CHƯA TỐT NGHIỆP TRƯỜNG ĐỜI.

Hiển thị các bài đăng có nhãn BLOGGER LÊ ANH HÙNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn BLOGGER LÊ ANH HÙNG. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2013

12 NGÀY TRONG 'THẾ GIỚI TÂM THẦN' - PHẦN CUỐI

Hà Nội, 27/2/2013
Lê Anh Hùng

Phần cuối

Trưa hôm sau ngày tôi bị bắt, mẹ tôi vào thăm tôi. Mẹ tôi cho biết là cán bộ trung tâm yêu cầu bà viết giấy không cho ai khác ngoài bà được vào thăm tôi; bà phải viết thế thì họ mới cho vào gặp con. Tôi tiếp tục thuyết phục mẹ về việc làm của mình, và trách bà sao lại ký đơn đưa tôi vào đây, nhưng bà chối là bà không làm chuyện đó. Mặc dù mẹ tôi nói vậy nhưng tôi vẫn không thật sự tin lời bà. Khoảng 12h20, tôi lấy điện thoại của mẹ gọi điện ra cho một bác ở công ty, xin gặp hai đứa em mà mình tin cẩn ở đó là Từ Anh Tú và Đỗ Văn Ngọc. Hoá ra, chúng đã biết nơi tôi bị nhốt vì ngay buổi chiều hôm đó người ta đã chuyển cho công ty quyết định của Sở LĐ-TB-XH Hà Nội. Chúng cho tôi hay là tin tôi bị bắt đã tràn lan trên mạng. Tôi bảo hai đứa là mẹ tôi đang ở đây và bà nói là bà không ký vào đơn cho tôi vào đây, mà ngay cả khi bà có ký đi nữa thì đó cũng là một quyết định tuỳ tiện, trái pháp luật. (Chính vì Tú loan báo như thế nên ban đầu trên mạng có thông tin là mẹ tôi không ký vào đơn.) Tôi bảo Tú nói chuyện với mẹ tôi để động viên bà.
Độ 5 phút sau, điện thoại của mẹ tôi đổ chuông. Thì ra là chị Bùi Thị Minh Hằng. Chị cho mẹ tôi biết là một tổ chức quốc tế đã lên tiếng về vụ việc của tôi. Chị hỏi địa chỉ nhà mẹ tôi và đề nghị gặp bà. Tôi nghe những gì chị nói qua điện thoại mà vui mừng khôn xiết, trào cả nước mắt. Tôi không cầm máy nói chuyện trực tiếp với chị Minh Hằng phần vì đang quá xúc động, phần vì không muốn sự kiện tôi bị cách ly khỏi xã hội bớt đi ít nhiều kịch tính một khi tôi có thể liên lạc điện thoại ra ngoài.
Tôi nói với mẹ: “Đấy, mẹ thấy chưa? Chuyện con bị bắt đã tràn lan trên mạng. Một tổ chức quốc tế đã lên tiếng, nhiều người ủng hộ. Người ta không thể ủng hộ một kẻ bị tâm thần được!” Mẹ tôi có vẻ bắt đầu tin tôi.
Mẹ tôi vừa dứt cuộc nói chuyện điện thoại với chị Minh Hằng độ 1 phút thì 2 nhân viên trung tâm chạy vào. Họ phàn nàn chuyện mẹ tôi trước đó bảo không mang điện thoại theo mà rồi lại điện thoại, đồng thời bảo mẹ tôi là đã hết giờ thăm bệnh nhân. Như vậy, nếu lúc đó tôi có nói chuyện với chị Minh Hằng thì chắc cũng chỉ nói được vài câu là bị phá ngang.
Từ ngày thứ hai ở trung tâm, các nhân viên bắt đầu quan tâm đến tôi một cách đặc biệt. Họ mua sắm cho tôi gần như đầy đủ mọi thứ: 1 áo phao, 1 quần dài, 1 áo sơ mi, 2 quần lót, 2 đôi tất, 1 chậu rửa mặt, kem và bàn chải đánh răng, chăn, màn. Những bệnh nhân khác có mà nằm mơ cũng chẳng được một phần như thế, vào những nơi như thế này gia đình họ thậm chí còn phải chạy chọt chứ chẳng phải tự dưng mà được “vinh hạnh” như tôi.
Chiều 26/1, PGĐ Trung tâm Lê Công Vinh vào nói chuyện với tôi. Hoá ra, anh ta là đồng môn với tôi ở trường Đại học Kinh tế Quốc dân. Anh ta cho biết là trước kia anh ta chẳng biết gì về câu chuyện của tôi; sau khi tôi vào trung tâm, anh ta tìm hiểu trên mạng thì mới biết. Anh ta mong tôi chia sẻ và thông cảm: “Chúng tôi chỉ là cấp thừa hành”; “Ai sai người ấy chịu”; “Chúng tôi cũng không muốn anh ở đây làm gì”…
Sáng 27/1, một nhân viên hộ lý cho tôi biết: “Sáng hôm kia có một đoàn khoảng 2 chục người, đi trên mấy chiếc ô tô đến trước cổng trung tâm đòi thả cháu. Họ chất vấn lãnh đạo trung tâm, rồi quay phim, chụp ảnh trung tâm. Cháu yên tâm đi. Thế nào cháu cũng được cứu khỏi đây thôi!” Tôi quá đỗi vui mừng! (Thỉnh thoảng cũng có người này người nọ cho tôi biết những thông tin bên ngoài, chẳng hạn như việc lãnh đạo trung tâm cấm CBCNV tiếp xúc với tôi, chuyện họ dự định mời bác sỹ đến “giám định” cho tôi…)
Trưa 28/1, mẹ và em trai tôi vào thăm. Mẹ tôi cho biết là đã gặp chị Minh Hằng và nhiều người nữa. Bà cũng đã trả lời phỏng vấn một đài nước ngoài. Tôi dặn mẹ: “Không được thoả hiệp với công an. Nếu họ kết luận con bị bệnh, bắt con uống thuốc thì con sẽ tuyệt thực.” Bà nói nhỏ vào tai tôi: “Thế thì đừng có uống.” Mẹ chuyển cho tôi gói quà mà chị Minh Hằng gửi.
Một bác bảo vệ “phàn nàn” với tôi: “Cậu vào đây làm chúng tôi thêm khổ. Trước kia thỉnh thoảng còn tranh thủ chạy về nhà được chứ từ khi cậu vào đến giờ chúng tôi phải túc trực thường xuyên. Đi đâu cũng thấy mọi người bàn tán về Lê Anh Hùng cả.”
Chiều 31/1, PGĐ Lê Công Vinh vào thông báo với tôi là mẹ tôi đang làm thủ tục để đưa tôi về. Độ một vài hôm nữa là tôi sẽ được về nhà thôi.
Sáng thứ Bảy, 2/2, mẹ tôi lại vào thăm tôi. Bà cho biết là đang làm thủ tục để đưa tôi về, lẽ ra đã xong khâu giấy tờ nhưng một trong số những người chịu trách nhiệm giải quyết đơn lại nghỉ vì nhà có đám tang, hẹn chiều thứ Hai, 4/5, mới giải quyết. Nếu sớm thì ngày 5/2 tôi sẽ về nhà, muộn thì một vài hôm sau. GĐ Đỗ Tiến Vượng cũng vào thăm hỏi tôi mấy câu xã giao.
Mẹ tôi cho biết là bà đi cùng anh Ngô Nhật Đăng (con trai của nhà thơ Xuân Sách), người mà tôi đã gặp vài lần trong CLB Bóng đá No-U. Tôi bảo mẹ ra đưa anh vào, nói dối nhân viên anh là người nhà. Anh Nhật Đăng cho tôi biết qua về tình hình ở ngoài. Tuy nhiên, điều ngạc nhiên là anh ta lại cung cấp cho tôi nhiều thông tin sai lạc mà khi về nhà kiểm tra lại thì tôi mới biết. Chẳng hạn như anh ta cho biết là đã post một bài lên blog của tôi. Điều này tôi hết sức ngạc nhiên, vì chỉ có admin của blog mới có thể đăng bài lên đó được. Anh ta lại khẳng định là mẹ tôi không hề ký đơn đề nghị đưa tôi vào trại tâm thần, mà thực ra bà đã lừa công an (?). Chưa hết, anh ta còn cho tôi biết là Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc đã lên tiếng phản đối vụ bắt giữ tôi, họ đã chất vấn ông Nguyễn Phú Trọng về vụ việc của tôi khi ông ta đang ở thăm một số nước Châu Âu, và ngay lúc anh nói chuyện với tôi thì Hội đồng Nhân quyền LHQ đang làm việc với Bộ Ngoại giao Việt Nam về vụ việc (?), v.v. Anh ta “khuyên” tôi không nên để các phe phái lợi dụng vụ tố cáo của mình. (Thật ra, chẳng phải chính tôi đang lợi dụng sự đấu đá của họ để thúc đẩy vụ việc của mình đó sao? Họ lợi dụng tôi đã đành nhưng xem ra tôi cũng biết lợi dụng họ đấy chứ.) Anh ta còn “chỉ bảo” tôi thế này: “Bọn họ đang rơi vào cảnh ‘chó cùng cắn dậu’ nên mình tạm nhún một chút để ra khỏi đây đã rồi tính sau, kể cả chuyện người ta có bảo mình bị ‘hoang tưởng’ nhẹ thì cũng mặc (?!).” Anh ta nói là vụ của tôi lẽ ra có thể được giải quyết êm ngay trong mấy ngày đầu, nhưng tại vì chị Minh Hằng làm um quá khiến nhà chức trách rơi vào tình thế khó xử (?). Khi tôi muốn gọi điện gặp chị Minh Hằng, người mà ngay lúc ấy tôi đã biết là đang làm hết sức vì tôi ở bên ngoài, thì anh ta nói là “số máy chị Hằng bị chặn” (?).
Lúc đó, tôi nghĩ ý kiến của anh ta là quan điểm chung của những người đang tìm cách giải cứu tôi nên tôi cũng không phản ứng gì, nhất là với người mà lúc đó tôi vẫn nghĩ là đang giúp mình.
Chiều 3/2, PGĐ Lê Công Vinh gặp và trao đổi với tôi qua cửa sổ. Anh ta nói mọi người ở trung tâm “chia sẻ” với tình cảnh của tôi và mong tôi cũng “chia sẻ” với điều kiện và hoàn cảnh họ.
9h sáng 5/2, khi tôi đang nóng lòng chờ tin tức bên ngoài thì một nhân viên bảo tôi dọn đồ để về, mẹ tôi đang làm thủ tục ở ngoài kia. Tôi thu xếp tư trang và phát quà cho mọi người để chia tay. Lát sau, PGĐ Lê Công Vinh vào gặp tôi, cho biết là mẹ tôi đang làm thủ tục. Anh ta đưa cho tôi 2 tờ giấy trắng khổ A4 và đề nghị tôi viết vài lời cám ơn trung tâm trong thời gian tôi ở đây.
9h30, tôi được đưa ra khỏi khu nhà dành cho bệnh nhân tâm thần. Ra tới gần toà nhà chính của trung tâm, tôi nhác thấy đằng xa những người đồng đội của mình ở CLB Bóng đá No-U (No-U FC) đang hân hoan chờ đón tôi: nhà văn Nguyễn Tường Thuỵ, blogger Lê Dũng, Nguyễn Lân Thắng và Lã Việt Dũng. Tôi vẫy tay chào mọi người rồi vào phòng PGĐ Lê Công Vinh để hoàn tất nốt thủ tục. Trong phòng có GĐ Đỗ Tiến Vượng, PGĐ Lê Công Vinh, mẹ tôi, “đồng chí” Ngô Nhật Đăng và một nhân vật mà trước đấy tôi mới gặp 1 trong No-U FC nhưng chưa hề nói chuyện với nhau – người có nick Facebook là Ngọc Tây Hồ.
Tôi đưa tờ giấy viết “Lời cám ơn” cho PGĐ Lê Công Vinh:


Anh ta có vẻ thoả mãn. Tuy nhiên, khi đưa sang GĐ Đỗ Tiến Vượng thì ông ta lại không hài lòng với hai chữ “bị tạm giữ” và “bất đắc dĩ” và đề nghị sửa lại. Tôi định không đồng ý thì “đồng chí” Ngô Nhật Đăng lại hùa theo họ khiến tôi phải tặc lưỡi sửa chữ “bị tạm giữ” thành chữ “sống” và bỏ chữ “bất đắc dĩ” đi cho họ hài lòng. Anh bạn Ngọc Tây Hồ nhanh tay lấy bản cũ đút vào túi.
Sau khi mẹ tôi hoàn tất thủ tục giấy tờ với họ, chúng tôi đi ra trong niềm vui vỡ oà của cả người được đón lẫn người đón.


Từ trái qua: Lã Việt Dũng, mẹ tôi, tôi, nhà văn Nguyễn Tường Thuỵ, blogger Lê Dũng, “đồng chí” Ngô Nhật Đăng, Ngọc Tây Hồ. Ảnh: Nguyễn Lân Thắng

Tôi lên chiếc xe do Ngọc Tây Hồ lái; trên xe còn có mẹ tôi, nhà văn Nguyễn Tường Thuỵ và cả “đồng chí” Ngô Nhật Đăng nữa. Nguyễn Lân Thắng đi cùng xe với Lã Việt Dũng, còn blogger Lê Dũng thì một mình một xe.
Trên hành trình trở về trung tâm Hà Nội, ngay cả với sự có mặt của nhà văn Nguyễn Tường Thuỵ, người theo rất sát vụ việc bắt giữ tôi và đăng nhiều bài về tôi trên blog của mình, “đồng chí” Ngô Nhật Đăng của chúng ta vẫn tiếp tục lặp lại chiêu trò hòng làm cho tôi rối trí như lần gặp tôi ngày 2/2. Chính nhà văn Nguyễn Tường Thuỵ cũng quá đỗi ngạc nhiên khi nghe anh ta nói là anh ta đã post bài lên blog của tôi, trong khi tôi mới là người nắm quyền quản trị. Anh ta “chỉ bảo” cho tôi là khi trả lời phỏng vấn các đài báo thì chỉ cần nói là tôi hiện mới về nhà, đang cần nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng để ăn Tết với mẹ, hiện tôi chưa muốn nói gì thêm. Anh ta còn bảo tôi chuẩn bị để trả lời phỏng vấn của Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc (?) và khi có một người gọi điện đến đề nghị tôi trả lời phỏng vấn một đài nào đó thì anh ta thản nhiên trả lời là tôi đang trả lời phỏng vấn một đài khác, dù lúc đó tôi chẳng hề trả lời phỏng vấn ai cả.
Anh ta cũng “doạ” tôi là bây giờ sát Tết rồi, mình trả lời phỏng vấn mà khơi lại vụ tố cáo kia thì bọn họ sẽ bắt nhốt trở lại trong lúc bạn bè, đồng đội tứ tán hết cả thì nguy (!?). Anh ta “khuyên” tôi nên về nhà chứ không nên tụ họp ở đâu để gặp gỡ mọi người, bởi nhiều kẻ đang muốn lợi dụng tôi để “đánh bóng” tên tuổi, ai thăm thì cứ việc đến nhà thăm chứ đừng đi đâu cả, v.v. Đáng chú ý là “anh bạn” Ngọc Tây Hồ cũng “tung hứng” rất ăn ý với “đồng chí” Ngô Nhật Đăng. [i]
Mặc dù vậy, ngay khi còn đang trên đường trở về trung tâm Hà Nội, lúc phóng viên Đài Á Châu Tự Do (RFA) phỏng vấn, tôi đã trả lời thẳng thắn về nguồn cơn của việc người ta bắt tôi vào trại tâm thần – đó chính là vụ tố cáo mà tôi vẫn theo đuổi suốt gần 5 năm qua.
Khi xe về đến lối rẽ vào nhà mẹ tôi, ngõ 120 Kim Giang, mẹ con tôi xuống xe. Xe của Lã Việt Dũng cũng vừa trờ tới. Và trong khi Lã Việt Dũng và Nguyễn Lân Thắng đòi kéo tôi ra quán bia gặp gỡ chia vui với đồng đội thì “đồng chí” Ngô Nhật Đăng lại khuyên tôi về nhà đi. Đến thời điểm đó, mặc dù vẫn chưa nhận ra âm mưu của anh ta (vì chưa kịp kiểm chứng những thông tin mà anh ta cung cấp cho tôi), nhưng tôi cũng không mắc mưu anh ta: tôi lên xe cùng Lã Việt Dũng và Nguyễn Lân Thắng ra thẳng nhà hàng 181 Nguyễn Lương Bằng, "tụ điểm" quen thuộc của anh em No-U FC, để chia vui với những người đồng đội đã làm hết mình trong cuộc “giải cứu” tôi - một “bệnh nhân tâm thần”. Sau đó, tôi lần lượt trả lời phỏng vấn các đài BBC, Chân Trời Mới, VOA (2 lần), RFI… nhưng tôi vẫn không mắc bẫy anh ta, dù đến lúc đó tôi vẫn chưa kịp kiểm chứng những thông tin mà anh ta cung cấp cho tôi lúc gặp tôi trong Trung tâm BTXH cũng như lúc tôi trên đường từ Trung tâm về nhà.[ii]

Chia sẻ niềm vui với đồng đội tại “tụ điểm” quen thuộc

Thật chẳng vui vẻ gì khi phải lật chân tướng của một “đồng đội” trá hình, nhưng vì lợi ích của cộng đồng, của phong trào dân chủ vốn đã bị chia năm sẻ bảy bởi những “ngón nghề” quỷ quyệt của lực lượng an ninh, tôi buộc lòng phải nói lên một sự thật đáng ghê tởm. Chừng đó thôi cũng đủ cho quý vị thấy là suốt hơn 7 năm qua, trong tình cảnh đơn thương độc mã, tôi đã phải đối phó vất vả đến thế nào với đủ mọi mưu ma chước quỷ để có thể sống sót và, quan trọng hơn, để đưa được những sự thật kinh hoàng, ảnh hưởng vô cùng lớn đến vận mệnh dân tộc, ra trước công luận.
÷
Qua những gì mà chị Bùi Thị Minh Hằng đã tường thuật trong “thiên phóng sự” Nhật ký chuyện Lê Anh Hùng cùng những gì mà tôi thuật lại trên đây, quý vị có thể nhận ra vai trò của lực lượng công an trong vụ bắt tôi đưa vào trại tâm thần. Ngay cả khi mẹ tôi có “tỉnh ngộ” rồi viết đơn đòi con đi nữa mà thiếu áp lực của công luận thì cũng chưa biết điều gì có thể xẩy ra với tôi trong cái trại giam trá hình tiềm ẩn nhiều nguy hiểm đó. Chính vì vậy, việc tôi được thả tự do chỉ sau 12 ngày bị giam giữ trái phép, trước hết, là thắng lợi của các lực lượng tiến bộ và công luận ở cả trong và ngoài nước.
Đầu tiên, tôi xin dành sự tri ân đặc biệt đối với những người đồng đội tuyệt vời của tôi ở CLB Bóng đá No-U (No-U FC), mà nhân vật đặc biệt nhất chính là chị Bùi Thị Minh Hằng. Nhà văn Nguyễn Tường Thuỵ, bác Nghiêm Việt Anh, blogger Lê Dũng, blogger JB Nguyễn Hữu Vinh, blogger Người Buôn Gió, Nguyễn Lân Thắng, Lã Việt Dũng, Nguyễn Chí Đức, Nguyễn Chí Tuyến, Ngô Quỳnh, Lan Lê, anh Lý Lương Dân, anh Trương Văn Dũng, Nguyễn Văn Phương, Từ Anh Tú, Lưu Đức, cùng bao đồng đội khác mà tôi không thể nào nêu hết tên ra đây, là những người đã vào cuộc gần như ngay lập tức và đã làm tất cả những gì có thể để giải thoát tôi khỏi trại tâm thần kia.
Tôi xin gửi lời cám ơn chân thành nhất tới các cơ quan báo chí trong và ngoài nước đã phản ảnh về vụ bắt giữ tôi: Đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA), Đài Á Châu Tự Do (RFA), Đài RFI Việt ngữ, Đài BBC, Radio Chân Trời Mới, Radio Sài Gòn – Dallas..., bên cạnh các trang mạng độc lập như blog Nguyễn Tường Thuỵ, blog Anh Ba Sàm, Bauxite Việt Nam, Quê Choa, blog Huỳnh Ngọc Chênh, blog Nguyễn Xuân Diện, blog Phạm Viết Đào, blog Bùi Thị Minh Hằng, blog Phương Bích, blog Dân Làm Báo, Đàn Chim Việt, Thông Luận, Dân Luận, Diễn đàn X-CafeVN, Vàng Anh, blog Xuân Việt Nam, blog Châu Xuân Nguyễnv.v.
Tôi cũng xin trân trọng cám ơn các tổ chức quốc tế đã lên tiếng về vụ việc của tôi: Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền (International Federation for Human Rights – FIDH), Tổ chức Thế giới Chống Tra Tấn (World Organisation Against Torture – OMCT), Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam (Vietnam Committee on Human Rights – VCHR), Uỷ ban Bảo vệ Nhà báo (Committee to Protect Journalists). Đặc biệt, tôi được biết là đích thân ông Võ Văn Ái, Chủ tịch Uỷ ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam, đã chuẩn bị đầy đủ hồ sơ về vụ bắt giữ tôi để đệ nạp lên Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc ngay trước khi tôi được thả tự do.
Thắng lợi ngoạn mục này có sự đóng góp hữu hiệu của rất nhiều cá nhân, mà tôi không thể nào nêu hết tên ở đây, như nhà văn Nguyễn Tường Thuỵ, nhà báo Nguyễn Đình Ấm, nhà văn Nguyễn Quang Lập, blogger Phương Bích, thạc sỹ Đào Tiến Thi, TS Nguyễn Xuân Diện, GS Chu Hảo, nhà báo Lê Diễn Đức (Mỹ), phóng viên Gia Minh (Mỹ), phóng viên Nguyễn Trung (Mỹ), nhà báo Trà My (Mỹ), phóng viên Thanh Phương (Pháp), phóng viên Nguyễn Khắc Long (Mỹ), đạo diễn Song Chi (Na Uy), học giả Đỗ Thông Minh (Nhật Bản), cô Nguyễn Ngọc Nhi (Australia), v.v.
Tôi xin ghi nhận tấm lòng vô cùng đáng quý của anh Hoàng Văn Trung, Giám đốc Công ty HVT, nơi tôi đã làm việc suốt 9 tháng qua. Để đảm bảo cho tôi một chỗ dung thân và mưu sinh trong bước đường đấu tranh đòi công lý, anh đã phải chịu đựng không ít áp lực cũng như nhiều hình thức đe doạ khác nhau.
Tôi cũng không thể nào quên lãnh đạo và CBCNV của Trung tâm Bảo trợ Xã hội II – Hà Nội, những người đã chia sẻ với tình cảnh của tôi và dành cho tôi sự quan tâm chu đáo, bất kể điều đó là do áp lực của công luận hay tự trong thâm tâm họ khi họ hiểu được nghịch cảnh của tôi.
Cuối cùng, song không kém phần quan trọng, chính là sự đóng góp thầm lặng với sức lan toả cực lớn của vô số người qua những bình luận trên Facebook, dưới các bài viết trên các trang mạng, hay qua những hình thức chia sẻ thông tin và biểu đạt chính kiến khác về vụ bắt giữ tôi.
Khép lại loạt bài về quãng thời gian 12 ngày trong "thế giới tâm thần" này, tôi muốn khẳng định một lần nữa với quý vị rằng: Tôi vẫn sẽ tiếp tục con đường đấu tranh đòi công lý của mình, bất chấp mọi hậu quả có thể xẩy ra với bản thân và gia đình.[iii] Đó vừa là lương tâm của một con người, vừa là trách nhiệm của một công dân trước Tổ quốc, nhất là khi mà giờ đây tôi không còn đơn độc như suốt gần 5 năm qua nữa./.



Ghi chú:

[i]  Về sau, Ngọc Tây Hồ đã chụp rồi công bố trên mạng tờ giấy ghi lời cám ơn của tôi (như quý vị thấy ở trên) – một hành động rất đáng đặt dấu hỏi vì điều đó có lẽ chỉ có lợi cho nhà chức trách, vốn đang bị dư luận sôi sục lên án về vụ bắt giữ tôi, trong khi nếu không có sự đấu tranh của những đồng đội của tôi cũng như sự lên tiếng của công luận thì chưa chắc tôi đã được đối xử tử tế trong trại.

[ii] Nếu tôi không nhắc đến vụ tôi tố cáo các ông Nông Đức Mạnh – Nguyễn Tấn Dũng – Hoàng Trung Hải, căn nguyên của vụ bắt giữ tôi, thì tôi đã đánh mất một cơ hội vô cùng thuận lợi để lên tiếng công khai về vụ tố cáo trên các cơ quan thông tấn quốc tế quan trọng, đồng thời mọi người cũng có thể nghĩ là tôi đã “tỉnh ra” hoặc đã “biết sợ” sau khi bị đẩy vào trại tâm thần mà không tiếp tục tố cáo nữa. Còn nếu tôi nhắc đến Hội đồng Nhân quyền LHQ, việc họ làm việc với Bộ Ngoại giao Việt Nam cũng như những thông tin khác mà “đồng chí” Ngô Nhật Đăng đã dày công “mớm” cho thì sẽ bị chính những kẻ mà tôi tố cáo lu loa rằng tôi đích thị mắc bệnh “hoang tưởng”, và mọi người hẳn cũng không tránh khỏi “băn khoăn” về “bệnh tình” của tôi.

[iii] Nhân tiện, tôi xin thông báo một thông tin quan trọng là ngày 18/2 vừa qua, cả tôi và vợ, nhân chứng sống của vụ tố cáo, đã đến gặp trực tiếp ĐBQH Dương Trung Quốc tại văn phòng của ông ở 216 Trần Quang Khải (Hà Nội) theo lịch hẹn của ông. Ông thông báo với tôi là ngày 29/1/2013, ông đã tận tay trao công văn cho Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, yêu cầu làm rõ việc tôi bị bắt đưa vào trại tâm thần.



 Copy từ: Lê Anh Hùng

Thứ Ba, 26 tháng 2, 2013

12 NGÀY TRONG 'THẾ GIỚI TÂM THẦN' - PHẦN II


Hà Nội, 25/2/2013
Lê Anh Hùng

Phần II – Cuộc sống trong “thế giới tâm thần”
Trung tâm Bảo trợ Xã hội II là một trung tâm chăm sóc đối tượng xã hội thuộc Sở LĐ-TB-XH Hà Nội. Trước kia, nó chuyên chăm sóc người tàn tật cũng như các đối tượng xã hội khác; bệnh nhân tâm thần cũng có, nhưng không nhiều. Từ tháng 6/2012, khi Trung tâm Bảo trợ Xã hội IV ở Ba Vì (nơi chăm sóc bệnh nhân tâm thần đã qua điều trị ở các bệnh viện tâm thần) quá tải thì Trung tâm BTXH II mới bắt đầu tiếp nhận bệnh nhân tâm thần từ Ba Vì chuyển qua và từ nơi khác đến. Lúc tôi đến thì ở đây đã có 30 bệnh nhân, đến khi tôi về thì con số này là 34 người. Phần lớn số bệnh nhân này mang bệnh nhẹ, hoặc đã đỡ nhiều. Song cũng có một vài bệnh nhân khá nặng, thậm chí có người còn thường xuyên ỉa đái cả quần.

Tôi được bố trí ở trong một căn phòng khoảng 12m2 với 4 giường đơn dành cho 4 người. Toàn bộ khu vực bệnh nhân tâm thần nam bao gồm 1 phòng lớn rộng khoảng 50m2, chứa trên dưới 10 người; 5 phòng nhỏ như phòng của tôi, mỗi phòng chứa 4 người; 2 phòng dành cho bệnh nhân lên cơn kích động cần cách ly, không có giường mà chỉ có bệ xi-măng lát đá hoa, với bồn cầu riêng; 1 nhà kho chứa quần áo bệnh nhân, chăn màn, vật dụng vệ sinh; 1 khu vệ sinh chung với 2 phòng tắm nhỏ và 3 phòng vệ sinh. Khu nhà có hình chữ nhật, gồm 1 dãy nhà chính (5 phòng nhỏ + 1 phòng lớn) và một dãy nhà phụ (khu vệ sinh, 1 phòng kho và 2 phòng dành cho bệnh nhân kích động). Trước mặt dãy nhà chính là tường của một toà nhà khác. Ở giữa khu nhà là một khoảng sân hình chữ nhật rộng chừng 100m2. Đối diện với dãy nhà phụ là cửa chính thông ra ngoài của khu nhà, cửa xếp bằng sắt, luôn được khoá cẩn thận mỗi khi cán bộ, nhân viên trung tâm ra vào. Một bên cửa chính là phòng dành cho CBCNV trực. Trong phòng có đặt một chiếc TV Samsung 21 inch, thường bật lên cho bệnh nhân xem qua cửa sổ.

Sân và hai phòng dành cho bệnh nhân lên cơn. Ảnh: Ngô Nhật Đăng

Theo tìm hiểu của tôi, mỗi bệnh nhân hàng tháng được 700.000VNĐ tiền ăn và 15.000VNĐ tiền mua thuốc, một năm được phát một bộ quần áo. Chăn màn và quần áo ấm cho bệnh nhân phần lớn là do quyên góp hay do các tổ chức và cá nhân tặng. Một cô hộ lý tâm sự với tôi là quần áo rét thì hiện tạm ổn nhưng trung tâm đang lo thiếu quần áo lót cho bệnh nhân trong mùa hè tới, bởi mùa hè trời nắng, bệnh nhân hay lên cơn mà mỗi lần như thế họ thường xé quần áo của mình. Do số tiền được cấp mua thuốc ít ỏi nên có bệnh nhân bệnh tình không những không cải thiện mà còn xấu hơn lúc mới đến.
Khoảng 6h sáng, bệnh nhân được đánh thức đồng loạt rồi ra sân tập thể dục (trừ những ngày trời mưa). Sau đó, họ làm vệ sinh cá nhân và chờ ăn sáng, uống thuốc. Việc tắm giặt được nhân viên quan tâm khá chu đáo. Trời nắng thì bệnh nhân tắm trong khu vệ sinh, trời lạnh thì họ được đưa ra ngoài tắm nóng lạnh ở khu nhà gần đó. Việc giặt giũ quần áo, chăn màn do nhân viên trung tâm đảm nhiệm. Một vài bệnh nhân tỉnh táo, ưa sạch sẽ thì tự giặt quần áo của mình.
Ở đây, bệnh nhân được ăn ngày ba bữa. Bữa sáng vào lúc 7h30, với thực đơn luân phiên: bánh mì, bánh chưng, bánh nếp, bánh giò… Bữa trưa ăn vào lúc 10h30 và bữa chiều vào lúc 16h30. Thực đơn hai bữa chính thường gồm một món thịt và một món canh hay rau, cũng luân phiên đổi món hàng ngày: thịt lợn/thịt gà/trứng vịt luộc (1 quả)/giò chả (1 khúc)... Nhân viên trung tâm trồng rau trong những khu đất dành cho mục đích tăng gia sản xuất rồi bán lại cho trung tâm; ngoài ra, họ còn trồng rau ở nhà và bán cho trung tâm để cải thiện đời sống. Nhờ thế, mọi người ở đây đều được ăn rau sạch, thứ của hiếm trên các khu chợ ở Hà Nội. Ban đầu, tôi phải ăn với một tô đựng cả cơm lẫn thức ăn (kể cả canh) như các bệnh nhân khác. Sau vài hôm, nhân viên ở đây cho tôi một cái cặp lồng để đựng canh, rồi tôi cũng xin được nước rửa bát để tự rửa đồ dùng cho mình. Có hai bệnh nhân tỉnh táo và siêng năng hơn số khác được giao nhiệm vụ thay nhau rửa bát hàng ngày.
Các bệnh nhân tâm thần ở trung tâm, cũng như ở những nơi khác, hầu hết đều nghiện thuốc lá. Họ dễ bắt chước nhau và không làm chủ được hành vi. Hễ gia đình hoặc ai cho đồng nào là hầu như họ chỉ dùng để mua thuốc bằng cách nhờ các nhân viên mua ở căng-tin của trung tâm. Không chỉ nghiện thuốc lá, một số bệnh nhân còn rất khoái uống trà. Họ mua trà ở trung tâm và xin nước sôi của nhân viên, hoặc của số đối tượng xã hội tỉnh táo, không bị giam nhốt. Thời gian tôi ở đây tuy ngắn ngủi nhưng cũng may mắn được nhận quà từ 2 cuộc từ thiện của các nhà hảo tâm bên ngoài.
Việc phân biệt một người mắc bệnh tâm thần với một người tỉnh táo là điều không mấy khó khăn, nhất là đối với những người vẫn thường xuyên tiếp xúc với bệnh nhân tâm thần. Do vậy, trong thời gian ở trung tâm, phần lớn CBCNV đều xem tôi là một hiện tượng lạ, nhất là khi tôi không phải uống thuốc gì hết mà vẫn cứ ăn ngon ngủ kỹ (bệnh nhân tâm thần thiếu thuốc thì không ngủ được, mà mất ngủ sẽ dẫn đến rối loạn tâm thần). Với một số người, tôi bảo họ hãy lên mạng tìm hiểu thông tin về tôi. Người nọ rỉ tai người kia nên hầu hết mọi người đều hiểu tình cảnh của tôi, vì thế họ rất chia sẻ với tôi. Một vài người thậm chí còn cảnh báo tôi việc người ta có thể tiêm thuốc loạn thần kinh cho mình.
Bệnh nhân ở đây được chia làm 2 loại: loại nặng ngày uống thuốc 2 lần (vào lúc 8h và 19h) và loại nhẹ uống thuốc ngày 1 lần vào lúc 19h). Là những bệnh nhân tâm thần nên việc họ hay gây gỗ, thậm chí lên cơn rồi choảng nhau là “chuyện thường ngày ở huyện”. Thậm chí có lần tôi còn bị một bệnh nhân nổi xung đánh lại khi “dũng cảm” nhảy vào can ngăn cuộc ẩu đả giữa anh ta với một người khác. Một “bài học” đáng nhớ!
Nói chung, những ai không may mắc phải căn bệnh quái ác này thì đều có hoàn cảnh đáng thương tâm. Đặc biệt, có những gia đình rơi vào tình cảnh phải nói là thê thảm, mà trường hợp tôi kể sau đây là một trong số đó. Tôi vào được mấy hôm thì có một bệnh nhân nam trông rất khôi ngô, tuấn tú chuyển từ Bệnh viện Tâm thần Hà Nội tới. Cậu là con trai duy nhất trong gia đình, sinh năm 1980, do thất tình rồi phát bệnh khi đang học lớp 11, vào viện hết lần này đến lần khác nhưng cứ hễ ra viện một thời gian là lại tái phát. Bố cậu đã xác định khi đưa cậu đến là cậu sẽ ở lại trung tâm suốt đời, và cậu cũng hiểu điều đó. Cậu kể, mẹ cậu bị trầm cảm (một dạng bệnh tâm thần) từ năm cậu mới 2 tuổi, và hiện vẫn đang điều trị ở Bệnh viện Tâm thần Trung ương (Thường Tín). Cậu tâm sự với tôi, niềm ao ước lớn nhất bây giờ của cậu là mong bố cậu xoay xở thế nào để mẹ cậu được đưa đến đây, để ngày ngày mẹ con có cơ hội được nhìn thấy nhau, như thời gian cậu và mẹ cùng điều trị ở Bệnh viện Tâm thần TW.
Nếu bỏ qua những điều bất tiện như tình trạng bẩn thỉu (mặc dù các hộ lý vẫn quét dọn hàng ngày nhưng khu vệ sinh thường hôi hám, vì “ý thức vệ sinh” là một khái niệm xa lạ với bệnh nhân tâm thần) hay việc thường xuyên phải “đề cao cảnh giác” bởi họ có thể lên cơn bất cứ lúc nào… thì việc sống với những bệnh nhân tâm thần cũng là một trải nghiệm lý thú. Đơn giản, họ là những con người thật thà và “hồn nhiên” nhất trên trái đất này. Họ ít bị chi phối bởi những thói hư tật xấu của con người như bon chen, dối trá… Cũng như những người tàn tật, họ là những người thiếu may mắn trong xã hội, hay có thể nói, họ phải gánh chịu tội lỗi của đồng loại. Chính vì vậy mà chúng ta, những người may mắn hơn, cần quan tâm và chia sẻ nỗi bất hạnh với họ. Đó không chỉ là lương tâm mà còn là trách nhiệm của mỗi người trong xã hội!
(còn tiếp)

Tin, bài liên quan:    Thư Tố Cáo lần thứ 70
 
 


Copy từ: Lê Anh Hùng

12 NGÀY TRONG ‘THẾ GIỚI TÂM THẦN’ Phần 1



Hà Nội, 24/2/2013
Lê Anh Hùng
 Phần I - Hành trình vào “thế giới tâm thần”

Sáng 24/1/2013, như thường lệ, tôi tiếp tục công việc của mình tại Công ty HVT trong Khu CN Tân Quang, Văn Lâm, Hưng Yên.
Khoảng 10h15, anh giám đốc đột nhiên vào chỗ tôi đang làm và gọi tôi ra ngoài. Tôi đi ra thì gặp 6 người lạ mặt tự xưng là công an huyện Văn Lâm và xã Tân Quang, trong đó chỉ có một người mặc quân phục cảnh sát, mang quân hàm thượng tá. Họ nói là “mời” tôi về trụ sở công an xã để làm việc về vấn đề tạm trú, tạm vắng. Anh giám đốc công ty phản đối với lý do đó là trách nhiệm của công ty và yêu cầu họ muốn làm việc thì phải có giấy mời đàng hoàng, muốn đưa người đi thì phải có biên bản, nhưng họ gạt đi. Họ hỏi tôi giấy tờ tuỳ thân, tôi bảo để tôi đi lấy CMND. Nhưng tôi mới đi được mấy bước thì họ gọi giật lại, bảo không cần nữa, rồi dẫn tôi đi. Tôi đề nghị thay bộ quần áo bảo hộ trên người họ cũng không cho. Viên thượng tá cùng một tay công an khác xách nách tôi như áp giải tội phạm. Trước sự phản đối của tôi, họ buộc phải buông tay để tôi đi tự nhiên. Họ đưa tôi lên một chiếc xe Innova rồi chở đến trụ sở UBND xã Tân Quang, cách chỗ tôi làm hơn 1km.
Đến nơi, họ dẫn tôi vào hội trường UBND xã, không quên bảo nhau lục soát người tôi để xem tôi có “thiết bị” gì ngoài điện thoại không. Họ định mang điện thoại của tôi đi, nhưng do tôi phản đối nên họ phải bỏ lại trên bàn, cạnh chỗ tôi ngồi. Một trong số 6 người trên hỏi tôi về giấy tờ tuỳ thân với thái độ không lấy gì làm nhã nhặn. Tôi đáp: “Tôi chẳng biết anh là ai cả; hơn nữa, lúc ở công ty tôi bảo để tôi đi lấy CMND, các anh không cho. Giờ anh lại còn vặn vẹo gì nữa?” Anh ta nói là anh ta đã tự giới thiệu là Trưởng CA xã khi ở công ty tôi rồi. Nói đoạn, anh ta rút ví và chìa cái thẻ công an trước mặt tôi, nhưng tôi chỉ thấy bên ngoài thẻ chứ không thấy thông tin bên trong thẻ. Một tay xách máy quay phim luôn chỉa máy về phía tôi để ghi hình ngay khi tôi mới bước vào hội trường.

Sau đó, tôi gặp lại viên sỹ quan công an chừng 52 tuổi mà tôi đã chạm trán hôm 27/6/2011, khi tôi bị Cục A67 bắt cóc. Anh ta chắc là người của Công an Hà Nội, vì lúc tôi “làm việc” với Cục A67 thì anh ta không có mặt, mà khi anh ta đến thì tôi đã làm việc xong với họ, và sau đó hồ sơ vụ việc của tôi lại được chuyển cho Công an Hà Nội thụ lý. Anh ta cho tôi biết là muốn “mời” tôi đi làm việc. Tôi phản đối: “Các anh muốn làm việc với tôi thì phải có giấy mời đàng hoàng, bởi việc tôi tố cáo là công khai và đúng pháp luật. Hơn nữa, tôi đã có quá nhiều kinh nghiệm xương máu với công an các anh rồi, các anh luôn đẩy bất lợi về phía những người như chúng tôi thôi.” Anh ta ôn tồn là lần này không phải phía công an mời tôi làm việc mà là phía dân sự. Dù chưa biết là người ta sẽ “làm việc” với mình theo kiểu gì, nhưng tôi vẫn đồng ý đi theo họ, phần vì tò mò, phần vì nghĩ là có muốn cưỡng lại cũng không được.
Sau khoảng mươi phút ở trụ sở UBND xã, họ dẫn tôi ra một chiếc xe du lịch 12 chỗ ngồi, mang biển xanh, và đưa đi. Trên xe có 12 người, trong đó có 2 phụ nữ, một người khoảng 35 tuổi và người còn lại nghe nói là mới ra trường; viên sỹ quan Công an Hà Nội và tay quay phim kia cũng có mặt trong đoàn. Dọc đường đi, viên sỹ quan công an cứ huyên tha huyên thuyên với tôi, anh ta cố ý lái câu chuyện sao cho mọi người trên xe nghĩ là tôi bị “tâm thần”. Tôi buộc phải nhũn nhặn nói với anh ta: “Anh không cần phải hạ thấp mình mà huyên thuyên linh ta linh tinh như vậy. Anh đừng để mọi người phải coi thường mình như thế chứ.” Từ đó anh ta mới bớt nói nhăng nói cuội. Một người đứng tuổi, ngồi phía sau tôi, cất tiếng: “Nghe tiếng Hùng đã lâu, giờ mới gặp.” Tôi quay lại hỏi anh ta có phải là công an không thì anh ta nói không phải, mà là người của ngành LĐ-TB-XH. Tôi băn khoăn tự hỏi: “Thế quái nào lại xuất hiện người của cái ngành lạ hoắc này ở đây cơ chứ?!” Và cứ nghĩ chắc tay này lại bịp mình thôi.
Tôi chẳng hiểu người ta đưa tôi đi đâu, hỏi viên công an kia thì anh ta cứ quanh co hoặc trả lời nhăng cuội. Tôi thở phào nhẹ nhõm khi xe đi qua lối rẽ vào Bệnh viện Tâm thần Trung ương (địa điểm toạ lạc của Viện Giám định Pháp y Tâm thần TW, nơi tôi được “giám định tâm thần” năm 2009) mà không rẽ vào. Trong đoàn cũng chẳng ai rõ địa điểm phải đến nằm ở đâu nên lái xe phải vài lần dừng xe hỏi đường. Xe đi đến Trung tâm Nuôi dưỡng và an dưỡng người có công số II (Sở LĐ-TB-XH), nằm bên trái đường, thì rẽ vào. Tôi rất ngạc nhiên và cất câu hỏi bâng quơ: “Người ‘có công’ hay người ‘có tội’ đây?” Vài người nhìn tôi cười. Đến lúc đó, tôi vẫn nghĩ là có thể họ muốn cách ly tôi để điều tra vụ việc do tôi tố cáo.
Vào trung tâm, mọi người xuống xe, vài người đi gặp những người có trách nhiệm của trung tâm. Một lát sau, họ quay ra cho biết là “nhầm địa chỉ”. Mọi người lại lên xe đi tiếp. Cách Trung tâm kia khoảng 2km thì xe rẽ vào một lối đi nằm ở bên phải đường, với tấm biển mang dòng chữ cho thấy đích đến của cuộc hành trình mà tới lúc đó vẫn còn “bí hiểm” đối với tôi: Trung tâm Bảo trợ Xã hội II – Sở LĐ-TB-XH. Lúc này tôi mới ngờ ngợ ra mục đích của họ: người ta muốn nhốt tôi ở cái “trung tâm bảo trợ xã hội” này đây! Khi xe tiến vào sân trung tâm, nhác thấy nhiều người mang bộ dạng khó lẫn vào đâu của người mắc bệnh tâm thần, tôi lại càng nhận ra ý đồ của họ.
Mọi người xuống xe. Viên sỹ quan công an gọi tôi lại, chìa tay ra bắt và nói: “Hùng ở lại đây nhé. Tôi về.” Thế là rõ âm mưu của bọn họ! Lúc đó là khoảng 12h30.

Trung tâm Bảo trợ Xã hội II - Hà Nội
Người ta đưa tôi lên phòng hội trường trung tâm, nằm ở tầng ba, tầng cao nhất của toà nhà chính, và lấy nước nôi “tiếp đãi” tôi khá tử tế trong khi chờ đoàn làm việc với lãnh đạo trung tâm ở tầng một. Không hiểu họ làm việc với nhau về những gì mà rất lâu, mất tới cả tiếng đồng hồ. Trong lúc chờ đợi, tôi hỏi mấy người đi theo về mục đích họ đưa đến đây là gì, nhưng không ai trả lời cụ thể, kể cả tay cán bộ LĐ-TB-XH mà tôi đã nói ở trên, người lúc này mới cho biết mình là cán bộ của Phòng LĐ-TB-XH quận Thanh Xuân. Anh ta nói là mới về phòng công tác, bảo đi theo đoàn thì đi chứ cũng không biết đi làm gì cả (?!). Tình cờ, tôi nhác thấy trên xấp tài liệu mà anh ta đang xem có tờ quyết định tiếp nhận đối tượng bảo trợ xã hội, trong đó có dòng chữ “tiếp nhận ông Lê Anh Hùng…”. Thấy tôi sán lại định cầm tờ quyết định lên xem thì anh ta vội chuyển cho người khác. Tôi nói: “Các anh phải cho tôi xem người ta quyết định số phận của tôi như thế nào chứ.” Tuy nhiên, họ chối quanh và không cho tôi xem.
Lúc này thì tôi không còn hồ nghi gì về mục đích của việc người ta dẫn tôi vào cái gọi là “trung tâm bảo trợ xã hội” này nữa. Tôi bèn bảo mọi người muốn tìm hiểu vụ việc của tôi thì hãy vào tiện ích tìm kiếm Google và gõ “Lê Anh Hùng” thì sẽ ra rất nhiều thông tin về tôi, đồng thời sẽ hiểu được nguyên do vì sao tôi bị đưa vào đây. Một tay nhân viên của trung tâm liền lấy chiếc smart phone của mình ra và truy cập vào mạng theo chỉ dẫn của tôi. Vài người cùng xúm lại xem.
Sau một hồi, cảm thấy không khí trong phòng ngột ngạt, tôi đi ra ngoài hành lang. Vài nhân viên trung tâm theo sát tôi, dường như họ sợ tôi phẫn chí rồi nhảy từ tầng 3 xuống. Tôi bảo họ: “Tôi không sợ chết nhưng lại sợ đau. Các anh không cần phải cứ kè kè bên tôi như thế đâu.” Tôi muốn điện thoại ra ngoài để dặn dò mấy người bạn của tôi ở công ty, nhưng biết điện thoại của mình đang bị nghe lén nên thôi. Lường trước việc người ta sẽ thu điện thoại của mình nên tôi mở điện thoại, ghi nhớ số điện thoại của một người trong công ty, để khi có điều kiện thì sẽ mượn điện thoại ai đó gọi về dặn dò mọi người.
Khoảng 13h30, sau khi những người có trách nhiệm trong đoàn làm việc xong với lãnh đạo trung tâm, người ta dẫn tôi xuống tầng 1, vào phòng của Phó Giám đốc Trung tâm Lê Công Vinh, người trước đó đã lên tầng ba “thăm dò” tôi qua mấy câu hỏi xã giao. Trong phòng, ngoài PGĐ Lê Công Vinh còn có GĐ Đỗ Tiến Vượng, vài cán bộ của trung tâm và vài người có trách nhiệm trong đoàn “áp giải” tôi. Tôi ngồi xuống 1 trong bốn chiếc ghế xa-lông nhỏ quanh bàn nước. Những người khác kẻ đứng người ngồi xung quanh. Cô cán bộ của Phòng LĐ-TB-XH quận Thanh Xuân, chừng 35 tuổi,  ngồi đối diện với tôi, bắt đầu trình bày qua sự vụ rồi đọc quyết định của PGĐ Sở LĐ-TB-XH Hà Nội về việc “tiếp nhận đối tượng bảo trợ xã hội vào Trung tâm Bảo trợ Xã hội II Hà Nội”. Tay quay phim gần như liên tục chỉa máy quay về phía tôi. 
Tôi lớn tiếng phản đối quyết định của họ, chỉ ra những điểm sai trái và tuỳ tiện trong quyết định kia. Các cán bộ của Phòng LĐ-TB-XH quận Thanh Xuân phân bua rằng họ chỉ là những người thừa hành thôi, và họ sẽ phản ánh lên cấp trên. Trong khi những người này đang bối rối trước phản ứng quyết liệt và lý lẽ của tôi thì một nhân viên của trung tâm hô hào mọi người xông vào áp chế tôi, buộc tôi phải đi vào khu vực nhốt bệnh nhân tâm thần. Bọn họ tước điện thoại của tôi, và cũng chẳng thèm hỏi xem tôi có đói bụng hay không, dù đã quá bữa trưa từ lâu. Lúc này khoảng 2h chiều.
(còn tiếp)


Tin, bài liên quan:    Thư Tố Cáo lần thứ 70
Nhật ký chuyện Lê Anh Hùng



Copy từ: Lê Anh Hùng

Thứ Tư, 6 tháng 2, 2013

Blogger Lê Anh Hùng được về nhà




Ông Lê Anh Hùng
Ông Lê Anh Hùng ra trại sáng thứ Ba 5/2
Ông Lê Anh Hùng, một blogger nhiều lần khiếu kiện lãnh đạo cấp cao của Việt Nam, vừa được thả từ trại tâm thần về nhà hôm thứ Ba 5/2.
Ông Hùng, 40 tuổi, bị bắt cho vào Trung tâm Bảo trợ Xã hội số 2 ở Ứng Hòa, Hà Nội, hôm 24/1 khi ông đang có mặt tại trụ sở một công ty ở Hưng Yên.
Nhà chức trách nói mẹ của ông đã có đơn yêu cầu cho con mình đi chữa trị về thần kinh.
Tuy nhiên sau đó bà Trần Thị Niệm cho hay bà đã bị nhân viên an ninh nhiều lần tới nhà gây áp lực với lý do ông Lê Anh Hùng "viết nhiều bài chống phá nhà nước đưa lên mạng internet".
Tổ chức Bảo vệ các Nhà báo (Committee to Protect Journalists - CPJ) sau đó đã lên tiếng đòi tự do cho ông.
Ông Hùng cũng tham gia nhiều cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở Hà Nội.

Khiếu kiện

Nói chuyện với BBC sáng 5/2 khi trên đường về nhà, ông Lê Anh Hùng nói việc giới chức trả tự do cho ông sau 12 ngày cho thấy "thực chất của việc bắt giữ tôi".
"Họ biết hành động của họ là vi phạm pháp luật."
Ông cũng nói dư luận có thể tự phán xét xem ông "có bị tâm thần hay không".
Ông Lê Anh Hùng được biết đến sau khi làm hàng chục lá đơn kiện các lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng và Chính phủ Việt Nam và phát tán trên mạng.
Trong số những người bị ông cáo buộc phạm tội có Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Cựu Tổng bí thư Nông Đức Mạnh và Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải.
Ông cũng dịch sách và viết một số bài về chính trị-xã hội đăng trên internet.


Copy từ: BBC
 
 

Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013

Ủy ban Bảo vệ Nhà báo lên án vụ bắt giữ blogger Việt Nam Lê Anh Hùng


Ủy ban Bảo vệ Nhà báo CPJ (Reuters)
Ủy ban Bảo vệ Nhà báo CPJ (Reuters)

Thanh Phương
Hôm qua, 01/02/2013, Ủy ban Bảo vệ Nhà báo ( CPJ ) đã ra một thông cáo tại Bangkok lên án Việt Nam về vụ bắt giữ blogger độc lập Lê Anh Hùng, đưa về giam trong một trại tâm thần. Tổ chức CPJ kêu gọi chính quyền Hà Nội trả tự do ngay lập tức cho anh Hùng và những nhà báo khác đang bị giam giữ với những tội danh « ngụy tạo ».

Trong thông cáo nói trên, CPJ nhắc lại là sáu nhân viên an ninh đã bắt giữ blogger Lê Anh Hùng ngày 24/01 tại thành phố Hưng Yên, miền Bắc Việt Nam, lấy cớ là để hỏi về những vấn đề liên quan đến giấy tạm trú. Anh Hùng bị đưa về Trung tâm Bảo trợ Xã hội số 2, một trại tâm thần ở Hà Nội. Sau đó giám đốc trung tâm này nói rằng anh Hùng đã bị đưa vào đây theo yêu cầu của mẹ anh và anh không được phép gặp ai vào thăm.
Nhưng trong một tuyên bố đưa ra ngày 30/01, Đài Quan sát bảo vệ các Nhà bảo vệ Nhân quyền, một nhóm quy tụ Liên Đoàn Quốc tế Nhân quyền (FIDH), Tổ chức Thế giới Chống Tra Tấn (OMCT) và Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam, có trụ sở tại Pháp, khẳng định là mẹ của blogger Lê Anh Hùng không hề yêu cầu đưa con vào tâm thần.
Bản tuyên bố nói trên cũng cho biết là trước khi bị bắt, anh Hùng đã thường xuyên bị công an sách nhiễu, tra hỏi và đe dọa, lý do là vì blogger này đã viết nhiều bài trên mạng tố cáo nạn tham nhũng của các quan chức cao cấp và nạn lạm quyền trong Đảng Cộng sản.
Đại diện khu vực Đông Nam Á của Ủy ban Bảo vệ Nhà báo Shawn Crispin tuyên bố : « Vụ bắt giam anh Lê Anh Hùng cho thấy các quan chức nay trở nên nhạy cảm như thế nào đối với những lời chỉ trích trên mạng. Thay vì dập tắt tiếng nói bất đồng chính kiến trên mạng, chính quyền Việt Nam nên lắng nghe nỗi bất mãn ngày càng tăng đối với chế độ, được bày tỏ trên các trang blog độc lập. »
Trong bản thông cáo hôm qua, CPI nhắc lại là ngày 09/01/2013 vừa qua, năm blogger độc lập ở Việt Nam đã bị kết án từ 3 đến 13 năm tù với tội danh liên quan đến an ninh quốc gia, do những bài viết chỉ trích được đăng trên mạng. Việt Nam hiện đang giam giữ 14 nhà báo, đưa nước này trở thành quốc gia đứng hàng thứ sáu trong số các nước giam giữ phóng viên nhiều nhất thế giới.



Copy từ: RFI

 

Thư gửi ông Vượng....


Thư gửi ông Vượng – Giám đốc TT bảo trợ Xã hội II Hà nội, nơi đang giam giữ Lê Anh Hùng

.
 Chào ông Vượng,


Đúng là con người ta có duyên thì gặp, vô tình đi thăm một người bạn, một người em trong đội bóng đá của chúng tôi mà tôi được gặp ông, một người cùng quê, có họ hàng đằng nhà Bà nội tôi, lại cùng làng với Bác nhà văn Hoàng Minh Tường, một nhà văn mà tôi kính mến, cũng vì Bác từng học chung tiểu học với Mẹ tôi.
Thật thú vị khi lại biết ông đang là Giám đốc cái trung tâm bảo trợ xã hội, đang nuôi nấng và chăm sóc nhiều con người có những số phận kém may mắn, thiếu đi sự ưu ái của tạo hoá dành cho họ, bởi đa số hiện đang ở trong trung tâm do ông quản lý đều có những vấn đề về thần kinh nặng hay nhẹ. Sống trong một môi trường như vậy, tôi nghĩ ông và các cộng sự phải cố gắng lắm, yêu đời lắm thì mới làm một người bình thường trong cái xã hội đảo điên này.
Thôi, cũng như tôi đã xin phép ông trong cuộc gặp hôm qua, đã nói lên những lời của một người thân trong nhà, trong gia tộc về vụ việc của một đứa em tôi là Lê Anh Hùng, hôm kia nó mới được công an Hưng yên mời ra hỏi về tạm trú lúc đang làm việc tại công ty tại Hưng Yên rồi chưa hiểu vì sao họ lại đưa nó về trung tâm của ông với đầy đủ cả đơn đề nghị chữa bệnh của Mẹ Hùng, quyết định của Phòng lao động TBXH quận Thanh xuân như ông nói mà chưa dám mang ra đưa cho tôi xem.
Về mặt luật pháp hay lý luận chính trị thì tôi không dám nói chuyện với ông, một giám đốc của một trung tâm nhà nước đang được cấp vốn ngân sách và nhiều sự tài trợ của các tổ chức nhân đạo trên Thế giới trên tinh thần rất nhân văn : chăm sóc những con người cơ nhỡ, thiếu may mắn về nhiều mặt. Tuy nhiên, ở đây tôi chỉ nói với ông những vấn đề về về quyền con người liên quan đến thằng em tôi mà thôi. Điều này hy vọng ông và cộng sự của ông hiểu rất đơn giản.
Đó là gì ? một thằng đàn ông như thằng Hùng , 40 tuổi, dịch giả nhiều cuốn sách nổi tiếng, xuất bản qua NXB Tri thức, làm báo tự do, đá bóng rất hăng say trong câu lạc bộ của chúng tôi, đang đi làm trong một công ty ngoài Quốc doanh thì sao lại cần sự bảo trợ của trung tâm nào ?
1Ông Vượng hãy tìm đọc cuốn này nhé, HÙng dịch cùng bạn bè đấy.
   Phần khác : bà mẹ nào lại có quyền làm đơn đưa con trai đã trưởng thành như Hùng, gửi con mình vào bất kỳ nơi nào để ” khám bệnh, chăm sóc…”, luật pháp nào qui định điều này ? thật ngớ ngẩn ! ngày cả cái quận Thanh xuân có cái phòng lao động khỉ gió kia làm gì có quyền ký bất kỳ cái giấy có đóng dấu củ khoai nào để mang các ông bà chủ đang đóng thuế nuôi mình đi chăn kiến bẻ hoa ở trung tâm của ông hay của ai, ở đâu đó ? thật vô lý đến nực cười phải không ông Vượng. Tôi nghĩ nhỡ mai bọn phòng thương binh xã hội quận huyện ứng Hoà nhà mình bỗng dưng ký giấy đưa ông hay tôi đi đâu đó chăm sóc, họ bảo với mẹ tôi và mẹ ông rằng đang khó khăn, cho bác ấy đi vào đó nhà nước nuôi, chăm sóc sức khoẻ, mát xa thư giãn, có nhân viên đấm bóp mà gia đình không phải lo lắng gì thì sao ? chắc ông và tôi chỉ có được phép làm theo ý họ ?
Há há há, nghĩ mà không thể chịu nổi, phải cười đến ba đời chưa hết buồn thưa ông Vượng, tôi và ông lại được mẹ làm đơn, cho bọn quận huyện ký giấy …há há há… đúng là cái xã hội điên loạn, đạo đức, luật pháp điên loạn và phi nhân, chả hiểu ông có thấy như thế không ?
Nếu Hùng cần chữa bệnh thì đâu cần trung tâm của ông khám và chữa bệnh vì tôi biết rõ trung tâm này không có bác sỹ và các điều kiện để khám, chẩn đoán, chữa bệnh cho bất kỳ bệnh nhân tâm thần nào. Các cháu nhân viên phòng y tế của trung tâm kiêm tất việc quét dọn nhà vệ sinh, trồng cây, cỏ, …và chăm sóc các đối tượng đang sống trong này, đâu có điều kiện gì để chăm sóc nổi một người như thằng em tôi là thằng Hùng ?
Những lời tôi nói với ông và phó giám đốc của ông là lời của người trong nhà, tóm lại ông cần tỉnh táo để né cái trách nhiệm mượn tay giết người của các nhóm lợi ích, chúng đang muốn mượn cái trung tâm của ông và bàn tay sạch sẽ của ông để làm hại một con người mà cả Thế giới đang biết và quan tâm đến.
Tôi cũng nói rồi, tôi làm nghề tư vấn hơn 15 năm, sự lựa chọn cuối cùng trong vụ thằng Hùng em tôi như thế nào là quyền của ông, ông đã sống và làm việc tử tế đến gần hết đời lao động, hãy hết sức tỉnh táo và cần biết mình làm công dân của một vùng quê văn hoá, vùng quê cách mạng là Ứng hoà, nơi đây có nhiều con người đáng kính nể, đáng khâm phục trong suốt chiều dài lịch sử kể từ khi Kinh Thành Thăng Long chưa xuất hiện.
Về cá nhân thằng Hùng, nếu ông và cộng sự chưa biết gì về nó thì cần lên mạng ngay, đọc kỹ về những việc nó đã và đang làm, ông sẽ có cơ may được sống vui sống khoẻ đến hết đời vì những gì mình kịp nhận ra để không bị kẻ khác cầm tay giết người, thế nhé. Còn nếu sau khi đọc thư này của tôi mà ông vẫn làm theo cái lý muôn thủa của đám người quan liêu, lý luận làng xã kiểu như : trên bảo thế, trên giao thế, tôi chỉ làm theo qui định…vv thì thôi, xin phép ông, tôi không còn gì để nói với ông thêm nữa, gia đình, họ mạc, làng quê Ứng Hoà của tôi và ông không còn gì để tái bút, ghi thêm vào các tiểu thuyết của Bác Hoàng Minh Tường đại loại như ” Thời của Thánh Thần ” nữa. Ông Vượng nhé.
Thực ra ở quê, nếu xét kỹ họ hàng có thể tôi phải gọi ông bằng chú thậm chí bằng ông chưa biết chừng, nhưng đây là câu chuyện liên quan đến những số phận ngoài xã hội đang có gắn bó với tôi, móc xích với ông nên mạn phép cho tôi xưng hô với ông theo cách xã giao, về nhà họp họ thì sẽ xưng hô theo vai vế ông nhé. Về tuổi tác thì ông cũng chỉ hơn tôi hơn chục tuổi nên tôi nghĩ điều đó được ông cho phép.
Cuối thư, xin chúc ông và anh bạn phó Lê Công Vinh của ông luôn được mạnh khoẻ, tỉnh táo trong suốt thời gian làm việc kể từ nay đến khi nhận sổ hưu, hãy làm những việc tử tế, đúng pháp luật, để lại tiếng thơm cho quê ta ông nhé.
Chào ông,
Lê Dũng.
Mi quý đc gi gii thiu bn dch dưới đây đi các nơi
 2
 LETTER TO MR. VUONG, DIRECTOR OF SOCIAL SPONSOR CENTER II HANOI (ANONYMOUS TRANSLATOR)
bởi Tj Nguyen vào 31 tháng 1 2013 lúc 4:09 ·
Letter to Mr. Vuong, Director of Social sponsor center II Hanoi
Dear Mr. Vuong
It’s very pleasant knowing you’re the manager of a social assistance center, which is feeding, boarding, and taking care of those who are less fortunate who do not get God’s attention since the majority of those people under your management have light or serious mental health problems. I believe you and your colleagues must have tried your best to be jovial about life and to act as normal as you can while living and working in that abnormal environment.
As stated yesterday when I requested to have an audience with you, and as one relative to another, about Hung Yen police sequestering one of my younger brothers, Le Anh Hung to the police station to inquire about Hung’s temporary residence status while working for a company in Hung Yen. For some unknown reason, police took Hung to your center the day before yesterday on Hung’s mother’s petition, whose document you yet provide to me as I had requested.
I cannot discuss with you about my younger brother’s case based on Vietnam’s current legal or political systems because you are the manager of a government center that receives material as well as financial support from international charitable donor countries to look after unfortunate people in our society. I only want to discuss this matter with you on a person to person basis where my brother’s human rights concern. I hope you and your colleagues would understand my viewpoint.
Mr. Vuong, please read this book, which Hung and his friends translated.
Another point that I would like to make: which Vietnamese laws that allow a mother of a 40-year old man to commit her son to a mental health facility ? The Thanh Xuan district has no authority whatsoever to commit its taxpayers (Thanh Xuan district’s owners) to your center. If in the future, a district’s war invalids decide to sign papers (petitions) authorizing police to send you or me to some social assistance center, to later notify my mother or yours that we are having mental health problems, and it’s for our own benefits that our mothers to authorize the government to look after our welfare. What do you think about such scenario ? I bet that we only have the right to obey their orders ?
I can’t help but laughing out loud when thinking about our mothers petitioning our district’s authority to jail us against our wills.
If Hung needs mental healthcare, your center is least qualified to provide such care because I know your center does not have mental health doctors as well as treatment facilities for mental health patients. Your employees only know how to perform office duties, gardening, housekeeping duties, taking care of physical needs of those people currently living in your center. How can you and your employees (who are not mental health professionals) take care of my brother Hung, who is allegedly having mental health illnesses ?
What I have just told you is between relatives. You need to be clear-headed to avoid being an accomplice of special interest groups whose intent is to silence, and to murder someone that is well known and cared by worldwide.
As a legal advisor for more than 15 years, my advice to you is it’s your final decision concerning my brother Hung. You have conducted yourself admirably for most of your working life. Be mindful of a citizen of a proud civilized rural area whose many an ancestor grew up being a revolutionary.
To know and to understand Hung, all you need to do is to get online and read his writings as well as his accomplishments in life. I’m certain that you will live a healthy and happy life once you’ve realized that you’re lending devils a helping hand. If you still make an excuse of yourself by relying on the oft-saying “I only do what higher-ups tell me what to do”, then I have nothing further to say to you.
In our village, if going by relatives’ echelon or order, I might have to call you uncle or even grand uncle, but since this story concerns those who closely associate with me in life, please allow me addressing you with the polite word Mister. Once at our family’s reunion/gathering, we can address each other accordingly based on family/realtive standings.
In closing, I wish you and your assistant manager Le Cong Vinh to always be healthy, clear-minded throughout the remainder of your working lives. Until you’ve received your pensionary book, please do things properly and legally so your names will always be proudly mentioned at your birthplaces.
 .
Sincerely Yours,
Lê Dũng



Copy từ: Nguyễn Tương Thụy

 

Thứ Năm, 31 tháng 1, 2013

Các tổ chức nhân quyền kêu gọi phóng thích blogger Lê Anh Hùng


Blogger Lê Anh Hùng

Đài Quan sát bảo vệ các Nhà bảo vệ Nhân quyền, tổ chức liên đới với Liên Đoàn Quốc tế Nhân quyền (FIDH) và Tổ chức Thế giới Chống Tra Tấn (OMCT) và Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam có trụ sở tại Pháp đồng lên tiếng về vụ blogger Lê Anh Hùng bị bắt đưa vào trại tâm thần sau khi viết bài tố cáo tiêu cực của quan chức nhà nước.

Blogger Lê Anh Hùng bị đưa vào Trung tâm Bảo trợ Xã hội số 2 ở Ứng Hòa, Hà Nội hôm 24/1 trong lúc đang làm việc tại một công ty ở Hưng Yên.

Trường hợp của blogger Lê Anh Hùng là vụ mới nhất trong hàng loạt các vụ việc vi phạm nhân quyền mà chúng tôi quan sát chặt chẽ...Việt Nam dùng nhiều hình thức khác nhau để bắt giam những ai sử dụng quyền tự do ngôn luận của công dân cổ xúy cho nhân quyền trên mạng internet.
Trong thỉnh nguyện thư gửi Chủ tịch nước, Thủ tướng, và Tổng bí Thư đảng cộng sản Việt Nam, các tổ chức này bày tỏ quan ngại trước trường hợp giam giữ blogger Lê Anh Hùng và kêu gọi phóng thích ông vì theo họ, các hoạt động của ông Hùng chỉ nhằm thăng tiến quyền tự do ngôn luận giúp cải tiến dân chủ tại Việt Nam.

Tổng thư ký của Tổ chức Thế giới Chống Tra Tấn, ông Gerald Staberock nhấn mạnh:

“Trường hợp của blogger Lê Anh Hùng là vụ mới nhất trong hàng loạt các vụ việc vi phạm nhân quyền mà chúng tôi quan sát chặt chẽ thông qua các đối tác cho thấy Việt Nam dùng nhiều hình thức khác nhau để bắt giam những ai sử dụng quyền tự do ngôn luận của công dân cổ xúy cho nhân quyền trên mạng internet. Chúng tôi hết sức quan ngại vì đối với một nước độc đảng kiểm soát chặt chẽ như Việt Nam, internet là phương tiện duy nhất có thể giúp người dân bày tỏ quan điểm cá nhân.”

Giới hữu trách nói blogger Hùng bị đưa vào trại tâm thần theo yêu cầu từ mẹ ruột của anh.

Trong cuộc trao đổi với chúng tôi, bà Niệm nói rằng:

“Cháu có bị hoang tưởng cũng nhẹ thôi, điều trị trong bệnh viện Ðà Nẵng từ năm 2007 đến năm 2008. Bây giờ ra ngoài này nó đi làm rồi lại lên mạng rồi mọi thứ khác làm ảnh hưởng đến chính trị, xã hội. Công an đến điều tra thì tôi cũng nói là cháu bị như thế thì giờ phối hợp đưa cháu vào khám. Nó không có biểu hiện gì, nhưng nó viết lách, nó lên mạng nói xấu xã hội. Việc đó có hay không tôi cũng không biết được. Cho nên tôi chỉ yêu cầu là ngành pháp luật cứ bắt rồi sàng lọc. Nếu đúng bệnh thì điều trị mà không đúng bệnh thì xử lý theo pháp luật, thế thôi.”

Chúng ta cần phải lưu ý xem liệu phát biểu của mẹ blogger Hùng đưa ra có chịu một áp lực nào hay không, có được độc lập hay không. Thật bất thường khi một bà mẹ tự nhiên yêu cầu người ta bắt giữ con mình, đặc biệt là đưa con mình vào trại tâm thần...
Tổ chức Thế giới Chống Tra Tấn hoài nghi về tính độc lập trong hành động của mẹ blogger Hùng khi yêu cầu giới hữu trách đưa anh Hùng vào trại tâm thần dù xác nhận rằng con trai mình 'không có biểu hiện gì'.

“Chúng ta cần phải lưu ý xem liệu phát biểu của mẹ blogger Hùng đưa ra có chịu một áp lực nào hay không, có được độc lập hay không. Thật bất thường khi một bà mẹ tự nhiên yêu cầu người ta bắt giữ con mình, đặc biệt là đưa con mình vào trại tâm thần dù biết anh ấy “không có biểu hiện gì”. Thực tế trước nay cho thấy Việt Nam thường dùng trại tâm thần làm nơi giam giữ những ai lên tiếng chống đối hay chỉ trích nhà nước. Việc bắt giam mà không qua xét xử thật sự là hành động không chính đáng và vi phạm nhân quyền được bảo đảm trong Công ước quốc tế về Các quyền dân sự và chính trị mà Việt Nam đã tham gia ký kết."

Ba tổ chức bảo vệ nhân quyền này nói blogger Lê Anh Hùng có thể bị giam theo Pháp lệnh 44 năm 2002 quy định các cá nhân vi phạm về an ninh, trật tự, an toàn xã hội nhưng chưa đến mức truy cứu trách nhiệm hình sự sẽ bị giam giữ không thông qua xét xử bằng việc quản chế hành chính hay đưa vào các cơ sở giáo dưỡng.

Liên hiệp quốc lâu nay kêu gọi Việt Nam bỏ Pháp lệnh 44 nhưng không được Hà Nội hồi đáp.




Copy từ: VOA

Thứ Tư, 30 tháng 1, 2013

Mẹ Lê Anh Hùng viết đơn yêu cầu trả con


Bùi Thị Minh Hằng - Đơn đây! Mẹ Lê Anh Hùng yêu cầu trả con bà về ăn Tết nhá! Giờ muốn "đánh võng, đùn đẩy" gì nữa không? Cứ tiếp tục đi những kẻ Tà quyền. Các người hãy biết lấy khăn sạch mà chùi mặt chứ đừng cố làm những trò hạ tiện - dơ bẩn nữa. HÃY TRẢ LÊ ANH HÙNG VỀ VỚI MẸ! HÃY TRẢ LÊ ANH HÙNG VỀ CÙNG GIA ĐÌNH BẠN BÈ!

Ảnh: Facebook Bùi Thị Minh Hằng

Bùi Thị Minh Hằng 
 
 

Copy từ:Dân Làm Báo

 

NHỮNG CHI TIẾT HÉ MỞ ĐẦU TIÊN CỦA VỤ LÊ ANH HÙNG


CHÚNG TA ĐANG SỐNG TRONG MỘT ĐẤT NƯỚC BƯNG BÍT VÀ MỌI NGƯỜI DÂN ĐỀU BỊ BỊT MIỆNG
Từ trại bảo trợ xã hội 2 trở về. Tất  cả chúng tôi quyết định ghé nhà Mẹ của Lê Anh Hùng.
Hỏi thăm mấy người bạn của Hùng  thì đều nói không ai biết nhà ,  chỉ có một người cho cái số điện thoại. Gọi và liên lạc được với Mẹ Hùng khi cô còn đang trên đường đi trong chỗ Hùng về và  xin cô cái hẹn xong mấy bác cháu anh chị em lại ngồi cafe  vạ  vật ngoài đường để chờ
Gần trưa mới liên hệ được và tất cả cùng kéo đến nhà riêng cô
Vì chưa bao giờ biết nhau nên thật khó để mở đầu câu chuyện. Thôi thì đành "huỵch toẹt" tất cả những suy nghĩ thông qua chính câu chuyện của mình
Qúa sốt ruột và lo lắng cho Lê Anh Hùng nên mình đã nói nhiều quá. Chỉ sợ mẹ Hùng không thể hiểu được những nguy hiểm đang trực chờ con mình khi bà lại "tiếp tay" bằng việc viết đơn đưa con vào đó
Nhưng rõ ràng những phán đoán của mọi người không hề sai và câu chuyện được chính Mẹ Lê Anh Hùng kể lại.
 
Như thế là đã rõ, an ninh đã không những luôn ép buộc gia đình , người thân mà họ còn luôn khai thác tối đa những mâu thuẫn gia đình những người đấu tranh
Họ cũng không phải những kẻ có đầu óc thông minh để "sáng tạo " ra những kịch bản bắt người nào mới lạ khiến cho mọi người không phát hiện ra trò bất chính của họ , mà trái lại việc họ làm sai cứ lồ lộ như tố cáo , như thách thức với người dân chúng ta . 
Họ tưởng rằng họ đã thành công "mỹ mãn" với trò đấu tố Bùi Thị Minh Hằng trên truyền hình để  rồi  họ bất chấp lương tâm , đạo đức người viết báo mà viết những bài bôi nhọ công dân như kiểu viết của "Nhóm phóng viên xã hội" trước đây
Họ cũng tưởng rằng với cái kiểu khủng bố quen thuộc bằng cách cứ trơ trẽn đến nhà , vừa dọa nạt, vừa ép uổng đối với bà mẹ già hơn 70 tuổi của Lê Anh Hùng- Một phụ nữ với nhiều bất hạnh vất vả trong cuộc đời
Một phụ nữ với cuộc sống khép kín , muốn an phận bên bàn thờ phật mà tụng niệm cho quên bớt quá khứ đau thương , vất vả một đoạn đời vì sự phản bội của người chồng đầu ( Cha Hùng ) Và cái chết thương tâm của người chồng sau
Họ đã áp dụng triệt để và xử dụng tối đa những "Mưu hèn kế bẩn" miễn sao có lợi cho hành vi BỊT MIỆNG của họ. Tôi cho rằng đây là một bài học để chúng ta rút ra từ những gia đình có người đấu tranh. Trong cuộc sống làm gì có gia đình nào không có mâu thuẫn....Rất có thể những mâu thuẫn đó âm ỉ cả đời. Có những nỗi đau mà người ta phải cắn vào trong lòng "Sống để dạ , chết mang theo" 
Rất có thể nó sẽ bùng phát ra bên ngoài để ai cũng nhìn thấy như kiểu Mẹ và các chị em tôi
Xong tựu chung mà chúng ta nhận ra là nhà cầm quyền họ vô cùng có "kinh nghiệm" trong chuyện này . Kể từ thời chiến tranh, thời thực dân phong kiến. Họ luôn tìm cách ly gián- ly khai để bẻ gãy bất cứ sự liên hệ nào. Họ không ngại ngần khi tổ chức những cuộc đấu tố man di , mọi dợ và bất chấp luân thường đạo lý kiểu Cha đấu con , vợ tố chồng..Họ đánh vào mâu thuẫn từ những sợi dây liên hệ máu mủ ruột thịt để rồi những ai mắc vào rồi thì khó lòng có thể nhìn mặt nhau,  khó lòng có thể nguôi ngoai và dễ mang nỗi "Hận" suốt một cuộc đời . Nhưng lại không ai nhận ra rằng cái trò bỉ ổi chia rẽ , gây hận thù này lại xuất phát từ những chủ trương của những kẻ luôn hô khẩu hiệu "Trung với đảng" gây ra...
Tôi chưa có cơ hội gặp lại những người bị họ lợi dụng trong gia đình tôi. Xong qua câu chuyện của Mẹ Lê Anh Hùng tôi thấy rằng  an ninh mật vụ trong chế độ cộng sản chính là những kẻ vô luân , bất lương mà không thể nào một con người có lương tri có thể làm . Họ hầu như là những kẻ VÔ NHÂN TÍNH
Nói đến đây tôi nhớ lại câu chuyện mà bạn bè tôi kể lại sau khi tôi ra khỏi trại tù trá hình Thanh Hà :Trong khi gặp gỡ , làm việc với một số người bạn , người anh em từng đi biểu tình chung với tôi , họ luôn tận dụng thời gian để tìm cách bêu xấu tôi, lặp đi lặp lại những điều họ khai thác - hoặc bắt ép - những người thân quen của tôi nói ra , rồi họ vin vào đó mà cố tình tô vẽ , xoáy sâu vào coi như một "chiến lợi phẩm" về đề tài bôi nhọ , hay biến thành NGƯỜI TÂM THẦN của họ. Cách này họ nhằm VÔ HIỆU HÓA những tiếng nói đấu tranh và "đắc thắng" khi dùng người ruột thịt "đánh" người ruột thịt  
Họ làm việc này một cách vô cùng độc ác và thú tính. Khi tôi bị bắt vào công an Hoàn Kiếm cùng 9 người biểu tình khác con an ninh cái Vũ Thị Bích Ngọc đã nói về tôi " Cái loại mà Mẹ Từ- con từ ...." rồi là " Cái loại đập mả bố" vv....và vv 
Khi tôi bị đưa lên trại Thanh Hà cũng chính con Vũ Thị Bích Ngọc này cùng bọn công an Hoàn Kiếm lại "thích thú" khi thốt ra những câu nói hả hê rằng : " Mày là con mặt L. cả mày và con mày đều bị tù rồi đấy ...."Tôi đã ghê tởm nhổ nước bọt vào mặt những con thú vật vô nhân tính ấy mà gào không thể thành tiếng trong khi tay tôi bị chúng nó còng và hàng gần chục tên an ninh , mật vụ <hầu như là bọn người của Hoàn Kiếm > vây quanh
Có ai đã rơi vào hoàn cảnh như tôi để mà hiểu được những uất ức.Những căm giận đến không thể nào chấp nhận nổi của bọn người bất lương gây ra cho những người dân vô tội , trong đó có tôi và gia đình tôi. 
Họ làm công an- an ninh sao họ không đi điều tra rõ ràng sự việc mà họ đưa lên  như chuyện tôi ĐẬP MẢ BỐ, như việc tôi là người mẹ "không ra gì" với con cái mình để mà xử lý tôi theo đúng quy định pháp luật ? Nếu bây giờ tôi khởi kiện tất cả những điều vu khống ấy thì ai sẽ xử lý? Xử lý ai? Đương nhiên họ sẽ tìm cách đổ vấy rằng :" Người trong gia đình tôi nói ra" Và như thế sẽ tiếp tục một cuộc NỘI CHIẾN TƯƠNG TÀN không bao giờ hết ĐAU và HẬN .....
Một đất nước luôn tự hào do "SỰ LÃNH ĐẠO TÀI TÌNH CỦA ĐẢNG CS" mà lại luôn đem luật rừng cùng mọi sự vô liêm xỉ ra để hành xử với người dân như những gì chúng ta đã thấy , như bao nhiêu khổ đau , căm thù , uất hận chất chứa trong hình ảnh của biết bao Dân Oan- của những người tù nhân lương tâm và cả gia đình dòng họ của những người công chính dám nói lên tiếng nói
Một đất nước luôn tự hào ưỡn ngực đặt vai trò của "đảng" lên trên tất cả Dân Tộc và Nhân Dân nhưng cuối cùng chỉ "khoe" ra những hành xử vô cùng bẩn thỉu, mọi rợ bất chấp luật pháp , hiến pháp và trơ trẽn , mặt dày trước tất cả sự lên án, phê phán của dư luận quốc tế và sự phẫn nộ của loài người 
Đã đến lúc chúng ta không thể sống chung với những kẻ THÚ TÍNH 
Đã đến lúc chúng ta không thể chấp nhận những hành xử ngang ngược của nhà cầm quyền để họ muốn đàn áp, bóp nghẹt người dân kiểu gì cùng được
Đã đến lúc chúng ta cần nhất tề vạch mặt chỉ tên từng hành động sai trái và tất cả mọi âm mưu , trò hèn đê tiện , bất nhân của họ
Đã đến lúc người dân đều phải hiểu rằng chúng ta không thể còn con đường sống dưới bàn tay bạo ngược cường quyền như hiện nay
Bất cứ một ai còn lương tri của một con người chúng ta hãy lên tiếng trong vụ việc Lê Anh Hùng, bởi nếu chúng ta không lên tiếng thì bất cứ lúc nào ngay chính chúng ta sẽ trở thành nạn nhân cay đắng nhất của nhà cầm quyền này và nhiều khi chúng ta phải trả giá cho sự vô cảm , hèn nhát của chính mình bằng cả cuộc đời hay một hệ lụy hơn nữa đến đời con , đời cháu chúng ta 

XIN HÃY CÙNG NHỮNG NGƯỜI OAN KHUẤT CHÚNG TÔI LÊN TIẾNG!

Còn tiếp: 



Copy từ: Bùi Hằng