CHƯA TỐT NGHIỆP TRƯỜNG ĐỜI.

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

Phiên tòa xử tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân bị hoãn


VRNs (19.01.2013) – Sài Gòn – Luật sư Nguyễn Văn Đài cho biết phiên tòa ngày 22.01 tới tại Sài Gòn xét xử tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân bị trì hoãn. Ông nói: “ngày hôm nay giảng viên Phạm Minh Hoàng được gọi lên tòa án và thông báo là phiên tòa ngày 22 tới bị hoãn”. Giảng viên Phạm Minh Hoàng sẽ tham gia phiên tòa với tứ cách là nhân chứng. Cũng trong ngày hôm nay luật sư Nguyễn Thị Ánh Hương, người tham gia bào chữa chính thức cho tiến sĩ Quân, đến tòa án Sài Gòn thì cũng được thông báo về phiên tòa ngày 22.01 tới bị hoãn.
Một thông tin khác cho biết có một viên chức cao cấp Hoa Kỳ, vừa từ Mỹ bay đến Hà Nội để làm việc liên quan đến việc bắt giam tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân.
Luật sư Đài còn cho biết nhận định của ông từ lúc bắt tiến sĩ Quân tại phi trường Tân Sơn Nhất là không thể chấp nhận, kể cả việc chuyển từ tội khủng bố sang tội hoạt động nhầm lật đổ chính quyền nhân dân khi an ninh không tìm ra được bằng chứng nào về khủng bố.
Theo bản cáo trạng thì tiến sĩ Quân chỉ gặp và đào tạo vài thanh niên Việt Nam tại Thái và mới gặp vài sinh viên khác tại Hà Nội mà thôi.
Được biết tiến sĩ Quân đã có thời gian dài hoạt động tại Việt Nam, có cả tham gia nhiều cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội, và đi từ Nam ra Bắc trong chuyến về lần đầu nhưng không bị phát hiện.
Nhân sự kiện hoãn xử này, luật sư Nguyễn Văn Đài đã trả lời phỏng vấn VRNs. Trong cuộc phỏng vấn, luật sư Đài cho biết chính quyền tại Việt Nam là của 3 triệu đảng viên cộng sản chứ không phải của nhân dân, vì chỉ có một đảng cộng sản độc tôn cai trị và việc cầm quyền cũng chưa hề hỏi ý kiến của toàn dân.
Mời quý vị theo dõi cuộc phỏng vấn này.
Chúc bình an
Thomas Việt, VRNs


Copy từ: Truyền Thông Chúa Cứu Thế


Tưởng niệm và cầu nguyện cho 74 tử sĩ Hoàng Sa

 

VRNs (19.01.2013) – Sài Gòn – Theo từ điển bách khoa mở Wikipedia, “Hải chiến Hoàng Sa là một trận chiến giữa Hải quân Việt Nam Cộng hòa và Hải quân Trung Quốc từ 17 đến 19 tháng 1 năm 1974 trên quần đảo Hoàng Sa.
Năm 1951, Tại Hội nghị San Francisco về Hiệp ước Hoà bình với Nhật Bản, Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Quốc gia Việt Nam Trần Văn Hữu tuyên bố cả hai quần đảo Trường Sa và quần đảo Hoàng Sa đều thuộc lãnh thổ Việt Nam, và không gặp phải kháng nghị hay bảo lưu nào từ 51 nước tham dự hội nghị. Sau khi Pháp rút khỏi Đông Dương, Việt Nam Cộng hòa thừa hưởng chủ quyền toàn bộ quần đảo này từ Quốc gia Việt Nam nhưng một phần quần đảo đã bị Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa cho quân ra chiếm giữ khi người Pháp rút đi; Việt Nam Cộng hòa chỉ chiếm giữ và thực hiện chủ quyền được một phần quần đảo cho đến khi cuộc hải chiến xảy ra. Sau trận chiến, Trung Quốc đã chiếm đóng toàn bộ quần đảo Hoàng Sa cho đến nay”.
Cũng theo Wikipedia, diễn tiến trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974 như sau:
Phát hiện hải quân Trung Quốc và chiếm lại các đảo: Ngày 16 tháng 1 năm 1974, Tuần dương hạm Lý Thường Kiệt (HQ-16) sau khi đưa một phái đoàn công binh Quân đoàn I Quân lực Việt Nam Cộng hòa do Thiếu tá Hồng dẫn đầu (trong đó có một người Mỹ tên Kosh thuộc Văn phòng Tùy viên Quân sự Hoa Kỳ tại Ðà Nẵng) thăm dò một số đảo Hoàng Sa để thiết lập một phi đạo ngắn đã phát hiện hai ngư thuyền ngụy trang số 402 và số 407 của Hải quân Trung Quốc gần đảo Hữu Nhật (còn được gọi không chính xác là “đảo Cam Tuyền”), đồng thời phát hiện quân Trung Quốc chiếm đóng đảo Quang Hòa và cắm cờ Trung Quốc tại các đảo Hữu Nhật, Duy Mộng, Quang Ảnh (còn được gọi không chính xác là “đảo Vĩnh Lạc”).
Sau khi cấp báo về Bộ tư lệnh Hải quân Vùng 1 Duyên hải tại Đà Nẵng, HQ-16 dùng quang hiệu yêu cầu các chiến hạm Trung Quốc rời lãnh hải Việt Nam. Các chiến hạm Trung Quốc không chấp thuận yêu cầu, và cũng dùng quang hiệu yêu cầu phía Việt Nam Cộng hòa rời lãnh hải Trung Quốc.
Ngày 17 tháng 1 năm 1974, Khu trục hạm Trần Khánh Dư (HQ-4) đến Hoàng Sa chở theo một toán người nhái (biệt hải) và một đội hải kích đổ bộ xuống Hữu Nhật, Duy Mộng, Quang Ảnh để nhổ cờ Trung Quốc, dựng cờ Việt Nam Cộng hoà. Sau đó lính Việt Nam Cộng hòa rút trở lên tàu. Theo hạm trưởng HQ-16, Trung tá Lê Văn Thự, toán biệt hải rời HQ-4 bằng xuồng cao su để lên HQ-16. Cùng trong ngày hai Liệp tiềm đĩnh loại Kronstad số 274 và 271 của Trung Quốc xuất hiện.
Trung Quốc quyết định chiếm Hoàng Sa: Đêm 17 tháng 1 năm 1974, Chu Ân Lai nhận báo cáo tình hình Hoàng Sa từ Trường Lý Lực, Cục phó Cục tác chiến Bộ Tổng tham mưu Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc. Sau đó Chu Ân Lai cùng với Diệp Kiếm Anh viết báo cáo gửi Mao Trạch Đông đề nghị phái quân ra quần đảo Hoàng Sa.
Mao Trạch Đông phê vào bản báo cáo của Chu Ân Lai, Diệp Kiếm Anh: “Đồng ý !”, và nói rằng, “trận này không thể không đánh”. Mao Trạch Đông giao cho Diệp Kiếm Anh và Đặng Tiểu Bình trực tiếp chỉ huy trận đánh tại quần đảo Hoàng Sa. Đây là trận đánh đầu tiên của Đặng Tiểu Bình khi mới được phục chức sau 7 năm đi “cải tạo”.
Việt Nam Cộng hoà khai chiến: Việc đổ bộ thất bại được báo cáo ngay về Bộ tư lệnh Hải quân vùng I duyên hải. Chừng ít phút sau đó (vào khoảng 9 giờ 30 sáng, ngày 19 tháng 1) phó đô đốc Hải quân Việt nam Cộng hòa Hồ Văn Kỳ Thoại theo chỉ thị của tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ra khẩu lệnh vắn tắt “khai hỏa” cho Đại tá Ngạc trên băng siêu tần số SSB (single side band) và không có chi tiết gì khác hơn.
Ban đầu đại tá Ngạc dự định cho hạm đội bắn pháo lên đảo để dọn đường cho lính thủy đổ bộ. Sau đó do các hạm trưởng khác phản đối, đại tá Ngạc quyết định tiêu diệt các tàu địch trước. Lúc 10 giờ 22 cùng ngày, 2 chiến hạm của phía Việt Nam Cộng hòa là HQ-16 và HQ-10 tiến vào lòng chảo Hoàng Sa theo thế gọng kìm, nổ súng trước vào các tàu chiến Trung Quốc đang neo đậu trong khu vực này. Các tàu Trung Quốc tích cực di chuyển và phản kích dữ dội. Hai chiến hạm còn lại của Việt Nam Cộng hòa là HQ-4 và HQ-5 cũng tiến vào lòng chảo, tham chiến từ phía tây nam. Vì tầm quan sát rất hạn chế, nên từ Tuần dương hạm HQ-5 không quan sát được Tuần dương hạm HQ-16 và Hộ tống hạm HQ-10. Do máy liên lạc âm thoại giai tần đơn bị Trung Quốc phá sóng nên Soái hạm chỉ có thể liên lạc với các chiến hạm còn lại bằng máy PRC 25.
Tình hình chiến sự: Sau khoảng 15 phút giao chiến, HQ-10 bốc cháy tại chỗ rồi chìm, HQ-16 trúng đạn pháo 127 ly của HQ-5 xuyên thủng hầm máy bị nghiêng trên 10 độ phải rút lui về phía tây. Sau vài phút hải chiến HQ-4 chỉ bị thiệt hại nhẹ nhưng do trở ngại tác xạ nên không phát huy được hoả lực buộc phải lùi ra xa. Theo trưởng khối hành quân HQ-5, Bùi Ngọc Nở, HQ-5 sau 15 phút chiến đấu bị trúng đạn đại bác của địch khiến các khẩu pháo 127 ly và 40 ly bị vô hiệu hoá.
Khoảng 11 giờ 25, sau khi nhận được tin HQ-16 trúng đạn và mất liên lạc với HQ-10, đồng thời phát hiện một chiến hạm của Trung Quốc loại có trang bị mỗi bên một dàn phóng hỏa tiễn kép loại hải cách xa chừng 8 đến 10 hải lý đang tiến vào vùng giao tranh với một tốc độ cao, Đại tá Ngạc ra lệnh cho HQ-4 và HQ-5, rút lui về phía đông nam, hướng về vịnh Subic, Philippines vì ông nghĩ rằng Hải đội không thể để bị thiệt hại một khu trục hạm trong khi Hải quân Việt Nam Cộng hòa chỉ có tổng cộng 2 chiếc.
Nhưng theo trung tá Thự, đại tá Ngạc ra lệnh rút lui vì “lo sợ cả phản lực cơ và tiềm thủy đĩnh Trung cộng” “nên không còn tinh thần để chiến đấu nữa”. Ông cho rằng chuyện phía đông xuất hiện một chiến hạm Trung Quốc có trang bị hỏa tiễn chỉ là tưởng tượng vì “cách xa chừng 8 đến 10 hải lý khó mà thấy được mỗi bên một giàn phóng hỏa tiễn”. Các tàu phía Trung Quốc cũng bị hư hại nặng, một tàu phải ủi bãi, một tàu bốc cháy, không đủ sức đuổi theo.
Việt Nam Cộng hoà rút lui: Trong thời gian xảy ra chiến sự, Bộ tư lệnh Hải quân Việt Nam Cộng hòa nhận được thông báo của Văn phòng Tùy viên Quân sự Hoa Kỳ (DAO) tại Sài Gòn, cho biết radar Đệ thất Hạm đội ghi nhận một số tàu chiến và chiến đấu cơ từ Hải Nam đang tiến về phía Hoàng Sa. Số tàu chiến chi viện của Trung Quốc vẫn chưa được xác định chính xác nhưng có thể bao gồm 2 tàu chống ngầm số hiệu 281 và 282 thuộc lớp tàu Hải Nam. Phó đô đốc Hải quân Việt Nam Cộng hòa Hồ Văn Kỳ Thoại cho biết “Chúng tôi phải quyết định rút lui khi cố vấn Hoa Kỳ cho biết 17 chiến hạm của Trung Quốc đang trên đường tới khu vực và khả năng là sẽ có phi cơ phản lực tới từ đảo Hải Nam”. Bộ tư lệnh Hải quân Việt Nam Cộng hòa sau đó yêu cầu Đệ thất Hạm đội trợ giúp, nhưng phía Mỹ từ chối. Sau khi Bộ tư lệnh cân nhắc tương quan lực lượng, các chiến hạm Việt Nam Cộng hòa được lệnh rút.
Khoảng 14 giờ 30 ngày 19/01/1974 khi ngang qua đảo Tri Tôn thì HQ-5 được lệnh của Tư lệnh hải quân từ Ðà Nẵng: “HQ-4 và HQ-5 phải quay trở lại Hoàng Sa, nếu cần thì ủi bãi”. Nhưng không lâu sau đó có một lệnh tiếp theo từ Ðà Nẳng, cho HQ-4 và HQ-5 trở về lại Ðà Nẳng.
Kết thúc chiến sự: Đêm hôm đó, 3 chiến hạm Việt Nam Cộng hòa bị hư hại được lệnh rút về căn cứ. Về đến Đà Nẵng, khi kiểm tra thì mới biết HQ-16 trúng một viên đạn bắn cầu vồng từ HQ-5 rơi xuống nước gặp sức cản của nước bị lệch hướng rồi đâm vào lườn tầu HQ-16 dưới mặt nước. Theo tường thuật của Trung tá Lê Văn Thự: “Viên đạn xước qua một góc máy điện, xuyên đứt cánh tay Trung sĩ Điện khí Xuân kế đó rồi chui vào kho điện khí ở một góc hầm máy và nằm ở đó”. Còn hộ tống hạm HQ-10 trong ngày 19 đã bị trúng đạn và chìm. HQ-4 rút lui từ đầu do trở ngại tác xạ nên chỉ bị thiệt hại nhẹ. Theo sĩ quan Bùi Ngọc Nở HQ-5 thiệt hại rất nặng: “đếm được tất cả là 102 lỗ đạn đại bác 100 ly, còn đạn đại bác 37 ly lỗ nhỏ hơn và nhiều không đếm được, riêng đài chỉ huy trúng mười mấy trái đại bác 100 ly nhưng may mắn là nhờ hai lớp thép bảo vệ nên khi xuyên qua hai lớp thép này thì hết tầm”.
Trung Quốc chiếm toàn bộ Hoàng Sa: Sau khi nghe báo cáo tình hình chiến sự tại Hoàng Sa, Đặng Tiểu Bình đã chỉ thị cho quân khu Quảng Châu tiếp tục đánh chiếm các đảo Hoàng Sa, Hữu Nhật và Quang Ảnh. Ngày 20 tháng 1, 4 phi cơ MiG-21 và MiG-23 của Trung Quốc oanh tạc các đảo Hữu Nhật, Quang Ảnh và Hoàng Sa. Tiếp đó, quân Trung Quốc đổ bộ tấn công các đơn vị đồn trú của Việt Nam Cộng hòa trên các đảo này. Sau 20 phút, lực lượng của Việt Nam Cộng hòa trên các đảo bị mất liên lạc”.
Hôm nay tròn 39 năm các tử sĩ nằm xuống để bảo vệ biển đảo Hoàng Sa. Là con dân nước Việt, chúng ta tưởng niệm và cầu nguyện cho các vị anh hùng dân tộc này.
Sau đây là danh sách 74 tử sĩ VNCH trong trận hải chiến Hoàng Sa ngày 19.01.1974:
* Hộ tống hạm Nhựt Tảo HQ 10:
1/ HQ trung tá Ngụy Văn Thà, HT/ HQ 10
2/ HQ thiếu-tá Nguyễn Thành Trí, HP/ HQ 10
3/ HQ đại-úy Vũ Văn Bang
4/ HQ đại-úy HH/TT Huỳnh Duy Thạch
5/ HQ trung-úy CK Vũ Ðình Huân
6/ HQ tr/úy Phạm Văn Ðồng
7/ HQ tr/úy Ngô Chí Thành
8/ Th/sĩ nhất TP Châu quản nội trưởng
9/ Th/sĩ nhất CK Phan Tấn Liêng
10/ Th/sĩ nhất ÐK Võ Thế Kiệt
11/ Th/sĩ vận-chuyển Hoàng Ngọc Lễ (nhiều tuổi nhất)
12/ Tr/sĩ nhất VT Phan Tiến Chung
13/ Tr/sĩ QK Nguyễn Văn Tuân
14/ Tr/sĩ GL Vương Thương
15/ Tr/sĩ TP Nam
16/ Tr/sĩ TP Ðức
17/ Tr/sĩ TP Huỳnh Kim Sang
18/ Tr/sĩ TX Lê Anh Dũng
19/ Tr/sĩ ÐK Lai Viết Luận
20/ Tr/sĩ Vận chuyển Ngô Tấn Sơn
21/ Tr/sĩ GL Ngô Văn Ơn
22/ Tr/sĩ TP Nguyễn Thành Trọng
23/ Tr/sĩ TP Nguyễn Vĩnh Xuân
24/ Tr/sĩ CK Phạm Văn Quý
25/ Tr/sĩ CK Nguyễn Tấn Sĩ
26/ Tr/sĩ CK Trần Văn Ba
27/ Tr/sĩ ÐT Nguyễn Quang Xuân
28/ Tr/sĩ BT Trần Văn Ðàm
29/ HS1/Vận-chuyển Lê Văn Tây
30/ HS1/vận-chuyển Lương Thanh Thu
31/ HS1/TP Nguyễn Quang Mến
32/ HS1/vận chuyển Ngô Sáu
33/ HS1/CK Ðinh Hoàng Mai
34/ HS1/CK Trần Văn Mộng
35/ HS1/DV Trần Văn Ðịnh
36/ HS vận-chuyển Trương Hồng Ðào
37/ HS vận-chuyển Huỳnh Công Trứ
38/ HS/GL Nguyễn Xuân Cường
39/ HS/GL Nguyễn Văn Hoàng (nhỏ tuổi nhất)
40/ HS/TP Phan Văn Hùng
41/ HS/TP Nguyễn Văn Thân
42/ TT/DT Thanh
43/ TT/TP Thi Văn Sinh
44/ Th/sĩ DT Thọ
45/ HS/TP Nguyễn Văn Lợi
46/ HS/CK Trần Văn Bảy
47/ HS/CK Nguyễn Văn Ðông
49/ HS/PT Trần Văn Thêm
49/ HS/CK Phạm Văn Ba
50/ HS/ÐK Nguyễn Ngọc Hòa
51/ HS/ÐK Trần Văn Cường
52/ HS/PT Nguyễn Văn Phương
53/ HS/PT Phan Văn Thép
54/ TT1/TP Nguyễn Văn Nghĩa
55/ TT1/TP Nguyễn Văn Ðức
56/ TT1/TP Lý Phùng Quy
57/ TT1/VT Phạm Văn Thu
58/ TT1/PT Nguyễn Hữu Phương
59/ TT1/TX Phạm Văn Lèo
60/ TT1/CK Dương Văn Lợi
61/ TT1/CK Châu Túy Tuấn
62/ TT1/DT Ðinh Văn Thục
* Khu trục hạm Trần Khánh Dư HQ 4:
63/ HQ trung-úy Nguyễn Phúc Xá
64/ HS1 vận chuyển Nguyễn Thành Danh
65/ Biệt hài Nguyễn Văn Vượng
* Tuần dương hạm Trần Bình Trọng HQ 5:
66/ HQ trung-úy Nguyễn Văn Ðồng
67/ Th/sĩ ÐT Nguyễn Phú Hào
68/ TS1/TP Nguyễn Ðình Quang
* Tuần dương hạm Lý Thường Kiệt HQ 16:
69/ TS/ÐK Xuân
70/ HS/QK Nguyễn Văn Duyên
* Lực Lượng Người Nhái:
71/Trung-úy NN Lê Văn Ðơn
72/HS/NN Ðỗ Văn Long
73/TS/NN Ðinh Hữu Từ
74/TT/NN Nguyễn Văn Tiến
Pv.VRNs



Copy từ: Truyền Thông Chúa Cứu Thế


 

Đã quên nỗi nhục mất Hoàng Sa chưa?


Đã quên nỗi nhục mất Hoàng Sa chưa?

NGUYỄN TƯỜNG THỤY
.
Chuyện xưa: Câu Tiễn là vua nước Việt. Khi Ngô vương Phù Sai chuẩn bị tấn công nước Việt, Câu Tiễn mang quân chủ động đánh trước. Vì xem thường binh lực của nước Ngô mà Câu Tiễn bị thua to ở Phù Tiêu, đem tàn quân trốn tránh ở núi Cối Kê.
Phù Sai đem quân bao vây Cối Kê, Câu Tiễn buộc phải xin hàng. Ông bị đưa về nước Ngô làm con tin. Ông dùng khổ nhục kế, tỏ ra một lòng một dạ với Ngô Vương kể cả phải nếm phân chẩn bệnh cho Phù Sai, nên Phù Sai cho là ông đã mất hết ý chí bèn tha cho về. Thời gian ở  nước Ngô cũng như khi được thả về nước, Câu Tiễn phải chịu rất nhiều nhục nhã và lao khổ để nuôi chí báo thù. Ông bỏ giường, lấy gai lót lên nền nhà để nằm. Quả mật đắng luôn luôn treo ở gần, thỉnh thoảng lại nếm một ít như để nhắc lại nỗi tủi nhục, khổ đau. Mỗi lần như thế là một lần Câu Tiễn tự hỏi: “Đã quên nỗi nhục ở Cối Kê chưa?” Cụm từ “nếm mật nằm gai” sinh ra từ đó.
Sau này, Câu Tiễn lấy được nước Ngô, Phù Sai tự vẫn.
Chuyện nay: Ngày 19/1/1974, Hải chiến Hoàng Sa nổ ra giữa Việt Nam Cộng Hòa và Trung Cộng sau 3 ngày hai bên triển khai thế trận. Trong một cuộc giao tranh chừng 30 phút, quần đảo Hoàng Sa đã rơi vào tay quân xâm lược Trung Cộng. Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam, trước đó đang do Việt Nam Cộng Hòa quản lý.
Trong cuộc hải chiến ấy, 74 chiến sĩ quân đội Việt Nam Cộng Hòa đã tử trận. Một số người lênh đênh trên biển sau mới được tàu chở dầu Hòa Lan hoặc ngư dân cứu vớt. Có người chết trên biển vì bị thương và kiệt sức. Có người được vớt lên nhưng sau đó không qua khỏi.
39 năm qua, người ta phân tích, đi tìm nguyên nhân của việc mất Hoàng Sa. Không thể đổ cho những người lính chiến đấu không dũng cảm. Cũng khó mà chỉ đổ cho phương tiện chiến đấu thiếu hay lạc hậu. Người ta phân tích nguyên nhân sâu xa của nó mà thuyết phục nhất có lẽ là bởi công hàm của ông Phạm Văn Đồng năm 1956. Nhưng không chỉ vì mỗi cái công hàm ấy mà vì chính sách ngoại giao của Việt Nam dân chủ cộng hòa.
Mất Hoàng Sa là nỗi đau không thể nào nguôi trong tâm khảm mỗi người Việt Nam chân chính. Mỗi năm, cứ đến ngày 19/1, lòng chúng ta lại quặn thắt hơn lúc nào hết. Nỗi hận này không bao giờ được quên.
Thiết nghĩ, mỗi người Việt Nam, trước hết là các nhà lãnh đạo đất nước cũng nên học người xưa, thỉnh thoảng cần tự vấn: “Đã quên nỗi nhục mất Hoàng Sa chưa?”
19/1/2013
NTT

Copy từ: Nguyễn Tường Thụy


 

Cuộc chiến cà phê


Hàng loạt chuỗi quán cà phê ngoại khác đã vào Việt Nam, sắp tới là “ông lớn” Starbucks, sẽ khiến thị trường thức uống trong nước càng sôi động. Dư địa của lĩnh vực này còn nhiều và thế mạnh đang nghiêng về những thương hiệu hiện hữu

Sự kiện Starbucks, thương hiệu cà phê nổi tiếng của Mỹ, hợp tác với Tập đoàn Maxim Group (Hồng Kông) chuẩn bị khai trương cửa hàng đầu tiên tại TPHCM thu hút sự chú ý đặc biệt của giới trẻ và giới kinh doanh. Các chuyên gia thương hiệu nhận định Starbucks sẽ rất hút khách trong giai đoạn đầu khai trương bởi sự tò mò.
 
 Cuộc đua giành giật thị phần, khách hàng giữa các thương hiệu cà phê trong và ngoài nuớc sắp tới sẽ tiếp tục sôi động
 Ảnh: QUỐC THẮNG
Nở rộ cà phê Tây
Phát biểu với báo chí, ông John Culver, Chủ tịch phụ trách thị trường Trung Quốc và châu Á - Thái Bình Dương của Starbucks, cho biết sẽ mang lại hương vị cà phê được điều chỉnh cho phù hợp khẩu vị người Việt, định hướng vào phân khúc cao cấp, không cạnh tranh trực tiếp với các quán cà phê địa phương và sẽ mở thêm cửa hàng tại Hà Nội và các TP khác. Sau Starbucks, Figaro - chuỗi cửa hàng cà phê kiêm phục vụ thức ăn theo phong cách châu Âu của Philippines - cũng đang nhắm đến thị trường Việt Nam.
Tiếp bước thành công của chuỗi cà phê Highlands mang phong cách châu Âu, từ năm 2008 đến nay, thị trường Việt Nam đón nhận sự gia nhập của hàng loạt tên tuổi cà phê lớn. Trong đó, Angel In Us (Hàn Quốc) đã nhận được sự ủng hộ nhiệt tình của giới trẻ và đang ráo riết mở rộng mạng lưới. Gloria Jean’s  Coffee (Úc), Coffee Bean & Tea (Mỹ), Illy (Ý)… đều hiện diện ở những vị trí đẹp, hấp dẫn khách Tây và giới trí thức trẻ.
 
Minh họa: NGUYỄN TÀI
 
Angel In Us thì đi kèm với chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh Lotteria, đang “tấn công” mạnh vào giới trẻ Việt theo trào lưu phim Hàn, nhạc Hàn và hứa hẹn sẽ nhanh chóng mở thêm nhiều cửa hàng mới.
 
Sự xuất hiện của các thương hiệu ngoại sẽ giúp người tiêu dùng có nhiều chọn lựa hơn, đáp ứng những khẩu vị khác nhau, đồng thời là áp lực khiến các doanh nghiệp (DN) trong nước phải tự đổi mới, nâng cao chất lượng phục vụ để đáp ứng tốt hơn nhu cầu của người tiêu dùng bản địa.
 
Theo luật sư Lê Quang Vinh, Công ty Luật Bross & Partner người có nhiều năm kinh nghiệm trong lĩnh vực sở hữu trí tuệ, Starbucks ít nhiều đã thành công khi chinh phục người tiêu dùng Trung Quốc, Nhật Bản vốn chỉ có thói quen uống trà, thay vì cà phê. Còn Việt Nam là đất nước với khoảng 90 triệu dân, trong đó một lượng lớn dân số có thói quen sử dụng cà phê. Dù không ít thương hiệu lớn cùng phân khúc thị trường như Gloria Jean’s Coffee, Coffee Bean & Tea, Highlands Coffee, Trung Nguyên… đã hiện diện sớm hơn ở Việt Nam nhưng “ông lớn” Starbucks vẫn cảm thấy cơ hội kinh doanh cho mình rất lớn. “Việc Startbucks quyết tâm đầu tư ở Việt Nam cho thấy họ đánh giá đây là thị trường hấp dẫn, có thể đem lại lợi nhuận như kỳ vọng” - luật sư Lê Quang Vinh nhận xét.
 
Chuyên gia marketing Hoàng Tùng cho rằng mặc dù một số thương hiệu đã có mặt tại Việt Nam nhưng trong lãnh địa cà phê chuỗi quán, Starbucks mới thực sự là “ông lớn”. Với sự đổ bộ mạnh mẽ của các thương hiệu này, thị trường cà phê Việt Nam có thể thay đổi. Bên cạnh bộ phận khách hàng vẫn giữ thói quen uống cà phê pha phin kiểu đậm đặc, có thể thấy rằng cà phê vị quốc tế như Starbucks là “nước pha đường có mùi cà phê” sẽ dễ uống hơn nhiều.
 
Song song đó, những thương hiệu hùng mạnh luôn có sức lôi cuốn mạnh mẽ. Starbucks đã chinh phục người tiêu dùng không chỉ ở Mỹ mà còn ở nhiều quốc gia khác; nằm trong danh sách những thương hiệu lớn nhất thế giới, đã chắc chắn với định vị là “nơi chốn thứ ba” sau ngôi nhà và công sở. Với sức hút nội tại của Starbucks đồng thời với thói quen tiêu dùng vọng ngoại của một bộ phận người Việt, Starbucks sẽ giành được nhiều khách hàng, đặc biệt là những người trẻ tuổi vốn thích thú với những điều mới lạ.
“Người nhà” tự tin
Thế nhưng, theo các chuyên gia thương hiệu, việc Starbucks vào Việt Nam sẽ không ảnh hưởng nhiều đến thị phần, thị trường cà phê hòa tan vốn đang được nắm giữ bởi 3 thương hiệu hàng đầu là G7 (Trung Nguyên), Vinacafé và Nestlé.
 
Ông Đỗ Minh Tuấn, Công ty Tư vấn Xây dựng thương hiệu LantaBrand, cho rằng Starbucks là cửa hàng chuỗi bán cà phê pha sẵn, ngoài chất lượng cà phê họ còn bán vị trí, phong cách sống…, trong khi cà phê hòa tan dạng đóng gói sẵn, chủ yếu sử dụng tại nhà, công sở. Thị phần cà phê hòa tan sẽ không bị ảnh hưởng nhiều khi thương hiệu toàn cầu này gia nhập thị trường Việt Nam.
 
Các thương hiệu ngoại như Starbucks, Gloria Jean’s Coffee… hướng đến đối tượng khách hàng trẻ, hiện đại, thích khám phá và thường xuyên có điều kiện đi lại hoặc có thời gian sống, làm việc nhiều ở nước ngoài… “Trong khi đó, những người tuổi trung niên lại thích cà phê có hương vị truyền thống, vị mạnh và sử dụng hằng ngày nên thương hiệu cà phê ngoại sẽ không phải sự lựa chọn của họ” - ông Đỗ Minh Tuấn nhận định.
 
Đánh giá về sự có mặt của các thương hiệu ngoại trên thị trường, ông Đặng Lê Nguyên Vũ, Tổng Giám đốc Tập đoàn Cà phê Trung Nguyên, cho rằng “không có gì đáng bận tâm”. Các chuỗi quán cà phê ngoại vào Việt Nam mang theo phong cách Tây Âu càng giúp thị trường cà phê thêm sôi động, đa dạng. Sẽ có một bộ phận khách hàng trẻ đến Starbucks để thể hiện sự sành điệu… Nói cách khác, người tiêu dùng đến Starbucks không phải để uống cà phê. Cũng theo ông Đặng Lê Nguyên Vũ, thị trường cà phê còn rất nhiều dư địa cho các DN cùng khai thác.
 
Mặc dù theo số liệu của Tổ chức Cà phê quốc tế (ICO), từ năm 2008-2011, sức tiêu thụ cà phê tại Việt Nam đã tăng 65% nhưng hiện tại, mức tiêu thụ cà phê trung bình của người Việt chỉ xấp xỉ 1 kg/người/năm, thấp hơn rất nhiều so với mức 5 kg/người/năm trên thế giới. Và, nếu trong 10-20 năm nữa, các thương hiệu cà phê ngoại có mở thêm vài chục, thậm chí vài trăm cửa hàng thì cũng không thấm vào đâu so với hàng ngàn hàng vạn quán cà phê lớn, nhỏ, cà phê lề đường, vỉa hè trên cả nước.
 
Trung Nguyên hiện đã có gần 60 cửa hàng trên cả nước và sẽ phát triển lên 200 cửa hàng trong vòng 2 năm tới. Về cà phê hòa tan lại càng không đáng ngại bởi ngay cả DN sừng sỏ nhất trong ngành cà phê hòa tan là Nestlé cũng phải nhường vị trí dẫn đầu thị trường cà phê hòa tan tại Việt Nam cho Trung Nguyên và bị Việt hóa.
Cà phê nội nhiều lợi thế
Xét trên bình diện tổng thể, các DN cà phê nội địa như Trung Nguyên hay Vinacafé thực ra vẫn có nhiều lợi thế. Trong bất cứ cuộc chiến nào trên thương trường, thương hiệu bản địa nếu có nguồn cội văn hóa DN vững mạnh, tập trung và có sự chuẩn bị tốt đều hoàn toàn có thể đương đầu với những đối thủ hùng mạnh nước ngoài. Chuyên gia Hoàng Tùng cho rằng DN Việt có nhiều lợi thế mà các DN nước ngoài không thể có.
 
Thứ nhất, sự chủ động và vị thế đứng trên vùng nguyên liệu. Thứ hai, khẩu vị cà phê của người tiêu dùng là điều không thể một sớm một chiều thay đổi được. Cho đến nay, những thương hiệu cà phê Việt vẫn đang đáp ứng khá tốt khẩu vị cà phê của người Việt. Thứ ba, mức giá của các thương hiệu cà phê nước ngoài vẫn còn khá cao đối với phần đông người dân Việt Nam. Starbucks ở Mỹ còn có biệt danh là Fourbucks (4 đô), nghĩa là mức giá đó cao kể cả so với người Mỹ.
 
Và cuối cùng, DN cà phê Việt Nam nếu biết tận dụng nguồn cội bản địa, khơi dậy tinh thần dân tộc, tinh thần “Người Việt dùng hàng Việt” thì sẽ chiến thắng.
Theo ông Đỗ Minh Tuấn, các thương hiệu cần phải tạo cá tính cho riêng mình, phải làm thật tốt và đúng để mang lại giá trị nhiều hơn cho khách hàng. Thương hiệu nào có khả năng tạo cho người tiêu dùng sự yên tâm, thích thú qua vài lần trải nghiệm sẽ giữ chân được khách hàng và có thể sở hữu lòng trung thành của người tiêu dùng với sản phẩm của thương hiệu đó. “Chừng nào các thương hiệu Việt, còn giữ gìn, phát huy những giá trị mình đang có ở thị trường Việt Nam và nước ngoài thì DN nước ngoài khó lòng vượt mặt” - luật sư Lê Quang Vinh nhấn mạnh.
 
Hơn nhau về bản sắc
Ông Đặng Lê Nguyên Vũ cho rằng thay vì bận tâm DN ngoại nào sẽ gia nhập thị trường, các DN cà phê trong nước cần tập trung xây dựng bản sắc và hành động, đề xuất chiến lược ngành cà phê quốc gia. Starbucks hoạt động theo mô hình “one stop shop”: Không chỉ bán cà phê mà còn có thức ăn nhẹ, bánh mì kẹp thịt...  Với hình thức này, Việt Nam đã có không ít quán và chắc chắn sẽ có nhiều quán khác mọc lên, sao chép phong cách Starbucks. Vì vậy, muốn thành công, DN không có con đường nào khác là phải xây dựng một câu chuyện, một bản sắc cho riêng mình. Đây cũng là quan điểm chung của nhiều chuyên gia kinh tế, thương hiệu. GS-TS Tôn Thất Nguyễn Thiêm từng nhìn nhận: “Starbucks thành công vì đã xây dựng cho mình bản sắc riêng. Khách đến Starbucks không chỉ để uống cà phê mà còn trải nghiệm không gian tĩnh lặng. Nếu phá bỏ sự tĩnh lặng đó và kinh doanh “thập cẩm”, không chắc Starbucks sẽ tiếp tục thành công”.
THANH NHÂN - THÁI PHƯƠNG
 
 

Copy từ: Người Lao Động


Thủ tướng và “quả bom” 3000 tỷ Đà Nẵng


da nang nguyen ba thanhKhí trời giá lạnh. Một tuần tê cóng. Nhưng thời tiết chính trị lại nóng hực như lọt giữa chảo rang. Tâm điểm tuần qua là hình ảnh năng nổ của Thủ tướng cùng những phát ngôn ấn tượng, bất ngờ và quả bom đất đai 3000 tỷ Đà Nẵng.

Thủ tướng
Dường như ông đang cố tìm cách lấy lại hình ảnh sau cuộc kiểm điểm hụt tại hội nghị 6. Lâu rồi mới thấy một hình ảnh Thủ tướng xông xáo năng nổ và nói hay đến thế. Liên tiếp các cuộc gặp gỡ chỉ đạo, liên tiếp các phát biểu hay.
“Bây giờ mình không thiếu gạo, mình cũng viện trợ nơi này nơi khác, vậy tại sao để con cháu mình trong cảnh cháu mang mì, cháu mang ngô, cháu mang khoai đến lớp, rồi phải lợp chòi nấu ăn?”- Câu hỏi bất ngờ của Thủ tướng tại hội nghị trực tuyến Bộ Lao động- thương binh xã hội được các báo giật tít tràn kín trang.
Thú thật, tôi cũng không ngờ Thủ tướng lại có thể hỏi được một câu hay đến vậy. Chỉ có điều, người phải trả lời câu hỏi đó không phải ai khác ngoài chính ông.
Có lẽ đây là phát biểu hay nhất của Thủ tướng kể từ sau bài xin lỗi và tự bạch về việc không từ chức tại quốc hội hơn 2 tháng trước.
Cũng là lần đầu tiên nghe ông tâm sự rằng rất đau lòng trước các sự thể đổ vỡ ở Vinashin, Vinalines: “Tuy chỉ có một vài doanh nghiệp thua lỗ, sai phạm gây hậu quả nghiêm trọng như Vinashin, Vinalines nhưng ảnh hưởng rất lớn, khiến người dân đặt câu hỏi còn Vina nào nữa? Tôi thực sự đau lòng, dân phê phán là đúng, thua lỗ tiền tỉ như thế ai không sốt ruột”- Lời bộc bạch trong cuộc gặp gỡ các tập đoàn kinh tế nhà nước- những mô hình “quả đấm thép” của chính phủ đang ôm món nợ khủng đến 60 tỷ USD.
Trước đó chỉ nghe ông nhận “trách nhiệm chính trị”, nhưng theo lời ông thì trong cái chuyện Vinashin ấy, Thủ tướng cũng chẳng ký gì sai!
Vì vậy, cú “đau lòng” lần này cũng khá bất ngờ và ấn tượng.
Bất ngờ và ấn tượng hơn khi nghe ông thẳng thừng chỉ trích sự tê liệt của đảng: “Tôi thấy hết sức buồn. Trong cách mạng tháng Tám ta chỉ có 5.000 đảng viên mà vẫn giành thắng lợi. Tập đoàn Vinashin có tới 6.000 đảng viên. Nhưng mà tê liệt. Làm trái, đầu tư tràn lan, rồi trái pháp luật kéo dài một thời gian mà tôi không nhận được bất kỳ đơn thư tố cáo của bất kỳ đảng viên nào. Rồi người đứng đầu thì được bầu vào hết cấp ủy này đến cấp ủy khác.
Hay ở Vinalines, mấy nghìn đảng viên mà vẫn làm sai làm trái như thế. Con sâu làm rầu nồi canh. Người dân đặt câu hỏi còn Vina nào nữa? Doanh nghiệp nhà nước đi liền với tiêu cực, phạm pháp, tham nhũng. Đội ngũ đảng viên của chúng ta rất lớn, vậy vai trò tiên phong, gương mẫu của đảng viên ở đâu?”
Quá hay. Đâu phải mình Chủ tịch nước Trương Tấn Sang mới nói đến bầy sâu. Thủ tướng cũng nói về sâu đấy chứ. Đâu phải chỉ có Tổng Bí thư mới phê bình chỉ trích “đảng viên nhan nhản Cộng sản mấy người?”. Thủ tướng cũng phê bình chỉ trích đảng đấy chứ, ông nói bộ máy đảng bị “tê liệt” cơ mà.
Tôi… thích và ấn tượng với hình ảnh Thủ tướng tuần qua.
Quả bom Đà Nẵng
Dư luận bất ngờ đến choáng váng khi Thanh tra chính phủ tung ra kết luận sai phạm đất đai tại Đà Nẵng với mức hơn 3000 tỷ giữa lúc ông Nguyễn Bá Thanh chuẩn bị bàn giao Đà Nẵng ra Hà Nội ngồi ghế Trưởng ban Nội chính trung ương.
Ý kiến chỉ đạo xử lý của Thủ tướng và cả Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc rất gắt: Yêu cầu kiểm điểm Chủ tịch và các Phó Chủ tịch Đà Nẵng được cho là có liên quan giai đoạn 2003-2011, đồng thời chuyển cơ quan điều tra Bộ Công an một số trường hợp rất cụ thể.
Dư luận nóng hực. Tưởng như sắp bắt ông này bà nọ đến nơi.
Việc vốn nóng, lại như được đổ thêm dầu sau cú phản đòn tới tấp dồn dập của chính quyền Đà Nẵng. Cú phản pháo khiến tất cả các báo phải cắt bớt nhiều chuyên mục dành đất như thể một chuyên trang cho cuộc phản đòn của Đà Nẵng.
Tân Trưởng ban Nội chính trung ương Nguyễn Bá Thanh, người vẫn còn kiêm nhiệm Bí thư Đà Nẵng khẳng định dứt dạc rằng: Đà Nẵng làm đúng và vận dụng từ chính chủ trương của chính phủ!
Chủ tịch Đà Nẵng, ông Văn Hữu Chiến thì thẳng thừng: cú đòn thanh tra 3000 tỷ là “bất thường và không thuyết phục”.
Bất thường quá đi chứ. Cả nước bao nơi bết bê chuyện đất đai, đến biểu tình, trấn áp nhân dân, đến nổ súng đổ máu, đến mức dàn quân trấn áp dân như những trận càn của địch thuở chiến tranh, đến mức dân uất ức cùng quẫn phải chĩa súng bắn vào chính quyền… Chỉnh trang giải tỏa thì rù rì bế tắc, đô thị cày xới nhem nhuốc bẩn thỉu. Vậy mà chẳng thấy thanh tra, chẳng nói năng gì. Đà Nẵng đang yên lành, đang phát triển, đang nổi lên như một hiện tượng, một mẫu hình sáng của cả nước thì lại ập vào kiểm thanh.
Bức xúc đến mức ông Chiến thẳng băng, bất chấp: Đà Nẵng không cần giải trình nữa vì đã giải trình quá nhiều rồi.
Trước yêu cầu của Thủ tướng chỉ thị phải “kiểm điểm Chủ tịch, các Phó chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng”, ông Chiến nói vẻ rất… thách thức: “làm sao phê bình kỷ luật được ai?”.
Đà Nẵng rúng động. Cả nước nóng lên vì chuyện Đà Nẵng.
Một hiệu ứng ngược khá hi hữu và thú vị chưa từng có trong lịch sử: Dư luận dân chúng và cộng đồng mạng ào ạt sôi lên như những đợt sóng cuộn cổ vũ, bênh vực “đối tượng sai phạm”. Thậm chí cả những trang mạng vốn được xem là chống Cộng quyết liệt đến cực đoan cũng công khai tỏ bày thái độ ủng hộ Nguyễn Bá Thanh và Đà Nẵng.
Sử Việt chưa thời nào có chuyện ly kỳ thú vị vậy: Dân tình đi ủng hộ một quan chức bị kết luận gây… “thất thu” hàng nghìn tỷ!
Thậm chí nhiều, rất nhiều bạn đọc còn tỏ thái độ sẵn sàng ủng hộ tiền, trích hàng tháng lương để quyên góp ủng hộ ông Thanh và chính quyền Đà Nẵng nếu thanh tra buộc phải truy nộp 3000 tỷ gọi là “thất thu” kia.
Cú phản đòn lập tức tạo dư chấn mạnh hơn cả quả bom 3000 tỷ từ kết luận thanh tra.
Chưa biết kết cuộc thế nào.
Dù sao, sú đòn này chắc khó tạo ảnh hưởng lớn đến đường tới của Nguyễn Bá Thanh. Nhưng lại có vẻ như đang cản “đường về” của cựu Chủ tịch Đà Nẵng, Phó trưởng ban Tổ chức trung ương Trần Văn Minh (nhiều khi có vẻ như đây cũng là…. cái đích chính không phụ tí nào trong sự thể ầm ĩ này).
Ghế Bí thư Đà Nẵng thay ông Thanh vẫn bỏ ngỏ. Ông Minh, cho dù là phương án tối ưu nhất, nhưng vẫn chỉ là 1 trong 3 ứng viên. Nếu ông Minh không phải là người được chọn để “trở về” thì đấy sẽ là một mối lo cho Đà Nẵng thời hậu Bá Thanh.
Ngoài 2 điểm nóng trên, cũng cần phải nhắc thêm chút về 2 sự kiện nữa: Những bữa cơm thịt chuột của học sinh vùng cao, ngày Hoàng Sa và quân xâm lược Trung Quốc.
Những bữa cơm thịt chuột
Hình ảnh rơi nước mắt. Những đứa trẻ học sinh vùng cao co ro giữa mùa giá rét, phải đi bẫy chuột để làm thịt cải thiện bữa ăn. Những cái bẫy thép hoen gỉ, những xác chuột (nhiều khi chẳng thể phân biệt được đâu là chuột đồng, chuột cống hay chuột nhắt) được các em thản nhiên vặt lông, nướng chặt trộn cùng gói mì tôm trong cái nồi nước lềnh bềnh làm… canh!
Không ti vi, không sách báo. Chẳng có đứa trẻ nào nghe đọc được câu hỏi… xót lòng của Thủ tướng: “mình không thiếu gạo, mình cũng viện trợ nơi này nơi khác, vậy tại sao để con cháu mình trong cảnh cháu mang mì, cháu mang ngô, cháu mang khoai đến lớp, rồi phải lợp chòi nấu ăn?”
Thầy giáo Phó Thủ tướng, nhà giáo ưu tú Nguyễn Thiện Nhân thì đang miệt mài đi chỉ huy bắt gà lậu.
Ngày Hoàng Sa và quân xâm lược Trung Quốc
39 năm trước (19/1/1974) Hoàng Sa mất. Hôm qua, không có báo nào nhớ. Hay tất cả đều cố quên? Duy nhất một tờ Thanh Niên dành gần trọn trang báo cho ngày Hoàng Sa, thuật tả chi tiết cuộc tấn công xâm lược của kẻ thù cùng trận tử thủ bảo vệ Hoàng Sa và sự hi sinh anh dũng của 53 quân nhân Việt Nam cộng hòa.
Lâu lắm, mấy chục năm rồi mới nghe một tờ báo dám nhắc đến cái tên: quân Trung Quốc xâm lược. Mấy chục năm rồi mới thấy duy nhất một tờ báo Thanh Niên gọi thẳng người bạn “16 chữ vàng 4 tốt” là kẻ thù, là kẻ xâm lăng, là quân xâm lược.
Cuối tuần. Khí trời vẫn lạnh, nhưng vẫn đầy sự thể nóng. Nóng đến mức nhiều khi muốn vung nắm đấm thụi vào đâu đó vài phát cho hả dạ! 



Copy từ: Trương Duy Nhất