CHƯA TỐT NGHIỆP TRƯỜNG ĐỜI.

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

Vụ xử “nóng” nếu CSGT làm bậy”: xử sao cho xuể !



(NLĐO) - Lực lượng cảnh sát giao thông trải khắp cả nước, nếu lực lượng này tiêu cực thì cũng không thể có lực lượng nào kiểm tra xử lý nổi


Thông tin Tổng cục Cảnh sát Quản lý Hành chính về trật tự an toàn xã hội - Bộ Công an lập 14 đoàn vi hành kiểm tra lực lượng công an các địa phương khi thực hiện nhiệm vụ trong dịp Tết Nguyên đán 2013 làm nhiều bạn đọc nức lòng. Bên cạnh đó quy định CSGT phải có biển hiệu cảnh sát tuần tra, kiểm soát giao thông đường bộ (thẻ xanh) mới được dừng phương tiện càng làm người dân an tâm, bớt lo lắng về việc bị “làm tình, làm tội” khi ra đường.

Thẻ gì cũng xử phạt

Thực tế, nhiều bạn đọc khá bức xúc là việc dù quy định mang thẻ xanh có hiệu lực từ ngày 1-1-2013 nhưng thực tế đến nay người dân vẫn bị “quấy nhiễu” bởi các lực lượng không có thẻ này.

Bạn đọc lấy tên Thông tư, cho biết: “Trả lời báo chí lãnh đạo ngành công an đã nói như thế nhưng những ngày qua trên địa bàn xã Phước Kiểng huyện Nhà Bè - TPHCM, người dân vẫn thấy 1 nhóm cảnh sát trật tự (mặc áo xanh) đứng ngay dốc cầu Rạch Đỉa ra hiệu dừng phương tiện để kiểm tra giấy tờ và "làm tiền" người điều khiển phương tiện giao thông mà không hề lập biên bản. Vậy xin hỏi: chiếu theo Thông tư 45/2012 thì cảnh sát trật tự có quyền ra hiệu dừng phương tiện giao thông để kiểm tra xử lý vi phạm giao thông hay không?”.

Bạn đọc Xuân Thời cung cấp thêm thông tin: “Khắp tuyến QL1A nhóm cảnh sát trật tự các huyện huyện làm ráo riết, chặn xe xử phạt vô tư. Trong đoạn từ Hưng Lộc - Xóm Ngô Quyền (gần ngã ba Dầu Giây – tỉnh Đồng Nai) chỉ có 200 m mà có 2 tốp cảnh sát của huyện Suối Tre và huyện Thống Nhất “làm nhiệm vụ”. Những bất hợp lý ấy nghe nói hoài mà có gì thay đổi đâu? Đặc biệt, tối nào cũng có đua xe ở khu vực này  mà không hề thấy CSTT bắt một chiếc nào trong bọn đua xe ấy”.
Từ ngày 1-1-2013, cảnh sát giao thông đeo thẻ xanh mới được dừng phương tiện. Ảnh: Thế Kha
 
Đã từng bị cảnh sát trật tự chặn xe phạt nhiều lần, một bạn đọc lấy tên Công Nhân Nghèo phản ánh: “Nếu thực hiện đúng theo Thông tư 45 thì hình ảnh CSGT nói riêng và lực lương công an nói chung sẽ mang lại niềm tin và thiện cảm của người dân. Tuy nhiên, mấy hôm nay mặc dù Thông tư 45 đã có hiệu lực nhưng vẫn còn tình trạng cảnh sát trật tự mặc đồ xanh chặn bắt xe của người tham gia giao thông để "làm khó...". Tại các KCN Biên Hòa, cảnh sát mặc đồ xanh chặn xe của anh chị em công nhân chúng tôi khi đi làm ca đêm về và phạt vô tư. Vậy tôi xin hỏi Trung tướng Tô Thường, nếu chúng tôi muốn khiếu nại hoặc báo tin khẩn thì phải làm thế nào?”.

Sao đẩy trách nhiệm cho dân !

Trước ý kiến của Thiếu tướng Nguyễn Văn Tuyên, Cục trưởng Cục CSGT Đường bộ, Đường sắt (C67) - Bộ Công an cho rằng: “Việc giám sát CSGT do cả xã hội làm, phát hiện trường hợp nào thì có biện pháp chấn chỉnh”, nhiều bạn đọc bức xúc: “lực lượng của Bộ Công an còn chưa xử lý nổi mấy “ông trời con” làm luật người đi đường thì dân chúng làm sao làm nổi. Bị thổi phạt biết là oan ức nhưng nói lại vài tiếng thì bị giam xe, quy là chống người thi hành công vụ… thì người dân nào dám phản ánh".

Bạn đọc Trần Bá Cương thẳng thắn: “Xin hỏi thiếu tướng Nguyễn Văn Tuyên: Từ trước tới nay lực lượng giám sát đã phát hiện mấy vụ CSGT tiêu cực? Hay chỉ là do báo chí phát giác. Còn vấn đề người dân giám sát thì nơi nào tiếp nhận thông tin phản ánh của người dân? Cần phải công khai số điện thoại các nơi này. Và vấn đề quan trọng hơn là nơi đó có thực sự xử lý những phán ánh của người dân hay không, xử lý như thế nào ? Tại TPHCM, phòng CSGT (PC67) là đơn vị cao nhất của lực lượng CSGT thành phố nhưng ai thử phản ánh vào số điện thoại của phòng này thì sẽ biết ngay như thế nào”.
Người dân có thể giám sát, phản ánh những tiêu cực của CSGT. Ảnh: Thế Kha 

Bạn đọc Công Bằng, nói thẳng: “Trung ương huấn thị cho cấp dưới rất rõ ràng, nhưng càng xuống dưới thì loạn. Dịp Tết là thời điểm làm ăn của những thành phần CSGT kém phẩm chất gây mất lòng tin trong nhân dân. CSGT gì mà chặn đường đêm khuya, đoạn đường thì vắng, tại sao không chặn nơi thanh thiên, bạch nhật? phải chăng có gì mờ ám ?”. Bạn đọc Hoàng Phương , phân tích: “cảnh sát gia thông đòi tiền sao dám không đưa, nếu đưa thì làm sao tố cáo được. Đưa tiền rồi mà còn tố cáo không khéo mang thêm cái tội đưa hối lộ, tù như chơi”.

Đối với việc xử lý CSGT biến chất, bạn đọc Nguyễn Sài Gòn, ngao ngán: “Trước đây hàng chục năm, một lãnh đạo ngành công an đã từng nói bắt được CSGT nào nhận hối lộ 5.000 đồng thôi là còng tay tại chỗ. Nhưng rốt cuộc những CSGT biến chất chẳng ngán và ngày càng phát triển. Chắc chắn lãnh đạo ngành CSGT biết rất rõ từng cán bộ chiến sĩ của mình ai là người tận tuỵ trách nhiệm với công việc, ai là những con sâu mọt, để xử lý và loại ra khỏi lực lượng. Nhưng thực tế hiện này thì ra sao ? nạn mãi lộ quá công khai, trắng trợn mà người dâ chỉ biết chấp nhận chứ không thể làm gì khác”.
 
Tại sao Bộ Công an lại cấp thẻ xanh cho CSGT ?
Trả lời câu hỏi của phóng viên Báo Người Lao Động về việc trước khi ban hành Thông tư 45/2012, Bộ Công an có tổng kết, đánh giá về các quy định liên quan đến việc CSGT tuần tra, kiểm soát trên đường, Thiếu tướng Nguyễn Văn Tuyên, Cục trưởng Cục CSGT đường bộ, đường sắt cho biết: Các quy định sau một thời gian thực hiện đều phải tổ chức đánh giá lại. Có cái ở thời điểm vài năm trước thì phù hợp nhưng bây giờ thì không nên phải điều chỉnh. Việc xuất hiện thêm tấm thẻ xanh sẽ giúp cả xã hội và Bộ Công an giám sát, quản lý hoạt động của lực lượng này được tốt hơn.

Theo tìm hiểu của chúng tôi, việc Bộ Công an ban hành Thông tư 45/2012 xuất phát từ những bất cập trong việc quản lý thẻ tuần tra, kiểm soát (thẻ đỏ) của lực lượng CSGT trước đây. Cục CSGT đường bộ, đường sắt và Tổng cục cảnh sát quản lý hành chính về trật tự an toàn xã hội đã phát hiện việc cấp thẻ đỏ tuần tra, kiểm soát quá tràn lan, thậm chí cấp không đúng đối tượng gây khó khăn trong việc xác định số lượng chính xác cán bộ đủ tiêu chuẩn tuần tra, kiểm soát. Sau đó lãnh đạo Bộ Công an đã có công điện yêu cầu chấn chỉnh việc này, đồng thời giao Tổng cục cảnh sát quản lý hành chính về trật tự an toàn xã hội chỉ đạo lực lượng xây dựng ngay một thông tư siết chặt việc này. Đó là lý do xuất hiện chiếc thẻ xanh với những quy định về cấp thẻ, quản lý thẻ khá chặt chẽ trong Thông tư 45.
T. Kha

Phạm Hồ
 
 

Copy từ:Người Lao Động

THƯ GỬI BÀ HUỲNH THỊ SINH


THƯ GỬI BÀ HUỲNH THỊ SINH

Hà Nội, ngày 18 tháng 1 năm 2013
.
Kính gửi Bà quả phụ Huỳnh Thị Sinh, vợ cố Trung tá Ngụy Văn Thà;
       Thưa Bà;
       Chúng tôi những người con nước Việt, trong những ngày này, lòng đang hướng về Hoàng Sa và Trường Sa thân yêu của Tổ quốc xin gửi đến Bà cùng gia đình lời thăm hỏi ân cần và lời chúc an lành, hạnh phúc!
       Cách đây 39 năm, ngày 19/1/1974, trong một cuộc chiến không cân sức với quân xâm lược Trung Cộng để bảo vệ Hoàng Sa, Trung tá Ngụy Văn Thà, Hạm trưởng Chiến hạm Nhật Tảo HQ-10 đã tử trận cùng 73 đồng đội của Ông. Từ đó, toàn bộ quần đảo Hoàng Sa đã rơi vào tay quân xâm lược.
       Chúng tôi vô cùng xúc động trước sự hy sinh anh dũng của Ông nhà. Ông đã hiến thân vì Tổ quốc – một sự hy sinh vẻ vang nhất, hơn bất cứ một sự hy sinh nào. Sự hy sinh ấy là một tấm gương cho các thế hệ sau noi theo trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc của người Việt Nam.
       Thưa Bà;
       Chúng tôi rất vui vì những năm gần đây, sự kiện Hoàng Sa được nhắc lại và lần đầu tiên, nhiều người mới biết đến. Các giá trị dần dần được trả lại đúng bản chất của nó.
       Ngày 24/7/2011, một cuộc biểu tình tại Hà Nội đã tôn vinh Ông nhà cùng những chiến sĩ đã ngã xuống Hoàng Sa và những chiến sĩ đã ngã xuống Trường Sa 14 năm sau đó.
       Ngày 27/7/2011, Lễ tưởng niệm chiến sĩ Việt Nam hy sinh trong các cuộc chiến đấu bảo vệ Tổ Quốc đã được tổ chức tại Sài Gòn mà bà là nhân vật được mời dự. Buổi lễ đã tri ân tất cả các chiến sĩ hy sinh trong các cuộc chiến chống xâm lược tại biên giới phía Bắc, biên giới Tây Nam, tại Hoàng Sa và Trường Sa.
       Những người đã ngã xuống vì Tổ Quốc đều chung trong người dòng máu Lạc Hồng, không có lý do nào để phân biệt người của chế độ này hay chế độ khác.
       Chúng tôi tin rằng sớm muộn rồi Tổ Quốc sẽ vinh danh xứng đáng Ông nhà cùng đồng đội của Ông đã ngã xuống trong cuộc Hải chiến Hoàng Sa.
       Trung tá Ngụy Văn Thà và nhiều đồng đội của Ông còn nằm lại nơi biển cả. Nhưng dù sao, Ông và đồng đội vẫn được nằm trong lòng Đất Mẹ, dù nơi ấy đang bị kẻ thù chiếm đóng.
       Trong ngày giỗ của Ông, chúng tôi sẽ hướng về Biển Đông cầu mong cho linh hồn Ông cùng đồng đội được siêu thoát, để bày tỏ lòng tri ân những người đã ngã xuống trong cuộc Hải chiến Hoàng Sa.
       Dù đảo không giữ nổi nhưng dân tộc ta, đời này và các đời sau sẽ tìm mọi cách lấy lại quần đảo Hoàng Sa, thu hồi về với đất Mẹ thân yêu.
       Thưa Bà;
       Chúng tôi được biết sau khi Ông nhà mất đi, dù tuổi đời còn rất trẻ, bà đã ở vậy nuôi ba con gái, cuộc sống của Bà hiện còn nhiều khó khăn. Lại nghe nói căn nhà chung cư nơi Bà ở đã phá đi làm lại, không biết bây giờ thế nào. Nhưng dù sao, chúng tôi luôn mong Bà sống thanh thản. Bà hãy tự hào vì Bà là vợ của một người anh hùng.
       Ký lá thư này là những người yêu Tổ Quốc Việt Nam, yêu đồng bào Việt Nam đến cháy bỏng, trong đó có cả những người lính từng là những người khác chiến tuyến với Ông nhà lúc sinh thời. Nhưng tất cả những người lính chỉ đơn thuần làm nghĩa vụ công dân trong chế độ mà họ sống, dù bên này hay bên kia trong giai đoạn đau thương của lịch sử dân tộc không bao giờ có lỗi và giờ đây, khi ngộ ra, họ không coi những người ở bên kia chiến tuyến là kẻ thù.
       Kính chúc Bà sang năm mới bình an, có nhiều sức khỏe để làm những việc hữu ích phụng sự cho Tổ quốc Việt Nam.
       Chúng tôi nhờ Bà chuyển lời thăm hỏi, lời chúc mừng năm mới đến ba con gái của Bà, do sự hiến thân cao cả của Ông nhà mà sớm mồ côi cha.
Xin cùng Bà hô lên một câu khẩu hiệu mà chúng tôi
từng hô trên đường phố Hà Nội trong ngày 24/7/2011:
NGỤY VĂN THÀ BẤT DIỆT!
Kính thư
1
2345

Chúng tôi đồng ký tên:
.
  1. Nghiêm Ngọc Trai – Hà Nội
  2. Nguyễn Tường Thụy – Hà Nội
  3. Phan Trọng Khang- Hà Nội
  4. Phạm Thị Lân – Hà Nội
  5. Nguyễn Thị Dương Hà – Hà Nội
  6. Hoàng Cường – Hà Nội
  7. Hoàng Hà – Thanh Xuân – Hà Nội
  8. Văn Dũng – Việt Trì – Phú Thọ
  9. Ngô Duy Quyền – Hà Nội
  10. Trương Văn Dũng – Hà Nội
  11. Nguyễn Lân Thắng – Hà Nội
  12. Lê Thị Bích Vượng – Hà Nội
  13. Lã Việt Dũng – Hà Nội
  14. Nguyễn Thành Tiến – Hải Phòng
  15. Đặng Bích Phượng – Hà Nội
  16. Nguyễn Xuân Diện – Hà Nội
  17. Phạm Quỳnh Hương – Hà Nội
  18. Nguyễn Thúy Hạnh – Hà Nội
.
Cùng các vị có tên sau ký tên qua thư điện tử
.




Trần Vinh
Hoàng Mai – Hà Nội

Huỳnh Công Thuận
Tp Hồ Chí Minh

Lê Hồng Hà
Washington – Hoa Kỳ

Ngô Hoàng Hưng
Gò Vấp – Tp Hồ Chí Minh

Anna Nguyễn
Illinois – Hoa Kỳ

Nguyễn Văn Phúc
Tây Sơn – Bình Định

Vũ Ngọc Thắng
An Dương – Hải Phòng

Nguyễn Thanh Hưng
Cầu Giấy – Hà Nội

Trần Hoàng Tuấn
Gò Vấp – Tp Hồ Chí Minh

Lê Chí Thành
Thanh Xuân – Hà Nội

Nguyễn Văn Thuận
Hoàng Mai – Hà Nội

Trần Thị Nga
Phủ Lý – Hà Nam

Nguyễn Trường Sơn
Thanh Xuân – Hà Nội

Paul Đỗ Trí
Lâm Đồng

Vũ Đình Quý
Kiến Xương – Thái Bình

Lê Thị Thu Trà
Hai Bà Trưng – Hà Nội

Nguyễn Trọng Thu
Windsor – Canada

Nguyễn Thế Anh
Từ Liêm – Hà Nội

Nguyễn Công Chính
Tp Hồ Chí Minh

Nguyễn Tiến Dũng
Vinh – Nghệ An

Trần Phong
California – Hoa Kỳ

Trần Helen
California – Hoa Kỳ

Trần Cindy
California – Hoa Kỳ

Trần Christine
California – Hoa Kỳ

Trương Quốc Dũng
Tân Bình – Tp Hồ Chí Minh

Nguyễn Quang Duy
Melbourne - Australia

Phạm Anh Tuấn
Pleiku – Gia Lai

Phạm Duy Hiển
Vũng Tàu – Bà Rịa – Vũng Tàu

Đặng Đinh Tấn Trương
Tp Hồ Chí Minh

Phan Anh Khoa
Phú Vang – Thừa Thiên Huế

Nguyễn Ngọc Yến
Hoàng Mai – Hà Nội

Nguyễn Duy Anh
Hai Bà Trưng – Hà Nội

Huỳnh Nguyễn Đạo
Bangkok – Thái Lan

Nguyễn Đức Sắc
Tây Hồ – Hà Nội

Hồ Đặng Vũ Thi
Gò Vấp – Tp Hồ Chí Minh

Bùi Thị Quyên
Tân Phú – Tp Hồ Chí Minh

Nguyễn Văn Diễn
Việt Yên – Bắc Giang



..
Đã gửi theo đường chuyển phát nhanh ngày 18/1/2013
.
Việc lấy chữ ký không phổ biến rộng và chốt danh sách sau đó chưa đến 1 ngày. Sau khi thư gửi đi còn một số quý vị tiếp tục ký qua email gồm:
JB Nguyễn Hữu Vinh, Hà Nội
Lê Mạnh Ninh, kiểm toán, Hà Nội
Nguyễn Vũ Nhân, kỹ sư, Sài Gòn
Phạm văn Thành, Pháp
Bùi Quang Thắng, nguyên Cán bộ Đoàn, Ba Đình, Hà Nội
Vũ Quốc Ngữ, thạc sỹ, nhà báo. Thanh Trì, Hà Nội.
19/1/2013



Copy từ:Nguyễn Tường Thụy


 

Phiên tòa xử tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân bị hoãn


VRNs (19.01.2013) – Sài Gòn – Luật sư Nguyễn Văn Đài cho biết phiên tòa ngày 22.01 tới tại Sài Gòn xét xử tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân bị trì hoãn. Ông nói: “ngày hôm nay giảng viên Phạm Minh Hoàng được gọi lên tòa án và thông báo là phiên tòa ngày 22 tới bị hoãn”. Giảng viên Phạm Minh Hoàng sẽ tham gia phiên tòa với tứ cách là nhân chứng. Cũng trong ngày hôm nay luật sư Nguyễn Thị Ánh Hương, người tham gia bào chữa chính thức cho tiến sĩ Quân, đến tòa án Sài Gòn thì cũng được thông báo về phiên tòa ngày 22.01 tới bị hoãn.
Một thông tin khác cho biết có một viên chức cao cấp Hoa Kỳ, vừa từ Mỹ bay đến Hà Nội để làm việc liên quan đến việc bắt giam tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân.
Luật sư Đài còn cho biết nhận định của ông từ lúc bắt tiến sĩ Quân tại phi trường Tân Sơn Nhất là không thể chấp nhận, kể cả việc chuyển từ tội khủng bố sang tội hoạt động nhầm lật đổ chính quyền nhân dân khi an ninh không tìm ra được bằng chứng nào về khủng bố.
Theo bản cáo trạng thì tiến sĩ Quân chỉ gặp và đào tạo vài thanh niên Việt Nam tại Thái và mới gặp vài sinh viên khác tại Hà Nội mà thôi.
Được biết tiến sĩ Quân đã có thời gian dài hoạt động tại Việt Nam, có cả tham gia nhiều cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội, và đi từ Nam ra Bắc trong chuyến về lần đầu nhưng không bị phát hiện.
Nhân sự kiện hoãn xử này, luật sư Nguyễn Văn Đài đã trả lời phỏng vấn VRNs. Trong cuộc phỏng vấn, luật sư Đài cho biết chính quyền tại Việt Nam là của 3 triệu đảng viên cộng sản chứ không phải của nhân dân, vì chỉ có một đảng cộng sản độc tôn cai trị và việc cầm quyền cũng chưa hề hỏi ý kiến của toàn dân.
Mời quý vị theo dõi cuộc phỏng vấn này.
Chúc bình an
Thomas Việt, VRNs


Copy từ: Truyền Thông Chúa Cứu Thế


Tưởng niệm và cầu nguyện cho 74 tử sĩ Hoàng Sa

 

VRNs (19.01.2013) – Sài Gòn – Theo từ điển bách khoa mở Wikipedia, “Hải chiến Hoàng Sa là một trận chiến giữa Hải quân Việt Nam Cộng hòa và Hải quân Trung Quốc từ 17 đến 19 tháng 1 năm 1974 trên quần đảo Hoàng Sa.
Năm 1951, Tại Hội nghị San Francisco về Hiệp ước Hoà bình với Nhật Bản, Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Quốc gia Việt Nam Trần Văn Hữu tuyên bố cả hai quần đảo Trường Sa và quần đảo Hoàng Sa đều thuộc lãnh thổ Việt Nam, và không gặp phải kháng nghị hay bảo lưu nào từ 51 nước tham dự hội nghị. Sau khi Pháp rút khỏi Đông Dương, Việt Nam Cộng hòa thừa hưởng chủ quyền toàn bộ quần đảo này từ Quốc gia Việt Nam nhưng một phần quần đảo đã bị Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa cho quân ra chiếm giữ khi người Pháp rút đi; Việt Nam Cộng hòa chỉ chiếm giữ và thực hiện chủ quyền được một phần quần đảo cho đến khi cuộc hải chiến xảy ra. Sau trận chiến, Trung Quốc đã chiếm đóng toàn bộ quần đảo Hoàng Sa cho đến nay”.
Cũng theo Wikipedia, diễn tiến trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974 như sau:
Phát hiện hải quân Trung Quốc và chiếm lại các đảo: Ngày 16 tháng 1 năm 1974, Tuần dương hạm Lý Thường Kiệt (HQ-16) sau khi đưa một phái đoàn công binh Quân đoàn I Quân lực Việt Nam Cộng hòa do Thiếu tá Hồng dẫn đầu (trong đó có một người Mỹ tên Kosh thuộc Văn phòng Tùy viên Quân sự Hoa Kỳ tại Ðà Nẵng) thăm dò một số đảo Hoàng Sa để thiết lập một phi đạo ngắn đã phát hiện hai ngư thuyền ngụy trang số 402 và số 407 của Hải quân Trung Quốc gần đảo Hữu Nhật (còn được gọi không chính xác là “đảo Cam Tuyền”), đồng thời phát hiện quân Trung Quốc chiếm đóng đảo Quang Hòa và cắm cờ Trung Quốc tại các đảo Hữu Nhật, Duy Mộng, Quang Ảnh (còn được gọi không chính xác là “đảo Vĩnh Lạc”).
Sau khi cấp báo về Bộ tư lệnh Hải quân Vùng 1 Duyên hải tại Đà Nẵng, HQ-16 dùng quang hiệu yêu cầu các chiến hạm Trung Quốc rời lãnh hải Việt Nam. Các chiến hạm Trung Quốc không chấp thuận yêu cầu, và cũng dùng quang hiệu yêu cầu phía Việt Nam Cộng hòa rời lãnh hải Trung Quốc.
Ngày 17 tháng 1 năm 1974, Khu trục hạm Trần Khánh Dư (HQ-4) đến Hoàng Sa chở theo một toán người nhái (biệt hải) và một đội hải kích đổ bộ xuống Hữu Nhật, Duy Mộng, Quang Ảnh để nhổ cờ Trung Quốc, dựng cờ Việt Nam Cộng hoà. Sau đó lính Việt Nam Cộng hòa rút trở lên tàu. Theo hạm trưởng HQ-16, Trung tá Lê Văn Thự, toán biệt hải rời HQ-4 bằng xuồng cao su để lên HQ-16. Cùng trong ngày hai Liệp tiềm đĩnh loại Kronstad số 274 và 271 của Trung Quốc xuất hiện.
Trung Quốc quyết định chiếm Hoàng Sa: Đêm 17 tháng 1 năm 1974, Chu Ân Lai nhận báo cáo tình hình Hoàng Sa từ Trường Lý Lực, Cục phó Cục tác chiến Bộ Tổng tham mưu Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc. Sau đó Chu Ân Lai cùng với Diệp Kiếm Anh viết báo cáo gửi Mao Trạch Đông đề nghị phái quân ra quần đảo Hoàng Sa.
Mao Trạch Đông phê vào bản báo cáo của Chu Ân Lai, Diệp Kiếm Anh: “Đồng ý !”, và nói rằng, “trận này không thể không đánh”. Mao Trạch Đông giao cho Diệp Kiếm Anh và Đặng Tiểu Bình trực tiếp chỉ huy trận đánh tại quần đảo Hoàng Sa. Đây là trận đánh đầu tiên của Đặng Tiểu Bình khi mới được phục chức sau 7 năm đi “cải tạo”.
Việt Nam Cộng hoà khai chiến: Việc đổ bộ thất bại được báo cáo ngay về Bộ tư lệnh Hải quân vùng I duyên hải. Chừng ít phút sau đó (vào khoảng 9 giờ 30 sáng, ngày 19 tháng 1) phó đô đốc Hải quân Việt nam Cộng hòa Hồ Văn Kỳ Thoại theo chỉ thị của tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ra khẩu lệnh vắn tắt “khai hỏa” cho Đại tá Ngạc trên băng siêu tần số SSB (single side band) và không có chi tiết gì khác hơn.
Ban đầu đại tá Ngạc dự định cho hạm đội bắn pháo lên đảo để dọn đường cho lính thủy đổ bộ. Sau đó do các hạm trưởng khác phản đối, đại tá Ngạc quyết định tiêu diệt các tàu địch trước. Lúc 10 giờ 22 cùng ngày, 2 chiến hạm của phía Việt Nam Cộng hòa là HQ-16 và HQ-10 tiến vào lòng chảo Hoàng Sa theo thế gọng kìm, nổ súng trước vào các tàu chiến Trung Quốc đang neo đậu trong khu vực này. Các tàu Trung Quốc tích cực di chuyển và phản kích dữ dội. Hai chiến hạm còn lại của Việt Nam Cộng hòa là HQ-4 và HQ-5 cũng tiến vào lòng chảo, tham chiến từ phía tây nam. Vì tầm quan sát rất hạn chế, nên từ Tuần dương hạm HQ-5 không quan sát được Tuần dương hạm HQ-16 và Hộ tống hạm HQ-10. Do máy liên lạc âm thoại giai tần đơn bị Trung Quốc phá sóng nên Soái hạm chỉ có thể liên lạc với các chiến hạm còn lại bằng máy PRC 25.
Tình hình chiến sự: Sau khoảng 15 phút giao chiến, HQ-10 bốc cháy tại chỗ rồi chìm, HQ-16 trúng đạn pháo 127 ly của HQ-5 xuyên thủng hầm máy bị nghiêng trên 10 độ phải rút lui về phía tây. Sau vài phút hải chiến HQ-4 chỉ bị thiệt hại nhẹ nhưng do trở ngại tác xạ nên không phát huy được hoả lực buộc phải lùi ra xa. Theo trưởng khối hành quân HQ-5, Bùi Ngọc Nở, HQ-5 sau 15 phút chiến đấu bị trúng đạn đại bác của địch khiến các khẩu pháo 127 ly và 40 ly bị vô hiệu hoá.
Khoảng 11 giờ 25, sau khi nhận được tin HQ-16 trúng đạn và mất liên lạc với HQ-10, đồng thời phát hiện một chiến hạm của Trung Quốc loại có trang bị mỗi bên một dàn phóng hỏa tiễn kép loại hải cách xa chừng 8 đến 10 hải lý đang tiến vào vùng giao tranh với một tốc độ cao, Đại tá Ngạc ra lệnh cho HQ-4 và HQ-5, rút lui về phía đông nam, hướng về vịnh Subic, Philippines vì ông nghĩ rằng Hải đội không thể để bị thiệt hại một khu trục hạm trong khi Hải quân Việt Nam Cộng hòa chỉ có tổng cộng 2 chiếc.
Nhưng theo trung tá Thự, đại tá Ngạc ra lệnh rút lui vì “lo sợ cả phản lực cơ và tiềm thủy đĩnh Trung cộng” “nên không còn tinh thần để chiến đấu nữa”. Ông cho rằng chuyện phía đông xuất hiện một chiến hạm Trung Quốc có trang bị hỏa tiễn chỉ là tưởng tượng vì “cách xa chừng 8 đến 10 hải lý khó mà thấy được mỗi bên một giàn phóng hỏa tiễn”. Các tàu phía Trung Quốc cũng bị hư hại nặng, một tàu phải ủi bãi, một tàu bốc cháy, không đủ sức đuổi theo.
Việt Nam Cộng hoà rút lui: Trong thời gian xảy ra chiến sự, Bộ tư lệnh Hải quân Việt Nam Cộng hòa nhận được thông báo của Văn phòng Tùy viên Quân sự Hoa Kỳ (DAO) tại Sài Gòn, cho biết radar Đệ thất Hạm đội ghi nhận một số tàu chiến và chiến đấu cơ từ Hải Nam đang tiến về phía Hoàng Sa. Số tàu chiến chi viện của Trung Quốc vẫn chưa được xác định chính xác nhưng có thể bao gồm 2 tàu chống ngầm số hiệu 281 và 282 thuộc lớp tàu Hải Nam. Phó đô đốc Hải quân Việt Nam Cộng hòa Hồ Văn Kỳ Thoại cho biết “Chúng tôi phải quyết định rút lui khi cố vấn Hoa Kỳ cho biết 17 chiến hạm của Trung Quốc đang trên đường tới khu vực và khả năng là sẽ có phi cơ phản lực tới từ đảo Hải Nam”. Bộ tư lệnh Hải quân Việt Nam Cộng hòa sau đó yêu cầu Đệ thất Hạm đội trợ giúp, nhưng phía Mỹ từ chối. Sau khi Bộ tư lệnh cân nhắc tương quan lực lượng, các chiến hạm Việt Nam Cộng hòa được lệnh rút.
Khoảng 14 giờ 30 ngày 19/01/1974 khi ngang qua đảo Tri Tôn thì HQ-5 được lệnh của Tư lệnh hải quân từ Ðà Nẵng: “HQ-4 và HQ-5 phải quay trở lại Hoàng Sa, nếu cần thì ủi bãi”. Nhưng không lâu sau đó có một lệnh tiếp theo từ Ðà Nẳng, cho HQ-4 và HQ-5 trở về lại Ðà Nẳng.
Kết thúc chiến sự: Đêm hôm đó, 3 chiến hạm Việt Nam Cộng hòa bị hư hại được lệnh rút về căn cứ. Về đến Đà Nẵng, khi kiểm tra thì mới biết HQ-16 trúng một viên đạn bắn cầu vồng từ HQ-5 rơi xuống nước gặp sức cản của nước bị lệch hướng rồi đâm vào lườn tầu HQ-16 dưới mặt nước. Theo tường thuật của Trung tá Lê Văn Thự: “Viên đạn xước qua một góc máy điện, xuyên đứt cánh tay Trung sĩ Điện khí Xuân kế đó rồi chui vào kho điện khí ở một góc hầm máy và nằm ở đó”. Còn hộ tống hạm HQ-10 trong ngày 19 đã bị trúng đạn và chìm. HQ-4 rút lui từ đầu do trở ngại tác xạ nên chỉ bị thiệt hại nhẹ. Theo sĩ quan Bùi Ngọc Nở HQ-5 thiệt hại rất nặng: “đếm được tất cả là 102 lỗ đạn đại bác 100 ly, còn đạn đại bác 37 ly lỗ nhỏ hơn và nhiều không đếm được, riêng đài chỉ huy trúng mười mấy trái đại bác 100 ly nhưng may mắn là nhờ hai lớp thép bảo vệ nên khi xuyên qua hai lớp thép này thì hết tầm”.
Trung Quốc chiếm toàn bộ Hoàng Sa: Sau khi nghe báo cáo tình hình chiến sự tại Hoàng Sa, Đặng Tiểu Bình đã chỉ thị cho quân khu Quảng Châu tiếp tục đánh chiếm các đảo Hoàng Sa, Hữu Nhật và Quang Ảnh. Ngày 20 tháng 1, 4 phi cơ MiG-21 và MiG-23 của Trung Quốc oanh tạc các đảo Hữu Nhật, Quang Ảnh và Hoàng Sa. Tiếp đó, quân Trung Quốc đổ bộ tấn công các đơn vị đồn trú của Việt Nam Cộng hòa trên các đảo này. Sau 20 phút, lực lượng của Việt Nam Cộng hòa trên các đảo bị mất liên lạc”.
Hôm nay tròn 39 năm các tử sĩ nằm xuống để bảo vệ biển đảo Hoàng Sa. Là con dân nước Việt, chúng ta tưởng niệm và cầu nguyện cho các vị anh hùng dân tộc này.
Sau đây là danh sách 74 tử sĩ VNCH trong trận hải chiến Hoàng Sa ngày 19.01.1974:
* Hộ tống hạm Nhựt Tảo HQ 10:
1/ HQ trung tá Ngụy Văn Thà, HT/ HQ 10
2/ HQ thiếu-tá Nguyễn Thành Trí, HP/ HQ 10
3/ HQ đại-úy Vũ Văn Bang
4/ HQ đại-úy HH/TT Huỳnh Duy Thạch
5/ HQ trung-úy CK Vũ Ðình Huân
6/ HQ tr/úy Phạm Văn Ðồng
7/ HQ tr/úy Ngô Chí Thành
8/ Th/sĩ nhất TP Châu quản nội trưởng
9/ Th/sĩ nhất CK Phan Tấn Liêng
10/ Th/sĩ nhất ÐK Võ Thế Kiệt
11/ Th/sĩ vận-chuyển Hoàng Ngọc Lễ (nhiều tuổi nhất)
12/ Tr/sĩ nhất VT Phan Tiến Chung
13/ Tr/sĩ QK Nguyễn Văn Tuân
14/ Tr/sĩ GL Vương Thương
15/ Tr/sĩ TP Nam
16/ Tr/sĩ TP Ðức
17/ Tr/sĩ TP Huỳnh Kim Sang
18/ Tr/sĩ TX Lê Anh Dũng
19/ Tr/sĩ ÐK Lai Viết Luận
20/ Tr/sĩ Vận chuyển Ngô Tấn Sơn
21/ Tr/sĩ GL Ngô Văn Ơn
22/ Tr/sĩ TP Nguyễn Thành Trọng
23/ Tr/sĩ TP Nguyễn Vĩnh Xuân
24/ Tr/sĩ CK Phạm Văn Quý
25/ Tr/sĩ CK Nguyễn Tấn Sĩ
26/ Tr/sĩ CK Trần Văn Ba
27/ Tr/sĩ ÐT Nguyễn Quang Xuân
28/ Tr/sĩ BT Trần Văn Ðàm
29/ HS1/Vận-chuyển Lê Văn Tây
30/ HS1/vận-chuyển Lương Thanh Thu
31/ HS1/TP Nguyễn Quang Mến
32/ HS1/vận chuyển Ngô Sáu
33/ HS1/CK Ðinh Hoàng Mai
34/ HS1/CK Trần Văn Mộng
35/ HS1/DV Trần Văn Ðịnh
36/ HS vận-chuyển Trương Hồng Ðào
37/ HS vận-chuyển Huỳnh Công Trứ
38/ HS/GL Nguyễn Xuân Cường
39/ HS/GL Nguyễn Văn Hoàng (nhỏ tuổi nhất)
40/ HS/TP Phan Văn Hùng
41/ HS/TP Nguyễn Văn Thân
42/ TT/DT Thanh
43/ TT/TP Thi Văn Sinh
44/ Th/sĩ DT Thọ
45/ HS/TP Nguyễn Văn Lợi
46/ HS/CK Trần Văn Bảy
47/ HS/CK Nguyễn Văn Ðông
49/ HS/PT Trần Văn Thêm
49/ HS/CK Phạm Văn Ba
50/ HS/ÐK Nguyễn Ngọc Hòa
51/ HS/ÐK Trần Văn Cường
52/ HS/PT Nguyễn Văn Phương
53/ HS/PT Phan Văn Thép
54/ TT1/TP Nguyễn Văn Nghĩa
55/ TT1/TP Nguyễn Văn Ðức
56/ TT1/TP Lý Phùng Quy
57/ TT1/VT Phạm Văn Thu
58/ TT1/PT Nguyễn Hữu Phương
59/ TT1/TX Phạm Văn Lèo
60/ TT1/CK Dương Văn Lợi
61/ TT1/CK Châu Túy Tuấn
62/ TT1/DT Ðinh Văn Thục
* Khu trục hạm Trần Khánh Dư HQ 4:
63/ HQ trung-úy Nguyễn Phúc Xá
64/ HS1 vận chuyển Nguyễn Thành Danh
65/ Biệt hài Nguyễn Văn Vượng
* Tuần dương hạm Trần Bình Trọng HQ 5:
66/ HQ trung-úy Nguyễn Văn Ðồng
67/ Th/sĩ ÐT Nguyễn Phú Hào
68/ TS1/TP Nguyễn Ðình Quang
* Tuần dương hạm Lý Thường Kiệt HQ 16:
69/ TS/ÐK Xuân
70/ HS/QK Nguyễn Văn Duyên
* Lực Lượng Người Nhái:
71/Trung-úy NN Lê Văn Ðơn
72/HS/NN Ðỗ Văn Long
73/TS/NN Ðinh Hữu Từ
74/TT/NN Nguyễn Văn Tiến
Pv.VRNs



Copy từ: Truyền Thông Chúa Cứu Thế


 

Đã quên nỗi nhục mất Hoàng Sa chưa?


Đã quên nỗi nhục mất Hoàng Sa chưa?

NGUYỄN TƯỜNG THỤY
.
Chuyện xưa: Câu Tiễn là vua nước Việt. Khi Ngô vương Phù Sai chuẩn bị tấn công nước Việt, Câu Tiễn mang quân chủ động đánh trước. Vì xem thường binh lực của nước Ngô mà Câu Tiễn bị thua to ở Phù Tiêu, đem tàn quân trốn tránh ở núi Cối Kê.
Phù Sai đem quân bao vây Cối Kê, Câu Tiễn buộc phải xin hàng. Ông bị đưa về nước Ngô làm con tin. Ông dùng khổ nhục kế, tỏ ra một lòng một dạ với Ngô Vương kể cả phải nếm phân chẩn bệnh cho Phù Sai, nên Phù Sai cho là ông đã mất hết ý chí bèn tha cho về. Thời gian ở  nước Ngô cũng như khi được thả về nước, Câu Tiễn phải chịu rất nhiều nhục nhã và lao khổ để nuôi chí báo thù. Ông bỏ giường, lấy gai lót lên nền nhà để nằm. Quả mật đắng luôn luôn treo ở gần, thỉnh thoảng lại nếm một ít như để nhắc lại nỗi tủi nhục, khổ đau. Mỗi lần như thế là một lần Câu Tiễn tự hỏi: “Đã quên nỗi nhục ở Cối Kê chưa?” Cụm từ “nếm mật nằm gai” sinh ra từ đó.
Sau này, Câu Tiễn lấy được nước Ngô, Phù Sai tự vẫn.
Chuyện nay: Ngày 19/1/1974, Hải chiến Hoàng Sa nổ ra giữa Việt Nam Cộng Hòa và Trung Cộng sau 3 ngày hai bên triển khai thế trận. Trong một cuộc giao tranh chừng 30 phút, quần đảo Hoàng Sa đã rơi vào tay quân xâm lược Trung Cộng. Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam, trước đó đang do Việt Nam Cộng Hòa quản lý.
Trong cuộc hải chiến ấy, 74 chiến sĩ quân đội Việt Nam Cộng Hòa đã tử trận. Một số người lênh đênh trên biển sau mới được tàu chở dầu Hòa Lan hoặc ngư dân cứu vớt. Có người chết trên biển vì bị thương và kiệt sức. Có người được vớt lên nhưng sau đó không qua khỏi.
39 năm qua, người ta phân tích, đi tìm nguyên nhân của việc mất Hoàng Sa. Không thể đổ cho những người lính chiến đấu không dũng cảm. Cũng khó mà chỉ đổ cho phương tiện chiến đấu thiếu hay lạc hậu. Người ta phân tích nguyên nhân sâu xa của nó mà thuyết phục nhất có lẽ là bởi công hàm của ông Phạm Văn Đồng năm 1956. Nhưng không chỉ vì mỗi cái công hàm ấy mà vì chính sách ngoại giao của Việt Nam dân chủ cộng hòa.
Mất Hoàng Sa là nỗi đau không thể nào nguôi trong tâm khảm mỗi người Việt Nam chân chính. Mỗi năm, cứ đến ngày 19/1, lòng chúng ta lại quặn thắt hơn lúc nào hết. Nỗi hận này không bao giờ được quên.
Thiết nghĩ, mỗi người Việt Nam, trước hết là các nhà lãnh đạo đất nước cũng nên học người xưa, thỉnh thoảng cần tự vấn: “Đã quên nỗi nhục mất Hoàng Sa chưa?”
19/1/2013
NTT

Copy từ: Nguyễn Tường Thụy