CHƯA TỐT NGHIỆP TRƯỜNG ĐỜI.

Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013

Có tham nhũng trong lực lượng phòng chống tham nhũng?


Ngọc Thạch (VOV.VN) - Đây là một trong các câu hỏi mà Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng khi đánh giá báo cáo của Chính phủ về phòng chống tham nhũng.
Một trong những nội dung quan trọng trong phiên họp thứ 21 của Ủy ban thường vụ Quốc hội hôm nay là việc cho ý kiến vào báo cáo của Chính phủ về công tác phòng, chống tham nhũng năm 2013. Thảo luận về nội dung này, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đề nghị làm rõ trách nhiệm trong phòng ngừa tham nhũng của cơ quan, tổ chức, cá nhân và trách nhiệm người đứng đầu. 
Tại phiên họp, Tổng Thanh tra Chính phủ Huỳnh Phong Tranh cho biết, từ tháng 1 đến tháng 8 năm nay, cơ quan chức năng đã thực hiện nhiều biện pháp đấu tranh phòng chống tham nhũng và đạt hiệu quả nhất định. Kết quả, đã có 36 trường hợp người đứng đầu bị xử lý do thiếu trách nhiệm để xảy ra tham nhũng. 
Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng (Ảnh: V.Dũng/tuoitre)
Cụ thể, có 4 người bị xử lý hình sự (ở Bắc Giang và Bắc Ninh), 4 trường hợp khác đang được xem xét, còn lại chỉ xử lý hành chính. Cũng trong thời gian này, đã có hơn 360 cán bộ, công chức nộp, trả lại quà tặng, với tổng giá trị 178 triệu đồng. 
Về kê khai, minh bạch tài sản, thu nhập, Tổng Thanh tra Chính phủ cho hay, trong quá trình xác minh đã phát hiện ra ba trường hợp kê khai không trung thực và các đối tượng này đều bị xử lý cảnh cáo. Gần 60 trường hợp (trong đó đa phần ở TP.HCM) bị xử lý kỷ luật vì chậm kê khai, chậm nộp báo cáo. Đáng lưu ý, mặc dù đã có một số vụ án điểm được đưa ra xé xử , được dư luận quan tâm, song nhìn chung tiến độ xử lý còn châm, án treo vẫn còn nhiều… 
Theo đánh giá của Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, báo cáo của Chính phủ chưa làm rõ được thế giới đánh giá công tác phòng chống tham nhũng của Việt Nam như thế nào, dư luận trong nước thế nào, Mặt trận đánh giá ra sao, trong khi đây là những kênh đánh giá hết sức quan trọng. Báo cáo chưa nói rõ, lực lượng phòng chống tham nhũng có tiêu cực, có bao che không, có tham nhũng ngay trong lực lượng phòng chống tham nhũng không? Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đề nghị làm rõ trách nhiệm trong phòng ngừa tham nhũng của cơ quan, tổ chức, cá nhân và trách nhiệm người đứng đầu. 
“Thanh tra làm hết sức chưa? Kiểm sát, kiểm toán, điều tra đã làm hết sức chưa? Ví dụ trong trong lực lượng này có chuyện này, chuyện kia, có tiêu cực hay không? Xử sai hay không là trách nhiệm của Viện kiểm sát. Các đồng chí phải làm rõ. Còn cơ quan khác là chủ yếu là thủ trưởng, người đứng đầu các cơ quan, tổ chức. Dư luận, đánh giá của quốc tế, trong nước, chưa nói rõ, có tiêu cực hay bao che, bảo kê, tham nhũng trong nội bộ, tới mức nào chưa đề cập rõ và trách nhiệm của các cơ quan này?...” – Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nhấn mạnh. 
Cho ý kiến vào báo cáo của Chính phủ, Chủ tịch Hội đồng Dân tộc Kso Phước đề nghị cho biết số thông tin liên quan đến tham nhũng mà các cơ quan có thẩm quyền nhận được trong năm và cách xử lý thông tin đó. Chủ tịch Hội đồng Dân tộc cũng cho rằng, báo cáo cần nêu rõ vụ việc nào diễn ra trong thời gian dài mới phát hiện, vụ nào được phát hiện ngay, tỉnh nào kém nhất, bộ nào có vấn đề và điển hình là cái gì? Quốc hội cần địa chỉ. Báo cáo có chiều sâu thì mới thể hiện được hiệu qủa công tác phòng chống tham nhũng đến đâu. 
Trong khi đó, Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật của Quốc hội Phan Trung Lý nhấn mạnh, vì là báo cáo của Chính phủ về công tác phòng chống tham nhũng năm 2013 nên cần bổ sung thông tin cho toàn diện, tổng quát. Chính phủ có thể yêu cầu các cơ quan cung cấp thêm thông tin trước khi báo cáo Quốc hội, trong đó cần thể hiện rõ hơn về tình hình, số liệu, tránh báo cáo chung chung. Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của Quốc hội Nguyễn Văn Hiện cho rằng, báo cáo cần có đánh gía về mặt điều tra xã hội học, để thấy được mức độ hài lòng của người dân về công tác phòng, chống tham nhũng. 
Cũng trong ngày hôm nay, Ủy ban thường vụ Quốc hội cho ý kiến về dự án Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật công chứng và kế hoạch kiểm toán năm 2014.

Copy từ: Dân Làm Báo


......................

Bao giờ FSHAP triển khai ở Việt Nam.?


FSHAP là một chương trình đánh giá tài chính khu vực của quỹ tiền tệ quốc tế IMF và ngân hàng thế giới khởi xướng cho các nước thành viên. Chương trình này nhằm đánh gia các nguy cơ có thể dẫn đến mất cân đối tài chính (Ta cứ gọi nôm na là vỡ nợ.) của một nước nào đó.
Các nước thành viên của FSHAP minh bạch hệ thống tài chính, kinh tế của mình. Để FSHAP xem xét và cố vấn hướng giải quyết những khó khăn. Nếu đi theo cố vấn của FSHAP có thể là bước chứng tỏ mình để IMF và WB tin tưởng cho mượn tiền.
Việt Nam dập dò ngoài của FSHAP từ hai năm nay.
Sở dĩ Việt Nam thập thò như vậy, vì Việt Nam chưa biết chuyện trải lòng tình trạng kinh tế của mình trước thế giới như vậy mọi chuyện sẽ dẫn đến đâu. Nếu không thẳng thắn trình bày, thì FSHAP không thể nào cố vấn đưa ra cho Việt Nam những hướng đi, giải pháp. Và như thế thì đương nhiên độ tin cậy để Việt Nam vay tiền của IMF hay BW sẽ khó khăn.
Nhưng nếu dãi bày thật sự.?
Giải thích thế nào về hàng núi tiền mà ĐCS VN tiêu dùng. Tiền xây trụ sở, tiền dùng tuyên truyền cho Đảng, tiền dùng quân bảo vệ, tiền cho công tác Đảng, chi phí nuôi cán bộ Đảng.? Tiền nuôi công an, bộ đội, dư luận viên....
Giải thích thế nào về những dự án triển khai mà thực tế nhìn thấy tận mắt chỉ bằng một phần ba số tiền bỏ ra. Hai phần ba còn lại đi đâu....?
Cuộc dự định kỷ luật đồng chí X, bỏ phiếu tín nhiệm chức danh do quốc hội bầu, thành lập đoàn kiểm tra BCT, ban Nội Chính Trung Ương.....tất cả những việc này đều đầu voi đuôi chuột. Lúc đầu rầm rộ khi thế tưởng như ra quân một trận là trong sạch tham nhũng, quan liêu...nhưng sau thì lác đác tiếng thanh la. Nguyễn Bá Thanh lúc đầu lớn tiếng '' bắt hết'' giờ ngậm ngùi  khe khẽ '' Hà Nội không vội được đâu''.
Thái độ của  Nguyễn Bá Thanh cũng chính là thái độ của thượng cấp ông ta. Vì sao cuộc chiến chống tham nhũng, chấn chỉnh Đảng lại xuôi lơ như vậy.?
Vì tiền hết. Tiền hết thật. Không phải đùa nữa.
 Mà người có thể đem tiền về lúc khó khăn này chỉ có thể là ngài thủ tướng tài ba Nguyễn Tấn Dũng, nếu xử đồng chí X kỷ luật, truất tín nhiệm thì ai sẽ là người đứng ra đi xoay tiền của các đại cường quốc như Nhật, Mỹ.?
Trước nguy cơ hết tiền,để đảm bảo mọi nguồn thu,thủ tướng đã phái  thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn phải gồng mình ngược xuôi bôn ba với Việt Kiều làm công tác tư tưởng. Để ổn định dòng tiền Kiều Hối hàng năm gửi về đừng sa sút, tính quê hương, dân tộc, tình nhiễu điều phủ giá gương được Nguyễn Thanh Sơn khai thác triệt để duy trì từ nghị quyết 36 đến những buổi gặp '' chân tình''  với các Việt Kiều  loại vớ vẩn tạp nham như thiếu úy VNCH Nguyễn Ngọc Lập hay bồi bút Nguyễn Phương Hùng để mượn hình ảnh bọn này gắn kết tình cảm Việt Kiều sâu đậm với quê hương hơn nữa, gửi tiền về đều đặn hơn nữa.
Nhưng khó khăn chính lớn nhất vẫn là chuyện tìm đường gõ cửa IMF hay BW để vừa khất nợ vừa mượn thêm tiền, mà gõ cửa hai nơi này phải qua ải FSHAP. 
Có lẽ BCT đã thấy lúc này chưa phải là lúc quyết liệt với đồng chí X, cho nên mọi động thái hay phát ngôn của TBT và CTN bỗng nhiên đều chùng xuống, tạm thời dàn xếp hòa hoãn để đồng chí X tập trung đối phó với chuyện tiền nong với IMF tới đây. Cũng vì thế trưởng ban Nội Chính trung ương Nguyễn Bá Thanh một người vốn mạnh mẽ phải phát biểu '' không vội được đâu ''.
Đồng chí Hùng Hói chủ tịch quốc hội thấy thế trận tay ba giằng co đã giảm xuống. Cảm thấy mình đứng ngoài cuộc dàn xếp hòa hoãn kia. Hôm nay giãy nảy nhảy ra đòi xử lý tham nhũng. Một hành động khá bất ngờ so với tính nết ngậm miệng ăn tiền bao lâu nay của đồng chí. Ai chứ Hùng Hói Nghệ An mà vì dân vì nước thì chuyện khó thế nào tin được. Chắc mọi người còn nhớ đồng chí Hùng Hói xui dân bỏ tiền mua cổ phiếu năm nào.? Nhưng đồng chí kêu lớn thì lớn vậy, đến TBT, CTN còn phải ngừng thì đồng chí lấy đâu ra thực lực. Kêu kiểu đồng chí chỉ như dạng ăn vạ làng là chúng mày phải nghĩ còn có tao chứ, phải nói gì gì với tao chứ. Nên chắc đồng chí X có đôi ba lời gì đó là đồng chí Hùng Hói lại êm ru như mọi khi đồng chí vẫn êm ru như vậy.
Làm sao không qua ải FSHAP mà vẫn gõ cửa vay tiền.? Hoặc giải trình FSHAP thế nào mà  không liên quan đến Đảng Cộng Sản và tham nhũng được êm xuôi người nghe.? Trách nhiệm của thủ tướng tới đây thật nặng nề. BCT cũng thông cảm với đồng chí , nên ngừng triển khai nghị quyết trung ương 4 khóa 11 để đồng chí lấy công chuộc tội, hoàn thành trách nhiệm Đảng giao là vác rá đi vay gạo.
Việt Nam vẫn hy vọng dầu khí sẽ là miếng mồi để mượn tiền IMF hay WB. Nhưng động đến dầu khí lại động đến tranh chấp với Trung Quốc, những việc này quốc tế không muốn đụng chạm lắm. Quay đi quay lại chỉ có tham gia FSHAP để nhờ chuyên gia kinh tế cố vấn hướng đi và xin mượn tiền , mà tham gia FSHAP thì phải kể lể thật sự tình cảnh, kể thế lại đụng đến bao khoản tiền chi vô lý để '' phòng chống diễn biến hòa bình '' hay '' xây dựng Đảng ''....đến '' miễn học phí cho môn học Mác Lê ''....
Cầu cho có phép màu để thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tới đây tiếp cận vay được tiền của IMF, BW mà không đụng chạm gì đến danh tiếng vinh quang của ĐCS VN. Không phải qua cửa FSHAP.
Không biết tới đây thủ tướng có đi dự bế mạc phiên họp đại hội đồng liên hợp quốc ở Hoa Kỳ không.? Đi bế mạc thì đâu giải quyết được chuyện gì, ngoài bắt tay với vài ba nguyên thủ quốc gia khác chụp ảnh cho oai.? Thôi có đi thì dẫn cả đám Bình ruồi, Đam cận đi theo một thể, có gì tiện chân tạt té vào IMF hay WB hỏi han tiền nong chỗ đó có dư dật gì không, giật tạm ít về tiêu qua lúc khó khăn.

Copy từ: Người Buôn Gió’ blog


..........................

Bức thư Phan Châu Trinh gửi Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền và Nguyễn Ái Quốc



Phan Chu Trinh
Castres, ngày 11-4-1923
 
Kính thăm anh,

Tôi vừa nhận được thư anh hôm mồng 9 vừa qua. Trong thư này anh giải thích cho tôi những tư tưởng ấy không những không phù hợp với sự suy nghĩ của tôi mà còn là hoàn toàn đối lập. Nếu sự việc được như anh nói thì rất hay, vậy anh phải viết ngay về Đông dương để cho người ta hiểu anh, bởi vì lúc này ở bên đó, người ta chỉ nghe nói là anh viết sách để ca ngợi “luật lệ cũ kĩ của chúng ta” 1). Làm khác đi sẽ phạm một sai lầm to lớn và đưa đến sự cấm đoán 2) không cho người An nam đọc các sách của anh, còn làm như vậy có thể là cung cấp lý do để họ giữ nguyên bộ luật cũ.
Ở nước ta, ít lâu nay, tuy đã có những sinh viên đậu Tiến sĩ luật, đã bảo vệ luận văn, nhưng đã chẳng làm nên lợi ích gì. Cuốn sách của anh ra đời, nếu người ta không dám đọc nó thì có nên thừa nhận rằng nó là vô bổ không?
Anh hỏi ý kiến tôi, nên tôi chỉ nói qua loa thôi, nhưng sao ta không dành vấn đề này để xem xét trong cuộc trà đàm 3)? (Phan Chu Trinh gạch dưới)
Còn về bài thơ mà tôi đã gửi cho Nguyễn Aí Quốc, tôi đã biết trước ngay từ ở đây là nó chẳng được ai đồng tình, tuy nhiên, tôi không khi nào lại nghĩ rằng tất cả các anh lại ngu ngốc đến mức đọc nó mà chẳng hiểu nghĩa, và vì vậy anh đã nói về nó một cách thô lỗ như vậy.
Đây là nội dung bài thơ:
Trong Triển lãm ở Marseille, vài đồng bào 4) tự cho là “tiến bộ kiểu Âu châu” đã có can đảm(!) đến thăm tôi. Họ nói với tôi rằng ở bên ta có nhiều báo Quốc ngữ, nhưng khổ thay Chủ bút các tờ báo này chỉ là những nhà nho Âu hoá, quá “kém cỏi”, chỉ toàn viết những chuyện vô bổ. Họ yêu cầu tôi viết một cái gì đó để họ cho đăng khi họ về nước trên một tờ báo chữ Quốc ngữ. Theo tinh thần ấy, tôi mới làm bài thơ này. Nhưng họ đã nói rằng tôi đã dùng ngôn ngữ quá mạnh như thế thì sợ người Pháp không cho phép đăng; và để tránh mọi sự phê phán, tôi đã chữa đi chữa lại bài này nhiều lần. Tuy vậy, họ vẫn không dám mang về.
Như thế, tôi đã chán chuyện này; và từ 5 hay 6 tháng nay, tôi xếp bài viết vào xó tủ và khi viết cho Nguyễn Ái Quốc, nhân thể tôi nói về chuyện này, người bạn của chúng ta bào tôi gửi cho anh ta bài đó. Tôi đã làm theo ý của anh ta.
Tôi thừa hiểu là bài này viết cho công chúng An nam ở bên ấy (Đông dương) chứ không phải cho người Pháp. Còn đối với người Nam ở bên này, không ai có đủ chữ Quốc ngữ đê đọc và đoán được ý nghĩa bài đó. (Do Phan Chu Trinh gạch dưới)
Trong bản thảo này, tôi nêu nhiều về chính sách hoà giải và có sự phê bình cả hai phe 5), chẳng ưa phe nào hơn, nhưng thực ra, đó là lời kêu gọi đồng bào còn mê ngủ nhằm để chỉ cho họ biết cái gì là xấu xa trong người họ để họ sửa chữa, nhằm tìm ra con đường chân chính mà theo, dạy họ đừng nịnh bợ kẻ mạnh, và đừng tự kiêu một cách ngu ngốc và vô ích, đoạn tôi nói một cách khiêm tốn về chúng ta là nhằm để người Pháp dễ cho phép đăng.
Đó là tư tưởng đã chủ đạo việc biên tập.
Xét về xu hướng và tâm trạng, nếu căn cứ vào trình độ trí tuệ trung bình của các dân tộc châu Âu và châu Á vào lúc này thì thực ra bài này ít có giá trị. Nhưng nếu xem xét xu hướng của các dân tộc An nam thì bài báo này phù hợp với trình độ trí tuệ trung bình của đồng bào ta. Tôi không thuộc vào hạng người khoe khoang. Nòi giống chúng ta còn ngu muội lắm mà lại hay khoác lác không ai bằng. Không thấy ai ở bên ta có đủ lòng tốt để đi tìm và chỉ ra cho đồng bào con đường tốt đẹp. Chính cũng vì cái lòng kiêu ngạo này mà mất độc lập từ năm sáu mươi năm nay, và học theo kiểu Âu từ 20 năm mà vẫn chưa tìm được người nào viết được để làm cho người Pháp biết giá trị những người của dòng giống ta và biết họ mong muốn gì.
Khốn khổ thay khi nghĩ rằng con cháu dòng giống An-Nam chúng ta thích đọc, nói và viết chữ Nho và chữ Pháp và coi nhẹ ngôn ngữ cha ông ta đã hai hay ba ngàn năm nay.
Chúng không chịu ra sức học tập tiếng mẹ đẻ; và chỉ dùng để nói “cái quần, manh áo, khúc cá, lưng cơm” đủ để hiểu nhau. Khi chúng muốn diễn tả chính xác ý nghĩ của chúng, làm một cuốn sách, viết một lá thư, thì chúng phải dùng ngôn ngữ nước khác. Không tính đến vấn đề là sử dụng ngôn ngữ của các nước đã lạm dụng sức mạnh của họ thì họ sẽ bắt các anh phải qùy gối cúi đầu dưới cái ách của họ. Xưa người ta bắt chúng ta học chữ Nho thì nay người ta bắt chúng ta học chữ Pháp!
Còn khuyên dùng tiếng Anh hay tiếng Đức thì có nguy cơ gì đâu!
Vì sự dốt nát của các anh như vậy, lại thêm việc các anh không thích viết (để) bảo Chủ bút giải thích hai từ này mà lại chế diễu hỗn xược, nên rất hợp lô gích là tôi đã không trả lời. Nhưng tôi không thể cam chịu thấy mình không được người ta hiểu, nên tôi muốn nói qua điều đó để các anh hiểu tôi. Về thực chất, ý chính của bài báo là như sau:
Xưa kia nước Nam là một nước lớn, và chính vì nó đã theo và bắt chước các sai lầm của nước Tàu mà nó mất độc lập, điều đó là có thật và không thể che dấu. Nước Tàu, Triều tiên và nước chúng ta đã suy sụp từ đời Tống và Minh bởi vì chúng ta đã phạm sai lầm lớn là theo văn hoá đạo Khổng. Nước Tàu và Triều tiên từ 30 năm nay đã thấu hiểu cái sai của họ, đã cố gắng để tự giải thoát. Tuy bệnh của họ chưa khỏi hẳn nhưng sức khỏe các nước này đã được cải thiện rõ. Chỉ có riêng nước ta là còn ở trong trạng thái mê ngủ và ngu dốt đến mức mà cho đến bây giờ vẫn còn có người cúi đầu và chưa có ý thức về bản thân mình, và một số cá nhân hiếm hoi có một chút đầu óc và có học thì lại kiêu căng.
Mất độc lập là một điều đau đớn nhưng khi xét các nguyên nhân, ta phải thừa nhận là do chúng ta ngu si vì vậy mà chúng ta phải chịu đựng đủ thứ, phải bò hết mọi ý thức hận thù, chúng ta nhờ người Âu châu làm thầy, chúng ta chấp nhận làm học trò, chúng ta cũng phải chấp nhận sự khốn cùng và chịu câm miệng để bắt đầu cái sai là bắt chước một nền văn minh nước ngoài.
Chúng ta ở trong cành khốn quẫn như thế nào do sự dối trá của người Pháp? Ở châu Á trong lúc mọi dân tộc đang trên đường giải phóng thì chúng ta chìm đắm trong ngu si. Dù ngày mai có bão tố, trận mạc, đấu tranh giữa các nước, dù người Pháp có bị thua thì các ông thầy hiện nay của chúng ta chỉ đơn giản ra đi từ nước chúng ta và tên đầy tớ đáng thương đang ngủ mê này sẽ chuyển từ tay người này sang tay kẻ khác.
Điều đó là để giảng giải cho anh thấy cách sử dụng trong bài của tôi từ thầy và từ tớ là mô tả hiện trạng tồn tại hiện nay, chứ không có nghĩa là chúng ta chấp nhận họ làm thầy và tuyên bố ta là đầy tớ của họ! Những chữ của các đoạn này có thể làm nhiều người nhầm lẫn, bởi vì theo cách viêt của người An nam thì có chữ “thầy” (ông chủ) và “tớ” (người ở) và chữ thầy (dạy học) và trò (đồ đệ). Các từ này viết khác nhau (theo chữ Nho) nhưng phát âm gần giống nhau. Đối với những ai không hiểu nghĩa thì dễ nhầm lẫn. Họ xem trong câu trên đây ở đoạn “chắc chắn là họ theo thầy dạy họ”, trong đấy chữ “thầy” là chỉ “thầy giáo” (dùng trong mối quan hệ “thầy trò”).
Thực ra khi đọc tiếp đoạn sau, đoạn nói về triển lãm, thì người ta thấy ngay là tôi nói một cách khinh miệt, rằng tôi không bao giờ công nhận họ coi chúng ta như đầy tớ.
Tôi nói điều đó chỉ lướt qua thôi, cón về thực chất tư tưởng của tôi thì cả anh, cả Ái Quốc không hiểu được. Tôi giả thiết và tôi cũng chắc chắn rằng với học vấn như anh, những người thuộc một gia đình ngu dốt có thể trở thành “hiền nhân”, nhưng tôi cho rằng những kẻ tự cho mình là “hiền nhân” lại là kẻ ngu ngốc 6).
(Sau khi phân tích dài về những bất đồng của ông với các nhận xét của Nguyễn Ái Quốc và Nguyễn Thế Truyền, Phan Chu Trinh đã kết thúc bằng câu)
Hãy cho Nguyễn Ái Quốc và Nguyễn Thế Truyền xem bức thư này.
Cuối thư xin chúc anh mạnh khỏe.
(Chữ ký)
PHAN CHU TRINH
Nguồn: lấy từ cháu ngoại Phan Chu Trinh, bà Lê Thị Kính sinh sống tại Pháp.

Chú thích:

1) Ý nói Luật Gia Long
2) Ám chỉ bởi người Pháp
3) Phan Văn Trường có lẽ đã báo cáo cho Phan Châu Trinh là sẽ đi Toulouse và Castres trong thời gian tới
4) Có thể là Phạm Quỳnh, chủ bút báo Nam Phong và Nguyễn Văn Vĩnh chủ bút báo Trung Bắc Tân Văn
5) Nói về phía chính phủ thuộc địa và phía người Việt Nam
6) Ám chỉ biệt danh của ông Trường trong nhóm là "Thánh", có lúc ông Trường đã ký là "Thánh nhơn"
Trích từ: Tuyển tập Phan Châu Trinh, in lần thứ 2, TS. Nguyễn Văn Dương biên soạn, NXB Văn hóa Thông tin, 2006, tr. 810

Copy từ: Dân Luận


.................

Văn Giang : Căng thẳng do chính quyền phá đất canh tác của dân


Máy xúc phá hủy khu đất canh tác thuộc xã Xuân Quan - huyện Văn Giang - tỉnh Hưng Yên, ngày 17/09/2013. Ảnh blogger Nguyễn Xuân Diện
Máy xúc phá hủy khu đất canh tác thuộc xã Xuân Quan - huyện Văn Giang - tỉnh Hưng Yên, ngày 17/09/2013. Ảnh blogger Nguyễn Xuân Diện

Trọng Thành
Sáng hôm qua, 17/09/2013, một lực lượng khoảng 20 xe ủi, máy xúc, với sự có mặt của các đại diện chính quyền, đã được đưa đến một khu vực đất trồng lúa và cây ăn quả thuộc xã Xuân Quan, huyện Văn Giang (tỉnh Hưng Yên) và phá đi nhiều cây ăn quả, cùng một diện tích lúa đang sắp thu hoạch. Hôm nay 18/09, nhiều người dân Xuân Quan có mặt tại khu vực đang có nguy cơ bị phá hoại để sẵn sàng bảo vệ hoa màu và chờ đợi phản ứng từ phía chính quyền.

Theo mô tả của người dân tại chỗ, chính quyền xã mượn cớ đào mương ngòi, đã để xe ủi, máy xúc vào khu vực này phá hoại cây trồng, hàng chục côn đồ cũng có mặt để đe dọa gây hấn.
Cánh đồng xã Xuân Quan, huyện Văn Giang, hiện do 210 hộ quản lý chung (cùng với hai xã Phụng Công và Cửu Cao), là nơi đã từng xẩy ra vụ « cưỡng chế đất », cho dự án của công ty Ecopark, ngày 24/04/2012, với sự tham gia của hàng nghìn nhân viên an ninh, do chính quyền địa phương huy động. Hành động này đã bị dân chúng địa phương phản ứng quyết liệt. Ngày 01/05/2012, hàng trăm nhân sĩ, trí thức người Việt đã ký "Tuyên bố về việc cưỡng chế giải tỏa đất đai Văn Giang bằng vũ lực", phản đối hành động của chính quyền Văn Giang và tỉnh Hưng Yên.
Trong một thông cáo đề ngày 24/04/2013, một năm sau vụ « cưỡng chế » nông dân Văn Giang một lần nữa kêu gọi các lãnh đạo Việt Nam giải quyết vụ này, đồng thời kêu gọi dư luận trong và ngoài nước ủng hộ.
Ông Lê Văn Dũng, một người dân xã Xuân Quan, mô tả lại vụ việc xẩy ra hôm qua :

Ông Lê Văn Dũng (Văn Giang)
 
18/09/2013
 
 
Ông Lê Văn Dũng : « Hôm qua, chúng tôi nghe tin là chính quyền xã Xuân Quan có muốn múc một con ngòi ở quanh làng. Với tính chất là để (phục vụ) dân sinh, chúng tôi cũng cảm thấy con ngòi đó phục vụ cho việc tiêu thoát nước cho dân, thì ủng hộ. Nhưng sau là các anh ấy lấy một cái cớ như thế, múc ngòi xong rồi lợi dụng việc bà con mình không ra nữa là nó cũng phá hết cả chuối.
Sau khi bà con phát hiện được cái hiện tượng nó làm khác ý định, bà con mới ra giữ đất. Ra giữ đất, thì (thấy) rất là đông, toàn những bọn các cháu (trạc tuổi) gọi là con cháu của gia đình chúng tôi, chỉ vì đồng tiền mà đi theo. Đánh đập chúng nó, chúng tôi không có lương tâm.
Cái thứ hai nữa, là cả chính quyền địa phương và công an huyện cũng lên hỗ trợ tổ thi công này, thì sức mạnh của bên nhà đầu tư và chính quyền lớn lên, thì bà con thấy công an, thì bà con cũng tránh va chạm thôi.
Về tài sản bị mất, chúng tôi bị mất mấy nghìn gốc chuối, cũng đang thu hoạch, rồi là đu đủ, chục mẫu lúa sắp đến ngày thu hoạch rồi. Chúng tôi rất là xót.
Bà con rất bất bình trong việc nó không công khai cái đó. Chúng tôi rất mong muốn là đồng bào trên cả nước, thấy việc làm của bà con theo pháp luật, được nhà nước bảo hộ quyền lợi, thì cũng góp sức vào cho chúng tôi giành lại cho bà con mình. Mấy năm nay đấu tranh thấy rất là khó. Đến các cấp cơ quan thì không giải quyết, ở nhà thì nó cứ hoành hành, có làm gì, động gì, thì người ta lại vu cho là chống người thi hành công vụ, thì một con người làm sao chịu được tiếng nói như thế được. »
Luật sư Trần Vũ Hải cho biết vắn tắt về tình trạng pháp lý chung của khu đất này :

Luật sư Trần Vũ Hải (Hà Nội)
 
18/09/2013
 
 
Luật sư Trần Vũ Hải : « Tôi cũng có nói với các bác nông dân rằng, thật ra chính quyền cưỡng chế, nhưng thực ra năm ngoái họ không đưa ra được quyết định cưỡng chế nào cả. Hiện nay, họ đang khiếu nại về vấn đề ấy, nhưng tòa án và ủy ban cũng chưa thụ lý giải quyết. Cái đất này, theo chúng tôi, cũng chưa rõ ràng là như thế nào, có thể coi là liên quan đến khu đất được coi là ‘‘cưỡng chế’’ năm ngoái. Nhưng năm ngoái, thực ra không phải cưỡng chế quyền sử dụng đất, mà là họ dùng một cái lệnh cưỡng chế xác định xử phạt hành chính. Cho nên, theo tôi hiểu mặt luật pháp, cái đất này đang là thuộc quyền sử dụng của bà con. Không có quyết định thu hồi đất là một, và cũng không có quyết định cưỡng chế thu hồi đất. Vấn đề (vụ việc đang xẩy ra) tôi cũng chưa nắm rõ lắm, nhưng tôi có thể trình bày để tạm hiểu như vậy.

Đến giờ phút này không có quyết định thu hồi đất của bà con, và cũng không có quyết định cưỡng chế thu hồi đất, nên hiện nay Ủy ban nhân dân huyện và Tòa án huyện Văn Giang đang lúng túng không biết giải quyết như thế nào, mặc dù… đã khiếu kiện hơn một năm nay rồi ».

Copy từ: RFI


....................

Máu đã đổ, người đã chết… vì cưỡng chế đất


Mẹ Nấm, viết từ Việt Nam
2013-09-18
000_Hkg2312974-305.jpg
Khu vực tranh chấp đất đai giữa chính quyền Hà Nội và người Công giáo tại giáo xứ Thái Hà chụp hôm 24/4/2009. Ảnh minh họa.
AFP photo
Chiều ngày 11/09/2013, ông Đặng Ngọc Viết, 42 tuổi, trú tại phường Kỳ Bá, Thái Bình xông vào trụ sở Uỷ ban Nhân dân thành phố dùng súng bắn 5 cán bộ thuộc Trung tâm phát triển Quỹ đất Thành phố Thái Bình khiến một người chết, ba người bị thương.
Sau đó, ông Viết về quê ở huyện Kiến Xương, Thái Bình và tự sát dưới chân tượng Phật trong buổi chiều cùng ngày.
Theo thông tin trên các báo, nguyên nhân bức xúc của ông Viết có liên quan đến chuyện thu hồi đất đai và chính sách đền bù của chủ trương xây dựng khu đô thị mới ở phường Kỳ Bá.
Sự việc gây chấn động này một lần nữa nhắc người ta nhớ đến các bất cập trong những vụ giải phóng mặt bằng.
Trong nhiều năm gần đây, số lượng người đi khiếu nại, khiếu kiện các vấn đề liên quan đến đất đai ngày càng gia tăng.
Đỉnh điểm là năm ngoái tại Hải Phòng, gia đình ông Đoàn Văn Vươn cũng đã buộc phải nổ súng vào đoàn công an, cán bộ tham gia cưỡng chế để bảo vệ tài sản của mình.
Luật đất đai năm 2003 ở điều 7 có quy định: “Nhà nước thực hiện quyền đại diện chủ sở hữu toàn dân về đất đai và thống nhất quản lý nhà nước về đất đai”.
Rất khó để viện dẫn, giải thích cho toàn dân hiểu vì sao đất đai do mình sở hữu nhưng nhà nước lại đại diện quản lý.
Trên thực tế, trong những dự án giải phóng mặt bằng, với những quy định có sẵn trong luật đất đai 2003, trong những dự án thu hồi đất do nhà nước làm chủ đầu tư thì nhà nước sẽ áp giá đền bù, hỗ trợ tái định cư…
Đối với các dự án phục vụ mục đích phúc lợi công cộng như bệnh viện, trường học, chợ… thì hầu như người dân không còn cách lựa chọn nào ngoài việc đồng ý với các thoả thuận do phía nhà nước đưa ra, nhanh chóng nhận tiền đền bù hoặc chấp nhận di dời theo phương án tái định cư nếu không muốn bị cưỡng chế giải toả trắng.
Nhưng vấn đề dễ gây cho người dân bức xúc nhiều nhất đó chính là những dự án mà nhà nước đứng ra thu hồi đất để giao cho tư nhân đầu tư xây dựng và quản lý.
Đây chính là kẽ hở lớn nhất để nhà nước và các chủ dự án mập mờ đánh lận con đen với quyền lợi của người dân. Bởi khi nhà nước thu hồi đất thì sẽ áp mức đền bù theo giá do nhà nước quy định (thường giá này thấp hơn nhiều so với thị trường thực tế), sau khi đã có đất sạch (đất đã giải toả xong) thì nhà nước giao lại cho chủ đầu tư tư nhân tiếp quản, toàn quyền định đoạt.
Những mảnh đất đó thường sẽ được tư nhân bán lại với giá cao gấp chục lần giá đền bù mà người dân nhận được. Đây chính là mấu chốt của nhiều vụ việc bức xúc đã xảy ra.
Một nút thắt thứ hai thường gặp trong những vấn đề liên quan đến đất đai, giải phóng mặt bằng chính là quy trình, thủ tục triển khai của các dự án.
Theo quy định của luật đất đai và các nghị định hướng dẫn thi hành luật này thì những trình tự pháp lý liên quan tới chủ trương, thu hồi, đền bù, giải tỏa, hỗ trợ tái định cư... đất của người dân đều có những quy định rất rõ ràng nhưng trên thực tế người dân hầu như không được biết (ví dụ như quyết định thu hồi, đền bù, hỗ trợ học nghề, tái định cư..).
image-250.jpg
Nông dân chuẩn bị đất cho vụ lúa mới trên một cánh đồng ở một tỉnh phía Bắc, ảnh minh họa. AFP photo
Theo quy định của pháp luật, tất cả phải được thông báo công khai hoặc gửi tận tay người dân có quyền lợi liên quan, nhưng thực tế nhiều dự án đã lơ đi chuyện này.
Tôi đã từng tận mắt chứng kiến các cán bộ làm công tác giải phóng mặt bằng làm việc với các gia đình bị mất đất.
Thay vì làm rõ việc đảm bảo quyền lợi cho người dân, đa số các văn bản, các thủ tục hướng dẫn lại thường chỉ muốn người dân đồng ý ký vào các biên bản thoả thuận càng sớm càng tốt.
Đặc biệt với các biên bản giao nhận đất tái định cư, hoặc biên bản đồng ý với việc nhận tiền đền bù.
Thậm chí có những địa phương còn áp dụng đủ thứ “lệ”, để lừa dân ký cho bằng được, và với quan niệm “một khi đã ký nhận đền bù thì coi như kết thúc không thoả thuận, đàm phán gì nữa”.
Cũng có tình trạng các cán bộ đi vận động, “bỏ nhỏ” với từng hộ dân rằng “khu này đã nhận đền bù hết, gia đình cũng nhận đi chứ không khi tất cả đã đồng ý thì ở trên buộc phải ra lệnh cưỡng chế nhà anh (chị)”.
Nhiều người dân không có đủ thông tin và không được hỗ trợ về mặt kiến thức luật pháp đã chấp nhận ký kết thoả thuận.
Đến khi người dân có điều kiện tiếp cận đầy đủ thông tin, được tư vấn đầy đủ về pháp luật và biết được nhà nước hoặc chủ đầu tư lừa mình thì đi việc khiếu nại, khiếu kiện sẽ diễn ra rất dây dưa và chậm chạp trong khi dự án vẫn cứ triển khai, nhà cửa vẫn bị giải toả.
Chính điều này đã dẫn đến những hệ luỵ khó giải quyết: Có nhiều người mất nhà cửa, mất ruộng vườn lặn lội khiếu kiện ròng rã từ năm này sang năm khác.
Có nhiều người im lặng trong cay đắng chấp nhận làm lại từ đầu và góc nhìn của họ với xã hội thay đổi hẳn đi.
Và cũng có người đã lựa chọn cách hành động theo bản năng để giải thoát cho bản thân và gia đình như ông Vươn, ông Viết.
Câu hỏi luôn được đặt ra là liệu luật pháp đã đảm bảo được hoàn toàn quyền sống, quyền mưu cầu hạnh phúc của những gia đình có đất đai bị giải toả hay chưa?
Pháp luật và những quy định của nó được tạo ra là để đảm bảo quyền lợi của người dân, để hướng dẫn mọi người hiểu và thực hiện nghĩa vụ công dân của mình chứ không phải để đánh lừa họ.
Vì sao những người như ông Đoàn Văn Vươn, ông Đặng Ngọc Viết phải chấp nhận đổ máu để bảo vệ quyền lợi của mình? Phải chăng là họ không còn tin rằng mình sẽ được bảo vệ bởi luật pháp nữa?
Một khi công dân mất niềm tin rằng nhà nước sẽ bảo vệ được mình, thì vai trò của nhà nước nằm ở đâu trong xã hội này?
Với tình trạng người dân phải đổ máu để bảo vệ quyền lợi của mình như hiện nay, liệu có tồn tại một nhà nước “do dân và vì dân” như người ta thường được nghe tuyên truyền hay không?

Copy từ: RFA


...............