ phía nạn nhân, chúng tôi không có chủ trương, mà đây Nhà nước ‘bày binh bố trận’, Nhà nước đánh dân, Nhà nước lừa dân. Chúng tôi đứng về phía những người bị nạn, luôn luôn chúng tôi chủ trương đối thoại; nhưng để đối thoại thì đòi hỏi phải đối thoại một cách chân thành thẳng thắn giữa những người nói thật với những người không lươn lẹo. Chúng tôi vẫn chờ đợi những hành động chân thành hơn, khả tín hơn để rồi tiếp tục đối thoại.
Gia Minh: Ông Thái Văn Hằng trong trả lời truyền thông trong nước có trích dẫn phát biểu của Giáo hoàng Bê nê đíc tô thức 16 và Thư Chung của Hội đồng Giám mục Việt Nam trước đây ‘Sống Phúc âm giữa lòng dân tộc’ ( ý nói giáo dân Mỹ Yên vừa qua không hoàn thành bổn phận công dân); theo Đức Giám mục họ có theo đúng tinh thần của những điều ấy không?
Đức giám mục Phao lô Nguyễn Thái Hợp: Họ trích dẫn bản văn theo cách nhìn của họ; thử hỏi rằng họ có tạo cơ hội để cho người Công giáo đồng thời cũng là người công dân không. Thật sự ra Nhà cầm quyền có tôn trọng những Bản Công ước quốc tế như Bản Tuyên Ngôn Quốc tế Nhân quyền cũng như những bản tuyên ngôn về vấn đề chính trị mà Nhà cầm quyền đã ký hay không! Có lẽ người đòi hỏi cũng nên đặt tay lên trán để suy nghĩ và có lẽ càng ngày chúng ta càng hiểu rõ hơn. Tôi thấy Đức Giê Su đã nói ‘sự thật sẽ giải phóng các con’. Hiện tại chưa thể làm sáng tỏ hết nhưng vẫn tiếp tục làm sáng tỏ điều đó.
Gia Minh: Chân thành cám ơn Đức Giám mục tiếp tục dành cho Đài cuộc nói chuyện hôm nay.



Copy từ: RFA


.......................

KHI ‘CÁI TÔI’ QUÁ LỚN



* BÙI VĂN BỒNG
           Hôm mới đây, ngồi uống cà phê sáng với mấy ông cán bộ hưu trí bên sông Hậu, tôi nghe họ kể chuyện về mấy ông lãnh đạo cấp trên có nhiều tật xấu, nhưng ai phê bình cho dù bằng cách nào thỉ các "quan cách mạng" đó vội ‘bật lo xo’, cứ giãy nãy lên như đĩa phải vôi. Thậm chí họ còn tỏ thái độ ghét bỏ, xa lánh người đã trung thực, chan tình, thẳng thắn phê bình,. Rồi một ông chép miệng: “Lãnh đạo ta phần nhiều là vậy, chỉ thích khen, thích nịnh, không chấp nhận ai phe ebình”. Một vị khác nói: “Tỏ thái độ còn đỡ, đằng  này còn trù úm, chèn ép, đẩy đuổi người phê bình mình. Còn cái TÔI tệ hại hơn là trắng trơn tham lam vơ vét của nhà nước, chiếm đất của dân thì cái TÔI lớn hơn và thực dụng hơn. Đó là chủ nghĩa cá nhân quá nặng rồi”…
Con người từ khi ra đời đã tồn tại cái tôi. Tự điển Thesaurus định nghĩa về cái TÔI (hay ngã kiến, bản ngã - egoismism/the selfness) là sự tự nhận thức của một người về tư cách, nhân phẩm hoặc giá trị của chính mình, đặc biệt là để phân biệt mình với thế giới bên ngoài và các cá nhân khác. "Cái TÔI" được hình thành ngay từ khi con người sinh ra và qua tiếp xúc với thế giới bên ngoài, "cái tôi" học cách cư xử sao cho kiểm soát được những ham muốn vô thức không được xã hội chấp nhận. Từ những ham muốn vụ lợi nhưng còn vô thức ba đầu, cái TÔI lớn dần lên và trở thành những ham muốn y sthức, dân xtới những thủ đoạn đê tiện, hèn kém và cả tội ác.
Trong thư gửi cho tín hữu Philipphê, thánh Phaolô chú trọng đến cách sống trong cộng đòan cũng như trong đời sống gia đình. Trong đời sống cộng đòan, Ngài khuyên họ hãy có những đức tính cần thiết như sự đồng tâm nhất trí tránh chia rẽ, sự thông cảm với nhau vui cùng người vui khóc cùng người khóc, sự khiêm nhường, tránh tìm hư danh, tránh tìm tư lợi  nhưng hãy tìm lợi ích cho những người khác.
Quan niệm về cái tôi thường được hiểu theo hai khía cạnh: (1) Tích cực: sự hãnh diện phù hợp về những giá trị, nhân phẩm của chính bản thân; (2) Tiêu cực: sự nhận định sai về những giá trị, nhân phẩm của mình đưa đến sự tự ti hay tự tôn, biểu hiện thự dụng, chỉ thấy tiền tài, của cải, vật chất là hơn tất cả mọi thứ trên đời. Tuy nhiên, xem ra từ mấy chục năm nay đã thấy “bộ phận lớn” cán bộ đảng viên có chức có quyền lại dính chùm vào vế thứ hai trên đây. Họ chỉ biết lợi dụng chức vụ, quyền hạn, khoác áo đảng cộng sản, ngụy trang cái vỏ cán bộ cách mạng đẻ trục lợi, thành tỉ phú, trọc phú, ‘tư sản đỏ’, sống lối tư bản nhưng vẫn tự vỗ ngực là “giai cấp vô sản”, giai cấp “tiền phong” của cách mạng! Họ đã thực sự biến chất, hoàn toàn suy thoái về đạo đức, lối sóng, nhưng nếu ai phê bình họ thì lập tức bị quy chụp là chống đảng, chống nhà nước, bôi xấu lãnh đạo, bị áp đặt là do “thế lực thù địch” xúi giục…
Suy thoái về đạo đức, lối sống là điểm yếu chí tử, làm cho đảng bộc lộ những yếu kém trước dân, tiềm chứa nhiều nguy cơ hiểm họa trong đảng, tại hại cho nền chính trị-xã hội. Mọi đảng viên trước hết phải thắm chữ ‘hồng’ sau đó mới đến ‘chuyên’. Nhưng cả hồng và chuyên đều không có thì đó là mầm hại ngay trong đảng. “Hồng” là đạo đức của người cộng sản. Đạo đức cơ bản nhất là toàn tâm toàn ý vì dân vì nước, vì mục đích cao cả, tránh hết mọi biểu hiện cá nhân chủ nghĩa, ích kỷ, vụ lợi, co lại xây cho cái TÔI ngày càng lớn, choán hết mọi đạo lý. Biểu hiện đạo đức là quan điểm, nhận thức tư tưởng, lối sống, cách sống và cả tác phong giao tiếp, phương pháp công tác… Một phép cân bằng rất đơn giản: Ai không có đạo đức cách mạng, thì người đó không xứng đáng mang danh đảng viên. Nhưng trong thực tế, đảng viên đương chức đương quyền, vị trí lãnh đạo, người  đứng đầu lại suy thoái về đạo đức, lối sống. Hai chữ ‘đảng viên’ chỉ là cái áo khoác ngoài, như kiểu áo tàng hình, để họ mượn đó mà hành động bất nhân, thất đức. Họ lợi dụng sự mạnh thế trong nhiệm kỳ, lợi dụng chức vụ quyền hạn, tranh thủ tìm mọi cơ hội, mánh lới, kéo bè kết cánh để vơ vét tiền của dân, khoét rỗng quốc khố, trực tiếp làm nghèo đất nước, đẩy đời sống của người dân vào nghèo túng, khó khăn, làm cho xã hội ngày càng trì trệ kéo dài
            Nhưng, một nghịch lý là: Túi riêng cứ mỗi ngày thêm căng phồng, phình to tới vô cực, không biết mấy cho vừa; còn việc công thì MACKENO. Rồi cũng không sao. Mọi mánh lới che đậy chạy chọt, lấp liếm, tráo trở đã giúp họ ‘hạ cánh an toàn’, ẵm theo khối tài sản lớn do tham nhũng mà có. Thế mà, họ vẫn vinh danh lên bục nhận …Huy hiệu  mấy chục năm tuổi đảng !?  Họ cứ lèn cho căng chật túi riêng, có ‘tập thể lãnh dạo’ có ‘cơ chế’ chịu, còn họ vẫn nở mặt, vênh váo mạng danh “đảng viên trung kiên, có nhiều đóng góp cho cách mạng, suốt đời hy sinh phấn đáu cho lý tưởng cộng sản”…
Đó là một nghịch lý phơi bày ra hết bộ mặt thật của những kẻ khoác áo đảng để vụ lợi cá nhân, gia đình, dòng họ. Chính họ mới là ‘thé lực thù địch’ của đảng và của nhân dân. Chính họ mới là biểu hiện rõ nhất của suy thoái toàn diện, họ đang ‘tự diễn biến’ làm mất uy tín đảng cầm quyền, phá nát hệ thống thể chế, bôi bẩn vào bàn chất chế độ.
Nghị quyết Hội nghị Trung ương 4 (khóa XI) đã chỉ rõ: Nguyên tắc "tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách" trên thực tế ở nhiều nơi rơi vào hình thức, do không xác định rõ cơ chế trách nhiệm, mối quan hệ giữa tập thể và cá nhân, khi sai sót, khuyết điểm không ai chịu trách nhiệm. Do vậy, vừa có hiện tượng dựa dẫm vào tập thể, không rõ trách nhiệm cá nhân, vừa không khuyến khích người đứng đầu có nhiệt tình, tâm huyết, dám nghĩ, dám làm, tạo kẽ hở cho cách làm việc tắc trách, trì trệ, hoặc lạm dụng quyền lực một cách tinh vi để mưu cầu lợi ích cá nhân.
Những quy định về chức danh, chức trách, về trách nhiệm người đứng đầu đã rõ ràng, nhưng khi thực hiện lại buông lơi, bỏ trống, dễ dàng cho qua, không theo nguyên tắc. Khái niệm về “tập thẻ lãnh đạo” rất chung chung, hiểu thế nào cũng đúng, làm cách nào cũng ít bị ‘trật lề’ , ít khi bị coi là vi phạm nguyên tắc, miễn là có cách đưa ra thường vụ, cáp ủy bàn, tìm cách ‘xin ý kiến’ coi như xong. Nhưng tập thể lãnh đạo lại chỉ là cái cớ, còn hành động tụy tiện sai pháp luật, vô nguyên tắc thì không cá nhân nào chịu trách nhiệm một các rõ ràng.
Huấn thị về đạo đức, lối sống của đảng viên thì rất rõ ràng; như là: Mỗi cán bộ phải thực sự gương mẫu, nói đi đôi với làm, phải có tinh thần tập thể, tinh thần “lo trước thiên hạ vui sau thiên hạ”; phải công bằng với mọi người, công tâm, chính tâm… thì dân sẽ tin, sẽ phục và làm theo. Thế nhưng, cá nhân người đứng đầu và các chức danh không cần gương mẫu, không cần lo với thiên hạ, chỉ  lo làm sao hưởng nhiều hơn thiên hạ, vui trước cái vui của hiên hạ,…thì lại vẫn không sao, không ai đụng đến. Họ đã tự cho mình đặc quyền đặc lợi được hưởng CNCS trước thế giới: “Làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu”.
Nguyên nhân chính là những quy định về nguyên tắc lãnh đạo của đảng chưa được ‘luật hóa’ chưa đi vào nền nếp, chưa có những quy định và thực hiện nghiêm kỷ luật, điều lệ đảng. Cái chung chung là mớ bùng nhùng. Thêm vào đó, các cấp bộ đảng lại buông lỏng vai trò lãnh đạo. Từ cấp cơ sở trở lên buông lỏng quản lý, coi nhẹ giáo dục, rèn luyện đảng viên, thiếu kiểm tra, dôn đốc. Vũ khí phê bình-tự phê bình bị biến thành thứ sơn quết bên ngoài, hô hào cho kêu, nhưng trong thực tế chẳng có hiệu ích gì. Hơn nữa, người đứng đầu lại cùng chung ‘ý tưởng’ tham nhũng như cấp dưới, thì ai lãnh đạo ai? Ai điều hành quản lý ai? Và ai kiểm tra, kiểm điểm ai?
Những biểu hiện buông lỏng lãnh đạo làm mất vị trí, vai trò, xem nhẹ kỷ luật, điều lệ đảng đã trở thành chuỗi con cờ Domino dẫn tới: Túi riêng cứ chất cho đầy / Việc chung bỏ mặc, bầy hầy chẳng sao”.
BVB
Copy từ: Bùi Văn Bồng’ blog


....................