CHƯA TỐT NGHIỆP TRƯỜNG ĐỜI.

Thứ Hai, 25 tháng 2, 2013

Không thể không so sánh để lấp liếm cái sự "chậm nhớn"....


Có người bảo, sao tôi luôn nhìn xã hội với cái nhìn tiêu cực thế? Xã hội nào chả có cái tốt cái xấu?

Chuẩn! Nhưng ở một xã hội mà cái xấu nhiều hơn cái tốt quá là gay. Thực ra tôi là một người rất lạc quan. Tôi nghĩ tôi có thể chờ, đến lúc tôi được chứng kiến đất nước này cái tốt sẽ nhiều hơn cái xấu. Còn cho đến lúc này, quả thật tôi có đốt đuốc lên giữa ban ngày, cũng khó tìm thấy điều gì khả dĩ có thể cho là tốt đẹp. Nhiều người cứ muốn quay ngược lại kim đồng hồ, khi so sánh bây giờ với cái thời cách đây năm sáu chục năm, có cái xe đạp đi là oách rồi. Thịt thì cả tháng trời nhân dân được 1 lạng, ai đi làm cho nhà nước (gọi là CBCNV) thì được 3 lạng….
Khốn khổ! Sao không so với thời vua Hùng, cả dân tộc đóng khố, cởi trần cho bõ sướng?
Từ bé đến lớn, ai cũng được cha mẹ lẫn nhà trường, luôn dạy dỗ là phải có chí tiến thủ, không được an phận thủ thường. Được dạy dỗ thế mà hễ chúng tôi cứ so sánh với thế giới bên ngoài, là lại bị ăn “mắng”, được thế này là tốt lắm rồi, cứ có voi đòi tiên.
Một người có con đang làm việc ở nước ngoài, mua một ngôi nhà hơn nửa triệu đô. Hàng tháng vẫn phải trả lãi ngân hàng khá lớn. Còn đang loạy hoay tìm cách gửi đỡ một ít tiền sang cho con, đã nghe vợ chồng nó bán ngôi nhà ấy đi, mua ngôi nhà khác to hơn. Chúng nói trả lãi thì có sao? Bọn con phải đặt ra một cái mục tiêu cao hơn, để còn phấn đấu chứ?
Lại so sánh bây giờ dân chủ chán. Ngày xưa có được công khai nói chuyện yêu ghét thế này đâu? Thèm hát nhạc vàng quá, đóng kín cửa lại hát với nhau ở trong nhà mà còn bị tù 10 năm. Bây giờ đúng là dân chủ quá trớn!
Nghe thế lại thở dài. Lúc nào cũng ngày xưa. Xưa thêm tý nữa đi. Ngày xưa khi cả thế giới vẫn còn chưa có luật lệ chung, cha ông ta không những chỉ đánh đuổi được giặc ngoại xâm, mà còn mở mang được bờ cõi. Giờ thì không những để mất đất, lại còn nguy cơ bị “đồng hóa”. Tivi tràn ngập phim Tàu. Ra chợ hàng Tàu chiếm lĩnh mọi thị trường. Nếu dân mình giàu như mấy ông “đày tớ”, sức mấy dùng hàng Tàu?
Đểu ở chỗ là cái bọn suốt ngày chửi thằng tư bổn, nhưng lại toàn dùng hàng của tư bổn, cho con cái sang học, định cư ở bên các nước tư bổn, gửi tiền sang nhà băng của tư bổn và rất hãnh diện về tất cả những điều đó. Bảo họ dùng hàng Tàu, không khéo lại xúc phạm họ.
Trong khi đó kẻ suốt ngày chửi thằng Tàu, vẫn phải bấm bụng dùng hàng Tàu vì nó rẻ, còn họ thì nghèo. Trong đại đa số các gia đình từ trung lưu trở xuống, dám chắc trong nhà không có một món đồ là hàng Tàu?
Không lẽ dân Việt mình điêu thế?
Thực ra dân Tàu cũng khổ chẳng kém gì dân mình. Hàng hóa họ làm ra sang đây rẻ thế, đủ biết tiền công làm ra nó bèo bọt đến đâu.
Nghe tôi thở dài, cái người chê tôi tiêu cực ấy hỏi: thế phải làm thế nào? Nếu là bạn thì bạn sẽ làm gì hả?
Thiếu gì chuyên gia tài giỏi. Quan trọng là có nghe lời khuyên của họ hay không thôi. Chả nói đâu xa, vụ Bô xít đã cho thấy bài học nhỡn tiền. Cư dân mạng riếc: là cá không ăn muối thì cá ươn đấy!
Nhưng tôi cũng mạo muội mà nói, nếu phải tay tôi thì tôi….cách tuốt mà không sợ “không có người làm”. Dân Việt Nam đầy người tài. Là các vị sợ họ giỏi hơn mình, nên không dám dùng cái tài của họ thôi.
"Thằng" hơn 4000 năm
Cách đây 34 năm,chúng tôi là lính đóng quân ở Lao Cai cũng phải sống ở những lán trại y chang như này,thời đó chắc giầu trí tưởng tượng lắm cũng không thể hình dung được con cháu mình lại phải ăn ở như cha ông chúng nó,khốn nạn thật!


"Thằng " hơn 200 năm




Copy từ: Phương Bích

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét