CHƯA TỐT NGHIỆP TRƯỜNG ĐỜI.

Hiển thị các bài đăng có nhãn CHÍNH TRỊ XÃ HỘI. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn CHÍNH TRỊ XÃ HỘI. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 14 tháng 7, 2014

Làm được như thế thì “đảng ta thật là vĩ đại”!



Đức Thành
Con người, dù sống dưới thể chế nào, bị chi phối theo hệ ý thức nào thì họ vẫn có quyền mơ ước đến một xã hội tốt đẹp mà ở đó “người với người sống để yêu nhau”.
Tuy nhiên mơ ước trên luôn hoàn toàn thuộc về cảm tính, mang tính chủ quan, do đó nó sẽ chỉ là ước ao viển vông nếu không có các biện pháp, cách thức hành động để biến ước mơ tốt đẹp đó trở thành hiện thực.
Khi có ước mơ đẹp thì lẽ thường là phải có biện pháp để biến nó thành hiện thực. Nếu trước khi bắt tay vào xây dựng những lộ trình thực hiện các ước mơ đó mà không suy nghĩ, xem xét thấu đáo xa gần, không tiên liệu hết được những khó khăn, vật cản trên con đường đến đích ước mơ thì nếu có thế lực nào đó biết được ước muốn của chúng ta, lợi dụng ước mơ của chúng ta để lừa mỵ, phân hóa nội bộ chúng ta, liệu con đường thực hiện ước mơ cao đẹp đó có thành hiện thực? Thế lực đó sẽ muốn biến những giấc mơ trong sáng của ta thành sự lệ thuộc mà cụ thể như có người đã nhận ra đó là “thứ hữu nghị viển vông”.
Đảng cộng sản Việt Nam từ trước tới nay luôn đưa ra những lý tưởng (ước mơ) cao đẹp. Đảng vẽ ra những ý tưởng cao đẹp, nào là xã hội “làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu”, nào là “thế giới đại đồng”, “bốn phương vô sản đều là anh em”… để hướng nhân dân ta hành động bằng mọi giá, bất chấp mọi hệ quả của các cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn trong lòng dân tộc. Đúng như Nguyễn Trãi đã nhận định:
“ Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn
Vùi con đỏ xuống hầm tai vạ…”
Ngày nay, khi cộng đồng thế giới, kể cả những nước vốn là thành trì của chủ nghĩa cộng sản đã nhận ra sự viển vông phi thực tế của một thứ ước mơ hão huyền không có thực đó, vậy mà chúng ta vẫn cứ phải nghe các câu khẩu hiệu thời hô hào xây dựng chủ nghĩa cộng sản ấy, sao mà thấy nó lạc lõng, kệch cỡm, điêu toa! Nếu có thời giờ và có sự phân tích một cách nghiêm túc, khách quan các giá trị đúng sai của các khẩu hiệu trên sẽ thấy đầy rẫy tính phản động, vong bản của nó.
Một nước “nhược tiểu” bị ngoại bang xâm phạm triền miên đáng lẽ phải “xây nền độc lập và văn hiến” theo cách ông cha đã làm trong lịch sử, nhưng đằng này lại chấp nhận “gửi trứng cho ác, vay mượn vật chất, tiền của” của phe này để chống lại phe kia dù có sạch bóng ngoại xâm như hiện nay thì nguy cơ “hòa bình , độc lập đang bị đe dọa” như phát biểu của chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng trên diễn đàn Quốc hội vừa qua vẫn còn là điều hiển nhiên không có gì phải bàn cãi.
Dù là công dân của một nước “nhược tiểu” thật đi chăng nữa, muốn tồn tại và phát triển cũng không bao giờ được phép nghĩ suy và hành động theo cách ươn hèn, càng không được phép tự coi mình vào hàng nước nhược tiểu để chấp nhận bị nước lớn gian hùng, bất hảo, bành trướng, chèn ép, lừa phỉnh, khuynh loát và áp chế, xâm lăng như hiện nay.
Vấn đề ở đây là dân tộc ta từ trong lịch sử buổi đầu dựng nước cho đến nay chưa bao giờ là nhược tiểu. Nhưng có giai đoạn lịch sử có những bộ phận của dân tộc tự coi mình là tiền phong, xuất chúng, cố giành quyền cai trị dân tộc song cam tâm làm thân phận thấp hèn để ngoại bang sai khiến hoặc bị ngoại bang phỉnh dụ để rồi há miệng mắc quai, gây oán hờn căm phẫn cao độ từ chính toàn thể dân tộc mình.
Ngẫm đến thành quả của những nước bé nhỏ về dân số, về địa lý quanh chúng ta, sẽ càng thấy rằng càng là dân nước nhỏ thì càng không bao giờ được phép sống và nghĩ những điều ươn hèn, nhất là ươn hèn với chính thằng láng giềng to xác nhưng vô cùng đểu cáng, khốn nạn, vì chúng đang mong dân tộc ta luôn luôn phải sống ươn hèn để chúng dễ bề lấn át và sai khiến.
Dân ta đang mong ước được là nhân dân của một chính thể dân chủ, bình đẳng thịnh vượng đến cháy bỏng tại sao đảng lại cứ khư khư giữ độc quyền đảng trị để cho lũ vô lại trong đảng cướp bóc hà hiếp nhân dân? Lũ vô lại này lại đang được đảng bào chữa cho chúng bằng cụm từ rất nhẹ nhàng rằng đó là “một bộ phận không nhỏ đảng viên xa rời đạo đức lối sống”, mà không dám định nghĩa đúng bản chất của vấn đề là “một lũ lưu manh chính trị bất tài vô dụng tham lam vơ vét bòn rút của cải của nhân dân và đất nước đang được bảo trợ dưới cái bóng ô dù đảng cộng sản” (theo nghĩa một bộ phận thoái hóa).
Ai đó từng đưa ra mệnh đề “chúng ta không chọn được láng giềng” để ngầm ý bào chữa cho việc Tàu cộng xâm lấn thềm lục địa vùng đặc quyền kinh tế của ta trên biển Đông (vì chúng là kẻ mạnh ngay bên cạnh chúng ta). Phải chăng với suy nghĩ ấy nên đảng chưa dám kiện lại người đồng chí Tàu cộng của mình xâm lấn biển đảo bởi đồng chí ấy quá mạnh?!
Để chứng minh đó là suy nghĩ đó là ươn hèn, tôi xin nêu mệnh đề ngược lại: “Đảng đã làm gì để không hổ thẹn với tiền nhân và với chính nhân dân của mình” trong những ngày biến cố này?
Muốn không bị coi là kẻ ươn hèn thì điều này rất đơn giản đó là hãy vượt qua chính mình, biết lắng nghe những tiếng nói tâm huyết của nhân dân, đất nước mình. Hãy biết tôn trọng và đáp ứng những nguyện vọng chính đáng của dân tộc, hướng cho nhân dân bình đẳng trong việc quản lý nhà nước. Mở lối cho dân xây dựng những hội đoàn độc lập để bảo vệ những quyền lợi chính đáng của họ. Và như vậy Tàu cộng sẽ không lợi dụng được những đồng chí có những suy nghĩ thấp hèn tại Việt Nam để bắt nạt dân tộc Việt được nữa.
Làm được như thế thì “đảng ta thật là vĩ đại”!
Đ.T.
Tác giả gửi: Bauxite Việt Nam


.........

Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2014

Họp Mặt Các Nhóm Xã Hội Dân Sự Về Công Đoàn Độc Lập Tại Sài Gòn

Con Đường Việt Nam: Khách tham gia cuộc họp dành một phút tưởng niệm những người đã hy sinh cho Tổ quốc Việt Nam thân yêu.
Hôm nay, 04/07/2014 tại Chùa Liên Trì, Q2, Sài Gòn, các nhóm hội xã hội dân sự (XHDS) có buổi họp mặt với chủ đề chính là bàn thảo về Công đoàn Độc lập.

Cuộc họp được bắt đầu lúc 08:45 và dự kiến kết thúc lúc 11:30. Nội dung cuộc họp bao gồm:

- Chào mừng sự ra đời của Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam
- Chào đón cô Đỗ Thị Minh Hạnh trở về.
- Bàn thảo về Công đoàn Độc lập.
- Quyền tự do lập hội - tụ họp ôn hòa.

Được biết, đây là cuộc họp mặt thường kỳ của các nhóm hội XHDS. Kỳ họp lần này do Con Đường Việt Nam điều phối. Trong nội dung cuộc họp, có bàn đến quyền tự do lập hội và tụ họp ôn hòa. Tuy nhiên, theo chúng tôi được biết đã có một số cá nhân không thể ra khỏi nhà vì bị cơ quan công quyền dùng lực lượng an ninh, trinh sát ngoại tuyến, công an khu vực chặn cửa.

Danh sách bị chặn chưa cập nhật đầy đủ bao gồm:

- Bác sĩ Nguyễn Đan Quế. Ông bị canh nhà từ chiều 3/7. Sáng nay, khi bước ra khỏi nhà, ông liền bị đẩy vào nhà bằng sức mạnh và số đông.

- Ông Phạm Bá Hải. Ông Hải ngoài việc bị chặn còn bị gửi giấy triệu tập lên trụ sở CA làm việc ngay lập tức.

- Chánh trị sứ Hứa Phi và các tín đồ Cao Đài bị chặn và câu lưu tại Lâm Đồng.

- Anh Hoàng Văn Dũng bị chặn tại nhà riêng.

Trước chùa Liên Trì, Quận 2, có hàng chục trinh sát ngoại tuyến, an ninh... canh gác và quay phim, chụp hình. Tuy nhiên, cuộc họp vẫn đang diễn ra...

Danh sách các Hội nhóm:

1. Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự
2. Hội Tù Nhân Lương Tâm
3. Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất
4. Cao Đài
5. Phật Giáo Hòa Hảo
6. Tin Lành
7. Bạch Đằng Giang Foundation
8. Hội Phụ Nữ Nhân Quyền
9. Hội Anh Em Dân Chủ
10. Hội Nhà báo Độc lập
11. Mạng Lưới Blogger Việt Nam
12. Con Đường Việt Nam
13. Hội Bầu Bí Tương Thân
14. Truyền Thông Dòng Chúa Cứu Thế
15. Liên Đới Dân Oan
16. Hiệp Hội Dân Oan
17. Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị & Tôn Giáo
18. No - U Saigon
Con Đường Việt Nam


Copy từ: Thanh Niên Công Giáo


...............

Tuyên bố thành lập Hội Nhà báo độc lập Việt Nam

Sài Gòn ngày 4 tháng 7 năm 2014


Tuyên bố thành lập Hội Nhà báo độc lập Việt Nam

Làm thế nào để báo chí và các nhà báo cất được tiếng nói theo đúng nghĩa của hai từ “tự do”? Làm thế nào để báo chí được làm đúng thiên chức của mình, phản biện và xây dựng một xã hội công bằng, một đất nước thật sự độc lập tự chủ, không cúi đầu hoặc run sợ trước hiểm họa ngoại xâm đang quá cận kề?
Đã đến lúc báo chí và các nhà báo Việt Nam cần có tư cách độc lập để trả lời những câu hỏi trên. Tuân theo kinh nghiệm của mọi xã hội dân sự tiến bộ nhất trên thế giới, một trong những giải pháp cần phải có là Hội Nhà báo độc lập Việt Nam.
1* Quan điểm thành lập:
- Hội Nhà báo độc lập Việt Nam (tiếng Anh: Independent Journalists Association of Vietnam - IJAVN) là tổ chức xã hội dân sự nằm trong xã hội dân sự Việt Nam, vì một Việt Nam tiến bộ xã hội, dân chủ và đa nguyên, văn minh và giàu mạnh.

- Hội Nhà báo độc lập Việt Nam hoạt động trên cơ sở:
+ Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền và Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị của Liên Hiệp Quốc mà Việt Nam là một thành viên có nghĩa vụ tuân thủ.
+ Các quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận, tự do lập hội được minh định trong Hiến pháp Việt Nam.
- Thông qua hoạt động báo chí, Hội Nhà báo độc lập Việt Nam hoạt động theo nguyên tắc ôn hòa, bất bạo động; tôn trọng đa nguyên chính trị; phi lợi nhuận; hướng đến mục tiêu cổ súy cho tự do của người dân và dân chủ cho toàn xã hội, đóng góp ý kiến phản biện dưới dạng các tác phẩm báo chí và diễn đàn ngôn luận cho xã hội và đất nước.
- Hội Nhà báo độc lập Việt Nam hướng đến mục tiêu xây dựng môi trường sinh hoạt trí tuệ và lành mạnh cho các hội viên và những người yêu thích nghề báo, đặc biệt là những người trẻ, nhằm thực hiện quyền tự do biểu đạt và tự do báo chí.
- Hội Nhà báo độc lập Việt Nam gồm những người có quá trình hoạt động báo chí không phân biệt quan điểm chính trị, tôn giáo, giới tính, độ tuổi; không phân biệt người trong nước và ngoài nước; tự nguyện dấn thân vì tự do báo chí, vì một nền dân chủ thật sự, vì tiến bộ xã hội và hạnh phúc người dân.
- Hội Nhà báo độc lập Việt Nam độc lập về quan điểm, nhân sự, tài chính…
2* Mục đích thành lập:
- Phản ánh trung thực và sâu sắc những vấn đề nóng bỏng của xã hội và đất nước.
- Phản biện đối với những chính sách bất hợp lý của nhà nước liên quan đến quản lý xã hội và tự do báo chí.
- Tổ chức trao đổi, đối thoại với các cấp chính quyền về tự do báo chí và quản lý xã hội khi có điều kiện, đồng thuận với những chính sách, giải pháp hợp lòng dân và có lợi cho đất nước.
- Hỗ trợ về tinh thần và vật chất, hoạt động tương thân tương ái giữa các hội viên.
- Lên tiếng và có hành động cần thiết để bảo vệ những người làm báo vì tiến bộ xã hội, nhưng bị sách nhiễu, bắt bớ, tù đày, khủng bố… Đấu tranh yêu cầu Nhà nước Việt Nam hủy bỏ những điều luật mơ hồ của Bộ luật hình sự được dùng để áp chế tự do báo chí như Điều 258, 88…
- Thu hút và đào tạo cây viết trẻ nhằm đóng góp cho nền báo chí chuyên nghiệp Việt Nam trong tương lai.
- Thu hút và tạo môi trường sinh hoạt cho các nhà báo và cộng tác viên báo chí, không phân biệt báo nhà nước hay truyền thông xã hội.
3* Những nội dung hoạt động chính:
- Sinh hoạt định kỳ và đột xuất về thông tin thời sự. Trao đổi về phương hướng và chủ đề viết.
- Tổ chức tọa đàm, hội thảo về một số chủ đề quan trọng của xã hội và đất nước.
- Xây dựng lực lượng làm báo trẻ để tạo lớp kế thừa cho lớp nhà báo lớn tuổi.
- Lên tiếng kịp thời về những trường hợp người dân và nhà báo bị xâm hại.
- Chuyển tải những vấn đề nóng bỏng và cấp thiết của đất nước, xã hội ra hệ thống truyền thông quốc tế.
- Liên kết và hợp tác với những tổ chức chính phủ và phi chính phủ quốc tế về báo chí.
- Vận hành một trang báo mạng dành cho các nhà báo và cộng tác viên.
4* Cơ cấu tổ chức:
Hội Nhà báo độc lập Việt Nam có Ban lãnh đạo gồm chủ tịch và một số phó chủ tịch, ủy viên. Ban lãnh đạo được phân công điều hành theo các công việc và theo khu vực.
Ban lãnh đạo:
- Chủ tịch: Nhà báo Phạm Chí Dũng.
Phụ trách chung các hoạt động của Hội. Email: phamchidungsg@gmail.com
- Phó chủ tịch thường trực: Nhà báo, linh mục Anton Lê Ngọc Thanh.
Phụ trách khu vực miền Nam và trang báo của Hội. Email: naygum@gmail.com
- Phó chủ tịch: Nhà báo Nguyễn Tường Thụy.
Phụ trách khu vực miền Bắc. Email: tuongthuy52@gmail.com
- Phó chủ tịch: Nhà báo Bùi Minh Quốc.
Phụ trách khu vực miền Trung. Email: bmquoc40@gmail.com
- Ủy viên: Nhà báo Ngô Nhật Đăng.
Trị sự hai trang báo: Việt Nam Thời Báo và Vietnam Times Email: dangngonhat@gmail.com hoặc vietnamtimes00@gmail.com
Cơ cấu ban:
Hội Nhà báo độc lập Việt Nam có một số ban chuyên môn và trang báo là cơ quan ngôn luận của Hội.
Hội Nhà báo độc lập Việt Nam mời gọi những người làm báo có tâm nguyện với dân tộc tham gia vào Hội, chung sức làm mọi việc có ích cho quê hương.
Mọi liên hệ, ghi tên tham gia và ủng hộ Hội Nhà báo độc lập Việt Nam xin gửi về các địa chỉ email: hoinhabaodoclapvietnam@gmail.com
Ban lãnh đạo Hội Nhà báo độc lập Việt Nam
- Phạm Chí Dũng
- Anton Lê Ngọc Thanh
- Nguyễn Tường Thụy
- Bùi Minh Quốc
- Ngô Nhật Đăng.
Điều lệ hoạt động của Hội Nhà báo độc lập Việt Nam
1* Quan điểm:
Hội Nhà báo độc lập Việt Nam (tiếng Anh: The Independent Journalists Association of Vietnam - IJAVN) là tổ chức xã hội dân sự nằm trong xã hội dân sự Việt Nam, vì một Việt Nam tiến bộ xã hội, dân chủ và đa nguyên, văn minh và giàu mạnh.
Hội Nhà báo độc lập Việt Nam hướng đến mục tiêu xây dựng môi trường sinh hoạt trí tuệ và lành mạnh cho các hội viên, đặc biệt là những người viết trẻ, nhằm thể hiện quyền tự do biểu đạt và tự do báo chí.
Hội Nhà báo độc lập Việt Nam không phân biệt quan điểm chính trị, tôn giáo, giới tính, độ tuổi; không phân biệt người trong nước và ngoài nước; tự nguyện dấn thân vì tự do báo chí, vì một nền dân chủ thật sự, vì hạnh phúc của nhân dân.
2* Những nội dung hoạt động chính:
- Sinh hoạt định kỳ và đột xuất về thông tin thời sự. Trao đổi về phương hướng và chủ đề viết.
- Tổ chức tọa đàm, hội thảo về một số chủ đề quan trọng của xã hội và đất nước.
- Xây dựng lực lượng viết báo trẻ để tạo lớp kế thừa cho lớp nhà báo lớn tuổi.
- Lên tiếng kịp thời về những trường hợp người dân và nhà báo bị xâm hại.
- Chuyển tải những vấn đề nóng bỏng và cấp thiết của đất nước, xã hội ra hệ thống truyền thông quốc tế.
- Liên kết và hợp tác với những tổ chức phi chính phủ quốc tế về báo chí.
- Vận hành một trang báo mạng dành cho các nhà báo và cộng tác viên độc lập.
3* Nguyên tắc sinh hoạt:
Hội Nhà báo độc lập Việt Nam được tổ chức dựa trên hiệu quả và tinh thần đồng đội, phát huy tối đa trách nhiệm của từng cá nhân để Hội thực sự đóng góp có hiệu quả cho xã hội mà không bị lệ thuộc vào tính hình thức.
Hội được tổ chức theo tinh thần dân chủ:
- Thông tin đầy đủ; thảo luận và biểu quyết tự do; ủy nhiệm công tác; kiểm soát và báo cáo công việc.
- Quyết định bằng đồng thuận hoặc qua biểu quyết của đa số.
Hội được tổ chức trong tinh thần tự nguyện chấp hành kỷ luật:
- Tôn trọng nhân phẩm và quyền tự do của mỗi thành viên.
- Tôn trọng quyết định của tập thể.
- Tôn trọng những thành viên được ủy nhiệm công tác.
- Thực hiện và báo cáo những công việc được giao.
Các quyết định được biểu quyết theo đa số thành viên hợp lệ.
4* Hội viên:
Hội viên phải là người có ít nhất 5 tác phẩm báo chí đã công bố phù hợp với tiêu chí của Hội.
Hội viên được bảo đảm quyền tự do phát biểu đối với mọi vấn đề của Hội.
Hội viên có thể tự quyết định ra khỏi Hội.
Hội viên có thể bị khai trừ vì vi phạm kỷ luật hay có hành động ngược lại tiêu chí của Hội.
5* Cơ cấu tổ chức:
Cơ quan điều hành cao nhất của Hội Nhà báo độc lập Việt Nam là Ban lãnh đạo, gồm chủ tịch và một số phó chủ tịch, ủy viên.
Ban lãnh đạo được phân công điều hành theo các công việc và theo khu vực.
Ban lãnh đạo thay mặt toàn thể thành viên ban hành quyết định và đôn đốc, giám sát việc thi hành.
Ban lãnh đạo biểu quyết mỗi khi thấy cần những qui định về cách thức sinh hoạt.
Nhiệm kỳ đầu của Ban lãnh đạo là 2 năm. Hết nhiệm kỳ đầu, các hội viên sẽ cùng quyết định cụ thể về các nhiệm kỳ kế tiếp.
Nhân sự và nhiệm vụ Ban lãnh đạo Hội và các ban chuyên môn, trang báo có thể được bố trí, điều chỉnh tùy yêu cầu tình hình và do Chủ tịch Hội quyết định.
Trong trường hợp vì lý do biến cố hoặc bất khả kháng mà Chủ tịch Hội không thể điều hành, Phó chủ tịch thường trực Hội sẽ đảm nhiệm công tác điều hành Hội. Nếu Phó chủ tịch thường trực Hội cũng không thể điều hành bởi lý do biến cố hoặc bất khả kháng, một Phó chủ tịch Hội sẽ được ủy nhiệm để điều hành công tác của Hội.
6* Các chi hội:
Trong giai đoạn đầu hoạt động, Hội Nhà báo độc lập Việt Nam có 4 chi hội:
- Miền Bắc
- Miền Trung
- Miền Nam
- Hải Ngoại
Văn phòng của Hội Nhà báo độc lập Việt Nam được đặt tại Sài Gòn.
7* Ban chuyên môn:
Trong giai đoạn đầu hoạt động, Hội có các ban chuyên môn:
- Văn phòng Hội
Người phụ trách: Chủ tịch, Phó chủ tịch thường trực, Chuyên viên
- Ban Sự kiện và Đào tạo
Người phụ trách: Một Phó chủ tịch và Chuyên viên
- Ban Quan hệ quốc tế
Người phụ trách: Một Phó chủ tịch hoặc Một Ủy viên và Chuyên viên
- Trang báo
Người phụ trách: Do chủ tịch bổ nhiệm sau khi tham khảo với toàn Ban lãnh đạo
Các ban chuyên môn có thể đón nhận sự hợp tác của mọi thành viên và thân hữu.
Nhân sự và nhiệm vụ các ban chuyên môn, trang báo có thể được bố trí, điều chỉnh tùy yêu cầu tình hình và do Chủ tịch Hội quyết định.
8* Tài chính:
Hội viên tự nguyện đóng góp.
Hội tiếp nhận đóng góp tài chính của các nhà hảo tâm trong nước và ngoài nước để sử dụng cho mục tiêu chung và các chương trình xã hội.
Danh sách hội viên ban đầu của Hội Nhà báo độc lập Việt Nam
(xếp theo a – b – c…)
1. Tường An (Pháp)
2. Vũ Thị Phương Anh (Sài Gòn)
3. Nguyễn Đình Ấm (Hà Nội)
4. Nguyễn Vũ Bình (Hà Nội)
5. Huỳnh Ngọc Chênh (Sài Gòn)
6. Tiêu Dao Bảo Cự (Đà Lạt)
7. Phạm Chí Dũng (Sài Gòn)
8. Ngô Nhật Đăng (Sài Gòn)
9. Nguyễn Hoàng Đức (Hà Nội)
10. Trương Minh Đức (Bình Dương)
11. Nguyễn Thanh Giang (Hà Nội)
12. Chu Vĩnh Hải (Sài Gòn)
13. Phạm Bá Hải (Sài Gòn)
14. Phan Thanh Hải (Sài Gòn)
15. Lê Hải (Đà Nẵng)
16. Vũ Sỹ Hoàng (Sài Gòn)
17. Huỳnh Trọng Hiếu (Quảng Nam)
18. Vi Đức Hồi (Lạng Sơn)
19. Lê Phú Khải (Sài Gòn)
20. Mai Thái Lĩnh (Đà Lạt)
21. Hạ Đình Nguyên (Sài Gòn)
22. Kha Lương Ngãi (Sài Gòn)
23. Hồ Ngọc Nhuận (Sài Gòn)
24. Vũ Quốc Ngữ (Hà Nội)
25. Hà Sĩ Phu (Đà Lạt)
26. Đỗ Trung Quân (Sài Gòn)
27. Bùi Minh Quốc (Đà Lạt)
28. Nguyễn Quốc Thái (Sài Gòn)
29. Lê Ngọc Thanh (Sài Gòn)
30. Phạm Đình Trọng (Sài Gòn)
31. Phạm Thành (Hà Nội)
32. Trần Quang Thành (Séc)
33. Nguyễn Văn Thạnh (Đà Nẵng)
34. Châu Văn Thi (Sài Gòn)
35. Huỳnh Công Thuận (Sài Gòn)
36. Nguyễn Tường Thụy (Hà Nội)
37. Nguyễn Trung Tôn (Thanh Hóa)
38. Nguyễn Khắc Toàn (Hà Nội)
39. Nguyễn Thị Huyền Trang (Sài Gòn)
40. JB. Nguyễn Hữu Vinh (Hà Nội)
41. Huỳnh Thục Vy (Đắc Lắc)
42. Dương Thị Xuân (Hà Nội)
Declaration to establish an Independent Journalists Association of Vietnam (IJAVN)
How would the Press and journalists raise their voices according to the true sense of the word "freedom"? How would the Press - once established - carry out its true God given role, critics and build a sustainable social justice for everyone, not bow or tremble before the danger of imminent foreign invasion?
It is therefore high time for the Vietnamese Press and its citizens-journalists to exercise their independent free will and answer these questions. Then to follow the experiment of the most progressive civil society in the world, thus one of the solutions commands us to establish an Independent Vietnam Journalists Association.
* The views regarding the Establishment:
- The Independent Journalists Association of Vietnam (IJAVN) should be one of the many civil society organizations in a socially progressive, democratic and pluralistic, civilized and prosperous Vietnam.
- The Independent Journalists Association of Vietnam will operate upon these premises:
+ The Universal Declaration of Human Rights and the International Covenant on Civil and Political Rights of the United Nations of which Vietnam is a member, therefore must comply with its obligations.
+ To follow the freedom of the press, freedom of speech, freedom of association – instituted in Vietnam constitution.
- Through the operation of the Press, the Vietnam Independent Press would operate as an initial non-profit organization, under the principle of peaceful non-violence; with respect for political pluralism, advocating freedom and democracy for all the people in society, and contribute critical rebukes, comments and articles in the national forum.
- The Independent Journalist Association of Vietnam aims to create an intellectual and healthy living environment for our members, especially young writers, in order to promote the freedom of expression and freedom of the press.
- The Independent Journalist Association of Vietnam is composed of those people have worked in journalism regardless of political views, religion, gender, age; irrespective of nationalities, regions, domestic or overseas; they voluntarily commit themselves to true democracy, people's progress and happiness.
- The Independent Journalists Association of Vietnam operates independently on opinion, personnel, and financial concern.
* The Purposes for the Founding:
- To reflect honest, profound and burning societal and the national issues.
- To rebuke the irrational policies of the state concerning social management and freedom of the press.
- To host exchanges and dialogues with the authorities on press freedom and social management whenever possible. In some cases, we may agree with the State on a number of policies and measures deemed to be popular and beneficial for the people and the country.
- Support for physical, spiritual and active mutual assistance and solidarity between its members.
- Speak up and take action necessary to protect those writing for social progress, but have been harassed, arrested, imprisoned, terrorized... To fight and demands the government of Vietnam to rescind vague and unjust laws in the Criminal Code, used to oppress freedom of the press such as articles 258, 88.
- To attract and train young writers to contribute to Vietnam professional journalism in the future.
- Attract and create an environment for journalists and media contributors, irrespective of state-run newspapers or social media.
* The contents of the main activities:
- Periodic and unscheduled news information and current affairs sessions. Discuss directions and writing topics.
- Organize seminars and workshops on topics of social and national importance.
- Developing a young journalist force to succeed the older journalists.
- Speak up promptly on the cases of people and journalists being abused.
- To transfer hot button issues of the country's urgent affairs to the international media system.
- To link and cooperate with non-governmental organizations in the international press.
- Operate an online media site for journalists and independent collaborators.
* Organization Structure:
The leadership of the Independent Journalists Association of Vietnam includes the president and a number of vice president, organizing member. The leadership committee is assigned to take their responsible tasks and by region.
Board of Directors:
The President is journalist Pham Chi Dung in charge of general tasks. Email: phamchidungsg@gmail.com
Vice President of the Journalists Standing Committee is Father Le Ngoc Thanh in charge of South and website. Email: naygum@gmail.com
Vice President: Journalist Nguyen Tuong Thuy in charge of North. Email: tuongthuy52@gmail.com
Vice President: The journalist Bui Minh Quoc in charge of Central. Email: bmquoc40@gmail.com
Member: Journalist Ngo Nhat Dang in charge of two websites Viet Nam Thoi Bao and Vietnam Times. Email: dangngonhat@gmail.com
Committee Structure:
The Independent Journalists' Association of Vietnam has several professional boards and web pages (http://www.hoinhabaodoclap.org, http://ijavn.org) - the official organs of the Association.
The Independent Journalists Association of Vietnam invites journalists who care for the nation to participate in the Association along with supporters who’d like to join force with the Association and aspiring to be at least of minimal help for the homeland.
All contacts, enrollment and support for The Independent Journalists Association of Vietnam please email:
The Board of Directors of The Independent Journalists Association of Vietnam
- Phạm Chí Dũng
- Lê Ngọc Thanh
- Nguyễn Tường Thụy
- Bùi Minh Quốc
- Ngô Nhật Đăng
Sài Gòn, July 4, 2014
By-laws of The Independent Journalists Association of Vietnam
* Viewpoints:
The Independent Journalists Association of Vietnam (IJAVN) should be one of the many civil society organizations in a socially progressive, democratic and pluralistic, civilized and prosperous Vietnam.
The Independent Journalists Association of Vietnam aims to create an intellectual and healthy living environment for our members, especially young writers, in order to promote the freedom of expression and freedom of the press.
The Independent Journalist Association of Vietnam does not discriminate about political views, religion, gender, age; and irrespective of nationalities, regions, domestic or overseas; these folks would voluntarily commit themselves to a true spirit of democracy, people's happiness and press freedom.
* Principal activities of the Association:
- Periodic and unscheduled news information and current affairs sessions. Share and discuss directions and writing topics.
- Organize seminars and workshops on topics of social and national importance.
- Developing a young journalist force to succeed the older-generation journalists.
- Speak up promptly on the cases of people and journalists being abused.
- To transfer hot-button issues of the country's urgent affairs to the international media system.
- To link and cooperate with non-governmental organizations in the international press.
- Operate an online media site for journalists and independent collaborators.
* Activities’ guiding principle:
The Independent Journalists Association of Vietnam is based on effective organization and teamwork, maximizing individual responsibility so that the Association can contribute to societal effectiveness without being dependent on formality.
Association is founded on democratic principles:
- Free flow of information; discuss and vote freely; delegate tasks; monitor and report on tasks.
- Decision by consensus or by majority votes.
Association is organized on the spirit of voluntarism and discipline:
- Respect for individual dignity and freedom of each member.
- Respect collective decisions.
- Respect members whose work are delegated.
- Execute and report on assigned work.
The decisions that are achieved through one-person-one-vote have the highest value. The majority is made up of more than half of the valid votes.
* Membership:
Members must have at least 5 published works appropriate with IJAVN’s criteria.
Members are guaranteed the rights to freedom of expression in all matters concerning the Association.
Any member can decide to withdraw from the Association amicably.
A member may be expelled for disciplinary action for going against the Association’s stated purposes.
* Organizational Structure:
The highest executive organ of the Independent Journalists Association of Vietnam is the leadership committee, which includes the president and several vice presidents.
The leadership committee is delineated by task and by region.
On behalf of the membership, the leadership committee makes decisions, supervises and monitors program implementation.
The leadership will vote to set up rules and regulations for activities as needed.
The initial term the leadership committee is 2 years. The end of the initial term, members will make decision on next term.
Issues and matters regarding personnel, leadership and professional committees, and web pages can be arranged, adjusted depending on the situation and as requested by the President of the Association.
In the events of force majeure or reasons beyond his control, the president of the Association cannot perform his/her duties, the Standing Vice President will assume the administration of the Association. If the Standing Vice President also cannot run by reason outside his/her control or force majeure event, the Vice president shall be authorized to manage the work of the Association.
* The chapters:
In the first stage of operation, the Independent Journalists Association of Vietnam has 3 chapters:
- North
- Central
- South
- Overseas
The headquarters of the Independent Journalists Association of Vietnam is in Saigon.
* Professional Committees:
In the first phase of operation, the Association initial will have these professional committees:
- The Association Office
Persons in charge: President, Permanent Vice President, expert.
- Events and Training Department:
Persons in charge: Vice President and expert.
- International Relations Department
Person in charge: Vice Persident, organizing member, expert.
- Web Department:
Persons in charge: Appointed by President after reference with the board of directors.
The professional committee can enlist the cooperation of all members and friends.
Human Relations department and the duties of professional departments, web pages can be arranged and adjusted depending on the situation and as requested by the President of the decision.
* Finance:
Members voluntarily contribute.
The Association welcomes financial contributions from philanthropists in the country and abroad for use in its common goals and charitable programs.
clip_image002
clip_image004


Chủ Nhật, 15 tháng 6, 2014

Công an & côn đồ cùng chiến tuyến khủng bố người dân






Đoàn Huy (Danlambao) - Từ ngày 09/06/2014 đến khuya 12 /06 / 2014 Hội Thánh Tin Lành Mennonite chi hội Bến Cát - Bình Dương tại đường D10 - Phường Thới Hòa. Các Mục sư, tín đồ và học viên liên tục bị sách nhiễu bắt bớ, đánh đập... Nhưng đỉnh điểm là vào lúc 21 giờ 15 đêm 12/06/2014 công an và côn đồ đều có mặt bao vây Hội Thánh, cơ quan công quyền ra lệnh cho cắt điện, cúp nước... Bên trong hội thánh có trẻ em, phụ nữ mang thai đều ở trong không khí sợ hãi bao trùm... chỉ ít phút sau là một trận mưa “đá xanh” ném thẳng tay vào nơi hoạt động tôn giáo do Mục Sư Hồng Quang cai quản. 90 % cửa kính bị vở, các thanh sắt khung cửa bị biến dạng do bị công an và côn đồ cưa, phá hoại…

Nhiều người dân chứng kiến vô cùng bất bình và ngao ngán và tự hỏi đây là bọn “Tà quyền” chứ không phải là “chính quyền” bởi trước khi họ hành động là lệnh cho cắt điện để người dân không nhận diện được mặt mủi thế nào.... chỉ có những kẻ làm việc gian tà mới có những hành động như thế. 

Trong video cho thấy nhiều phụ nữ bị đánh đập bị thương ở mặt, vỡ môi, công an Bình Dương còn lăng mạ các Mục Sư bằng cách không cho mặc áo (cỡi trần), hai tay đưa lên đầu như bắt được tù binh trong trận chiến... khi dẫn giải lên đồn công an giam giữ. 

Người dân Bình Dương còn nhớ rất rõ cách đây một tháng những kẻ gây bạo loạn đốt phá các công ty nước ngoài ngày 13/05/2014, những âm thanh đập phá hội Thánh Mennonite và cái cảnh công an đi trước côn đồ theo sau... tiếng xe máy gầm rú rất giống nhau.
 

Copy từ: Dân Làm Báo


.................

Màn kịch độc ác và tàn nhẫn?

Thái độ và hành động đáng ngờ
Trong con mắt của những người dân Việt Nam mộc mạc vốn thừa mứa lòng tin, người ta sẽ nghĩ rằng sau cuộc khốc liệt 1979 trên toàn tuyến biên giới, Việt Nam thấm đòn đau từ anh bạn láng giềng to xác quen ăn hiếp và bắt nạt thì tưởng như sẽ không bao giờ có thể ngoái đầu quay lại với những kẻ thù tàn bạo, quay quắt mà chính họ đã nguyền rủa. Thế nhưng cả dân tộc không ngờ, cả dân tộc đã bị dồn vào một khúc quanh đau đớn nhất của lịch sử: Giai đoạn nô lệ ngoại bang.
Theo dõi thái độ và cách hành động của nhà cầm quyền Việt Nam mấy năm nay với chủ đề lãnh thổ của Tổ Quốc, nhất là thái độ với bọn bá quyền cướp nước, có lúc thăng, lúc trầm, nhưng tất cả đều nhất quán và không có mấy thay đổi. Đường lối, cách nghĩ của đảng CS vẫn thế, tất cả đều đi đúng một định hướng đã vạch sẵn: Lấy thù làm bạn, hèn với giặc, ác với dân.
Thông thường, một chính phủ, một nhà nước, một đảng lãnh đạo xã hội, luôn lấy sự an nguy của quốc gia, an ninh của dân chúng, bảo toàn lãnh thổ của đất nước làm trọng, mọi nhân tài, vật lực đều được ưu tiên tập trung cho những nhiệm vụ chính yếu đó. Thế nhưng, riêng ở Việt Nam, mọi điều đã được thực hiện ngược lại.
Nhà nước không dùng quân đội để bảo vệ lãnh thổ, bảo vệ nhân dân mà người ta quy định rằng trước hết, quân đội phải bảo vệ Đảng. Rồi mặc cho dân bị kẻ thù, bị ngoại bang giết chết trên đất nước, quân đội được huy động đi cướp đất của dân và luyện tập để “chống diễn biến hòa bình”. Thậm chí, người đứng đầu quân đội luôn miệng gọi kẻ thù là đồng chí, tỏ rõ sự hàm ơn nặng nề kẻ thù của đất nước, ngay cả khi kẻ thù đã và đang xâm chiếm lãnh thổ.
Nhà nước bơm phình lực lượng công an không với mục đích phục vụ nhân dân, mà họ huỵch toẹt thách thức là “còn đảng, còn mình”. Hẳn nhiên họ không nhắc lực lượng này rằng người nuôi họ là dân.Lực lượng này được huy động đàn áp, canh giữ, bắt bớ và gây sự với những người có mầm mống tư tưởng yêu nước. nhà nước bỏ tù những tiếng nói can đảm, dám thể hiện lòng yêu nước, thương nòi của mình.
Họ tạo ra một thế hệ vô cảm với những điều thiêng liêng nhất, ngộ độc thông tin nặng nề nhất,  thậm chí dùng đám hồng vệ binh đó đi đàn áp, khủng bố những người yêu nước.
Kết quả là lòng yêu nước bị dập tắt, tinh thần yêu nước bị đánh tan tác và hạ xuống đến mức thấp chưa từng có.
Hoảng loạn, lúng túng
Có thể nói, kể từ khi người Cộng sản Việt Nam cướp quyền lãnh đạo đất nước này đến nay, cái gọi là “độc lập” đúng nghĩa chưa bao giờ xuất hiện. Việt Nam luôn kêu gào “độc lập, tự do” nhưng thực tế thì hết đu bám thế lực này lại sang bám thế lực khác.
Nếu như sau Tháng 8/1945 trở đi, khối cộng sản nẩy nở, sinh sôi, những người cộng sản Việt Nam tự nguyện làm một bộ phận “tiền tiêu, tuyến đầu” cho CNCS để tiến hành cuộc chiến Nam – Bắc đẫm máu vì ý thức hệ. Khi đó, trừ vài nước “cộng sản anh em”, còn tất cả đều là “bè lũ đế quốc và bọn phản động, chó săn, sen đầm quốc tế”. Thì đến khi nội bộ khối Cộng sản lục đục chia rẽ nặng nề, những người Cộng sản Việt Nam nhanh chóng tách khỏi anh bạn Trung Cộng để tìm đến Liên Xô là “thành trì của CNXH”. Khi đó, hệ thống truyền thông Việt Nam đã không tiếc bất cứ một lời lẽ, ngôn từ nào dù bẩn thỉu, xấu xa nhất lên án anh chàng Trung Cộng Đại hán đã chệch hướng, lạc đườn, phản bội lại “Mác – Lênin chân chính”.
Thế rồi, cuộc chiến 1979 trên biên giới Việt – Trung đã thể hiện sự cạn nghĩa, ráo tình và sự tráo trở của những người cộng sản ra sao. Tưởng từ nay, cái gọi là “môi hở răng lạnh” sẽ không bao giờ được nhắc tới, cái gọi là “anh em, hữu nghị, láng giềng” đối với Trung Cộng sẽ vĩnh viễn biến mất trên mọi lĩnh vực đời sống xã hội khi vẫn còn người Cộng sản Việt Nam cai trị đất nước.
Nhưng, trớ trêu thay, vật đổi sao dời. Những biến động của Đông Âu về sự sụp đổ hàng loạt khối cộng sản mà không một thế lực nào đỡ nổi như một quy luật. Cái bức tường, cột trụ mà những người cộng sản Việt Nam tưởng rằng luôn bền vững, chắc chắn bỗng chốc sụp xuống nhanh chóng không ngờ. Thế là từ đó, bỗng chốc cái thần thái độc lập, tự chủ và sự tự tin “bách chiến, bách thắng” của những người Cộng sản Việt Nam nhanh chóng bay biến.
Và họ hoảng loạn thật sự.
Theo đúng nguyên lý của Chủ nghĩa Mác – Lenin thì “giai cấp thống trị không bao giờ để mất quyền thống trị của mình, nếu không có bạo lực cách mạng”. Vì thế, họ đã ra sức để bằng mọi cách củng cố, bám giữ lấy chiếc ghế cai trị của mình.
Một trong những cách đó là đổi thù thành bạn, tất nhiên chỉ là bạn của Đảng, còn với cả đất nước này thì kẻ xâm lược truyền kiếp kia chẳng bao giờ thay đổi bản chất và quan hệ. Rồi Hội nghị Thành Đô, (một hành động chính trị lén lút mới được bạch hóa gần đây) đã diễn ra trong hoàn cảnh đó.
Kể từ đó, đất nước ta bước vào một ngã rẽ đầy sự tăm tối, từng bước, từng bước đi vào vòng nô lệ theo “đúng quy trình”.
Hành động có hệ thống và màn diễn đẫm máu
Cho đến gần đây, nhà nước Việt Nam mới công nhận một số điều mà người dân đã bàn tán bao năm nay về quan hệ Việt – Trung. Năm 1958, Phạm Văn Đồng trên cương vị Thủ tướng có công hàm gửi Trung Cộng, công nhận Tuyên bố về lãnh hải 12 hải lý của Trung Quốc trong đó bao gồm cả quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam mà Trung Cộng gọi là Tây Sa và Nam Sa.
Khi bọn bá quyền Trung Cộng dùng vũ lực xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa, chính phủ Bắc Việt đã không hề mở miệng hé răng.
Năm 1988, bọn bá quyền Trung Cộng dùng quân đội tiếp tục dùng vũ lực chiếm đóng một phần Quần đảo Trường Sa, hàng loạt chiến sĩ bỏ mạng trên biển, người dân Việt Nam không được thông tin về sự hy sinh của họ. Việc mất một số đảo của Tổ Quốc được im lặng như một món quà cho bọn bành trướng để để đi đến Hội nghị Thành Đô sau đó.
Ngày 3-4/9/1990, Hội nghị Thành Đô bí mật diễn ra, mở đầu một thời kỳ đau đớn cho đất nước. Những người cộng sản đã mua bán, đổi chác sinh mệnh dân tộc bằng hội nghị bí mật này.
Năm 1999, Hiệp định Biên giới Việt Trung mờ ám được bí mật ký kết. Tất cả những ai lưu tâm, tò mò đến bản hiệp định này đều trở thành thế lực thù địch của Đảng và nhà nước Cộng sản. Nhiều người đã nếm mùi tù đày, lao lý bởi cái Hiệp định này. Kết quả là hàng loạt vấn đề mất đất, mất lãnh thổ trên biên giới đã không được giải đáp thỏa đáng.
Từ năm 2000 trở lại đây, Trung Cộng gia tăng các hành động cướp bóc, lấn chiếm ngang ngược trên biển, Đảng và nhà nước Việt Nam có những hành động “hèn hạ vĩ đại” trước quân giặc ngày càng hung hăng. Trên đất liền, những nơi trọng yếu, các công trình trọng điểm đều có mặt người Trung Quốc.
Đặc biệt là việc gia tăng bắt bớ, giam cầm, đàn áp trắng trợn những người yêu nước, thương nòi. Có lẽ trong lịch sử dân tộc ta, chưa có giai đoạn nào những người yêu nước phải đau đớn như giai đoạn hiện nay.
Dưới sự lãnh đạo “tuyệt đối, tài tình và sáng suốt” của đảng Cộng sản Việt Nam, sau 70 năm, đất nước Việt Nam đã và đang dần dần lún sâu vào cơn khủng hoảng, khốn đốn về mọi mặt chính trị, kinh tế, văn hóa… Vị thế của đảng Cộng sản chìm sâu trong những cơn oán thán, trong những câu chuyện bi, hài của người dân và qua từng hành động khó hiểu, bất nhất, lời nói ngô nghê của lãnh đạo, của hàng ngũ quan chức. Vị thế của Việt Nam trên con mắt quốc tế sa sút đến thảm hại.
Đúng lúc đó, anh bạn vàng khổng lồ của Đảng gia tăng những hành động xâm lăng, cướp bóc trắng trợn lãnh thổ Việt Nam.
Máu dân Việt đã đổ, mạng người dân đã mấ trên chính lãnh thổ mình. Mưu đồ xâm lược bấy lâu nay đã thêm một bước được thể hiện một cách trắng trợn và ngang ngược, bất chấp mọi lý lẽ, mọi thứ “tình hữu nghị” được bôi trát bằng bộ mặt giả nhân giả nghĩa bấy lâu nay. Nhà cầm quyền Trung Cộng đã từng bước thể hiện bản chất cướp bóc hung bạo là sản phẩm kết hợp giữa chủ nghĩa bành trướng đầy tham vọng và sự tàn bạo không giới hạn của Chủ nghĩa Cộng sản trong chiến lược xâm chiếm lãnh thổ Việt Nam.
Tưởng như vậy là giới hạn cuối cùng, một đảng luôn tự ca ngợi mình là “thiên tài, là vô địch là tinh hoa của dân tộc, là đội quân tiên phong của đất nước” đã bước nốt những bước cuối cùng của sự bi đát và sẽ tỉnh ngộ để sớm từ bỏ cái tư tưởng hão huyền và hãi hùng Mác - Lênin để trở về phục vụ nhân dân và đất nước.
Nhưng không.
Sau khi những hành động xâm lược của Trung Cộng bằng giàn khoan và tàu chiến trên biển, người ta thấy gì?
Những cuộc biểu tình yêu nước trên cả đất nước bừng lên, để rồi bị dẹp tan với những lý do rất Chí Phèo, người yêu nước lại tiếp tục ngậm ngùi uất hận.
Tại Philippines ông Thủ tướng nói vài câu mạnh mẽ, thì lập tức tại Shangri-La Bộ Trưởng Quốc phòng dội ngay một giáo nước lạnh vào mặt quan khách toàn thế giới và nhất là 90 triệu người dân Việt Nam, bằng những lập luận ngô nghê khi gửi thông điệp đến kẻ thù xin “hữu nghị”. Không chỉ là đập thẳng vào miệng Thủ tướng mà thể hiện thái độ của một đội quân “bách chiến, bách thắng” hiện nay đang sẵn sàng chiến đấu ở mức độ nào.
Trước một kẻ thù hung hãn, đầy vũ khí trong tay và sự tàn bạo thể hiện trong từng hành động trên thực tế, việc một Bộ Trưởng Quốc phòng nêu quyết tâm “không để xung đột xảy ra’ chỉ có thể coi là hành động bó gối xin hàng. Ngay cả hàng mấy chục cuộc điện thoại gọi sang Trung Cộng không thèm trả lời mà đòi “hữu nghị” thì chưa rõ hệ thống thần kinh của quan chức Việt Nam đã đến tình trạng nào?
Ông Tổng Bí thư Đảng, người nắm chức Chủ tịch Quân ủy Trung ương thì lặn mất tăm, đến mức người dân phải nhắn tin tìm kiếm trên mạng. Trong khi cả hệ thống cầm quyền, công an luôn miệng rằng “đã có đảng và nhà nước lo” thì giờ lo đến đâu không ai được biết? Nhưng khi ông xuất hiện thì chỉ bàn về “Văn hóa”. Thật tiếc, có lẽ cái văn hóa mà ông bàn đến không có bao gồm vấn đề ứng xử của kẻ có trách nhiệm như thế nào?
Nhưng có những điều lạ xuất hiện hiện nay:
Báo chí sau bao năm bị cấm ngặt không được đụng tới biển đảo, nay mở hết công suất về biển đảo, góp tiền, góp gạo cho Trường Sa... hết chương trình này đến chương trình khác, cứ như xưa nay Việt Nam chưa bao giờ tồn tại, nay mới xuất hiện thêm biển và đảo vậy.
Quân đội đã thề nguyền là sẽ không bao giờ động binh với anh bạn vàng của đảng để giữ tình hữu nghị. Ông Thứ trưởng Bộ Quốc Phòng chỉ biết lẩm bẩm: “Anh là ai? Sao vật ngửa thuyền tôi ra” và vẫn là “Tình hữu nghị Việt - Trung bền vững đời đời”…
 Nhưng trên biển với lúc nhúc súng đạn kẻ thù, tàu chiến nườm nượp, đảng và nhà nước kêu gọi đẩy công dân tay không ra bám biển, giữ đảo. Thế là bao mạng người lại nằm xuống biển khơi.
Thật đau đớn và hài hước.
Những sự tréo ngoe đó đã nói lên điều gì? Tại sao trước một kẻ thù hung hãn với ý đồ xâm lược rõ ràng, bộ máy CSVN lại hành động khi trống đánh xuôi thì lập tức có kèn thổi ngược?
Điều đó chỉ có thể giải thích một điều cần giấu kín. Rằng khi tất cả biển đảo của Việt Nam đã rơi vào tay giặc theo “đúng qui trình”, thì nhà nước Việt Nam vẫn vô tội trước mắt người dân, đã “làm hết khả năng mình, đã phản đối nhưng kẻ thù quá mạnh, quá nguy hiểm nên lực bất tòng tâm”. Nghĩa là lỗi không nằm ở nhà nước mà nằm trong tay nhân dân và kẻ thù. Và để an dân, thì nhà nước lại học ông Phó thủ tướng Vũ Đức Đam mà rằng: "Đời chúng ta chưa đòi được thì đời con đời cháu chúng ta sẽ đòi cho bằng được".
Và cứ vậy, người dân cứ phải chấp nhận tính mạng bị đe dọa, Tổ quốc phải chấp nhận mất biển đảo vào tay giặc, dân tộc chấp nhận một giai đoạn nô lệ kiểu mới.
Và màn diễn sẽ kết thúc ở đó còn Đảng thì vẫn quang vinh để kiên định con đường đi lên CNXH với người anh em 16 chữ vàng và 4 tốt.
Đó là màn diễn quá độc ác và tàn nhẫn đối với nhân dân.
Hà Nội, ngày 15/6/2014
·        J.B Nguyễn Hữu Vinh



Copy từ: J.B Nguyễn Hữu Vinh (RFA’ blog)


...........

Độc diễn và cô đơn


Đương nhiên, chỉ mới nghe qua thôi cũng đã biết giữa độc diễn và cô đơn vốn là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau về mặt bản chất. Đây là hai phạm trù hầu như không có liên quan gì đến nhau. Tuy nhiên, dưới triều đại Cộng sản xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam, hai khái niệm này có mối quan hệ mật thiết.
Sở dĩ nói nó có mối quan hệ bởi CSVN là một thực thể mang yếu tố trình diễn thuộc vào hàng sư sãi của thế giới và luôn đẩy mọi tình huống đến chỗ bi kịch để kêu gọi lương tâm nhân loại. Nhưng trên thực tế đó là trò mèo. Và hậu quả của việc trình diễn này, hiện nay, CSVN chính thức độc diễn và cô đơn.
Có lẽ cũng không cần nói thêm về cái sự diễn của người Cộng sản trong quá khứ, chỉ cần nói rõ hiện tại họ đang diễn gì, và sự diễn của họ đi đến đâu là đủ. Và cũng cần nói thêm về khái niệm diễn, diễn cũng có năm bảy đường, có người sống chết bằng nghề diễn để vừa kiếm sống lại vừa cống hiến cho cộng đồng, nhân loại những vai diễn mà qua đó, đồng loại nhận ra được đâu là ngóc ngách tâm hồn, đâu là nơi trắc ẩn, đâu là lòng yêu thương và đâu là sự hổ ngươi của mình.
Cũng có loại người sống trong đời thường nhưng lại diễn còn hơn cả diễn viên trên sân khấu, cũng có người lúc diễn, lúc thật. Nhưng chung qui, sự diễn chỉ có lợi và tử tế khi nó bổ ích cho cộng động và nó trở nên trơ trẽn, lố bịch khi nó làm cho đồng loại trở nên hoang mang, không biết đâu là thật, đâu là giả. Và một khi mà con người sống với nhau không phải bằng lòng chân thật mà luôn diễn với nhau bằng cách này hay cách khác, thế giới chung quanh trở nên đảo lộn, cái ác phát triển, bản chất lương thiện bị đánh tráo, lúc đó, chính trò diễn lại biến thành cái bẫy sập ngay kẻ đã bày ra nó.
Trong gần hai tháng trở lại đây, chuyện giàn khoan Hải Dương 981 cắm vào vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam, tàu Trung Quốc đâm tàu cảnh sát biển Việt Nam, nhận chìm ngư dân Việt Nam và có hai ngư dân Quảng Ngãi đã phải bỏ mạng vì sự hung hăng của Tàu Cộng, nhà cầm quyền CSVN chỉ phản đối suông như mọi lần, sau đó một số quan chức trong đó gồm thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và một số bộ trưởng lên tiếng, mạnh miệng hơn về vấn đề biển Đông nhưng vẫn khăng khăng quan điểm “Việt Nam không tham gia bất cứ liên minh quân sự nào để chống một nước nào…”, đặc biệt là sự việc nhà cầm quyền CSVN chính thức cấm biểu tình chống Trung Quốc, đàn áp và dập tắt ngay lập tức mọi cuộc biểu tình khi vừa nổ ra.
Và mọi động thái này đều được dàn xếp trong một kịch bản khá logic mà nếu chịu khó quan sát và đặt câu hỏi, sẽ dễ dàng nhận ra chân tướng của nó. Những câu hỏi gồm: Ai cấm biểu tình? Ai lên tiếng kêu gọi chống Trung Quốc bành trướng? Ai tuyên bố Trung Cộng là người anh em? Ai tuyên bố không tham gia bất kì liên minh quân sự nào? Và tất cả những động thái trên nói lên điều gì?
Ở câu hỏi đầu tiên, từ ngày 16 đến 18 tháng 5, các kênh truyền hình trong nước và các công ty viễn thông luôn đưa tin, nhắn tin về lệnh cấm biểu tình của thủ tướng chính phủ Nguyễn Tần Dũng vì lý do nhằm tránh xãy ra tình trạng bạo động giống như Bình Dương, Hà Tĩnh. Đồng thời, tại hội nghị thượng đỉnh Asean, ông Dũng mạnh miệng tuyên bố về vấn đề lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam. Cũng trong hội nghị này, bộ trưởng quốc phòng Việt Nam tuyên bố đại ý chuyện giữa Việt Nam và Trung quốc là chuyện của anh em trong gia đình, không nên làm to chuyện…
Và, người kêu gọi chống Trung Quốc bành trướng không phải là thủ tướng hay bất kỳ quan chức nào trong bộ máy cầm quyền Cộng sản Việt Nam, họ chỉ nói rằng hành động của Trung Quốc là trái với luật quốc tế và có thể đưa kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế. Người kêu gọi chống Trung Quốc thật sự nằm trong nhân dân, gồm những trí thức yêu nước, những nhà đấu tranh cho tiến bộ Việt Nam. Nhà cầm quyền chưa có bất kì người nào đứng ra chính thức kêu gọi nhân dân chống bành trướng Trung Quốc.
Đến đây, có thể khẳng định rằng nhà cầm quyền CSVN chưa hề có động thái nào cho thấy họ chống bành trướng Trung Cộng, thậm chí, một số hoạt động kinh tế của Trung Quốc tại Việt Nam vẫn phát triển mạnh hơn so với thời gian trước khi giàn khoan Hải Dương 981 cắm vào vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam. Và, nhân dân chỉ còn mỗi một việc có thể làm là ngồi im lặng nhìn xem nhà nước diễn kịch với ngoại bang, không được có bất kì hành vi nào làm ảnh hưởng đến mối quan hệ Cộng sản Việt – Trung!
Trò tung hứng càng lúc càng lộ rõ chân tướng của nó. Đương nhiên là cuộc chơi này chỉ có lợi cho một số kẻ nắm quyền hành và đi đêm với ngoại bang, những ai có liên quan nhưng không có quyền hành và đặc lợi đều phải trả một cái giá rất đắc cho trò tung hứng, diễn kịch này. Trong lúc các chiến sĩ quân đội, những cảnh sát biển phải căng mắt, căng từng sợi thần kinh để đấu tranh trên biển thì ông Phùng Quang Thanh, bộ trưởng quốc phòng lại chễm chệ ngồi phòng lạnh, ở khách sạn hạng sang, ăn những bữa ăn cao cấp để nói những lời mà nghe ra, xương máu, sự hy sinh của những người con Việt Nam trên biển Đông cũng chỉ là công cốc, nhẹ như bọt sóng.
Trong lúc bộ sậu trung ương đảng Cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục thu gặt lợi nhuận từ những cú áp phe lịch sử từ phía Trung Cộng, có hàng triệu nhân dân phải chịu kham khổ do những hậu quả của việc áp phe này gây ra, hàng triệu gia đình miền Trung phải gánh chịu lũ quét, lũ cuồng, lũ bùn đỏ do thủy điện và bauxite gây ra. Rồi đây, sẽ có hàng triệu thứ thiên tai, dịch họa do phá nát lá phổi thiên nhiên, do thực phẩm độc hại, do thứ văn hóa man rợ từ Trung Hoa mang sang…!
Và hiện tại, nhân dân đã ê chề nhận ra mình bị lừa gạt, đè đầu cưỡi cổ mấy chục năm nay. Thế giới tiến bộ cũng nhận ra họ đã bị lừa, kẻ độc tài đã nhân danh sự đói nghèo của nhân dân để xin xỏ, vay mượn và tư túi, kết cục, dân nghèo khổ vẫn cứ nghèo khổ, không hơn không kém. Và một khi mọi sự đã lật bài ngửa, hậu quả tất yếu mà kẻ độc tài, thứ kịch sĩ giảo hoạt này phải đón nhận là sự cô đơn, mất phương hướng, nhân dân lắc đầu ngán ngẫm, các nước từng giúp đỡ cắt viện trợ, ruồng bỏ…
Và đã đến lúc nhà độc tài, độc diễn đối diện với cô đơn, đội diện với chính những gì họ gây ra? Lịch sử sẽ chép về họ như thế nào, có lẽ cũng không quá lâu để đọc điều nay!
Viết từ Sài Gòn, 13/06/2014

Copy từ: Viết Từ Sài Gòn (RFA’ blog)


............

Thứ Bảy, 14 tháng 6, 2014

“Cử tri chê sao đại biểu quốc hội dốt thế”(?!)

ĐB Đỗ Văn Đương (TPHCM): "“Tôi đã bị cử tri chất vấn nhiều về tín nhiệm 3 mức là: Sao đại biểu Quốc hội dốt thế..." 
* “Quan địa phương” là đối tượng cần lấy phiếu tín nhiệm nhất.
Tại phiên thảo luận của Quốc hội (QH) về dự thảo sửa đổi, bổ sung Nghị quyết 35 về lấy phiếu tín nhiệm, bỏ phiếu tín nhiệm chiều 13.6, đa số ý kiến ĐB cho rằng chỉ nên để 2 mức trên lá phiếu là “tín nhiệm và không tín nhiệm”. Bên cạnh đó, mỗi nhiệm kỳ nên có 2 lần lấy phiếu. 
ĐB Đỗ Văn Đương (TPHCM) cho hay: “Tôi đã bị cử tri chất vấn nhiều về tín nhiệm 3 mức là: Sao đại biểu QH dốt thế. Tôi đành nói dốt cũng được, nhưng chúng tôi sẽ cố gắng nghiên cứu”. ĐB Đương đề nghị việc lấy phiếu tín nhiệm phải thực sự đánh giá được ai là người vì dân, vì nước, chứ không phải bỏ phiếu cho những người chỉ biết “một dạ, hai vâng” để giữ ghế.
“Dây thần kinh tiếp thu của ông bị đứt à?!”
ĐB Nguyễn Bá Thuyền (Lâm Đồng), đề nghị rút kinh nghiệm về cách làm, khi bỗng dưng lại dừng lấy phiếu tín nhiệm. “Dù đã đọc thư của Chủ tịch QH gửi, nhưng lá thư không nói rõ ĐB đồng ý, hay không. Tức, chúng tôi chưa thể hiện ý kiến đã sửa” - ông nêu. Theo ĐB Thuyền, điều này tước đi cơ hội của nhiều người được thể hiện có số phiếu tín nhiệm cao nếu bỏ phiếu lần này, như Thủ tướng, Bộ trưởng GTVT hay Thống đốc Ngân hàng.
“Nghị quyết 35 sửa cái được khen, nhưng lại giữ lại... cái bị chê”; “Nhân dân đang rất khen QH lấy phiếu tín nhiệm ở các kỳ họp cuối năm thì lại bỏ. Còn cái 3 mức tín nhiệm bị chê thì lại giữ. Có người nói sao ĐBQH dốt thế. Vì đương nhiên tín nhiệm cao là cao, mà thấp là thấp, sao lại phải có 3 mức tín nhiệm cao, tín nhiệm và tín nhiệm thấp” - ông nêu.
Dẫn dụ về sự bất hợp lý của bỏ phiếu tín nhiệm 3 cấp, ĐB Nguyễn Bá Thuyền đã kể câu chuyện vui về một đôi vợ chồng thấy QH làm hay quá, nên cũng lấy phiếu tín nhiệm chung thủy cao, chung thủy hay chung thủy thấp. Sau một năm, ông chồng vẫn cứ lăng nhăng, thì bà vợ yêu cầu phải sửa, chỉ có 2 mức hoặc chung thủy hoặc không. Nhưng ông chồng quyết không nghe, và cứ đòi giữ 3 mức. Quá bức xúc, bà vợ nói: “Dây thần kinh tiếp thu của ông bị đứt à?!”
ĐB Đỗ Mạnh Hùng (Thái Nguyên) lại có sáng kiến rằng trong trường hợp nếu vẫn giữ 3 mức tín nhiệm thì nên thay đổi thành: Tiếp tục chức trách được giao; bố trí công tác khác hoặc nên từ chức thay cho “tín nhiệm cao, tín nhiệm và tín nhiệm thấp”. Còn ĐB Lê Đình Khanh (Hải Dương) đề nghị đổi thành: “Tín nhiệm, không tín nhiệm và không có ý kiến”.
Không nên tín nhiệm những người “có đức, nhưng vô dụng”
ĐB Đỗ Văn Đương nhấn mạnh “3 mức tín nhiệm là rất lạ”. Ông cho rằng, thực chất của bỏ phiếu tín nhiệm không chỉ là cảnh báo, cảnh tỉnh, mà quan trọng hơn là phấn khích và thôi thúc người tín nhiệm cao cống hiến nhiều hơn cho đất nước. Ông yêu cầu cần đánh giá lại cách bỏ phiếu tín nhiệm theo hướng cổ vũ người năng động, sáng tạo, khi thực tế cho thấy những người “chỉ cần có phẩm chất đạo đức, phẩm chất tốt một cách trừu tượng là có tín nhiệm lại cao”. 
“Cụ Hồ nói có đức, mà không có tài là vô dụng. Anh chỉ biết ăn lương, ăn của dân, vô dụng vì chỉ cần giữ được ghế của anh thôi. Còn người xả thân vì công việc, có thể có khuyết điểm này, kia, nhưng mới là người mà xã tắc cần” - ông nói. Theo ông, ở một số nước, tổng thống nhậm chức 100 ngày là đã lấy phiếu đánh giá rồi, nên việc cả nhiệm kỳ chỉ 1 lần lấy phiếu tín nhiệm thì “vô tác dụng”. 
Đại biểu Đương thẳng thắn: “Những người có năng lực, mới giúp xã hội chuyển động nhanh. Chứ không phải là những người vì ghế mà người ta nể, chứ con người thì người ta coi thường. Nên trọng uy tín, chứ không phải uy quyền trên uy tín. Đừng mượn quyền lực nhà nước để điều hành, lãnh đạo”.
Nếu cứ thế này, QH đang “lấy đá ghè chân mình”
Theo ĐB Lê Nam (Thanh Hóa), cần phải tính toán kỹ hệ quả của việc lấy phiếu. “Những người có từ 51% số phiếu không tín nhiệm trở lên, thì không đủ điều kiện làm việc nữa. Đây là QH, HĐND lấy phiếu, chứ không phải đùa. Phải có hệ quả pháp lý để bố trí, sắp xếp thôi công việc đang đảm nhiệm cho những người khác, như vậy mới có tác dụng” - ĐB Nam yêu cầu. ĐB Lê Nam cho rằng, nếu nghị quyết của QH giữ như dự thảo, thì bản chất không sửa gì mà chỉ điều chỉnh về thời gian. Ông khuyến cáo điều đó chả khác gì “QH lấy đá ghè chân mình. Ta đang làm rất tốt, mà rồi lại để nhân dân chê lắm”.
ĐB Nguyễn Bá Thuyền cũng đề nghị cân nhắc về hệ quả của việc lấy phiếu tín nhiệm. Ông cho rằng, những người có số phiếu tín nhiệm dưới 50%, thì cần có thời gian cho họ sửa chữa. Trong trường hợp có đến 2/3 số phiếu không tín nhiệm, cần cho họ từ chức ngay, hoặc bỏ phiếu tín nhiệm ngay tại kỳ họp đó. ĐB Tô Văn Tám đề nghị, nên tạo cơ hội cho những người có số phiếu tín nhiệm thấp được từ chức. Còn nếu không từ chức, thì bỏ phiếu tín nhiệm. “Điều này sẽ góp phần hình thành văn hóa từ chức trong bộ phận lãnh đạo quản lý” - ông góp ý.
ĐB Đỗ Mạnh Hùng (Thái Nguyên) tán thành hướng mở rộng đối tượng được bỏ phiếu ở các địa phương, bao gồm thủ trưởng các cơ quan chuyên môn của UBND. ĐB Lê Nam (Thanh Hóa) cũng cho rằng, những người cần lấy phiếu nhất chính là các lãnh đạo cơ quan địa phương, giám đốc sở - những người có ảnh hưởng trực tiếp đến việc thực hiện chính sách pháp luật, liên quan trực tiếp đến lợi ích, đến quyền làm chủ của người dân.
 


Copy từ: Lao Động


........

Thứ Sáu, 13 tháng 6, 2014

“Sòng phẳng ra thì dân được kiện cơ quan nhà nước”

Công dân có nghĩa vụ chấp hành các văn bản vi hiến hay không là câu hỏi chưa có câu trả lời...

 “Sòng phẳng ra thì dân được kiện cơ quan nhà nước”


“Sòng phẳng ra, trong một nhà nước pháp quyền thì cũng cần nghiên cứu để bổ sung quy định người dân và doanh nghiệp được khởi kiện cơ quan nhà nước”, Bộ trưởng Tư pháp Hà Hùng Cường tiếp tục trả lời chất vấn của đại biểu Quốc hội, sáng 12/6.
Đề xuất mở rộng quyền làm chủ của người dân để người dân được khởi kiện các cơ quan nhà nước là vấn đề được đặt ra tại chất vấn của đại biểu Nguyễn Bá Thuyền, từ phiên chất vấn chiều 11/6.

Bởi hiện nay, theo ông Thuyền, nhân dân không chấp hành luật thì bị phạt hết sức ghê gớm, còn các cơ quan nhà nước ban hành đến 312 văn bản vi phạm pháp luật thì xử lý rất chậm chạp.

Trả lời câu hỏi này, Bộ trưởng cho rằng đã đến lúc cần phải nghiên cứu để giao cho Tòa án Tối cao khi xét xử các vụ án cụ thể mà phát hiện ra văn bản của các bộ hoặc các địa phương trái với Hiến pháp thì có quyền đình chỉ việc thi hành văn bản đó.

Và khi cơ quan nhà nước cấp bộ trở xuống cho đến cấp địa phương khi ban hành văn bản pháp luật sai hoặc chậm, trực tiếp gây ra thiệt hại về vật chất cho công dân và doanh nghiệp thì có thể bị khởi kiện và phải bồi thường thiệt hại.

Cũng vẫn liên quan đến chất vấn của đại biểu Thuyền về việc công văn của Văn phòng Chính phủ cho bầu thêm phó chủ tịch tỉnh thì có trái nghị định của chính Chính phủ hay không, Bộ trưởng cho rằng đó không phải là vấn đề đáng quan tâm.

Bởi theo nghị định nếu có nhu cầu bổ sung số phó chủ tịch ủy ban nhân dân các cấp thì xin chủ trương của Thủ tướng Chính phủ. Và từ trước đến nay sau khi có ý kiến Thủ tướng thì văn phòng ký thông báo chủ trương, đó là thông lệ.

Chất vấn của đại biểu Thuyền rơi vào trường hợp luân chuyển cán bộ từ Trung ương về địa phương. Bộ Chính trị, Ban Bí thư đã quyết định những người lần này đi luân chuyển thì không tính vào chỉ tiêu số phó chủ tịch cũng như phó bí thư của các tỉnh, thành phố, ông Cường giải thích thêm.

Với băn khoăn của đại biểu Đỗ Văn Đương về tỷ lệ thu hồi tài sản trong các vụ án đại án tham nhũng hàng ngàn tỷ chỉ khoảng dưới 10%, Bộ trưởng phân trần rằng mỗi khi xử các vụ án đó không khí nhân dân phấn khởi còn anh em thi hành án rất lo. Vì Việt Nam chưa có hệ thống đăng ký tài sản một cách tập trung, thống nhất, bài bản và minh bạch, cả bất động sản và động sản.

Đáng chú ý là có sự cắt khúc rất nghiêm trọng trong tố tụng hình sự hiện nay, đặc biệt thi hành án dân sự bị tách rời khỏi quyền lực của cơ quan tư pháp hiện nay là tòa án.

Mặt khác, theo Bộ trưởng còn có lý do thi hành án theo quy định của luật trong nhiều trường hợp phải theo đơn yêu cầu.

“Như vụ Vinashin, tất cả những gì thuộc về án chủ động đã thi hành xong, cò bồi thường cho các doanh nghiệp con, cháu của Vinashin thì phải có yêu cầu của họ. Việc này Thủ tướng Chính phủ đã chỉ đạo, Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải đã vào cuộc nhưng cho đến hôm nay con, cháu không buộc “ông” phải trả số tiền đó, mà số tiền không phải là ít”, Bộ trưởng nêu ví dụ.

Với đề nghị của đại biểu Chu Sơn Hà về thông tin bộ nào yếu kém nhất trong quy định chi tiết thi hành luật, Bộ trưởng không thể chỉ rõ địa chỉ. Bởi, xác định và xử lý trách nhiệm đối với cơ quan chậm ban hành văn bản quy định chi tiết thi hành cần phải cân nhắc rất nhiều yếu tố.

Khi số lượng văn bản quy định chi tiết mà các bộ, cơ quan ngang bộ được giao soạn thảo trong cùng một thời gian rất khác nhau. Đồng thời, có những văn bản nội dung rất khó và phức tạp, nhạy cảm cũng phải xin lên, xin xuống ý kiến của cơ quan có thẩm quyền.

“Hiến pháp có quy định: Quyền con người, quyền công dân chỉ có thể bị hạn chế theo quy định của luật. Trong hệ thống pháp luật hiện nay còn có tình trạng quyền con người, quyền công dân bị hạn chế trong các văn bản dưới luật hay không. Nếu có thì công dân có nghĩa vụ chấp hành các văn bản vi hiến đó hay không?”, đại biểu Trần Văn Độ chất vấn.

Đây cũng là vấn đề được một số vị đại biểu khác quan tâm đặt vấn đề với Bộ trưởng.

Bộ trưởng cho biết, kết quả rà soát những quy định của pháp luật, những văn bản pháp luật liên quan đến quyền con người, quyền công dân cho thấy trong số 155 luật, pháp lệnh có 29 luật, pháp lệnh cần được sửa đổi bổ sung, ban hành thay thế để phù hợp với quy định của Hiến pháp.

Riêng câu hỏi là công dân có nghĩa vụ chấp hành các văn bản vi hiến đó hay không, thì Bộ trưởng không đề cập.
 
Copy từ: VnEconomy 
 
...............

Thứ Năm, 12 tháng 6, 2014

Giáo sư, tiến sĩ giờ này anh ở đâu?


Ba Tê
Trong lịch sử phát minh, sáng chế ở Việt Nam từ khi thành lập nước Việt Nam dân chủ cộng hòa (1945) đến nay chắc ai ai cũng biết: về Nông nghiệp có Giáo sư Lương Định Của với phát minh tạo ra nhiều giống cây trồng với năng suất cao, Giáo sư Trần Đại Nghĩa là tên tuổi lớn trong lĩnh vực chế tạo vũ khí của Việt Nam, gắn liền với những sản phẩm nổi tiếng trong lịch sử  kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ thường được gọi với cái tên “ông vua” vũ khí Việt Nam, về Y học có Giáo sư Đặng Văn Ngữ với việc sản xuất“nước lọc Penicillin” mà có đến 80% thương binh trở về đơn vị chiến đấu không bị cưa chân tay, Giáo sư Tôn Thất tùng với phương pháp mổ gan khô mang tên ông.


 Gần đây nhất là vị giáo sư trẻ tuổi Ngô bảo Châu với công trình chứng minh "Bổ đề cơ bản cho các dạng tự đẳng cấu" do RobertLanglands và Diana Shelstad phỏng đoán.

Theo số liệu thống kê mới nhất của Bộ GD-ĐT, tính đến năm 2013 có khoảng 9.000 giáo sư và 24.300 tiến sĩ (chưa nói đến phó giáo sư, phó tiến sĩ, thạc sĩ). Vậy những giáo sư, tiến sĩ ấy họ đang ở đâu và đang làm gì?

Câu trả lời là: phần lớn họ nằm trong vị trí các quan chức.

Nếu tính từ hàm Thứ trưởng trở lên, số người có trình độ tiến sĩ ở Việt Nam cao gấp 5 lần Nhật Bản. (Đó là tiết lộ của TS Nguyễn Khắc Hùng, nguyên Chuyên viên Đối ngoại, Học viện Hành chính Quốc gia khi nói về sự kiện 8 chủ tịch Tỉnh bị Thủ tướng yêu cầu kiểm điểm do báo cáo sai thiệt hại do thiên tai năm 2012).

Cách đây không lâu, Hà Nội công bố “chiến lược cán bộ công chức” với mục tiêu đến năm 2020 phấn đấu 100% cán bộ khối chính quyền diện Thành ủy quản lý có trình độ tiến sĩ. Theo đó, 100% cán bộ diện UBND TP quản lý có trình độ trên đại học,trong đó một nửa cần đạt trình độ tiến sĩ, 100% cán bộ chủ chốt xã, phường, thị trấn có trình độ đại học, trong đó 50% trên đại học.

Lãnh đạo các tổng công ty, tập đoàn, doanh nghiệp… trên danh thiếp hầu hết đều kèm hai chữ TS.

Và tiến sĩ cho dù có đang làm gì đi nữa, thì công tác nghiên cứu khoa học đối với họ chắc chắn không phải là việc trọng yếu. Bởi, hiện nay, Việt Nam được xếp vào nước có nhiều tiến sĩ trong khu vực nhưng nghiên cứu khoa học lại nằm trong nhóm thấp nhất Đông Nam Á. Chúng ta vẫn thiếu các công trình khoa học có tầm cỡ khu vực và ít các sáng chế.

Ta tự hào về chế độ ưu việt xã hội chủ nghĩa (mà hiện nay chỉ có người dân ở một số ít nước được hưởng là: Triều Tiên, Cu ba, Lào và Trung Quốc) mọi người đều bình đẳng. Nhưng thực chất thì người ta đang dựa theo chức quyền để phân chia đẳng cấp, quyền lợi,tất nhiên chức càng cao, bổng lộc càng lớn.

Lúc sống đã vậy, tận tới lúc chết chôn ở đâu cũng có tiêu chuẩn dựa theo chức tước.Vì thế cả xã hội đều trọng chức quyền. Mà muốn có chức quyền thì cần có bằng cấp, cộng thêm danh hiệu Đảng viên, là người ta có thể tiến thân, có thể trở thành lực lượng lãnh đạo với nhiều bổng lộc mà không cần phải có thực lực.

Đó là nguyên nhân sâu xa đã và đang dẫn đến việc nhiều kẻ cơ hội đổ xô đi săn bằng cấp bằng mọi giá. Đua bằng cấp, chức danh chứ không đua tài năng. Bởi đua tài năng, cuộc đua dưới ánh mặt trời, thì khó hơn nhiều, dễ lộ chân tướng và dễ bị thua. Bao nhiêu sức lực, thời gian và tiền bạc đáng ra để tập trung làm chuyên môn, làm nghề thì lại bị phung phí vào các cuộc đua tranh lấy bằng cấp.Nhìn vào con đường để trở thành thạc sỹ, tiến sỹ hiện nay ở nước ta đã bị biến chất. Nhiều người có lòng tự trọng không khỏi ngại ngùng thậm chí xấu hổ và muốn lánh xa.

Nói đến nguyên nhân vì sao như vậy thì rất nhiều, chủ quan có, khách quan có. Nhưng cái nguyên nhân chủ yếu vẫn chính là cái cơ chế “sính” học vị, “nặng” bằng cấp khiến cho cả guồng máy xã hội, nhà nhà, người người mệt mỏi điên cuồng chạy theo cái “danh ảo”… bằng mọi giá, bằng mọi cách có thể. Để rồi từ đó, lại tiếp tục lao vào công cuộc “kiếm quyền, kiếm tiền” mà bỏ quên mất điều cốt lõi cần có của khoa học là niềm đam mê được duy trì liên tục trong công việc tìm tòi nghiên cứu chuyên môn.

Lại nhớ,xưa khi mời ai đó lên diễn đàn phát biểu chỉ cần giới thiệu: “Kính mời anh A, chị B lên phát biểu”, thế là xong không màu mè chỉ vỏn vẹn có dăm  từ thôi, mà sao thân mật, ấm cúng và hiệu quả biết nhường nào. Nay lại khác, bởi có học hàm học vị thì lời mời lại phải theo công thức sau: Xin kính mời + chức danh + học vị + toàn bộ danh hiệu đã được phong + toàn bộ giải thưởng đã được tặng + toàn bộ chức vụ quản lý, chức vụ Đảng đang có + Ông (Bà) + họ tên đầy đủ + lên phát biểu. Có như thế mới bõ cái công đeo đuổi học hàm, học vị và cái quan trong là giải quyết được khâu oai.


Có một điều không bình thường là với một đội ngũ trên 9.000 giáo sư và phó giáo sư, và hàng trăm ngàn tiến sĩ và thạc sĩ mà không có bằng sáng chế đăng kí. Càng không bình thường khi chúng ta so sánh với Thái Lan(có ít giáo sư và tiến sĩ hơn ta) khi trong cùng thời gian 2000-2007 đã có đến 310 bằng sáng chế. Có thể nói rằng trong các nước Đông Nam Á (ngoại trừ Lào, Campuchia và Miến Điện) Việt Nam có số bằng sáng chế thấp nhất.

Trong khu vực Đông Nam Á, một đất nước nhỏ bé như Singapore với 4.8 triệu dân có 647 bằng sáng chế. Đứng thứ hai là Malaysia với 161 bằng sáng chế, Thái Lan với 68 bằng sáng chế. Trong khi đó, Việt Nam không có bằng sáng chế nào đăng kí ở Mỹ trong năm 2011. (Thống kê trên iternet) 

Đất nước ta không thiếu những “hiện tượng” khoa học, không thiếu những con người đam mê sáng chế, đam mê khoa học thật thụ. Báo chí hàng ngày vẫn cần mẫn phát hiện ra những “hạt nhân” đầy khát khao ấy, nào là người sáng chế ra máy tuốt lúa, máy gặt, máy xay xát, máy tách hạt ngô, máy bóc lạc, bóc đỗ, sáng chế ra tàu ngầm, máy bay, ô tô, mô tô… Họ âm thầm hăng say làm điều mình yêu thích, vui buồn cùng với những lần thất bại hay thành công của chính bản thân mình. Trong số họ người có bằng cấp cao nhất là cử nhân, thợ máy, thậm chỉ là những nông dân “hai lúa” mày mò sáng tạo xuất phát từ thực tế lao động.

Nhưng, sự lao động trong sáng đầy ý nghĩa ấy lại gặp những “rào cản” không đáng có từ những người (chắc chắn có học hàm, học vị giáo sư, tiến sĩ), đáng lẽ ra phải khuyến khích và tạo điều kiện thuận lợi cho những nhà sáng chế ấy. Mới đây, câu chuyện anh thợ máy Nguyễn Văn Thắng, người đang tự nghiên cứu chế tạo máy bay trực thăng, đã có một cuộc làm việc với… công an. Kết quả là anh Thắng phải ký vào một biên bản buộc anh phải dừng toàn bộ việc nghiên cứu, chế tạo máy bay trực thăng. Những cán bộ này còn yêu cầu anh Thắng dỡ bỏ động cơ khỏi máy bay, như vậy, ước mong sản xuất ra trực thăng “made in Việt Nam” của anh Thắng có thể đã tan tành mây khói?

Bản thân bằng cấp và chức danh chân chính, lương thiện thì rất có ích cho xã hội. Trước kia, số giáo sư, tiến sĩ ở ta không nhiều, nhưng đó là những tên tuổi như: Đào Duy Anh, Nguyễn Mạnh Tường, và những giáo sư đã nói ở phần đầu bài viết... Còn ngày nay thì đúng là “Ta tự hào đi lên. Ôi Việt Nam” học hàm, học vị nhiều đến mức có thể “ra ngõ gặp giáo sư, tiến sĩ”. Với thực trạng này thì nền khoa học kỹ thuật của nước nhà có nguy cơ trở thành hữu danh, vô thực.

Có ai đó từng nhận định “ở Việt Nam không thể có thiên tài”, hơi cực đoan nhưng không hẳn là không có lý. Hàng năm, sinh viên học sinh Việt Nam mang về không biết bao nhiêu là các loại huy chương quốc tế. Thế nhưng càng lớn thì những “ngôi sao sáng” đó càng “tối” hoặc “tắt hẳn” hoặc “rơi rụng” ở chân trời xa xôi nào đó.

Lịch sử khoa học cho thấy rằng các vĩ nhân, các nhà sáng chế thiên tài chưa hẳn đã phải là giáo sư, tiến sĩ, nhưng 100% những người xuất chúng ấy đều có một niềm đam mê thật thụ và liên tục với lĩnh vực mà họ quan tâm.

Mong rằng câu nói của ai đó: “ở Việt Nam không thể có thiên tài” là hoàn toàn sai lầm.

Lời kết bài viết này tôi xin mượn một câu Kiều của : Giáo sư, Nhà giáo ưu tú, Đông các đại học sĩ, Cần chánh điện học sĩ, Đại thi hào Nguyễn Du, Danh nhân văn hóa thế giới (xin Tố Như tiên sinh bỏ lỗi cho con vì sự xúc phạm này) :

“Mượn màu son phấn đánh lừa con đen”

Chữ “Con đen” ở đây được hiểu là những người dân bình thường như tôi.

Copy từ: Quê Choa


..............