CHƯA TỐT NGHIỆP TRƯỜNG ĐỜI.

Thứ Hai, 17 tháng 2, 2014

"NỀU CÒN YÊU NƯỚC THÌ ĐẢNG PHẢI TƯỞNG NIỆM CUỘC CHIẾN VIỆT - TRUNG"


Bất chấp thời tiết mưa lạnh và sự ngăn cản phá của chính quyền, hàng trăm người DÂN vẫn tụ tập tưởng niệm 6 vạn đồng bào và chiến sỹ tử trận trong cuộc chiến chống giặc Tàu năm 1979. Hà Nội, 16.2.2014

"Nếu còn yêu nước, Đảng phải tưởng niệm cuộc chiến Việt-Trung" 

Trọng Thành - RFI

Ngày 17/02/2014 là tròn 35 năm cuộc chiến biên giới Việt-Trung. Gần đến ngày này, có nhiều câu hỏi đặt ra về thái độ của chính quyền Việt Nam trước một sự kiện suốt hàng chục năm nay bị dìm trong im lặng. Trong lúc một số hội nhóm thuộc xã hội dân sự sẵn sàng tổ chức lễ tưởng niệm biến cố này vào ngày mai 16/02, chính quyền dường như vẫn chưa có một động thái chính thức nào. Về vấn đề này, RFI đặt câu hỏi với Luật sư Trần Quốc Thuận, nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội.

Luật sư Trần Quốc Thuận là một trong những người ký tên vào "Lời kêu gọi nhân kỉ niệm 35 năm đánh tan cuộc chiến tranh xâm lược của Trung Quốc trên biên giới phía bắc nước ta 17.2.1979", được công bố cách đây ít hôm. 

 

RFI : Thưa Luật sư, còn hai ngày nữa là dịp 35 năm ngày xẩy ra một sự biến đặc biệt trong lịch sử Việt Nam : cuộc chiến tranh biên giới Việt – Trung 1979. Được biết Luật sư là người ký tên vào « Lời kêu gọi nhân kỉ niệm 35 năm đánh tan cuộc chiến tranh xâm lược của Trung Quốc… », Luật sư có thể cho biết vì sao Luật sư lại tham gia vào « Lời kêu gọi… » này ?

LS Trần Quốc Thuận : Ngay tên của « Lời kêu gọi… » đã nói lên lý do tại sao tôi tham gia. Vì tôi ủng hộ hoàn toàn nội dung này. Đối với dân tộc Việt Nam thì hàng ngàn năm lịch sử, chưa bao giờ cúi đầu với kẻ thù. Có lần tụt lùi, thì mất nước mình thấy rồi. Trước kia thì có lần chần chừ. Nhưng mà Việt Nam vững vàng lên thì không bao giờ bị mất nước. Lịch sử đã dậy cho một bài học như thế.

Còn bây giờ, có gì mà phải khiếp sợ trước Trung Quốc thế ? Dù thế nào thì Việt Nam cũng đã đọ súng với Trung Quốc năm 1979 rồi. Cho nên, thật sự là Việt Nam nên có sự sòng phẳng. Nhiều người đã trả lời trên đài báo, đã nói rất rõ : Quan hệ chiến lược, quan hệ toàn diện đó là chuyện quan hệ từ đây trở đi. Còn lịch sử vẫn là lịch sử, chứ làm gì xóa nhòa được lịch sử. Xóa nhòa lịch sử là bưng bít, mà làm như vậy là để lại một góc khuất trong lịch sử. Mà người ta tô lên, thì đó là vết nhục trước sự bành trướng của Đại Hán. Cái đó bất cứ người Việt Nam nào cũng không hài lòng. Đảng Cộng sản tự hào rằng, « nhân dân Việt Nam dưới sự lãnh đạo của đảng hoặc theo đảng để làm cách mạng », nhưng thực sự theo đảng làm cách mạng, bởi vì đảng yêu nước kia, đảng đánh ngoại xâm kia, đảng giành độc lập kia, còn đảng cúi đầu thì ai theo ? Cho nên, nếu đảng Cộng sản Việt Nam mà không giữ ngọn cờ yêu nước, ngọn cờ bất khuất, thì liệu cái tính chính danh của đảng có còn hay không ?

RFI : Theo Luật sư, chính quyền Việt Nam sẽ có phản ứng ra sao trước các cuộc tưởng niệm sẽ có thể được tổ chức trong ngày mai hoặc ngày mốt ? 

LS Trần Quốc Thuận : Cách đây vài tháng, tôi cũng gặp một số người lãnh đạo cao nhất của đất nước này, tôi cũng đặt vấn đề : Năm nay là kỷ niệm 40 năm Hoàng Sa bị Trung Quốc chiếm và 35 năm chiến tranh biên giới, thì Việt Nam phải làm thế nào, chớ không người dân họ không chấp nhận đâu !

Cứ giấu diếm như thế, cái thỏa thuận ngầm của hội nghị của Hội nghị Thành Đô 1992 (Luật sư Trần Quốc Thuận muốn nói đến Hội nghị Thành Đô 1990). Vì ai cũng đặt vấn đề đó. Đó là một vết nhơ.

Có phải chăng là bước ngoặt đó cho thấy rằng đảng Cộng sản coi đảng cao hơn là dân tộc không, độc lập dân tộc không ? Mà nếu coi đảng cao hơn độc lập dân tộc, thì sinh mạng của đảng hãy coi chừng !

Dân tộc này chỉ đi theo đảng vì đảng bảo vệ cái độc lập dân tộc, thống nhất toàn vẹn lãnh thổ, chứ không bao giờ đi theo những kẻ quy phục ngoại bang, mà nhất là quy phục cúi đầu trước Trung Quốc cả.

Và những người lãnh đạo đó cũng nói với tôi là phải kỷ niệm chứ ! Mà mình kỷ niệm mà làm sao không ảnh hưởng được lòng dân mà không ảnh hưởng đến ngoại giao. Sau đó, tôi cũng hỏi một người nữa, cũng cấp cao nữa trong B.C.T. (Bộ chính trị đảng Cộng sản Việt Nam), nói là sẽ tổ chức đi thăm viếng mồ mả, tôn vinh mồ mả cho anh em…

Bước đến năm 2014, Việt Nam có một số sự kiện nổi lên, đó là Hiến pháp 2013 về nhân quyền, rồi sự kiện 40 năm Hoàng Sa, rồi sự kiện thứ ba là thông điệp của Thủ tướng, rồi sự kiện thứ tư là cuộc chiến chống tham nhũng đã đi vào cao điểm. Đây là thử thách của « dân chủ », « công khai », « minh bạch », thử thách của chế độ, rất là khắc nghiệt, để xem sự lèo lái ở trên sẽ là thế nào.

Câu trả lời không đơn giản ! Bởi vì, chúng tôi tự hào là dân tộc Việt Nam là một dân tộc rất nhạy bén về chính trị, rất khôn ngoan về chính trị. Vì vậy, cho nên Việt Nam mới có « chiến tranh nhân dân », ít nước trên thế giới có « chiến tranh nhân dân » lắm, chỉ chiến tranh du kích thôi. Chiến tranh nhân dân là mọi người dân đều sẽ đánh giặc, vì họ yêu nước thật sự, thì họ mới dám đánh giặc, mới dám xả thân. Lịch sử đã cho thấy như thế.

RFI : Như Luật sư cho biết, thì như vậy chính quyền cũng có xu hướng nhìn nhận các thực tế của cuộc chiến 17-2-1979, có phải không ? 

LS Trần Quốc Thuận : Về cái đó, thì nhìn thấy có dấu hiệu chuyển biến rõ. Có những chương trình ca nhạc, thơ ca, từ Điện Biên Phủ, Hoàng Sa, Trường Sa và Chiến tranh Biên giới, những chương trình như thế rất hay, họ kết hợp như thế những chiến thắng đó là những chiến thắng gần đây tạo nên cái vẻ vang của dân tộc này. Làm thơ ca, thì đây cũng là dịp dân tộc Việt Nam được thể hiện.

Nhưng không biết có thể hiện được cái tầm không. Bởi vì người ta phản ứng mạnh mẽ nhất, là bởi vì năm ngoái 2013, bên phía biên giới bên kia, các cựu binh Trung Quốc từng tham gia chiến tranh biên giới, tổ chức duyệt binh rầm rộ, xây đài tưởng niệm này kia,… còn Việt Nam thì im re. Nên sau đó, nhiều người đặt vấn đề chất vấn. Kể cả trước Quốc hội cũng đặt vấn đề chất vấn chuyện đó.

Có lần trong một hội nghị nhiều lãnh đạo, tôi cũng nói rồi, bây giờ đi (ra đường) người ta vẽ Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam, nhưng trước đây ai mặc áo « Trường Sa – Hoàng Sa của Việt Nam », rồi chống đường 9 đoạn – « No-U » thì bị bắt. Tôi đã nói với các đồng chí lãnh đạo, các vị lãnh đạo đó : « Đã đến lúc các anh phải thả những người bị bắt vì nói chuyện đó ! ». « Điếu Cày » chẳng hạn và nhiều anh em khác. Mời họ về cái hội trường này, tổ chức linh đình ăn uống, rồi nâng ly lên và xin lỗi : « Các anh đã đánh thức những con người ngủ mê và bây giờ chúng tôi cũng bắt đầu thấy mình được biên cương tổ quốc phải giữ, chứ không giữ thì không còn cái gì ! ». Phản bội lại tiền đồ của dân tộc là không thể chấp nhận được, tôi cũng nói thẳng trước các hội nghị lớn của thành phố là như thế. Các ông lãnh đạo lớn ngồi đó, thì thấy họ làm thinh.

Đã đến lúc phải tuyên dương mấy người blogger đó lên, chứ không phải giữ người ta trong tù. Cái đó cũng không trái với Hiến pháp 2013. Đó cũng là vấn đề đáng suy nghĩ.

RFI : Về phía chính quyền, thì dường như cho đến giờ chưa có thông báo chính thức gì về hình thức tưởng niệm ? 

LS Trần Quốc Thuận : Tôi đã nghỉ nhiều năm rồi, nên tôi cũng không nắm được đã có thông báo, có chủ trương gì chưa, đưa tin gì chưa. Nhưng thông qua hệ thống phát thanh truyền hình, tôi cũng thấy có một số chương trình ca nhạc làm nó cũng xập xòa, xập xoạng như thế, nó không chính danh. Đó là cái điều không thể chấp nhận được.

Phải có một cuộc mít tinh thật sự, cuộc mít tinh lớn để lên án và ghi nhớ, như các cuộc mít tinh 30-4, 1-5, ngày Quốc khánh, mít tinh chiến thắng Điện Biên Phủ với thực dân Pháp. Mà Việt Nam cũng quan hệ chiến lược với Pháp, với Mỹ, thì quan hệ mình vẫn quan hệ, kỷ niệm vẫn cứ kỷ niệm thì sao ?!

Trên đài báo ra rả tuyên truyền tội ác của Mỹ và tay sai thế này, thế kia, còn tội ác của Trung Quốc thì đầy rẫy, thấm máu, mà cũng không có một lời nào được lặp lại cả. Năm 1979, trên đài, báo Nhân dân cũng viết đầy đủ hết, bây giờ lại đem dấu đi hết.

Hôm trước, tôi cũng gặp một vị lãnh đạo thuộc hàng cao nhất của đất nước. Xin lỗi là tôi cũng lớn tiếng quát lại. (Người đó bảo) « Nói như thế là khiêu khích ! ». Tôi bảo : « Không phải là khiêu khích, mà nói như thế để thấy Việt Nam đứng thẳng người, chứ không phải cúi gục xuống như quý vị ! ». Tôi đã nói thẳng như thế. Dân tộc Việt Nam này không có cúi đầu đâu, họ đứng thẳng. Còn anh nào cúi đầu, thì liệu anh ấy còn đứng ở đó hay không ? Thì phải tính.

RFI : Về thái độ của chính quyền Việt Nam đối với cuộc chiến biên giới Việt-Trung 1979, nhiều người đặt câu hỏi tại sao chính quyền lại có thái độ không minh bạch và che dấu như vậy ? 

LS Trần Quốc Thuận : Lý giải lớn nhất là bí mật của Hội nghị Thành Đô đến bây giờ cũng chưa công khai ra, tuy rằng một số hồi ký cũng đặt vấn đề đó ra. Người ta cho rằng : "Chính hội nghị Thành Đô !" Thái độ của những người bây giờ (tức nhiều người lãnh đạo – ndr) là muốn tiếp tục để mà cầm quyền, để tiếp tục cai trị, chứ không phải phục vụ nhân dân, dân tộc, đất nước này. Nếu phục vụ dân tộc, đất nước thì phải đứng thẳng người lên chứ, sao lại cà rục, cà rục như thế ?!

Mình biết đấy, trước đây Tự Đức cứ ký nhường nhường rồi mất nước. Cứ lùi là mất nước. Lịch sử dân tộc mấy ngàn năm chứng minh điều đó. Đứng thẳng lên là nhân dân người ta ủng hộ.

Mà nhân dân Việt Nam có sợ hy sinh đâu ? Họ rất sẵn sàng. Nhưng mà có những người đứng cản đường, không cho họ hy sinh. Thì không biết liệu nhân dân có chấp nhận họ hay không ? Tôi nghĩ là không chấp nhận đâu.

RFI : Điều Luật sư nói, nếu diễn tả một cách khác, có phải là việc chính quyền có một thái độ không rõ ràng như vậy (với chiến tranh biên giới 1979) là do muốn dựa vào Bắc Kinh để duy trì chế độ như hiện nay ? 

LS Trần Quốc Thuận : Nếu mình suy thế này thế kia, thì có thể đúng, có thể không đúng. Nhưng bây giờ đề nghị đảng phải công khai, công bố cam kết tại Hội nghị Thành Đô là cái gì ? Tại sao Việt Nam phải cam kết chuyện đó ?

Việt Nam bây giờ khác rồi, đa phương hóa, đa dạng hóa, quan hệ chiến lược hợp tác toàn diện với năm nước Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc, và mười mấy nước khác nữa…

Đã đến lúc không còn giấu cái đấy nữa ! Một cách công khai. Công khai mà cũng nói thẳng rằng : Tôi với anh tuy rằng đồng chế độ, nhưng mà anh thì thái độ như thế, còn Việt Nam, dân tộc này không bao giờ để một tấc đấc, một sải nước cho kẻ ngoại xâm chiếm được. Người Việt Nam sẵn sàng xả thân, ông cha đã dậy điều đó, người Việt Nam bây giờ cũng cam kết điều đó. Cho nên, tất cả những chuyện gì liên quan đến cái đó, chúng tôi phải nói - có thể là – cho « các đồng chí biết ». Chắc « các đồng chí » cũng đọc lịch sử Việt Nam với Trung Quốc rồi.

RFI : Cam kết tại Hội nghị Thành Đô là cam kết bằng chữ viết hay chỉ là cam kết bằng miệng và bằng thái độ ngầm hiểu ? 

LS Trần Quốc Thuận : Bây giờ, cho dù cam kết gì đi nữa, thì cũng phải công bố. Đòi hỏi của chúng tôi, của những người chúng tôi biết, là như thế. Cho dù cam kết bằng gì chăng nữa. Nhưng tôi nghĩ chắc là cam kết bằng giấy. Tôi nhớ là (nhà báo) Huy Đức đã nói rằng bác Phạm Văn Đồng bảo chúng ta đã bị lừa. Tất cả những chuyện đó cũng là nói qua, nói lại thôi. Lịch sử thì phải có bằng chứng.

Đã đến lúc phải đòi hỏi đảng Cộng sản này bạch hóa ra. Nếu không bạch hóa ra, thì người ta nói rằng đảng Cộng sản này chỉ yêu cái đảng này thôi, chứ có yêu nước đâu. Cho nên người ta nói rằng, những gì không bạch hóa là mảnh đất phong phú cho người ta nói đủ thứ chuyện, kể cả xuyên tạc. Người ta nói đủ thứ chuyện thì cũng ráng chịu thôi. (Nếu không muốn thì) anh cứ công khai ra ! Ví dụ như, trong lúc đó, thế này, thế kia, tôi phải thế này, thế kia, nhưng bây giờ… ( ?). Không phải nói như vậy là Trung Quốc nó xua quân nó chiếm đất nước này. Không dễ đâu ! (…).

Mỗi người đều nghĩ, như chúng tôi đều nghĩ : Nếu cái đảng này còn yêu nước, thì phải kỷ niệm 35 năm ngày chiến tranh biên giới một cách đường hoàng. Nếu như cái đảng này mà đã phai mờ, không nắm vững ngọn cờ yêu nước, thì đó là cái điều thất vọng và đừng có mong rằng những người yêu nước tiếp tục ủng hộ đảng.

RFI : Trước khi chia tay với thính giả, Luật sư có thêm chia sẻ gì không ? 

LS Trần Quốc Thuận : Niềm chia sẻ của tôi đó là đồng bào trong nước và cả nước phải sát cánh cùng nhau với nhà cầm quyền, với đảng này để thực hiện đầy đủ những điều đã ghi trong Hiến pháp 2013, nhất là vấn đề đấu tranh vì nhân quyền, nhất là vấn đề đấu tranh chống tham nhũng một mất, một còn, rồi vấn đề công khai minh bạch. Những vấn đề đó là phải nên sát cánh.

Và tôi cho rằng đã đến lúc phải nên đưa ra những giải pháp mang tính cách xây dựng. Đồng bào một số người, kể cả trong nước và nước ngoài, họ hay dùng (một số) cái chữ không hay gì, « chửi rủa » nhau… Cái đó không nên. Đến lúc tiếp tục phải nêu những kiến nghị, giải pháp, để coi sự tiến lên của chế độ này nó như thế nào, phải có lối ra… Mình cho nói. Bây giờ được nói rồi. Ít ra được nói trên mạng.

(…) Cứ nói thẳng là « Anh làm thế này là sai, hứa mà không thực hiện », « anh phải thực hiện ! ». Ví dụ thông điệp của Thủ tướng nói là dân chủ, công khai, minh bạch, yêu cầu đầu tiên nhất, ông nên công khai minh bạch tài sản của ông đi, của vợ con ông đi, của các con trong gia đình ông đi. Đó là con đường công khai minh bạch mà tổng thống các nước Nhật, Hàn Quốc xung quanh đây đều phải làm cả, trên thế giới các nước văn minh đều làm cả. Thì Việt Nam cũng phải làm. Mình phải đòi hỏi như thế.

Cũng như là Hiến pháp nói nhân quyền, thì bây giờ tự do báo chí, báo chí tư nhân, cho tự do biểu tình đi… Tất cả những cái đó phải có luật liền đi. Không thể có những cái gọi là treo, những lời hứa treo, thông điệp treo để tô vẽ hình bóng của mình cho nó sáng sủa.

Cho nên tôi muốn đòi hỏi là tất cả những người đã lên tiếng được, thì nên đòi hỏi những người lên tiếng thực hiện các cam kết của mình, nhất là những cam kết trong Hiến pháp.

RFI xin cảm ơn Luật sư Trần Quốc Thuận đã dành thời gian cho cuộc phỏng vấn.

Copy từ: TS Nguyễn Xuân Diện’ blog


..............

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét