Một ngày không thể quên – Biểu tình yêu nước và đàn áp biểu tình yêu đảng tại đất ngàn năm văn vật
Ảnh Người Buôn Gió
Như đã đoán trước, những khuôn mặt đầy ấn tượng không thể xuất hiện
nhiều trong sáng hôm nay. Họ đều đã bị an ninh phường “cai quản”. Cụ Lê
Hiền Đức là trường hợp tiêu biểu. Cụ bị nhốt chặt, không làm sao ra
khỏi nhà, gọi taxi công an không cho đỗ, gọi xe ôm, vừa tấp đến đã bị
những đồng phục áo xanh đứng ở cửa xua tay bắt đi ngay. Cụ chỉ còn cách
dùng điện thoại báo tin kêu cứu với anh chị em đang trên đường đến nơi
hẹn. Thế mà đến 11 giờ cụ còn bị bắt lên công an phường chất vấn lý do
vì sao lại chứa vỏ nổ của chính công an từng… cho nổ vào mặt dân Văn
Giang, được dân nhặt lấy rồi tặng cụ vài quả làm kỷ niệm! Không biết
những kẻ điều hành đội quân công cụ này có còn chút liêm sỉ nào không
khi giở đến thủ đoạn hạ cấp như vậy nhỉ? Nhưng hỏi thế thì cũng là quá
sang cho họ rồi đấy. TS Nguyễn Quang A cũng ở vào một hoàn cảnh tương
tự. Dù tối hôm qua mấy cậu áo xanh đến nhà đã bị cụ nhà (bố ông A) mắng
cho te tát vuốt mặt không kịp, vừa mắng cụ vừa giải thích nghĩa vụ yêu
nước của công dân cho mà biết; thế mà sáng nay ông A vừa ra khỏi nhà là
cả một bầy áo xanh từ đâu đã bám theo, đi đến đâu chúng đeo đến đấy,
quay trở lại chúng quay trở lại, quay phim thì có một tên từ phía sau đã
kịp chạy ngay lên đứng ngáng không cho quay… Ông bực bội không nói hết
đành phải trở về nhà.
Lực lượng chính dẫn đầu biểu tình chỉ còn lại là những người trẻ
nhưng vẫn là những gương mặt quen thuộc trong suốt 10 cuộc biểu tình
tuần hành trong năm 2011: Nguyễn Văn Phương, Bùi Thị Minh Hằng, Lã Việt
Dũng, Lê Dũng, Dương Thị Xuân, Mỹ Hạnh, Nguyễn Tường Thụy, Hồ Lan Hồ… và
một số bạn trẻ khác.
Trước cổng Nhà hát Lớn thành phố, từ tối hôm qua, một sân khấu nhỏ đã được dựng lên. Sáng nay thì rõ, đó là sân khấu mang tên “Khát vọng trẻ”, có lẽ được dựng lên để cho những ca sĩ nghiệp dư sáng nay theo lệnh ra nhảy múa ca hát, nhằm tranh chỗ và cũng cốt át đi tiếng hô yêu nước của đoàn người biểu tình. Nhưng khát vọng trẻ là cái gì nhỉ? Khát vọng hiến dâng cho Tổ quốc đang lâm nguy hay khát vọng… cúi luồn trước bọn CS Đại Hán? Các vị lĩnh đạo nhà ta đến là giỏi khôi hài cơ đấy.
Từ sáng sớm, xe công an và những lực lượng công an trá hình mặc thường phục khoảng 50-60 người đã mai phục sẵn khắp bốn xung quanh Nhà hát. Mặc, người yêu nước vẫn lần lượt kéo đến, và bằng một ánh mắt, một màu cờ lấp ló, một tờ giấy A4 ghi biểu ngữ cầm tay… họ nhận ra tín hiệu của nhau.
9 giờ hơn cuộc biểu tình nổ ra bởi sự quả quyết của tất cả những con người đã tụ tập lại đây. Một cái vẫy tay, thế là tất cả đang tản mác đâu đó ùa nhau tiến lại cùng đứng vào hàng ngũ. Điểm khởi đầu là ở đầu phố Tràng Tiền, nơi giao cắt với đường Lý Thái Tổ.
Điểm khởi đầu là ở ngay đầu con phố Tràng Tiền
giáp phố Lý Thái Tổ chứ không phải là tượng đài Lý Thái Tổ, các cậu chức
năng chớ có tưởng bở mà rình bên kia nha!
Đủ mặt anh tài. Bùi Thị Minh Hằng đứng ngay giữa đoàn, vừa đem làn gió trẻ trung xinh tươi từ Nam truyền ra Bắc
Cờ, băng rôn, khẩu hiệu bắt đầu giương lên. Được khoảng mười phút thì
xe công an xông tới sát bên những người đang bắt đầu khởi hành, chĩa
loa ra rả nói rằng chuyện biển đảo đã có nhà nước lo, không được tụ tập
biểu tình bất hợp pháp làm ảnh hưởng đến quan hệ hai nước Việt – Trung.
Ôi cái lũ vẹt. Nhà nước lo cái gì mà đến giờ chúng đã cắt cáp tàu Bình
minh 02 lần thứ ba rồi mà vẫn chỉ dám rụt rè gọi chúng là… vô ý cắt
nhầm. Cả một con tàu thăm dò dầu khí to đùng, có tiền hô hậu ủng, thế mà
để cho chúng… vô ý lẻn vào cắt mất cáp! Thì ra chính chủ nhà mới đáng
đánh đòn chứ không phải chúng.
Đoàn người phớt lờ tiếng loa, vẫn hăng hái tiến lên. Đội quân an ninh
chưa dám ra tay hoặc chưa có lệnh, nhưng hình như cũng muốn xua mọi
người đi nhanh ra khỏi khu vực mình quản lý. Đã có đến gần 200 người.
Đông nghẹt, tiến dọc phố Tràng Tiền, đi trên hè phố bên trái tràn xuống
cả lòng đường, dưới sự bám sát của đông đảo cảnh sát trá hình, cảnh sát
có trang phục.Đi đến đầu Tràng Thi – Hồ Gươm thì cả đoàn bị một xe buýt 24 chỗ biển xanh trờ tới chặn đường, lúc này đã có rất nhiều người nữa nhập thêm vào đoàn. Phải đến 300 người, khí thế bừng bừng trỗi dậy. Người trở nên đông tưởng chưa bao giờ đông đến thế. Những tiếng hô đả đảo Trung Quốc xâm lược vang dội từ đầu đến cuối đoàn.
Bên kia phía Vườn hoa Lý Thái Tổ có khoảng 10 xe công an bao quanh
chầu chực, rất nhiều biển cấm quay phim, chụp ảnh đã dựng lên. Khoảng
100 đoàn viên thanh niên mặc đồng phục đang cùng nhau uốn éo thể dục
trước tượng đài. Xa hơn nữa về phía đền Bà Kiệu, trước cụm tượng “Cảm tử
cho Tổ quốc quyết sinh”, có 2 xe tải nhỏ của cảnh sát án ngữ. Có cả ông
Cường, Đội trưởng CA quận Hoàn Kiếm cùng hơn chục CA chìm, nổi. Họ chỉ
phí công toi vì đoàn biểu tình có đi về phía ấy đâu và cũng có xuất phát
từ đấy mà lên đường đâu.
Múa may quanh tượng Lý Thái Tổ làm gì kia? Biển
đảo đang mất, Đảng và Chính phủ dạy các bạn làm trò thế để quên nỗi nhục
ư? Nuốt nhục cách đó thì phải loại tuổi tác Lú Lẫn của những ông X, Y, Z
nào chứ đâu phải các bạn. Ảnh: TTX Vàng Anh
Đông đảo phóng viên các lề cũng như phóng viên nước ngoài và cả…
phóng viên của cơ quan an ninh hoạt động ghi hình liên tục. Lúc này một
xe cam nhông chở cảnh sát mặc sắc phục tay cầm dui cui đổ quân xuống ở
ngay trước Công an quận Hoàn Kiếm.
Ô kìa, ai thế nhỉ? Hoan hô! Thì ra có một tốp dân oan đến sáp nhập
với đoàn, họ toàn là phụ nữ chừng khoảng 7 hay 8 người. Đã hình thành
một mặt trận trí + thị + nông rồi đây, chỉ còn thiếu có mỗi công nhân
nữa thôi.
300 con người dõng dạc tiến lên. Họ cùng chung ý nguyện bày tỏ mối
thù bất cộng đái thiên với quân xâm lược. Họ như một hình ảnh sống động
bác bỏ hùng hồn cái chủ trương vồ vập “4 tốt” và “16 chữ vàng” với những
tên cộng sản khát dầu mỏ ngang với máu ngư dân Việt Nam mà xem ra trong
tâm khảm mọi người dân từ Nam đến Bắc không ai còn chấp nhận được nữa.
Cuộc tuần hành này là một biểu thị cho các ngài cầm quyền biết: Các ông
đã nhu nhược quá sức chịu đựng rồi đấy. Các ông đang gần vượt đường ranh
mấp mé giữa lòng yêu nước và sự đầu hàng khốn khổ mất rồi. Nhưng những
tiếng hô vang vọng phố xá cũng như muốn gào to lên: các ông hãy mau mau
tỉnh lại, hãy sớm trở về với hàng ngũ chúng tôi!
Đoàn đã tiến đến phố Tràng Thi, đi ngang qua Thư viện Quốc gia. Bộ
máy công cụ vẫn đeo bám nhằng nhịt phía sau nhưng họ vẫn chưa giở thêm
trò gì ngoài những thủ đoạn quen thuộc cũ như luôn luôn gọi loa để át
tiếng hô lanh lảnh của người biểu tình. Giữa hàng người và rừng biểu ngữ
chĩa vào bọn cộng sản ăn cướp Bắc Kinh, các bà con nông dân cũng có
những biểu ngữ riêng, nhằm bày tỏ ý nguyện nghìn đời của họ: Hãy trả đất, trả lại quyền làm người cho nông dân. Thật
là tha thiết, nó làm ta nhớ lại những khẩu hiệu “Người cày có ruộng”
thời Cải cách ruộng đất. Thì ra bây giờ rành rành người ta đang công
nhiên dẫm chân lên tất cả những gì từng là phương châm chiến lược một
thuở. Cái động lực đã làm nên chiến thắng chưa xa hóa ra lại là cái ách
thống trị nghẹt thở hôm nay.
Đi lên ta đi lên! Dù biết phía trước đầy chông gai
Tiếng đàn của người nghệ sĩ già lừng danh năm ngoái nay vẫn vang lên thúc giục anh em xông tới. Ảnh: TTXVA
Đầu tiên là Nguyễn Văn Phương. Không cần đến áo xanh mà đã có đầu gấu
Thế là cuộc biểu tình những tưởng đã hoàn toàn bị dập tắt tại đây. Các “ông chủ” nãy giờ ngồi sạm mặt trong khu nhà tít bên kia Công viên Lê Nin chắc là trong bụng đang mở cờ, hý hửng bảo nhau: “Hảo lơ, hảo lơ! Giá cá Việt Cộng huynh đệ đích nhất quần cảnh khuyển xuất thủ hảo tấn tốc! 好了好了! 这个 越 共 兄 弟 的一群警犬 出 手 好迅 速 ! ”. Nhưng mà không, dân ta vẫn còn khôn chán. Nhiều người đã kịp thoát ra khỏi cảnh hỗn loạn một cách nhanh chóng và hướng lên phía trước đi tiếp, trong đó có Bùi Hằng.
Và đúng là khi xe chở người bị bắt đến “đích” chưa bao lâu thì bên ngoài đã có vòng vây chật ních của anh em mình. Bánh mỳ, nước không được gửi vào trong. Bên ngoài trại lực lượng thanh niên thường phục rất đông ngang với số người biểu tình cũng đang áp sát. Một số an ninh mang máy quay phim ra quay nhóm anh em ở bên ngoài trại. Một tình huống cực hài hước xảy ra ngay trước cổng trại là người biểu tình và an ninh chĩa máy quay vào mặt nhau và vờn nhau. Người né, người quay, người tránh, người chĩa máy… nhìn sao mà tếu lạ, nhất là lại xảy ra ngay ở trước cổng trại giam nơi công quyền uy nghiêm.
Mọi người đứng bên này đường đối chếch với cổng trại. Một số cảnh sát trá hình thường dân xen vào giữa cà khịa. Trong khi đó ở Nhà hát Lớn có một tốp anh em sau khi quay về đã tiếp tục ra đó biểu tình. Dù có mấy người thôi thì cũng là chống Tàu và khí thế chống Tàu đâu có kém gì buổi sáng.
Trời tối dần. Mọi người vẫn đứng sát cổng trại giam đồng thanh hô “Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam / Phản đối bắt người yêu nước”, khí thế hừng hực, tiếng vang rung chuyển trại giam. Mãi đến gần 7 giờ, khi mà các xe biển xanh lần lượt từ trong trại đã chạy về Hà Nội hết, lúc ấy người cuối cùng trong nhóm anh em bị bắt là Trương Văn Dũng mới được thả ra.
Dù tối mấy ta vẫn phải đợi, anh em hoạn nạn có nhau
Mọi người quây quần trước cổng trại chụp ảnh kỷ niệm và lại càng hô
vang “Hoàng Sa – Trường Sa – Việt Nam” rồi mới ra về, một số người phải
ra bến xe buýt đợi bắt xe.
Chúng đã không đợi được nữa. Người của chúng ta cũng đã ra hết. Thôi ta về thôi
Trên đường về, biết tin các ông Tương Lai, Lê Hiếu Đằng và nhóm các
nhân sĩ trí thức miền Nammặc dầu đã “hội ý” suốt chiều qua với đại diện
Thành ủy và UBND TP HCM, được họ… “bắt tay bắt chân” thân tình, sáng nay
vẫn cứ bị tóm vào đồn công an phường, số còn lại vẫn bị đàn áp thô bạo,
bị giải tán không nương tay. Một câu hỏi cứ mãi vấn vương tâm trí: phải
chăng đây là điểm mốc cho một giai đoạn mới, giai đoạn tỉnh thức ra
rằng giữa đại bộ phận dân tộc một lòng yêu nước và những kẻ mà mình
tưởng chỉ có chút yếu hèn mà thôi thực chất đã có một hố ngăn cách quá rõ.
Và một biện pháp… ve vuốt nào đó – của cả hai bên – ngỡ là đắc sách thì
bây giờ mới biết chẳng ai còn lừa được ai. Làm gì mai đây? Con đường
phía trước có vẻ mù mịt khiến ai cũng cảm thấy se lòng, nhưng định hướng
thì hẳn đã rõ ràng.
Bauxite Việt NamCopy từ: Bauxite Việt Nam
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét