CHƯA TỐT NGHIỆP TRƯỜNG ĐỜI.

Hiển thị các bài đăng có nhãn AN NINH QUỐC PHÒNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn AN NINH QUỐC PHÒNG. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 25 tháng 3, 2014

Bộ trưởng Quốc phòng Việt - Mỹ gặp nhau



Bộ trưởng Robert Gates gặp Tướng Phùng Quang Thanh và dự cuộc họp ở Hà Nội năm 2010
Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam dự kiến sẽ là khách của Lầu Năm Góc cùng các bộ trưởng khác của Asean trong sự kiện đặc biệt tại Hawaii.
Sự kiện ngày 1 đến 3/4 là cuộc họp lần đầu tiên do một Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ tổ chức với Asean.
Giới quan sát nói sự kiện có một phần gợi hứng từ Đại tướng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam.
Cuộc họp tại Hawaii là dịp để Mỹ tăng cường quan hệ quốc phòng với Asean trong bối cảnh lo ngại về sự cứng rắn của Trung Quốc trên biển.
Theo ông Brian Harding, từng làm việc trong Văn phòng bộ trưởng quốc phòng Mỹ, sự kiện ở Hawaii bắt nguồn từ chuyến thăm Lầu Năm Góc tháng 12/2009 của Đại tướng Phùng Quang Thanh.
Gặp người đồng cấp Robert Gates, ông Thanh hỏi liệu Mỹ có quan tâm tham dự lần gặp đầu tiên của Hội nghị Bộ trưởng Quốc phòng Asean mở rộng (ADMM+).
Sau khi ông Gates tham dự cuộc họp tại Hà Nội năm 2010, quan hệ quốc phòng của Mỹ với Asean đã gia tăng.
Bộ trưởng quốc phòng Mỹ kế tiếp, Leon Panetta, đã dự hội nghị của Asean năm 2011 và 2012.
Năm 2013, đến lượt ông Chuck Hagel dự ADMM+ ở Brunei.
Dự kiến cuộc họp ở Hawaii sẽ bàn đến nhiều chủ đề từ an ninh khu vực đến hỗ trợ thiên tai.
Các bộ trưởng Asean cũng sẽ được nghe báo cáo và xem diễn tập của Hạm đội Thái Bình Dương của Mỹ.

Copy từ: BBC


.............

Thứ Hai, 24 tháng 3, 2014

Một nửa Su-30MKI Ấn Độ tê liệt vì Nga

(Vũ khí) - Thông tin cực sốc về Không quân Ấn Độ là 50% tiêm kích Su-30MKI của họ bị tê liệt không thể cất cánh.
Báo chí Ấn Độ, trong đó có tờ The Sunday Guardian đưa tin một nửa số máy bay chiến đấu Su-30MKI của nước này không thể cất cánh do những bất đồng chưa thể giải quyết về vấn đề bảo trì giữa Ấn Độ với nhà sản xuất Nga. Điều này đã hủy hoại khả năng sẵn sàng chiến đấu của Không quân Ấn Độ và ảnh hưởng tiêu cực tới các phi đội bay vẫn có khả năng cất cánh.
Tiêm kích Su-30 của Ấn Độ
Tiêm kích Su-30 của Ấn Độ
Không quân Ấn Độ và hãng Hindustan Aeronautics Limited (HAL) đã báo động về những lỗi kỹ thuật của Su-30MKI, gồm trục trặc ở hệ thống máy tính và toàn bộ màn hình đa năng đột ngột bị tắt. Những vấn đề này đã được phía Ấn Độ báo cho phía Nga song vẫn chưa nhận được câu trả lời từ hơn một năm qua.
Giám đốc điều hành của một tổ hợp sản xuất thuộc HAL, nơi thực hiện việc lắp ráp và bảo trì Su-30MKI cho Không quân Ấn Độ theo giấy phép của Nga, đã gửi thông báo cho Rosoboronexport và hãng sản xuất Su-30 nguyên bản là Tập đoàn Irkut của Nga về lỗi trục trặc liên tục của hệ thống máy tính và sự cố tắt đột ngột của các màn hình đa năng khi đang bay.
Trong một bức thư viết này 28/2/2014, ông này viết: “Lỗi tắt màn hình là một vấn đề hết sức nghiêm trọng và nguy hiểm, ảnh hưởng tới việc vận hành máy bay nên đòi hỏi phải áp dụng các biện pháp khẩn cấp nhằm giải quyết những trục trặc này”. Vị Giám đốc phía Ấn Độ cho biết thêm vấn đề này đã được nêu lên từ ngày 7/3/2013 song vẫn chưa được hồi đáp.
Một nửa Su-30 của Ấn Độ đang
Một nửa Su-30 của Ấn Độ đang "đắp chiếu"
Theo báo chí Ấn Độ, trục trặc của hệ thống máy tính và lỗi tắt màn hình đột ngột khi đang bay là hết sức nguy hiểm, bởi quá trình bày được lập trình ở máy tính trung tâm trên máy bay. Đó là điều quan trọng sống còn để phù hợp với yêu cầu không chiến. Khi màn hình bị tắt, phi công sẽ không thể hoàn thành nhiệm vụ tác chiến. Không quân Ấn Độ rất lo lắng khi hạt nhân trong lực lượng tiêm kích của họ gặp phải những trục trặc triền miên.
Theo kế hoạch, Ấn Độ sẽ mua tổng cộng 272 chiếc Su-30 và hiện đã nhận bàn giao 200 chiếc.
Ấn Độ hiện đã nhận 200 Su-30 trong tổng số 272 chiếc đặt mua
Ấn Độ hiện đã nhận 200 Su-30 trong tổng số 272 chiếc đặt mua
Nguyên soái Denzil Keelor, một trong những phi công tiêm kích nổi tiếng của Không quân Ấn Độ cảnh báo: “Các trục trặc trong thời gian bay như các lỗi được nhắc đến khiến máy bay dễ bị tổn thương. Một khi chiếc tiêm kích bay với những khả năng hạn chế, nó sẽ trở thành mồi cho đối phương. Sẽ không có bất kỳ máy bay nào được cất cánh nếu nó không đảm bảo 100% khả năng”.
Báo chí Ấn Độ đánh giá sự ung dung “có chủ tâm” của phía Nga đang làm tổn hại đến khả năng sẵn sàng chiến đấu của Không quân Ấn Độ. Đã 5 năm kể từ khi hai bên ký kết hợp đồng xây dựng các cơ sở sửa chữa bảo trì Su-30 tại các nhà máy của HAL, song đến nay chưa có bất kỳ tiến bộ nào, dù đã có cả những lời hứa và thỏa thuận ở cấp bộ trưởng quốc phòng.
Trong một bức thư gửi cho phía Nga đề ngày 24/12/2013, phía Ấn Độ cho biết: “Do không có các cơ sở bảo trì nên tình trạng chất lượng của các tiêm kích Su-30MKI ngày càng suy giảm. Trong khi đó, nhu cầu thay thế khẩn cấp các bộ phận cho các máy bay ngày càng tăng”.
Báo chí Ấn Độ đang đổ lỗi cho sự ung dung
Báo chí Ấn Độ đang đổ lỗi cho sự ung dung "có chủ tâm" của Nga
Truyền thông Ấn Độ đưa tin, theo hợp đồng, Nga phải hoàn tất xây dựng các xưởng sửa chữa bảo trì tại HAL trước tháng 12/2013 và có thể tiến hành bảo trì chiếc máy bay đầu tiên trước tháng 6/2013. Tuy nhiên, cho tới nay chưa có gì tiến triển.
The Sunday Guardian cho biết thêm, tồi tệ hơn là phía Nga còn ngừng gửi các chuyên gia Sukhoi sang Ấn Độ để hỗ trợ sửa chữa và bảo trì. Theo tờ báo này, bất đồng giữa hai bên nằm ở vấn đề giá cả. Theo đó, phía Nga đã vi phạm hợp đồng bởi theo thỏa thuận việc cử các chuyên gia Nga sang Ấn Độ không được dừng lại kể cả trong trường hợp đàm phán về giá cả chưa hoàn tất. Không có chuyên gia Nga, HAL phải tự giải quyết vấn đề khiến số lượng Su-30 không thể cất cánh ngày càng tăng.
Đông Triều


Copy từ: Đất Việt

..............

Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2014

Tàu ngầm TP.Hồ Chí Minh vào quân cảng Cam Ranh

(TNO) Lúc 13 giờ 25 ngày 22.3, chiếc tàu ngầm Kilo HQ183 mang tên TP.Hồ Chí Minh đã vào quân cảng Cam Ranh (Khánh Hòa) an toàn.


Tàu ngầm TP.Hồ Chí Minh vào quân cảng Cam Ranh 1 Tàu vận tải Rolldock Star được làm chìm một phần
Từ sáng 22.3, PV Thanh Niên Online đã có mặt tại một khu vực có thể thấy rõ hình ảnh của tàu vận tải Rolldock Star. Lúc này, trời mưa, sóng biển khá lớn.
Để có thể chứng kiến những hình ảnh về quá trình tàu ngầm TP.Hồ Chí Minh di chuyển vào quân cảng, chúng tôi đã phải tìm cách tiếp cận theo nhiều hướng, di chuyển vị trí liên tục.
Đến trưa cùng ngày, tàu ngầm TP.Hồ Chí Minh vẫn nằm trong tàu Rolldock Star tại vịnh Cam Ranh, cách quân cảng Cam Ranh không xa. Công tác chuẩn bị cho tàu ngầm TP.Hồ Chí Minh đang được triển khai khẩn trương. Có thể thấy thân tàu Rolldock Star đã được cho chìm một phần, để tàu ngầm tiếp nước và dễ dàng ra ngoài.
Lúc 12 giờ 50 ngày 22.3, các tàu lai dắt bắt đầu đưa tàu ngầm tàu ngầm Kilo HQ183 mang tên TP.Hồ Chí Minh ra khỏi tàu Rolldock Star, vào quân cảng Cam Ranh.
Cờ Tổ quốc trên tàu ngầm tung bay trong gió biển.

Tàu ngầm TP.Hồ Chí Minh vào quân cảng Cam Ranh 3
Tàu ngầm TP.Hồ Chí Minh vào quân cảng Cam Ranh 4
Tàu ngầm TP.Hồ Chí Minh vào quân cảng Cam Ranh 5 Tàu ngầm TP.Hồ Chí Minh tiếp nước ở vịnh Cam Ranh
Tàu ngầm TP.Hồ Chí Minh vào quân cảng Cam Ranh 6
Tàu ngầm TP.Hồ Chí Minh vào quân cảng Cam Ranh 7 Lúc này, tàu vẫn còn trong khoang tàu vận tải Rolldock Star
Tàu ngầm TP.Hồ Chí Minh vào quân cảng Cam Ranh 8
Tàu ngầm TP.Hồ Chí Minh vào quân cảng Cam Ranh 9 Tàu ngầm TP.Hồ Chí Minh lúc chuẩn bị được đưa ra khỏi tàu vận tải Rolldock Star
Tàu ngầm TP.Hồ Chí Minh vào quân cảng Cam Ranh 10 Khu vực trên thân tàu, mọi người vẫn đang tích cực làm việc 
Tàu ngầm TP.Hồ Chí Minh vào quân cảng Cam Ranh 11
Tàu ngầm TP.Hồ Chí Minh vào quân cảng Cam Ranh 12 Tàu ngầm được lai dắt ra ngoài tàu Rolldoc Star, trông hùng dũng như cá mập khổng lồ
Tàu ngầm TP.Hồ Chí Minh vào quân cảng Cam Ranh 13
Tàu ngầm TP.Hồ Chí Minh vào quân cảng Cam Ranh 14 Tàu ngầm TP.Hồ Chí Minh trên đường vào quân cảng
Tàu ngầm TP.Hồ Chí Minh vào quân cảng Cam Ranh 15
Tàu ngầm TP.Hồ Chí Minh vào quân cảng Cam Ranh 16
Tàu ngầm TP.Hồ Chí Minh vào quân cảng Cam Ranh 17 Tàu ngầm vào quân cảng Cam Ranh an toàn 

Nguyễn Chung


Copy từ: Thanh Niên

.............

Đội quân thứ 5 của Trung Quốc


Đội quân thứ 5 của Trung Quốc khoác áo “nhà đầu tư” đang trên thảm đỏ ồ ạt vào Việt Nam – hiểm họa sát nách

Trung Ngôn
Sau cuộc xâm lược quy mô lớn, vô cùng tàn khốc của Trung Quốc vào 6 tỉnh biên giới, bộ mặt phản động của Bắc Kinh với tất cả mọi mưu đồ thâm độc một cách có hệ thống được toan tính kỹ càng và thực thi ráo riết suốt từ 1949 đến 1979 cũng như trong các giai đoạn về sau đã bị bóc trần. Sự khẳng định của Tổng Bí thư Lê Duẩn: Trung Quốc là kẻ thù truyền kiếp của nhân dân Việt Nam đã làm cho người dân Việt thức tỉnh. Thế hệ U80 chúng tôi bây giờ, ở thời điểm ấy (1979) mới thực sự có được cái nhìn thật đúng đắn, sâu sắc, chính xác về mọi hành vi của người Trung Quốc trong quan hệ với Việt Nam (mà hành vi nào cũng được ngụy trang một cách hào nhoáng để che đậy mọi dã tâm ẩn náu bên trong).
Giờ đây, mọi sự đã rõ như ban ngày, chỉ những ai còn mơ hồ, ngây thơ đặt niềm tin, ngộ nhận về cái ý thức hệ hão huyền cùng những kẻ đã bán mình cho quỷ dữ và những kẻ chỉ nghĩ đến tiền, đến những mối lợi cá nhân, phe nhóm, mới cam tâm khom lưng, quỳ gối, cúc cung, tận tụy phụng sự Trung Quốc.
Trong những năm gần đây các nhà trí thức, các bậc cách mạng lão thành, những người có tâm với dân với nước đã lên tiếng cảnh báo rất nhiều về nguy cơ can thiệp, xâm lược nước ta trên tất cả các lĩnh vực với mục đích duy nhất là làm cho Việt Nam ngày càng suy yếu, kiệt quệ, ngày càng lún sâu vào vòng lệ thuộc và cuối cùng trở thành một nước chư hầu của họ, mở ra cho họ con đường làm bá chủ cả Đông Dương, Đông Nam Á và xa hơn nữa. Mọi mưu đồ của họ đã và đang được thực thi vô cùng ráo riết. Đến thời điểm này họ đã ngang nhiên công bố toàn bộ Biển Đông bao gồm hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa là của Trung Quốc bất chấp lịch sử và luật pháp quốc tế. Ngoài quần đảo Hoàng Sa đã bị cưỡng chiếm hoàn toàn từ 1974, thì quần đảo Trường Sa họ đã chiếm 7 hòn đảo đan xen với ta và một vài nước khác. Chúng ngăm cấm và uy hiếp ngư dân ta khai thác hải sản ngay trong vùng biển truyền thống của Tổ quốc mình với những tội ác man rợ hơn cả bọn hải tặc. Người dân lành vì tập quán mưu sinh, vì chủ quyền đât nước phải cam chịu nhiều đau thương, mất mát. Nhà nước thì quá nhu nhược không dám có thái độ cứng rắn, mạnh mẽ, nên họ “được đằng chân, lân đằng đầu” ngày càng lấn tới. Trên đất liền, lợi dụng chính sách “trải thảm đỏ” mời gọi đầu tư, hợp tác trao đổi thương mại họ mau chóng cướp thời cơ lao vào gây nên làn sóng chiếm đất, mở mang dự án ồ ạt đến  kinh ngạc. Trong số 305.354ha (>3.050km2, thời gian 50 năm) đất đã cho thuê thì Trung Quốc và Đài Loan chiếm tới 87% tập trung ở các địa bàn xung yếu như: Lạng Sơn, Cao Bằng, Quảng Ninh, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Nam, Bình Định, Kontum... Đất đã thuê coi như lãnh thổ quốc gia của họ, bất khả xâm phạm, nhà chức trách Việt Nam trong mọi tình huống đều không được bén mảng tới? Họ đầu tư vào các vị trí “tử huyệt” ven biển miền Trung như cảng nước sâu Cửa Việt, cảng nước sâu Vũng Áng để phối hợp lực lượng với căn cứ Hải quân Du Lâm (Hải Nam) khi xảy ra chiến sự. Tại Vũng Áng Hà Tĩnh họ mua lại dự án thép Formosa khổng lồ của một công ty Đài Loan với diện tích trên 3.000 ha, thời gian 70 năm, số lao động Trung Quốc trên ba nghìn người. Ngót vạn người Trung Quốc có mặt ở Hà Tĩnh để đầu tư, kinh doanh, buôn bán. Họ đang tìm cách mở con đường huyết mạch từ Hà Tĩnh sang Lào và nối dài sang Căm pu chia không ngoài mục tiêu khống chế bán đảo Đông Dương. Hà Tĩnh được xem là điểm “chốt” cắt đôi nước Việt, chặn đường chi viện hai miền Nam - Bắc khi cần. Ở Nam Định các quan chức tỉnh cũng đang vội vã cưỡng chế thu hồi đất canh tác của dân bất chấp pháp luật để cho tập đoàn sản xuất sợi Trung Quốc thuê 16.000ha 50 năm, với vốn đầu tư gần 70 triệu USD, và sẽ có hàng ngàn người Trung Quốc cho dự án này. Đây chỉ là những vị trí nổi bật điển hình, còn các cơ sở đầu tư, kinh doanh dịch vụ của Trung Quốc tại Việt Nam thì nhiều vô kể, tỉnh, thành phố nào cũng đầy rẫy những khu phố Tàu, làng Tàu, xã Tàu, “bước ra ngõ là gặp Tàu”. Người của họ sang Việt Nam và cư trú hợp pháp có, bất hợp pháp có, nhiều vô kể, chẳng có cơ quan nào quản lý nổi và theo dõi thống kê nổi. Tới đây người Trung Quốc sẽ mua vô số bất động sản và cổ phần doanh nghiệp nhà nước, rồi người Việt sẽ phải ở nhà thuê của Tàu, công nhân Việt sẽ bị các ông chủ Tàu đè đầu cỡi cổ là điều chắc chắn.
Một Việt Nam chính trị lệ thuộc, kinh tế suy thoái, sản xuất đình trệ, thất nghiệp gia tăng, bộ máy công quyền yếu kém, bất lực, tham nhũng, lợi ích phe nhóm tràn lan, đời sống người dân ngày càng sa sút, niềm tin vơi dần, bất bình xã hội tăng lên, tệ nạn nở rộ, văn hóa đạo đức mai một...Tất cả những biểu hiện phát ra từ trong lòng xã hội như vậy đã tạo ra một cơ hội “vàng” cho người bạn “vàng” bên kia biên giới. Người Tàu bước vào Việt Nam trên thảm đỏ mời gọi nồng nàn của hàng vạn, hàng triệu cái túi tham đủ các giai tầng từ to đến nhỏ và, vô số lưu manh, trộm cướp, đĩ điếm phát sinh từ đời sống thiếu thốn, khó khăn, từ xã hội kỷ cương lộn xộn, phẩm hạnh rẻ rúng suy đồi. Họ mua bất cứ thứ gì, xỏ mũi bất cứ cá nhân, tổ chức nào dù to, dù nhỏ, chiếm cứ bất luận chỗ nào trên bờ, dưới biển, đồng bằng, rừng núi, đô thị... đều được cả. Sự dễ dàng, thuận lợi đến tay họ như thể trời cho, hiếm nơi nào có được!
Tình hình đang diễn biến với tốc độ chóng mặt. Thế và lực áp đảo của một siêu cường Đại Hán trước một Việt Nam bạc nhược không còn ở cấp độ chỉ là một nguy cơ tiềm ẩn lâu dài, mà đã biến thành một hiểm họa sát nách, một quả bom đang chờ phát nổ. Đội quân thứ 5 khổng lồ đang hối hả thực thi nhiệm vụ trước mắt của nó và đang sẵn sàng phát huy tác dụng phá phách lở đất, long trời khi được lệnh từ tổ quốc phương Bắc của họ. Tất cả gần như một ván bài lật ngửa, không khó nhận ra.
Lời giải cho bài toán hắc búa, một tình thế nghiêm trọng như hiện nay gần như hoàn toàn bế tắc.
Lịch sử dân tộc Việt Nam ta đã từng có những bước ngoặt, đã trải qua những thử thách đặc biệt nghiêm trọng “ ngàn cân treo sợi tóc”. Vậy mà nhờ có Bác Hồ, lãnh tụ thiên tài, cùng một thế hệ những nhà cách mạng tiên phong đã vượt qua được tất cả. Bây giờ ta chịu chết dưới bàn tay nham hiểm của người Tàu sao? Không! Nhất định không. Câu trả lời còn đó, chỉ gói gọn trong một chữ “NẾU”, Nếu những người nắm vận mệnh quốc gia thật sự tỉnh táo nhận chân được xu thế thời đại văn minh nhân loại (chứ không phải là giáo điều cổ hủ); nhìn thấu mọi chân tướng láng giềng, ai đáng là bạn thật sự lâu dài và ai chỉ có thể là đối tác làm ăn sòng phẳng, rõ ràng trong thế giới hội nhập, ai là kẻ thù đích thực lâu dài; thật sự từ bỏ lợi ích cá nhân, phe nhóm cục bộ, thật sự vì sự tồn vong của Tổ quốc, vì một đời sống đáng sống bao hàm mọi khía cạnh của tất cả những ai mang dòng máu Việt (chứ không phải cái bánh trông như thật trên tường); thật sự vì một Việt Nam vươn nhanh ngang tầm các dân tộc lớn trên thế giới; thật sự (chứ không phải khẩu hiệu mỵ dân) quyết biến mọi ước mong tâm huyết suốt cuộc đời của Chủ tịch Hồ Chí Minh dành cho Tổ quốc này, dân tộc này trở thành hiện thực (chứ không phải những lời hứa hão)...
Được như vậy cả đất nước Việt Nam sẽ như một “HỘI NGHỊ DIÊN HỒNG”, các vị lão thành CM, các nhân sỹ trí thức và mọi tần lớp người Việt Nam yêu nước, thương nòi nhất định sẽ có lời giải thần kỳ cho bài toán trước mắt, cũng như mọi bài toán hắc búa tiếp theo mà lịch sử sẽ đặt ra ./.
T. N.

Tác giả gửi trực tiếp cho Bauxite Việt Nam
...............

Tan nát một vùng quê Hà Tĩnh!

Hoàng Mai
“Hoành Sơn nhất đái, vạn đại dung thân”. Đó là câu sấm của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm, mà người Việt Nam hầu như ai cũng biết.
Hoành Sơn là một dãy núi ở phía Nam tỉnh Hà Tĩnh.
Hà Tĩnh, mảnh đất vốn rất hiếu học, đã sinh ra một Nguyễn Du, một trong hai người của Việt Nam (cùng với Nguyễn Trãi) được Hội đồng hòa bình thế giới công nhận là danh nhân văn hóa thế giới, đang bị tan hoang, sau những biến động của thời cuộc; mà nguyên nhân không có gì khác, đó là sự mua bán, mánh mung của người Việt với người Trung Quốc; một cuộc “mua bán”, mà rồi đây sẽ có cơ hội để lưu vào sử sách như là một những sai lầm nhất ở đầu thế kỷ 21 của người Việt.
Trong bài viết có tựa đề “Trung Quốc đang có âm mưu gì ở Hà Tĩnh và Quảng Trị?”, đăng trên Bauxite Việt Nam, tác giả Nguyễn Hữu Quý đã viết:
Dân Kỳ Anh (Hà Tĩnh) mất đất, không việc làm. Trai thì cờ bạc, đề đóm, chích choác ma túy. Gái thanh niên, trung niên cặp nón, ô… môi son, má phấn, mắt xanh mỏ đỏ vẫy, gọi khách đi xe bắc Nam, công khai làm điếm vì không có việc làm, đất ở, đất ruộng, cả mồ mả cha ông… nay ĐCSVN BÁN CHO TÀU rồi. Trai Tàu lấy vợ Kỳ Anh, là mơ ước của gái Kỳ Anh ngày nay, vì đi làm điếm còn khổ hơn. Người Trung Quốc ở Kỳ Anh không cần theo luật CHXHCNVN là đi xe máy họ không cần đội mũ, mà công an còn cười chào thân thiện. Người Kỳ Anh mà đi xe máy không đội mũ thì chỉ có đi theo ông Trịnh Xuân Tùng - Hà Nội”.
Vì đâu, một vùng quê nổi tiếng hiếu học, mà nay lại đến nông nỗi: “Trai Tàu lấy vợ Kỳ Anh, là mơ ước của gái Kỳ Anh ngày nay, vì đi làm điếm còn khổ hơn”?
Trả lời và chịu trách nhiệm chính cho thực trạng đau lòng này ở Hà Tĩnh hôm nay, không ai khác, chính là Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Hà Tĩnh và Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh từ mấy nhiệm kỳ trước, mà không khó để tìm ra tên tuổi họ là ai.
Và tất nhiên, không thể bỏ qua những ý kiến chỉ đạo ở tầm cao hơn (cấp Trung ương), đó chính là một số cá nhân trong đội ngũ lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Với sự “mua bán” mang tính lịch sử này, thì “Hoành Sơn nhất đái” có trở thành “vạn đại… vong thân”? (*)
20.3.2014
H. M.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.
(*) Ở Bắc Trung bộ, ngoài Hà Tĩnh, Trung Quốc còn “đầu tư” vào Quảng Trị. Xin xem thêm “Đất Quảng Trị tràn ngập người Trung Quốc” (RFA, 3-3-2014), “Báo động: Người Trung Quốc lại sắp lập căn cứ ở Quảng Trị” (20-3-2014).


Copy từ: Bauxite Việt Nam

.....

Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014

"Lỗ hổng" lao động nước ngoài tại VN: Dân còn thấy lo lắng...

(Dân trí) - Nhiều cảnh báo về những hệ lụy khó lường lại được nhấn mạnh qua phản hồi của dư luận, trước tình trạng lao động “chui” người nước ngoài quá dễ dàng sinh sống và làm việc ở VN. Song song với các phân tích xác đáng về những lỗ hổng “voi chui lọt”...
 >>  Ra ngõ gặp… người Trung Quốc!

(minh họa:  Ngọc Diệp)
(minh họa:  Ngọc Diệp)

Dễ và Khó
 
Cũng có những ý kiến cho rằng chuyện lao động (LĐ) người nước ngoài, mà nhiều nhất là Trung Quốc (TQ) vào VN làm việc cũng chẳng có gì lạ. Bởi chẳng phải LĐVN cũng ra nước ngoài làm việc khá nhiều trong những năm qua đó sao.

“Tôi thấy chuyện có những người TQ sống và LĐ trên đất nước VN thì có gì là lạ lắm đâu mà lại làm ầm ĩ lên thế? Chỗ nào “đất lành thì chim đậu” thôi. Không lẽ thấy họ sang VN lại chỉ nghĩ họ là những LĐ TQ sống “chui”, bất hợp pháp? Còn người VN mình thì sao? Các bạn có biết rằng trên đất nước TQ hiện cũng đang có khá nhiều người VN sinh sống hay không?... Nói chung LĐ thì cứ chỗ nào có công việc làm ổn định là ở thôi, miễn là  LĐ đàng hoàng bằng sức lực của chính mình, không làm những điều xấu là được. Tôi nghĩ, đừng nên phân biệt người TQ hay VN, có giấy tờ hay không…” - Duyen:  anhtrangbuon188@yahoo.com

Song cũng có ngay những dẫn chứng khác được bạn đọc nêu ra nhằm lật lại vấn đề:
 
“Mới có bài phóng sự trên ANTV nói về người Việt bị trả về do nhập cư trái phép qua đường tiểu ngạch sang TQ. Hãy xem họ đối xử với dân ta thế nào? Quản lý của VN nói chung là quá yếu kém!” - Nam Linh:  kuticodon_buocchanphongtran@yahoo.com.vn

“Người VN sang nước ngoài  làm việc "chui" thì bị phạt, thậm chí bị trục xuất về  nước. Còn người TQ sang VN làm “chui” thì chăng thấy nhà chức trách nước mình ý kiến gì?” - Nguyen Thi Tuyet: tuyetnguyen@gmail.com  Và những câu hỏi “xoáy” kèm cả nụ cười trào lộng:
 “Chắc chỉ ở VN mới có tình trạng lao động "chui" dễ dàng như thế này? Trong khi bao nhiêu người Việt còn chưa có công ăn việc làm? Thảo nào người Hà Tĩnh vẫn nghèo là phải. Theo tôi, cần có hình thức kỷ luật nghiêm với những cán bộ giới chức hữu quan của tỉnh Hà Tĩnh, kể cả công an tỉnh cũng có trách nhiệm...Nếu xảy ra những việc nghiêm trọng thì sao...???” - Dinh Hoang Hai: haidinh175@gmail.com

“Luật pháp VN có, tại sao để người TQ LĐ  bất hợp pháp (kể cả LĐ hợp pháp) vào VN dễ dàng như thế? Trong khi đó người VN còn thất nghiệp phải đi tha phương cầu thực khắp nơi trên thế giới? Hơn nữa, đây còn là vấn đề an ninh quốc phòng...” - Tran Quyen: tranquyen3011@gmail.com
“Mình "tự hào" vì kinh tế của cả nước nói chung, miền Trung nói riêng chắc là "quá tăng trưởng" (?) Đến nỗi TQ là nền kinh tế lớn thứ 2 trên thế giới, mà người TQ sang VN đi du lịch còn...ở lại kiếm tiền!?” - Nguyễn Chí Thành: thanhc650@yahoo.com 
 
(minh họa: Ngọc Diệp)
(minh họa: Ngọc Diệp) 
 
Lỏng và Chặt

Sự “hành là chính” trong “ma trận” thủ tục với cư dân VN thế nào, là người VN chắc ai cũng đã quá biết rõ. Song những lỗ hổng cực lớn cho thấy sự lỏng lẻo trong các khâu quản lý của VN ta ra sao, có lẽ cũng chẳng mấy ai là không biết. Chỉ đáng kinh ngạc vì liên quan tới những vấn đề quá nhạy cảm thế này, mà người ta vẫn có thể…cho qua bất chấp bao lời cảnh báo? Cách làm đó chỉ có thể đẩy những suy diễn trên các diễn đàn dư luận ngày càng đi xa hơn, thậm chí quá xa:
 
“Vấn đề là các dự án đó do TQ trúng thầu, cho nên họ kéo theo LĐ TQ sang” - Trần Kiên:  trungkienttmc@gmail.com

“Ở các dự án do nhà thầu TQ đảm nhiệm trên đất nước VN, họ thường kéo các LĐ TQ sang làm việc, kể cả nhiều LĐ thủ công. Trong nhà máy xây dựng, họ đặt tên từ đường nội bộ đến các vị trí nhà máy. Đặc biệt họ lập thành các “làng TQ” luôn, khiến tình hình địa phương thêm phức tạp. Đơn cử như dự án nhiệt điện Tam Hưng I, Tam Hưng Hưng II (Thuỷ Nguyên, Hải Phòng)…. Nếu có thể, theo tôi, nên hạn chế các nhà thầu TQ tham gia vào xây dựng cơ bản” - Tam: thucnq@gmail.com

 “Tôi cũng đồng ý là phải quản lý chặt những LĐ TQ đang làm việc bất hợp pháp tại VN. Một gia đình có người vào lạ nhà mà không biết họ vào lúc nào, làm cái gì thì quả là rất bất ổn về an ninh trật tự, chứ chưa nói tới những lo ngại khác…Mà việc này xảy ra nhiều lần, báo chí cũng như cơ quan chức năng đã đề cập đến nhiều lần, nhưng đến giờ này vẫn tiếp diễn? Đề nghị báo Dân trí bám sát chủ đề này để có thêm tiếng nói tới các cơ quan chức năng, để họ quan tâm giải quyết triệt để” - Vu Ha:  vuvhahth@gmail.com

“Người  TQ nhập cảnh “lậu”, làm việc tại các khu công nghiệp như bài viết trên là một thực trạng xảy ra ngày càng nhiều. Đang góp phần lớn vào việc gây mất an ninh trật tự xã hội, gây xáo trộn lớn tại địa phương nơi có các công trường, dự án… Đề nghị các cấp, ngành chức năng nơi có tình trạng này cần  sớm có biện pháp tăng cường kiểm tra nghiêm ngặt, xử lý triệt để, quản lý chặt hiện tượng LĐ nước ngoài  tự do "sống, thành lập làng" như vậy. Nhiều hậu quả xấu, lâu dài ...sẽ rất khó quản lý. Cần làm sớm, làm nghiêm túc. Không nên để dây dưa, kéo dài” - Minh Nguyễn:  nguyencanh.son@zing.vn

“Ai chịu trách nhiệm về viêc này đây? Hay lại để "mất bò mới lo làm chuồng"? Không cảnh giác thì hậu quả khôn lường. Bao nhiêu kinh nghiệm xuơng máu rồi mà vẫn để như vậy sao? Chúng tôi chỉ là dân thường mà còn thấy lo lắng, các vị giới chức có trách nhiệm đâu hết rồi?” - NHN:  hn@gmail.com

“Bóc ngắn cắn dài” xem ra vẫn là cách làm việc và suy nghĩ của không ít người VN ta. Bởi thế, ai lo xa hơn càng phấp phỏng…trước những "lỗ hổng" rất có thể... chết người này!

“Chỉ có VN quản lý như thế mà thôi! Lâu nay ai cũng biết cả, từ ngóc ngách mũi Cà Mau đến các địa phương khác đều có… Nhà báo nói đúng, có nhiều “làng TQ”… rồi đó…Rồi còn cách thu mua nông sản “chẳng giống ai” tới tận các làng, xã VN mà từ lâu rồi ta vẫn… im lặng? Tại sao bên Lào, Campuchia, Thailand ... không có tình trạng như thế? Quản lý đâu rồi, sao không thấy có một động thái nào? Hay để như vậy thì phía VN được lợi gì? Hay cứ… kệ dân?” – Nguyen Hung:  nguyenhung@yahoo.com
 
Khánh Tùng


Copy từ: Dân Trí

.........

Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

Nguy cơ từ việc Trung Quốc gia tăng đầu tư vào Việt Nam


Dây chuyền sản xuất tại một xí nghiệp xe máy Piaggio tại Vĩnh Phúc, 11/06/2011.Tăng trưởng của Việt Nam phần lớn là nhờ các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài.
Dây chuyền sản xuất tại một xí nghiệp xe máy Piaggio tại Vĩnh Phúc, 11/06/2011.Tăng trưởng của Việt Nam phần lớn là nhờ các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài.
REUTERS/Kham
Thanh Phương
Việc Trung Quốc gia tăng đầu tư vào Việt Nam đang gây lo ngại cho các chuyên gia về nguy cơ Việt Nam mất quyền kiểm soát kinh tế, đặc biệt với việc các công ty Trung Quốc dần dần thâu tóm các công ty Việt Nam.
Theo thống kê của Cục Đầu tư nước ngoài, trong năm 2013, vốn đầu tư ngoại quốc trực tiếp FDI từ Trung Quốc vào Việt Nam đã tăng đột biến, lên đến mức hơn 2,3 tỉ đôla so với 345 triệu đôla của năm 2012, đặc biệt là đầu tư vào hai lĩnh vực bất động sản và dệt may. Ngoài ra, doanh nghiệp Trung Quốc còn đẩy mạnh tiếp cận các lĩnh vực: khai khoáng, sản xuất và chế biến, xây dựng và cơ sở hạ tầng...
Trong bối cảnh đó, vào tuần trước, Thông tấn xã Việt Nam loan tin là Ủy ban Nhân dân tỉnh Nam Định vừa cấp giấy chứng nhận đầu tư cho một công ty dệt may của Trung Quốc xây dựng một nhà máy với tổng vốn đầu tư 68 triệu đôla (tương đương hơn 1.400 tỷ đồng) tại khu công nghiệp Bảo Minh (huyện Vụ Bản). Thời hạn sử dụng đất 46 năm kể từ ngày cấp giấy chứng nhận đầu tư.
Dự án này được loan báo vào lúc mà các doanh nghiệp dệt may Trung Quốc đang gia tăng đầu tư vào Việt Nam, với hy vọng sau này được hưởng những điều kiện ưu đãi khi Việt Nam tham gia Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP), với thuế suất xuất khẩu may mặc của Việt Nam sẽ được giảm xuống đến mức có thể chỉ còn 0% khi nhập vào Mỹ, thị trường lớn nhất của Việt Nam trong số các nước tham gia TPP.
Điều này đang gây lo ngại cho các doanh nghiệp may mặc của Việt Nam, hiện có sức cạnh tranh còn rất yếu, vì chủ yếu vẫn là gia công và phụ thuộc vào nguyên liệu nhập khẩu từ Trung Quốc. Các nhà phân tích tại Việt Nam đã cảnh báo rằng dù sau này là thành viên của TPP, Việt Nam cũng không thể tận hưởng toàn bộ những lợi thế của một thành viên và phần ngon nhất của « chiếc bánh » TPP sẽ vào tay Trung Quốc.
Nhưng không chỉ trong lĩnh vực may mặc, Trung Quốc cũng đang gia tăng đầu tư vào lĩnh vực bất động sản của Việt Nam. Theo báo Đất Việt ngày 18/01/2014, cùng với các nhà đầu tư Hàn Quốc, Nhật Bản, Singapore, một số nhà đầu tư Trung Quốc đang đổ tiền đầu tư bất động sản tại khu vực miền Trung. Báo cáo mới nhất của Công ty dịch vụ bất động sản CBRE cho biết, các nhà đầu tư Hồng Kông, Trung Quốc đang ngấp nghé nhiều dự án nghỉ dưỡng kèm theo loại hình kinh doanh giải trí ở Đà Nẵng.
Cách đây không lâu, nhiều người đã lên tiếng báo động về việc Trung Quốc trúng thầu và thâu tóm hơn 90% các công trình trọng điểm quốc gia ở khắp Việt Nam. Nay các công ty Trung Quốc cũng đang dần dần thâu tóm các công ty Việt Nam.
Lợi dụng lúc nhiều công ty Việt Nam đang gặp khó khăn về mặt tài chính, phải bán một phần vốn cho doanh nghiệp nước ngoài, công ty Trung Quốc tham gia mua cổ phần của các doanh nghiệp Việt Nam ngày càng nhiều. Các chuyên gia trong nước lo ngại là sau một thời gian, những công ty đó có nguy cơ biến thành công ty Trung Quốc, không còn là công ty Việt Nam, nếu như họ mua được nhiều cổ phần và chiếm đa số ghế trong hội đồng quản trị.
Trang mạng Diễn đàn Doanh nghiệp ngày 14/02 vừa qua đã có bài báo động về nguy cơ này với hàng tựa: « Trung Quốc “âm thầm” thâu tóm doanh nghiệp Việt ». Tiêu biểu là vụ công ty Firstland (Trung Quốc) mới đây đã trở thành cổ đông lớn của Tổng Công ty Cổ phần Bảo Minh (BMI) với tỷ lệ sở hữu 5,63%. Cuối tháng 12/2013 vừa qua, Gaoling, một quỹ của nhà đầu tư Trung Quốc, cũng đã chi 40 triệu đôla để mua 6,2 triệu cổ phiếu và trở thành cổ đông lớn thứ 2 của công ty Vinacafe Biên Hòa.
Tại hội thảo "Triển vọng kinh tế và tầm nhìn chính sách năm 2014" mới đây, chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan cho biết rằng, không chỉ doanh nghiệp Trung Quốc, mà hiện các doanh nghiệp nước ngoài khác cũng tham gia ngày càng sâu vào nền kinh tế Việt Nam. Theo bà Phạm Chi Lan, hoạt động của doanh nghiệp FDI có thể có lợi trước mắt, nhưng về lâu dài Việt Nam lại đang đẩy kinh tế vào tay các nhà đầu tư nước ngoài.
Bà Phạm Chi Lan đặc biệt lo ngại về việc ở Hà Tĩnh thời gian vừa qua, « mức độ có mặt của người Trung Quốc nhiều đến mức có thể cắt Việt Nam làm đôi », đặt ra những thách thức không chỉ trong lĩnh vực kinh tế, xã hội.
Tuy nhiên, đối với một số chuyên gia kinh tế như tiến sĩ Nguyễn Quang A, việc Trung Quốc gia tăng đầu tư vào nước láng giềng Việt nam là chuyện bình thường. Nguy cơ ở đây chính là do bản thân nền kinh tế Việt Nam còn quá yếu kém, doanh nghiệp tư nhân thì không được tạo điều kiện phát triển, doanh nghiệp Nhà nước thì hoạt động thiếu hiệu quả, nên phải dựa ngày càng nhiều vào đầu tư nước ngoài. Sau đây mời quý vị nghe bài phỏng vấn tiến sĩ Nguyễn Quang A.
 


TS Nguyễn Quang A
 
14/03/2014
 

Copy từ: RFI

...............

Thứ Năm, 6 tháng 3, 2014

Chả lẽ chịu mất độc lập tự chủ, lệ thuộc họ “Bành”?


Nguyễn Trọng Vĩnh

Sinh thời, Hồ chủ tịch từng nói “Không có gì quý hơn độc lập, tự do”, cũng hàm nghĩa “Độc lập, tự chủ”. Thế mà từ Hội nghị Thành Đô, một mặt thì giới cầm quyền TQ áp đặt, mặt khác do lãnh đạo phía ta tự ti, tự hạ nên mất dần độc lập tự chủ. Phía TQ yêu cầu ta không nhắc đến cuộc xâm lược của họ tháng 2/1979, loại bỏ Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch, nhà ngoại giao sắc sảo, sớm cảnh giác với chủ nghĩa bành trướng bá quyền của TQ.
Trước mỗi kỳ Đại hội Đảng ở nước ta, thường có vài ba ủy viên Bộ chính trị TQ liên tiếp sang thăm để biết dự kiến bố trí nhân sự Đại hội. Họ biểu thị yên tâm với đồng chí này nắm cương vị lãnh đạo, đồng chí kia không thân thiện với TQ… Thí dụ, trong Hội nghị có người nêu đưa đồng chí Phạm Bình Minh làm Bộ trưởng Ngoại giao, thì Tổng bí thư Nông Đức Mạnh nói ngay: “TQ không đồng ý”.
TQ muốn vào khai thác bôxit Tây Nguyên, vị trí chiến lược xung yếu của nước ta, dù chưa có ý kiến của tập thể Bộ chính trị, Tổng bí thư Nông Đức Mạnh đã chấp nhận ngay. Họ mua rừng đầu nguồn biên giới, mua bãi biển Đà Nẵng, thuê dài hạn cảng Vũng Áng đều được.
Trong các lần họp cấp cao hai bên, phía TQ đề xuất nào là:
- Kết nghĩa giữa các tỉnh biên giới hai bên (ta được gì?).
- Tạo thuận lợi cho các nhà đầu tư kinh doanh của hai nước (phía ta ai sang TQ mà kinh doanh?).
- Giúp nhau đào tạo cán bộ (Việt Nam lại đào tạo cán bộ cho TQ được ư? Hay là để ta gửi người sang học, để họ nhồi sọ?).
- Thường xuyên giao lưu cán bộ các cấp kể cả cán bộ cấp vụ, cấp cục (để họ dễ lung lạc, mua chuộc).
- Lập đường dây nóng giữa Bộ Ngoại giao và Bộ Nông nghiệp hai bên, xử lý nội bộ khi có va chạm (để ta không phản đối công khai xấu mặt họ trước thiên hạ khi họ lấn, cướp, gây hấn ở biển Đông).
- Phối hợp trong các Hội nghị đa phương (để ngăn ta tố cáo sai trái của họ trong các Hội nghị ấy).
- Lập khu liên hợp kinh tế biên giới (không cần thiết cho ta, họ có ý đồ lợi dụng).
- Hối thúc lập Viện Khổng Tử (chả cần gì đối với ta, chủ yếu là để họ có cơ sở tuyên truyền trực tiếp vào nhân dân ta và thực hiện ý đồ “xâm lược văn hóa”).
- Được trúng thầu các công trình ở nước ta dễ dàng.
v.v. và v.v.
Lãnh đạo phía ta đều chấp nhận.
Thế là những gì TQ muốn đều được.
Về phía ta, cho đến nay không kỷ niệm trận TQ xâm lược các tỉnh biên giới, tàn phá và giết hại dã man đồng bào ta kể cả cụ già, trẻ nhỏ, phụ nữ mang thai; không vinh danh các liệt sĩ hi sinh đánh trả 60 vạn quân TQ xâm lược, bảo vệ tổ quốc, cũng như không vinh danh 64 cán bộ, chiến sĩ ta hi sinh trong trận TQ đánh chiếm bãi đá Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa của chúng ta.
Tháng 2/2011, tôi và một số đống chí đến đài liệt sĩ (đường Bắc Sơn) thắp hương tưởng niệm các liệt sĩ nêu trên thì người ta cấm không cho vào khuôn viên đài liệt sĩ. Những người ngăn cản tưởng niệm sao lại vô cảm bạc bẽo với máu xương các liệt sĩ thế! Phải chăng trong họ không còn dòng máu Lạc Hồng?!
Khi TQ cắt cáp tàu Bình Minh và Viking II của ta khảo sát trong thềm lục địa nước mình, nhân dân ta phẫn nộ biểu tình phản đối quyết liệt. Lẽ ra TQ phải tự “hạ nhiệt” thì ta lại cử đặc phái viên sang TQ có vẻ cầu hòa. Chắc là TQ tỏ ra bực mình về những cuộc biểu tình chống họ nên sau khi đặc phái viên về là các cuộc biểu tình bị đàn áp.
Ta có đủ tư liệu lịch sử và pháp lý chứng minh Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam sao không dám đưa vào sách giáo khoa cho con cháu biết. Sao không dám đưa ra LHQ để cho quốc tế biết, xác nhận là của Việt Nam, TQ tranh giành là không có cơ sở. TQ chỉ dựa vào cái “lưỡi bò” vô giá trị do chính quyền Quốc dân đảng tự vẽ, mưu đồ bá chiếm gần hết biển Đông trong đó có biển, đảo của nhiều nước Đông Nam Á. Lẽ ra ta phải đoàn kết đấu tranh tập thể với TQ chống lại mưu đồ “đàm phán song phương” của TQ nhằm chia rẽ các nước Đông Nam Á, thực hiện thủ đoạn “bẻ từng chiếc đũa” của họ. Gần đây, một số địa phương của nước ta mới tổ chức được một số cuộc triển lãm tư liệu và bản đồ chứng minh một cách thuyết phục Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam, cũng mới tổ chức được vài cuộc hội thảo, chủ yếu là trong nước.
TQ lập huyện “Tam Sa”, liên tiếp bày lắm trò hòng khẳng định chủ quyền của họ, ta cũng chỉ phản đối lấy lệ vài lần.
Theo thông lệ, khi một công ty của quốc gia nào trúng thầu công trình gì đó ở một nước khác thì chỉ được đưa kỹ sư và công nhân kỹ thuật vào làm việc, còn lao động phổ thông thì phải thuê người của nước sở tại, nhưng các công ty TQ xây dựng các nhà máy điện và các công trình khác ở nước ta thì họ đưa ồ át lao động phổ thông của TQ vào không có giấy phép, vừa chiếm công ăn việc làm của lao động nước ta vừa thực hiện “di dân”, thành ra trong nước ta có thêm hàng vạn người TQ rất phức tạp cho ta, nhưng phía ta cứ để vậy không dám yêu cầu họ đưa số lao động vào trái phép về nước.
Tháng 10/2013, một người dân huyện Kỳ Anh thuộc Hà Tĩnh dấu tên nói “Dân Kỳ Anh thật sự đã đánh mất mình, số người TQ tuy mới đến Kỳ Anh sống chưa bao lâu, nhưng họ đã tổ chức thành đội ngũ, băng nhóm, các ông trùm khá dữ dằn, họ sẵn sàng xử bất kỳ người Việt Nam nào đụng đến phe nhóm của họ, hầu như họ đã nắm hoàn toàn quyên lực và thế lực ở Kỳ Anh, công an Kỳ Anh vẫn hoạt động nhưng hình như họ chẳng xem ra gì bởi thế lực và tiền bạc của họ quá mạnh, hiện tại huyện Kỳ Anh giống như một tiểu khu của người TQ…”.
Tại sao ta không dám xử lý triệt để, trục xuất họ đi?
Tỉnh Hải Nam ra quyết định cấm đánh cá ở biển Đông (thực chất là chính quyền TW của họ). Khi có người hỏi, Lương Thanh Nghị mới biểu thị phản đối. Lẽ ra Bộ Ngoại giao phải mời Đại sứ TQ đến nhận công hàm phản đối như họ đã làm với tôi khi tôi làm Đại sứ nước ta ở TQ, khi TQ phản đối ta việc gì đó.
Nhân dân Thừa Thiên Huế và Đà Nẵng chuẩn bị sẵn sàng một đêm có nhiều tiết mục để kỷ niệm 40 năm TQ đánh chiếm Hoàng Sa thì đột ngột được chỉ thị phải dừng. Dư luận cho rằng do Tổng bí thư Tập Cận Bình có gọi điện qua đường “dây nóng” cho Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Tình hình nêu trên cho thấy “Cái gì TQ muốn đều được, cái gì TQ không muốn thì phía ta không dám làm”.
Thế chẳng phải là mất độc lập tự chủ rồi sao?
Thêm nữa, trên thị trường ta thì hàng hóa TQ chiếm lĩnh hầu hết; các mặt hàng may mặc, giầy dép của ta xuất khẩu được khá thì đều phụ thuộc TQ về nguyên vật liệu; trong trao đổi hàng hóa giữa hai nước thì năm nào ta cũng bị TQ xuất siêu hàng hơn chục tỷ có khi đến 20 tỷ USD; các địa bàn xung yếu về quân sự của ta, người TQ đều đã có mặt. Đó cũng là tình hình lép vế của ta, còn TQ đã chiếm thế thượng phong.
Tôi không phản đối hữu nghị giữa hai nước láng giềng, nhưng hữu nghị thì phải từ cả hai phía. TQ luôn nhắc lại “kiên trì phương châm 16 chữ, 4 tốt, lấy đại cục (?) làm trọng để buộc ta vào cỗ xe của họ. Chỉ có phía ta thực hiện hữu nghị, phía TQ chỉ nói trên mồm, còn hành đồng thì không.
Đánh chiếm Hoàng Sa của ta năm 1974; huy động 60 vạn quân đánh 6 tỉnh biên giới; chiếm cao điểm 1509 trong huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang của ta; giết 64 cán bộ chiến sĩ của ta để chiếm bãi đá Gạc Ma; lập huyện Tam Sa và liên tục hoành hành bá đạo, bạo ngược ở biển Đông; tập trận uy hiếp ta… Đó là TQ “hữu nghị” với ta ư?
Hòa bình thì ai chả muốn. Đấu tranh chính trị, ngoại giao và để cho nhân dân đấu tranh khi quyền lợi của tổ quốc bị xâm phạm đâu phải là gây chiến. Đừng quá sợ TQ đánh. Trong bối cảnh TQ đương nằm trong vòng cung bao vây của Mỹ từ Nhật Bản đến Australia và cô lập, nội bộ họ còn đầy mâu thuẫn và bất ổn, chưa phải lúc họ có thể tuy tiện gây chiến tranh. Nín nhịn quá mức (nếu không nói là nhẫn nhục) tưởng là khôn khéo để giữ được hòa bình, hòa bình mà mất độc lập tự chủ thì hòa bình có ý nghĩa gì! Khi TQ thấy rằng thời cơ thuận lợi cho họ, họ trở mặt đánh ta thì dù có van xin họ, cũng không giữ được hòa bình.
Hàng triệu cán bộ, chiến sĩ, đồng bào đã hi sinh, đổ biết bao xương máu mới có độc lập, tự chủ mà nay lại lệ thuộc phương Bắc, không còn độc lập tự chủ thì quá đau xót!
Các liệt sĩ có linh thiêng hẳn cũng phải thét lên tiêng thét phẫn uất.
Những ai làm mất độc lập tự chủ sẽ có tội với lịch sử.
Phải đấu tranh chống lệ thuộc, khôi phục độc lập, tự chủ!
N.T.V.
Tác giả gửi trực tiếp cho Bauxite Việt Nam

..........

Hiệp định “123” về Luật Năng lượng Nguyên tử giữa Hoa Kỳ và Việt Nam, thiệt hư ra sao?


Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam (Danlambao) - Điều khoản số “123” của Luật năng lượng nguyên tử Hoa Kỳ là gì mà các nước có nhà máy điện nguyên tử đều cần phải thương thảo với chính phủ Hoa Kỳ để đạt được hiệp định “123” về năng lượng nguyên tử với Hoa Kỳ?

Điều khoản số “123” của Luật năng lượng nguyên tử Hoa Kỳ yêu cầu các nước đạt được một thỏa thuận cụ thể về việc chuyển giao vật liệu hạt nhân, thiết bị, hoặc các cơ phần từ Hoa Kỳ đến một quốc gia khác. Hiệp định về tuân thủ Điều khoản số “123” của Luật năng lượng nguyên tử của Hoa Kỳ là công cụ quan trọng trong việc thúc đẩy các nguyên tắc về phổ biến hạt nhân của Mỹ. Những Hiệp định này kết hợp với các công cụ phổ biến hạt nhân khác, đặc biệt là Hiệp ước không phổ biến hạt nhân, tác động đến sự thiết lập khuôn khổ pháp lý cho chương trình hợp tác hạt nhân quan trọng giữa Hoa Kỳ với các nước khác. Hơn nữa, Hiệp định cho phép hợp tác trong các lĩnh vực khác liên quan đến nguyên tử, chẳng hạn như trao đổi kỹ thuật, nghiên cứu khoa học, và thảo luận biện pháp bảo vệ an toàn hạt nhân. Để cho một quốc gia được phép tham gia vào Hiệp định này với Hoa Kỳ, quốc gia đó phải cam kết tôn trọng và bắt buộc phải tuân hành những tiêu chuẩn không phổ biến vũ khí hạt nhân của Hoa kỳ.

Hoa Kỳ đã ký kết thỏa thuận với hầu hết những nước và tổ chức cộng đồng các nước như cộng đồng Âu Châu có chương trình nguyên tử phục vụ dân sự. Việt Nam là quốc gia mới nhất vừa được Tổng Thống hoa Kỳ ông Obama phê chuẩn Hiệp định “123”.

Điều khoản số 123 của Luật năng lượng nguyên tử thực chất là nhằm ngăn chặn việc các nước phát triển vũ khí hạt nhân qua chương trình điện nguyên tử của họ.

Việc một nước cùng ký với Hoa Kỳ Hiệp định “123”, như Tổng Thống Obama vừa thông qua bản thỏa thuận Hiệp định “123” với Việt Nam, không có nghĩa là Hoa Kỳ ủng hộ dự án điện nguyên tử của đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam như báo chí trong nước đưa tin. Thí dụ báo Người Lao Động ngày 02/03/2014 đã đưa tin với tựa rất giật gân” “Việt Nam mua lò phản ứng hạt nhân của Mỹ” trong khi dự án này bây giờ vừa được Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng chính thức tuyên bố sẽ hoãn triển khai cho đến sớm nhất năm 2020 và có nhiều triển vọng sẽ vĩnh viễn ngừng dự án điện hạt nhân trên toàn cỏi Việt Nam.

Chi tiết của Hiệp định “123” được Hoa Kỳ ký với các nước đều khác nhau. Có nước với nhiều điều kiện thật khắt khe, có nước dễ dãi. Ngay cả Nam Hàn, nước đồng minh thân thiết nhất của Hoa Kỳ và được Hoa Kỳ bảo vệ chống lại nước cộng sản cực đoan cha truyền con nối Bắc Triều Tiên- nước vừa là đồng chí thân thiết và là đồng minh của đảng cộng sản Việt Nam, không được phép tự tinh chế làm giàu chất Uranium từ những thanh nhiên liệu hạt nhân sau khi sử dụng; trong khi đó Nhật được toàn quyền tinh chế những thanh nhiên liệu hạt nhân sau khi sử dụng.

Chi tiết của hiệp định mà Hoa Kỳ và chính phủ không mấy thân thiện với Hoa Kỳ của đảng cộng sản Việt Nam độc-tài chuyên-quyền đạt được sau nhiều năm thương thảo tuy chưa được công bố và đang chờ Quốc Hội Hoa Kỳ phê duyệt chính thức nhưng chắc chắn hiệp định này bao gồm những điều kiện gắt gao hơn là hiệp định “123” ký kết giữa Hoa Kỳ và nước đồng minh Nam Hàn có cùng thể chế đa đảng tôn trọng nhân quyền và quyền tự do dân chủ thật sự.

Thật ra chính quyền cộng sản Việt Nam bắt buộc phải thương lượng với Hoa Kỳ để đạt được Hiệp định “123”. Nếu không ký được Hiệp định “123” thì dự án điện hạt nhân của Việt Nam không thể thực hiện được dù cho họ có ngoan cố làm bất chấp những lời can ngăn phản đối của rất nhiều trí thức và chuyên gia trong ngoài nước, vì luật của Hoa Kỳ rất gắt, cấm các công ty có gốc từ Hoa Kỳ không được phép mua bán các thiết bị dùng cho nhà máy điện hạt nhân, hay mua bán vật liệu nguyên tử, hay chuyển giao kỹ thuật hạt nhân có nguồn gốc từ các công ty Hoa Kỳ. Tuy dự án nhà máy điện nguyên tử Ninh Thuận 1 có kế hoạch sẽ do Nga cho vay và xây dựng còn Ninh Thuận 2 sẽ do Nhật cho vay và xây dựng nhưng nhiều bộ phận quan trọng của các thiết bị dùng trong các lò phản ứng nguyên tử cần phải dùng kỹ thuật hạt nhân hiện đại xuất phát từ các công ty của Hoa Kỳ.

Sự thật là với Hiệp định “123” liên quan đến hạt nhân/nguyên tử, Việt Nam đã được Hoa Kỳ tặng cho cặp còng số 8 mà chìa khóa mở hay khoá còng do Hoa Kỳ nắm trong tay hơn là những củ cà rốt. Việt Nam từ đây luôn luôn phải chịu sự kiểm soát chặt chẽ của Hoa Kỳ về chương trình điện nguyên tử của mình. Việt Nam phải chấp hành đòi hỏi của Hoa Kỳ về các vấn đề liên quan đến hạt nhân. Đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam không thể cải chày về Hiệp định “123” như họ luôn lật lọng trong những hiệp định mà họ đã đặt bút ký với quốc tế liên quan đến quyền con người và những quyền tự do dân chủ khác.

Ngày, 06/03/2014

Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam

______________________________________

Tham khảo:

1. Section 123 Agreement

2. The U.S. Atomic Energy Act Section 123 At a Glance

3. TT Obama phê chuẩn thỏa thuận hợp tác hạt nhân với Việt Nam 

4. Báo Người Lao Động: Việt Nam mua lò phản ứng hạt nhân của Mỹ 

5. Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng: Hoãn khởi công nhà máy điện nguyên tử tới năm 2020 

6. GS Phạm Duy Hiển: “Hoãn dự án hạt nhân sẽ là quyết định sáng suốt” 

Copy từ: Dân Làm Báo

...........

Thứ Tư, 5 tháng 3, 2014

Né tránh một cuộc xâm lăng không thể né tránh



Nguyễn Mộng Hoài
Những ngày gần đây trên một số trang mạng có nhiều bài viết và tin tức làm cho lão già này giật mình thon thót. Đó là những "hành xử" của "nước bạn" khiến cho mọi người Việt Nam có am hiểu chút ít về lịch sử dân tộc tất thảy đều lo lắng. Quốc gia hữu sự thất phu hữu trách. Tôi có là một kẻ thất phu vẫn cảm thấy có trách nhiệm đối với "vần xoay thời cuộc" ảnh hưởng đến mất còn một dân tộc, mà ngày nay người ta đang tìm mọi cách "nâng sức mạnh phần mềm" và "đứng trơ mắt ếch" nhìn người ta gậm nhấp từng phấn đất đai sông biển của ta mà vẫn ngây thơ tin vào "cái tình hữu nghị lâu đời" họ thường rêu rao.

Lịch sử xa xưa thì không dám đề cập mà chỉ nhớ hồi còn bé xíu đi học lớp Đồng Ấu, cô giáo Thu đã nói về Hai Bà Trưng. Chắc chắn Việt Nam thời Hai Bà Trưng không như bây giờ cả về lãnh thổ lẫn quy mô dân số. Hai người đàn bà xuất thân từ "quan lại" (Lạc hầu Lạc tướng) mà đã tổ chức cuộc khởi nghĩa thành công mà nguyên nhân chính là hai bà đã tập hợp được sức mạnh nhân dân. Chính sức mạnh ấy đã làm nên chiến thắng của Hai Bà, được ghi mốc son trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc ta.

Một nước nhỏ và yếu bên cạnh một "anh bạn khổng lồ" lắm mưu nhiều kế, không từ một thủ đoạn thâm độc nào, lúc nào cũng lăm le "nuốt chửng" nước ta, thì "mọi sự bang giao hữu nghị" "sức mạnh mềm" đều tỏ ra vô nghĩa. Một con lợn con đứng trước một con hổ (mặc dù là hổ giấy) phải đối phó ra làm sao đây. Con lợn con có dám bắt tay con hổ hung ác không? Phải có trí khôn như bác thợ cày lập mưu giấu "trí khôn" ở nhà, phải đồng ý cho bác ta trói chặt chú hổ hung dữ vào một gốc cây, rồi về nhà lấy "trí khôn" ra cho bác hổ xem...Câu chuyện kết thúc thế nào, mọi người đã rõ, và các cậu các cô học sinh tiểu học đã rõ.

Tin cho hay, nhiều vùng đất biên giới phía bắc, mặc dù đã được cắm mốc, song vẫn bị "anh bạn" lấn sâu vào phía lãnh thổ Việt Nam. Việc này sờ sờ ra trước mắt, dân có mù đâu mà không hay biết ? Mảnh đất kiên cường trong chống Mỹ, cứu nước vừa qua ở miền Trung, tiêu biểu là Hà Tĩnh và Quảng Trị đã và đang chứng kiến "văn hóa phương Bắc" tìm mọi cách "đồng hóa" dân miền Trung, nhất là ở huyện Kỳ Anh Hà Tĩnh. 

Nhiều người đã phân tích "cái bàn đạp" miền Trung này không khéo trở thành cái bàn đạp xâm lược, chia cắt hai miền Nam Bắc nước ta. Có đến 90% doanh nghiệp lớn nhỏ có vốn đầu tư, có người làm việc của "anh bạn bốn tốt", trong đó có 60% những doanh nghiệp lớn do họ quản lý, khai thác, không chế và đã bắt đầu "làm mưa làm gió". . Đất của mình, sông núi của mình, tức là nhà của mình mà muốn tự do ra vào cũng không được, thế có nghĩa là nhiều vùng đất Hà Tinh, Quảng Trị đã là "tô giới" của họ rồi. Dân Việt Nam thử nghĩ coi, đau không ?

 Xưa nay ta nghèo, ta "đánh Mỹ đến cái lai quần cũng đánh" nhưng là ta đánh cho ta, ta đánh để giành lại độc lập tự do cho ta, bảo vệ non sông đất nước ta. Còn bây giờ, họ ngang nhiên dựa vào cái gật đầu bắt buộc (hoặc tự nguyên) của một số người chóp bu, họ chiếm đất ta. Từ đất họ chiếm biển, từ biển họ chiếm đất. Và từ trên không, họ quy định "vùng phòng không" nói toạc ra là họ đang chiếm cả vùng trời của ta. Như thế, không gọi là "xâm lược" thì còn gọi là gì ?

Họ biết thừa nếu huy động hàng triệu quân với binh hùng tướng mạnh, vũ khí tối tân ào ạt đánh chiếm nước ta thì bài học tháng 2-1979 còn nóng hổi. Một thời, thế giới này có ai mạnh như Mỹ. Vậy mà đến Việt Nam vẫn phải cuốn cờ. Trong lịch sử, có ai mạnh như quân Nguyên Mông, vẫn bị Trần Hưng Đao và quan quân Nhà Trần vùi sâu xuống sông Bạch Đằng. Bài học xa trong quá khứ cũng như bài học gần chỉ cách đây 35 năm, đã chỉ ra, người Việt Nam muốn có độc lập tự do, hòa bình thống nhất, xây dựng đất nước giầu mạnh thì chỉ có một con đường kiên quyết chiến đấu bằng chính sức mạnh của dân mình, lý tưởng chính nghĩa, được nhân dân thế giới ủng hộ, mới có thể bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ yêu thương. Bất kỳ một lời ve vãn nào, một thủ đoạn gian xảo nào, một đe dọa nào và loại tiền bạc nào cũng không thể lung lạc ý chí chống xâm lược của nhân dân Việt Nam. Đây không phải là những khẩu hiệu mà những người cầm quyền hiện nay hay hô to, mà là một thực tế xương máu.

Đất biên giới bị lấn chiếm, đất nội địa của ta bị Tàu lập làng và rồi sinh con để cái. Một số gái Việt Nam chạy theo đồng tiền làm vợ người Tàu, làm cái cầu cho họ "sang xâm lược nước ta" Và bắt đầu có những vụ người Tàu giết hại trẻ em ở Lạng Sơn (hai thanh niên Tàu cứa cổ đến chết một bé trai ngây thơ 10 tuổi)...và sẽ còn những gì nữa đây?

 Còn các loại chất độc được "tiềm ẩn" trong từng cái tăm, đôi đũa, quả cam, cái kẹo, đồ chơi trẻ em, cái đèn lồng, đôi dép nhựa, cái đĩa sứ đựng thức ăn...bán như cho, khắp các gia đình Việt nam đều có để dùng. Họ đang giết chết dân tộc Việt nam bằng thứ văn hóa độc hại, bằng các loại hóa chất, bằng các chất gây ung thư trong đồ dùng hằng ngày, rồi đến một ngày nào đó, từ "thành phố Tam Sa" họ cho tàu chiến, cho đại bác, tên lửa tầm xa...nã vào miền Trung, miền Nam và miền Bắc Việt Nam. Liệu đến lúc ấy, ta có thể chiến đấu với họ bằng "bốn tốt và 16 chữ vàng" được không?

Cuộc chiến tranh biên giới tháng 2-1979 (còn kéo dài đến gần 10 năm sau), năm 2009, kỷ niệm 30 năm, họ cho cả nước họ làm rùm beng khuếch trương "chiến thắng" trong khi họ phải "ôm đầu máu" rút chạy về bên kia biên giới. Và nay, sau cái hội nghị Thành Đô, "khôi phục quan hệ láng giếng hữu nghị", họ rỉ tai người nào đó hai bên đều không tổ chức kỷ niệm. Thế là sao? 60.000 đồng bào và chiến sĩ ta hi sinh trong sự nghiệp bảo vệ tổ quốc mình mà mình không có một nén nhang thắp kỷ niệm. Ôi có lẽ không có cái nhục nào bằng cái nhục này!

Cho nên, bằng thực tế diễn biến của cuộc sống, chúng ta suy nghĩ về tai họa mất nước vào tay xâm lược phương Bắc là nguy cơ càng ngày càng rõ, là mối họa càng ngày càng đậm nét, mà nói cách nào đi chăng nữa, đó vẫn là mối hiểm họa lớn nhất đói với dân tộc ta. Nếu muốn loại bỏ hiểm họa này, thì phía anh bạn láng giếng hãy chứng tỏ bằng hành động : xóa bỏ tư tưởng và chủ nghĩa bành trường không chỉ đối với Việt Nam, tôn trong luật pháp quốc tế và thi hành luật về Biển Đông, tôn trọng độc lập chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của các nước hiện đang có tranh chấp biển đảo đối vơi Trung Hoa, trao trả vô điều kiện quần đào Hoàng Sa và một số đảo thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam, vào Việt Nam đầu tư phát triển kinh tế theo đúng luật đầu tư của Việt Nam và chủ quyền Việt Nam.

.Nếu thiện chí, Trung Quốc hãy làm đi...Nếu cứ "vòng vo" lươn lẹo mãi, chỉ có thể đánh lừa được người chưa ra khỏi bụng me!

Tác giả gửi: Quê Choa

.............

Thứ Hai, 3 tháng 3, 2014

Đất Quảng Trị tràn ngập người Trung Quốc


Nhóm phóng viên tường trình từ VN 2014-03-03
tq-qt-1-030314.jpg
Một vùng đất tại Quảng Trị nơi người Trung Quốc đang san lấp mặt bằng.
RFA PHOTO


Thêm một lần nữa, ba chữ “người Trung Quốc” làm nhức nhối một vùng đất Việt Nam, đặc biệt là những vùng duyên hải Việt Nam đang bị thâu tóm, xâu xé và chảy máu bởi những kẻ bên ngoài đóng vai nhà đầu tư nhưng thực chất, bên trọng họ ẩn chứa những mối nguy cho dân tộc. Tỉnh Quảng Trị, cũng giống như những tỉnh nghèo khác, lại bị người Trung Quốc tràn ngập xứ đất này và cũng như nhiều nơi khác, họ lại đóng vai nhà đầu tư cùng hàng loạt hành tung bí ẩn, khó hiểu và ngạo mạn, bất chấp của họ.

Những vùng đất trong tầm ngắm của TQ

Nếu như những năm cuối của thập niên 2010, nhân dân đã bức xúc vì người Trung Quốc tràn lan ở những vùng miền núi trọng yếu, vùng chiến lực quân sự của Việt Nam như Tây Nguyên Trung phần Việt Nam, các nông trường dọc theo dãy Trường Sơn, các cửa khẩu phía Bắc và những tỉnh lị cận biên giới như Bình Dương, Tây Ninh, Long An, An Giang, Cà Mau… Thì hiện tại, mức độ tràn lan của họ kinh khủng gấp trăm lần trước đây.
Nếu như ở những nơi này, người Trung Quốc có được đặc quyền đặc lợi là tha hồ khai thác, được hoạt động bí mật, người Việt Nam không được vào khu vực hoạt động của họ và họ chỉ đóng một mức thuế tượng trưng… Thì hiện tại, mức độ tràn lan của người Trung Quốc trên đất Việt Nam đã đi vào chỗ không thể kiểm soát được nữa và nhân dân càng lúc càng thấy lo ngại cho sự tung hoành của họ. Mọi vùng đất duyên hải đều có mặt người Trung Quốc.
Một người dân ven biển Quảng Trị than thở: “Quá nguy hiểm chứ, bên phía cửa Việt, cửa Tùng, tức là nó lấy danh nghĩa đầu tư kinh tế. Vậy mà bên phía chính quyền nó làm lơ, không đấu tranh là chết luôn.”
Theo người này nói, thời gian gần đây, hầu như mọi mảnh vườn ở làng Hà Tây, xã Triệu An, huyện Triệu Phong đều lâm vào nạn xâm lăng một cách trắng trợn của người Tàu và nhà cầm quyền địa phương. Nghĩa là khi người Tàu đến đây, việc đầu tiên họ làm là tìm đến các cơ quan, các quan chức để bằng mọi giá liên kết, đút lót và mua chuộc bằng được các quan chức này. Để rồi sau đó là những hành động xâm lăng.
Hành động xâm lăng của người Tàu được thực hiện theo con đường đầu tư kinh tế trá hình. Người này khẳng định đó là xâm lăng và bán nước chứ không phải đầu tư gì cả. Vì một khi đầu tư kinh tế đích thực, biểu hiện đầu tiên của việc đầu tư phải là thiện chí, thuận mua vừa bán và không có những hành tung đen tối.
Đằng này, thay vì thỏa thuận với nhân dân để mua đất, người Tàu lại mua chuộc và biến quan chức địa phương thành tay sai của họ, các quan chức địa phương nghiễm nhiên trở thành con rối trong cuộn dây giật của người Tàu. Thay vì bảo vệ nhân dân và bảo vệ quyền lợi quốc gia, bảo vệ lợi ích quốc dân, các quan chức địa phương lại bằng mọi giá bảo vệ người Tàu, xem họ như những quan thầy và bất chấp nỗi tủi nhục, đau khổ của nhân dân, họ hết dùng thủ đoạn này chuyển sang thủ đoạn khác để biến đất canh tác, đất vườn của nhân dân thành công trình của người Tàu.

Những dự án “tắc kè đổi màu”

tq-qt-2-030314-250.jpg
Tỉnh Quảng Trị, miền trung Việt Nam. RFA PHOTO.
Một người dân khác ở Quảng Trị nói: “Tức là hồi giờ nó làm ở miền Bắc, giờ nó làm ở miền Trung. Nhưng cái đó cũng phụ thuộc bên mình mà. Thế chiến lược của thằng Trung Quốc là nó đánh giữa miền Trung để nó cắt đôi miền Nam và miền Bắc ra.”
Theo một người dân khác, chuyện thu hồi đất, phù phép diện tích đất của người dân trở thành nơi xây dựng cho người Trung Quốc có những bước đi và lộ trình của nó chứ không phải là ngẫu nhiên. Cũng như ở những tỉnh khác, dường như cơ quan cầm quyền địa phương đã có chung một công thức lấy đất của dân nhân danh công trình phúc lợi xã hội, dự án nhà nước. Và theo luật nhà đất cũng như luật dân sự hiện hành, việc thu hồi đất của nhân dân để xây dựng công trình nhà nước, công trình mang tính phúc lợi xã hội là hợp lý, mức đền bù theo giá nhà nước qui định.
Có thể là một nơi mỗi khác, thủ đoạn của quan chức địa phương sẽ dích dắc cho phù hợp vùng miền, nhưng việc đầu tiên bao giờ cũng là ra thông báo, sau đó họp dân một cách tượng trưng, đưa những tay chân vào phát biểu thể hiện sự nhất trí để lôi kéo nhân dân, sau đó đến lệnh thu hồi đền bù. Và tất cả chuỗi thông báo, lệnh thu hồi đền bù này đều nhân danh lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc. Chính vì sự nhân danh như thế, nhân dân khó bề chống đối hoặc không đồng ý.
Và khi đất đã bị thâu tóm về tay nhà cầm quyền, lúc đó dự án sẽ đổi màu như một con tắc kè, ban đầu nó mang màu xanh của niềm hy vọng nhân dân, sau đó nó chuyển dần sang màu tía rồi lộ nguyên màu đỏ của sức mạnh độc tài, thâu tóm và lừa bịp nhân dân. Thay vì xây dựng công trình phúc lợi cho xã hội, người ta bắt đầu bán cho Trung Quốc và người Trung Quốc lại xây dựng thành những mật khu mà người Việt Nam không thể nào biết được bên trong nó chứa những gì và nó có lợi ích hay độc hại, nguy hiểm cho an ninh quốc gia gì không. Nói chung là nhân dân mù tịt trước những mật khu của người Tàu ngay trên quê hương mình.
Một người dân khác nói thêm là mức độ nguy hiểm của các mật khu Trung Quốc mà trên danh nghĩa đó là những công trình kinh tế trọng điểm, những công trình đầu tư nước ngoài triệu đô tưởng chừng như đơn giản nhưng thực tế, nó mang lại một tai biến lớn cho dân tộc.
Sở dĩ gọi là tai biến bởi ông này quan niệm rằng não trạng của cả dân tộc cũng giống như bộ não của một con người, một khi nhồi nhét quá nhiều chất độc, hoặc là nó tạo khối u, hoặc là nó tắc nghẽn động mạch và một ngày nào đó, mạch máu bùng vỡ, làm cho não bộ bị tê liệt, nhẹ thì tàn tật suốt đời, nặng thì tử vong.
Tình trạng các công trình người Tàu xuất hiện ở các vùng duyên hải miền Trung là một tình trạng đầu độc đúng nghĩa. Hoặc là các thương nhân Tàu sẽ vung tiền, kéo hàng loạt thanh niên, đặc biệt là những cô gái mới lớn, con nhà nghèo rơi vào nghề bán dâm vì mê túi tiền của họ và bị họ gài bẫy để rồi hàng loạt cô gái phải sa chân vào con đường mại dâm.
Về phần nam thanh niên, bởi học hành dang dở, thất nghiệp kéo dài nên khi có một công việc nào nhanh hái ra tiền, họ sẽ bất chấp để kiếm tiền. Và chuyện kết bè kết nhóm, tổ chức băng đảng để buôn bán ma túy và chèo kéo những thanh niên đồng lứa vào đường dây, sau đó giới thiệu cho những ông trùm người Tàu để mở rộng thị trường ma túy đang là ung nhọt nhức nhối ở Quảng Trị.
Một lần nữa, người Trung Quốc lại thành công trong chiến dịch bành trướng của họ trên đất Quảng Trị.
Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam.

Copy từ: RFA

...............