CHƯA TỐT NGHIỆP TRƯỜNG ĐỜI.

Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐIẾU CÀY. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐIẾU CÀY. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 6 tháng 8, 2013

Nhìn lại cuộc đời blogger Điếu Cày

Thanh Quang, phóng viên RFA 2013-08-05
TranhdauchoDieuCay-Danlambao-305.jpg
Thân nhân blogger Điếu Cày tranh đấu cho anh trước Tổng cục 8 - Bộ Công an hôm 26/7/2013
Photo courtesy of danlambao


Thứ Sáu tuần rồi, anh Nguyễn Trí Dũng, con trai của tù nhân lương Tâm Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, sau khi được gặp cha vài phút tại trại tù số 6 ở Nghệ An, cho Đài ACTD chúng tôi biết là blogger Điếu Cày đã ngưng tuyệt thực:
(Bố tôi nói) Mục đích chính đã đạt được, để cho mọi người biết hiện trạng giam giữ tù nhân lương tâm. Thứ hai là để cơ quan chức năng khẳng định đã nhận được những đơn của tập thể đội A, trại giam số 6 ở Thanh Chương, Nghệ An đã ký. Đã đạt được mục đích chính nên cùng ngày 27 bố tôi đã ăn trở lại.
Từ Hà Nội, blogger J.B.Nguyễn Hữu Vinh nhận xét:
Hôm nay, chúng tôi cũng thấy vui hơn vì dù sao thì anh Điếu Cày cũng đã đảm bảo được tính mạng vẫn còn tồn tại. Nhưng ở đây cần rút ra một kết luận là cách xử sự đối với tính mạng con người trong cái chế độ này, trong cái nhà nước này là tính mạng con người bị coi rất rẻ.

Luôn khắc khoải cho vận nước 

Điếu Cày Nguyễn Văn Hải đã tuyệt thực 35 ngày liên tiếp để phản đối giới cai ngục biệt giam ông vì ông không ký tên nhận “tội”. Mà nếu cho là có tội, thì ai cũng rõ Điếu Cày chỉ có mỗi một “tội yêu nước”. Và không biết có phải vì đáp ứng lời dặn dò “Biển Đông vạn dặm dang tay giữ, Đất Việt muôn năm vững trị bình” của cụ Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm cách nay khoảng nửa thiên niên kỷ hay không mà người tù lương Tâm của Thế kỷ 21 này phải lâm cảnh đoạ đày ở nhà tù số 6 của Bộ Công an VN tại xã Hạnh Lâm, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An ?

Ngược dòng thời gian, vào thời điểm đánh dấu biến cố 30 tháng Tư năm 1975, anh bộ đội Nguyễn Văn Hải “giã từ vũ khí”, gầy dựng được một sự nghiệp thành công, cuộc sống sung mãn. Blogger Người Buôn Gió nhớ lại “ Ngày ấy mới có blog 360, người cựu chiến binh Nguyễn Văn Hải đang có cuộc sống an nhàn như bao người khác ở tuổi sắp về già, anh tìm đến blog như tìm đến một thú chơi, trên blog của mình anh khoe những bức ảnh chụp trên mọi miền Tổ quốc. Có lẽ nếu Hoàng Trường Sa không dậy sóng, nước biển không hòa máu ngư dân Việt Nam...Nguyễn Văn Hải sẽ thành một nhiếp ảnh gia có cái hiệu dân dã là Điếu Cày”. Nhưng, blogger Người Buôn Gió báo động:
Từng là người lính, người có tâm với đất nước, Nguyễn Văn Hải gác bỏ đời sống an nhàn, đầy đủ để xuống đường tham gia vào cuộc biểu tình và những hoạt động đòi hỏi chủ quyền cho quê hương.
- Blogger Người Buôn Gió
Trung Quốc tuyên bố chủ quyền biển Đông bao gồm hai quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa là của họ nên nhân dân hai miền Nam Bắc Việt Nam đứng lên biểu tình vào cuối năm 2007. Từng là người lính, người có tâm với đất nước, Nguyễn Văn Hải gác bỏ đời sống an nhàn, đầy đủ để xuống đường tham gia vào cuộc biểu tình và những hoạt động đòi hỏi chủ quyền cho quê hương.

Với tâm trạng luôn khắc khoải cho vận nước, dân tộc, blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải đã trở thành một trong những người đầu tiên báo động giang sơn gấm vóc VN từ “Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mau” mà tiền nhân tốn xương máu gầy dựng và để lại đã bị phương Bắc cướp mất Mục Nam Quan, Thác Bản Giốc trong khi VN cũng đã mất Hoàng Sa, một phần Trường Sa, biển đảo lâm nguy…Nghĩa là, nói theo nhà thơ Trần Mạnh Hảo:

Đất nước đang treo trên sợi chỉ mành
Sợi chỉ mành 16 chữ vàng và dối lừa 4 tốt
Có kẻ rước giặc lên bàn thờ
Xì xụp lạy khấn tàn nhang chủ nghĩa
Những giáo điều làm cơm nguội bơ vơ

Rồi trong bối cảnh đông đảo những thanh niên, sinh viên rầm rộ xuống đường bày tỏ lòng yêu nước và đồng loạt khẳng định chủ quyền lãnh hải, lãnh thổ của tiền nhân, thì hình ảnh hiên ngang của Điếu Cày xuất hiện trước thềm Nhà Hát TP Saigòn với biểu ngữ “ Hoàng Sa-Trường Sa là của VN”, “Tẩy chay Thế vận hội Bắc Kinh”…Như vậy là:

Bác Điếu vác cày đi trước
đảng mình lẻo đẻo theo sau
đảng ta theo hoài tắt thở
điên tiết tống bác vào tù
.


Bị tù vì yêu nước ... 

08127E35-3AF5-427F-BFB1-B863F2C5FB09_w300_cy8_r1_s.jpg
Blogger Điếu Cày trước tòa

Blogger J.B. Nguyễn Hữu Vinh cho biết trước đây anh chỉ chú ý, ở mức độ nào đó, một blogger bị giam giữ về tội trốn thuế. Nhưng sau đó, khi Điếu Cày Nguyễn Văn Hải chuẩn bị ra tù, một số anh em bạn bè định đến đón Điếu Cày thì mới biết ra anh không được về mà phải bị giam giữ tiếp để thụ án khác thêm mười mấy năm tù nữa. Từ đó, blogger J.B. Nguyễn Hữu Vinh cảm thấy không còn nghi ngờ gì nữa ở những biện pháp bẩn thỉu của nhà cầm quyền để giam giữ tiếp Điếu Cày, trong khi thực ra, Điếu Cày chỉ có mỗi hành động là chống TQ xâm lược, chỉ vì yêu nước. Blogger J.B. Nguyễn Hữu Vinh cho biết tiếp:

Tôi cũng lấy làm lạ là từ khi bị giam giữ ở vùng phía Nam thì anh Điếu Cày sau đó lại bị đưa ra vùng Nghệ An miền Trung nắng cháy, heo hút, xa xôi. Tôi có dấu hỏi là tại sao những người bị giam giữ ở Miền Nam như Tạ Phong Tần, Điếu Cày phải bị đưa ra tận ngoài này.
Tìm hiểu kỹ hơn một chút thì tôi biết trong chế độ nhà tù tại VN hiện nay, nhà nước cho họ đi tù nhưng không đảm bảo được sự sống của họ, cho nên gia đình phải thăm nuôi để bảo đảm cuộc sống tối thiểu của họ trong tù. Và khi giới cầm quyền chuyển người ta đi xa như vậy thì đó là hành động gây khó khăn, hành động gần như trả thù hèn hạ. Việc anh Điếu Cày phải tuyệt thực trong tù là biện pháp bất đắc dĩ thôi. Ở trong tù thì đó là phương cách không còn con đường nào khác. Họ phải dùng tính mạng của mình một cách nguy hiểm như vậy để tranh đấu cho cái quyền cơ bản tối thiểu của họ theo đúng pháp luật.
Cách làm đằng sau đó của nhà nước rất kỳ lạ. Một nhà nước mệnh danh là của dân, do dân, vì dân thì thì việc tù tội lẽ ra không bị trả thù, thì tại sao họ phải bưng bít thông tin ở trong tù ? Người nhà tới hỏi rằng nghe nói Điếu Cày bị biệt giam, tuyệt thực thì cán bộ trại giam bảo không phải bị biệt giam mà là giam “bóc tách”. Rất buồn cười ở chỗ là bây giờ họ sáng tác ra rất nhiều từ “thật là hay”, kiểu như không phải biệt giam mà “giam bóc tách”, hay không có tù nhân mà chỉ có “phạm nhân” thôi, rất là hài hước.

Qua bài “Người tự viết bản án của mình”, blogger Vũ Đông Hà nhận thấy bản án của blogger Điếu Cày phát xuất từ việc ông không dằn được “những niềm đau và nỗi nhục Hoàng Sa-Trường Sa” để phải “khai bút” thành “tội danh” yêu nước bằng chính con tim, khối óc cùng hành động ái quốc của mình – Điếu Cày yêu nước thiết tha, khác với kiểu “yêu nước” của đảng. Tác giả nhận xét:
Điếu Cày, cùng với các thành viên của Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do, đã bày tỏ thái độ kiên cường, xứng đáng là hậu duệ của Trần Bình Trọng – thà làm Quỷ Nước Nam còn hơn làm Vương Đất Bắc, khi anh và các bạn viết lên áo trắng:  

Việt Nam muôn năm – Bọn Trung Quốc xâm lược hảy cút khỏi Hoàng Sa và Trường Sa

Blogger Hà Sĩ Phu qua thực tiễn “nghiệm” ra rằng chỉ có mấy cái tội sau đây là bị nhà nước “ghét” nhất, đó là: “ tội xúc phạm đến tình hữu nghị 16 chữ vàng và 4 tốt”, “ tội lập tổ chức “ngoài sự lãnh đạo”; và tội…bướng – trong trường hợp Điếu Cày có nghĩa là “nhất định giữa khí phách, lương tâm và danh dự cá nhân, không chịu phục tùng”. Theo TS Hà Sĩ Phu thì 3 cái tội vừa nói, “Điếu Cày đều dính cả”, mà trọng tâm là tội thứ nhất, tức “tội chống Tàu xâm lược”.
Những người có tâm trong sáng, nhân cách đàng hoàng, thuyết phục được lòng người là mối lo ngại của một chính quyền như chính quyền Việt Nam.
- Blogger Người Buôn Gió
Blogger Người Buôn Gió, qua bài “Điếu Cày Nguyễn Văn Hải một tấm gương”, cho biết, đến tận bây giờ, vẫn chưa hiễu nỗi tại sao nhà cầm quyền lại “truy bức anh Điếu Cày một cách sát ván như vậy ?”. Nhắc tới câu người mình hay nói là “trông mặt mà bắt hình dong”, Người Buôn Gió nhận thấy tướng mạo của những nhà tranh đấu cho quê hương, dân tộc, từ Điếu Cày, Lê Quốc Quân, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Văn Đài cho tới Tạ Phong Tần, Phạm Thanh Nghiên, Bùi Minh Hằng, Huỳnh Thục Vy.v.v… “chắc chắn không thể là người xấu” và “có thừa tư cách để đáng được tôn trọng”. Blogger Người Buôn Gió còn lưu ý thêm “một Tạ Phong Tần tuy không xin gái cho lắm” và mặc dù có người rỉ tai cảnh báo “chị ấy là an ninh đóng giả dân chủ”…nhưng anh chưa bao giờ tin. Tại sao ?

Người Buôn Gió giải thích “ Đơn giản vì lời văn của chị có lửa, ánh mắt của chị ngay thẳng, lời của chị dứt khoát rõ ràng dù đôi khi gay gắt nhưng đó là một người phụ nữ đáng tin. Người như thế không làm điều khuất tất được, cũng khó mà nhập vai đóng giả bộ này nọ được”. Theo Người Buôn Gió thì Điếu Cày Nguyễn Văn Hải là người mà anh “tin ngay khi lần đầu gặp”, và có lẽ “đó là điều ở anh mà nhà cầm quyền này lo sợ đến mức muốn truy bức anh đến tận cùng cuộc đời”. Rồi tác giả quả quyết:

Người ta xử tù anh vì anh có khuôn mặt dễ mến, dễ gần, và anh có tính cách ngay thẳng, can trường khiến nhiều người nể phục. Họ xử anh vì anh dám từ bỏ một cuộc sống an nhàn, khá dư dật để chấp nhận bị tịch thu nhà, bị bỏ tù mà không từ bỏ những điều anh thấy mang lại tốt đẹp cho dân tộc. Những người có tâm trong sáng, nhân cách đàng hoàng, thuyết phục được lòng người là mối lo ngại của một chính quyền như chính quyền Việt Nam. Bởi vậy án tù dành cho họ rất dài như Trần Huỳnh Duy Thức, Hồ Đức Hòa, Nguyễn Văn Hải...

... và vì ghét Trung Quốc 

citizen-photo-250.jpg
Blogger Điếu Cày. Citizen photo

Mặc dù hiện Điếu Cày đã ngưng tuyệt thực, nhưng blogger Người Buôn Gió không quên cám ơn nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa đã can đảm báo tin tuyệt thực của Điếu Cày – hai hành động tuyệt thực và báo tin tuyệt thực đều đáng kính phục như nhau. Rồi Người Buôn Gió vẫn nhớ trong xà lim B14 có “tiếng hát não nề của ông Nghĩa vang trong buồng giam bên cạnh “Thế là chị ơi, rụng bông hoa gạo. Hoa gạo rụng mùa này, để mùa sau lại nở”. Và chừng nào hoa gạo trên đất nước này đến mùa lại nở, thì Người Buôn Gió tin rằng “những người tù như các anh sẽ chói chang trong lòng người Việt như màu hoa gạo ấy”.

Tình cảnh bị tù đày của người tù lương tâm Điếu Cày Nguyễn Văn Hải cùng những người tù lương tâm, người tù chính trị khác trong bối cảnh TQ ngày càng lấn lướt, gặm nhấm lãnh hải, lãnh thổ quê hương VN trong khi nhà cầm quyền trong nước ứng phó yếu hèn với phương Bắc khiến blogger Trúc Giang lo ngại “ Một Thời Kỳ Bắc Thuộc Rất Nguy Hiểm Đã Bắt Đầu”. Theo tác giả thì “VN đã lệ thuộc TQ từ lâu rồi”, nhất là khi ông Vương Gia Thuỵ, Trưởng ban Đối ngoại của TQ, khẳng định rằng “Việt Nam và Trung Quốc đã hợp tác chiến lược toàn diện. Cơ chế xã hội giống hệt nhau. Con đường phát triển tương tự như một. Quan hệ hai nhà nước ổn định và cùng một mục đích phát triển chấn hưng sự nghiệp Xã Hội Chủ Nghĩa”.

Tác giả cũng không quên lời tuyên bố của Thứ trưởng Bộ Quốc Phòng Nguyễn Chí Vịnh rằng “hai nước giải quyết mâu thuẫn trên tinh thần hữu hảo” dù TQ đã chiếm Hoàng Sa, một phần Trường Sa, tiếp tục lấn chiếm biển đảo của VN, đưa tàu tuần tra thường xuyên ở biển Đông, xây cơ sở, pháo đài…trên các đảo đã chiếm và đang “án binh bất động” ngày càng đáng ngại trong lãnh thổ VN. Tác giả nhân tiện nêu lên câu hỏi:

Công dân Việt Nam yêu nước như Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha mạnh mẽ lên án – nguyên văn – “ bọn Tàu khựa”, nếu xét về tội, thì chỉ có tội với “bọn Tàu khựa” thôi, thế nhưng tại sao đảng CSVN lại trừng phạt hết sức nặng nề hai người tuổi trẻ yêu nước nầy ? Chửi Tàu thì dính líu gì tới đảng ? Thế mà họ lại bỏ tù những công dân yêu nước ấy ?
 
Nhưng rồi tác giả nhớ tới việc “thi bá” Tố Hữu đã “nhận tổ quy tông” từ lâu qua hai câu thơ:
“Bên nây biên giới là nhà
Bên kia biên giới cũng là quê hương”.



Copy từ: RFA



..................

Cần vinh danh Điếu Cày

Nguyễn Thanh Giang (Danlambao) - Trong phần phát biểu ý kiến, tiến sỹ Nguyễn Thị Thanh, Việt kiều Canada, từ diễn đàn Hội nghị đã chính thức kiến nghị phải bổ sung Nguyễn Văn Hải - Điếu Cày vào danh sách tôn vinh... Vấn đề đối với Điếu Cày bây giờ không phải là xác định ông có tuyệt thực hay không, mà đòi phải hủy bỏ bản án phi lý, phi pháp, sớm trả tự do và đền đáp xứng đáng cho ông. 

*
Rất đáng phàn nàn về bài viết nhan đề “Lật tẩy “chiêu tuyệt thực” của Nguyễn Văn Hải” của nhà báo Vũ Đại Phong đăng trên báo Công an Nhân dân ngày 29 tháng 7 năm 2013.
Tác giả tỏ ra gian trá lấp liếm sự thật nhưng cũng thật ngờ nghệch khi để lộ nhiều tình tiết tự tố cáo sự gian dối của mình trong một bài viết ngắn như sau: 
“Những ngày gần đây, một vài thông tin trên mạng có nêu việc Nguyễn Văn Hải đã “tuyệt thực” và “đang trong tình trạng nguy cấp”. Nhân đó, một số người vốn đã quen với việc kích động tụ tập khiếu kiện, bèn tập hợp nhau tới các cơ quan công quyền đưa yêu cầu can thiệp khẩn cấp. 

Trong chuyến công tác tại Trại giam số 6 (huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An), chúng tôi đã tìm hiểu và thấy chuyện tuyệt thực của Hải chỉ là một màn kịch vụng về, nhằm thu hút dư luận đúng dịp lãnh đạo Đảng, Nhà nước ta đi thăm một số nước, trong đó có Hoa Kỳ. 

Thông tin cho rằng Hải tuyệt thực từ ngày 24/6, tính đến nay (29/7) là hơn một tháng. Thế nhưng khi gặp Hải, tôi vẫn thấy ông ta đi lại bình thường, dù dáng vẻ hơi gầy (là tạng người vốn dĩ xưa nay của Hải); Hải vẫn nói năng hoạt bát nhưng hễ có người lạ, nhất là cán bộ ngành Kiểm sát, thì lập tức tỏ ra lệt bệt, thở không ra hơi...

Lẽ thường, một người mà tuyệt thực tới hơn 30 ngày thì chỉ còn da bọc xương, không thể gượng ngồi dậy được và chắc chắn là trong tình trạng nguy hiểm đến tính mạng. Chúng tôi được xem một số biên bản kiểm tra sức khỏe gần nhất (ngày 26/7) của Hải, các kết quả đều ghi nhận sức khỏe bình thường. 

Một bác sĩ tại Bệnh xá Trại giam số 6 cho hay: “Qua thăm khám định kì, chúng tôi kết luận phạm nhân Nguyễn Văn Hải đủ sức khỏe để chấp hành án. Đây là kết luận chuyên môn, chúng tôi chịu trách nhiệm về kết luận của mình”. Một phạm nhân cùng buồng giam với Hải kể: “Chú Hải có dùng cơm với tôi. Ngoài ra, chú còn có đồ ăn của gia đình gửi vào và mua theo quy định của Trại”... 

Tuy đang “tuyệt thực”, nhưng Hải vẫn nhận đủ đồ ăn thức uống do gia đình gửi vào gồm: cháo gà gói, ruốc bông, mực khô, cà phê hòa tan, sữa hộp... Bởi vậy mà Hải vẫn có đủ sức khỏe để diễn tiếp màn kịch vụng về “tuyệt thực”. Chúng tôi chợt nhớ lại việc Cù Huy Hà Vũ cũng dùng chiêu “tuyệt thực” hồi đầu tháng 6 vừa qua để gây chú ý dư luận. 

Sau khi báo chí đưa tin gặp Vũ trong trại, đăng cả ảnh chụp biên bản nhận quà của gia đình cũng có cháo gà, nước sốt gà hầm và nhiều loại thực phẩm bổ dưỡng khác, thì dư luận đã rõ việc “tuyệt thực” là gì. Có lẽ cũng vì thế, sau khi báo chí lên tiếng vài ngày, thì Cù Huy Hà Vũ bẽ bàng gỡ gạc tuyên bố “chấm dứt tuyệt thực”. 

Thiết nghĩ, Nguyễn Văn Hải cũng nên lấy chuyện của Cù Huy Hà Vũ làm bài học mà sớm ăn uống công khai trở lại”. 
Đúng là nhà báo Điếu Cày Nguyễn Văn Hải đã ngừng tuyệt thực và ăn uống trở lại vào ngày 27 tháng 7 năm 2013. Ông ăn trở lại vì mục đích đấu tranh tuyệt thực lần này của ông đã đạt được. Viện Kiểm sát Nhân dân Nghệ An đã phải phúc đáp đơn thư của ông. 
Vậy hỏi rằng Nguyễn Văn Hải có tuyệt thực không? 
Chắc chắn là có. 
Ngày 18 tháng 7 năm 2013, chị Ngô Thị Lộc - vợ anh Nguyễn Kim Nhàn, người cùng đi thăm chồng đang cùng bị giam với Điếu Cày tại trại tù số 6 Thanh Chương, Nghệ An về - kể rõ với tôi rằng nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa cuối buổi tiếp thăm đã tranh thủ thông báo nhanh với vợ rằng Điếu Cày đã tuyệt thực đến ngày thứ 25. Lời kể có tình tiết xác thực ở chỗ: Phải đến lúc hết giờ, bị quản giáo dẫn trở lại phòng giam, Nguyễn Xuân Nghĩa mới quay lại nói nhanh với vợ thông báo ấy vì nếu nói trước đó thì buổi thăm nuôi sẽ bị cắt bỏ ngay. Tình đồng đội thắm thiết thôi thúc Nguyễn Xuân Nghĩa đã xả thân cứu bạn dù biết rằng sau khi làm việc ấy mình có thể sẽ bị trại giam trừng phạt. Cho nên thông tin của Nguyễn Xuân Nghĩa là hoàn toàn xác thực. Hoàn toàn xác thực rằng Điếu Cày, chỉ tính đến 17 tháng 7 năm 2013, đã tuyệt thực 25 ngày. 
Nhưng tại sao Vũ Đại Phong dám viết như là không có chuyện tuyệt thực mà đây chỉ là một “màn kịch vụng về”?!. 
Không cần so sánh với quốc tế, đối chiếu với quy định về đạo đức nghề nghiệp của người làm báo Việt Nam, Vũ Đại Phong cũng đã không xứng đáng. Bản “Quy định về đạo đức nghề nghiệp của người làm báo Việt Nam” công bố ngày 13 tháng 8 năm 2013 viết: 
“Người làm báo Việt nguyện thực hiện những quy định về đạo đức nghề nghiệp sau đây: 
1 - Tuyệt đối trung thành với sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa dưới sự lãnh đạo của ĐCSVN 
2 - Luôn gắn bó với nhân dân, hết lòng phục vụ nhân dân 
3 - Hành nghề nghề nghiệp để trung thực, khách quan, tôn trọng sự thật. 
4 - Sống lành mạnh, trong sáng, không lợi dụng vụ lợi và làm trái pháp luật. 
v.v...”
Không những không “trung thực, khách quan, tôn trọng sự thật”, Vũ Đại Phong còn tỏ ra láo xược. Nguyễn Văn Hải đã ngoại 60, trong khi Vũ Đại Phong kém hơn ít nhất trên dưới chục tuổi. Khi người cựu chiến binh Sư đoàn Ba Sao Vàng Nguyễn Văn Hải đã nằm gai nếm mật, can trường xông lên trước hòn tên mũi đạn thì Vũ Đại Phong còn ê a trong lớp phổ thông hay lang thang tìm ve bắt bướm. Đối với Vũ Đại Phong, Điếu Cày, ít ra, như một người anh lớn. Vậy mà sao Vũ Đại Phong dám xếch mé gọi tên trống không và cao giọng khuyên răn trịch thượng nghe rất chướng tai. 
Mười sáu tuổi đã xông pha trận mạc. Nhưng, hết một cuộc chiến lại thấy dần lộ rõ một kẻ thù còn thâm độc, tham lam, ty tiện... hơn tất cả những kẻ thù trước. Ngay giữa lúc đang nắm tay nhau dương cao “16 chữ vàng” họ đã gặm nhấm mất nhiều mảng da đầu trên tấm bản đồ tổ quốc. Với vũ khí mới là chiếc máy ảnh, Nguyễn Văn Hải đã len lỏi tới địa đầu tổ quốc để chụp ảnh Thác Bản Giốc đã bị xẻo đi quả nửa, Mục Nam Quan đã bị chìm sâu vào đất Trung Quốc... để tố cáo trên trang blog của mình. Trước họa xâm lăng ngày một hiển hiện, blogger Điếu Cày đã đứng ra thành lập Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do để tập hợp lực lượng cùng tranh đấu. Song, tự xác định rằng chỉ với trang viết là chưa tròn phận sự, nhà báo đã xuống đường. 
Bước chân Điếu Cày dẫn đầu những cuộc biểu tình liên tiếp, sôi sục đầu năm 2008, phản đối Trung Quốc đưa Hoàng Sa, Trường Sa của ta vào đơn vị hành chính Tam Sa rầm rập trong lòng người Việt Nam yêu nước. 
Đúng ngày ngọn đuốc Olympic Bắc Kinh sắp riễu qua Sài Gòn thì Điếu Cày cùng bè bạn đã mặc đồ đen, trên ngực áo có biểu tượng năm vòng tròn Olympic Bắc Kinh cách điệu thành chiếc còng số 8 cạnh hàng chữ “Pekin 2008”. Hình ảnh Điếu Cày đứng cao trên thềm Nhà Hát Lớn Sài Gòn, mình khoác chiếc áo tang đó, tay giương cao bảng chữ “Hoàng Sa, Trường Sa Của Việt Nam” bằng chữ Việt, chữ Anh, chữ Tàu khắc họa mãi trong tâm trí chúng ta một tượng đài sừng sững quyết liệt chống Đại Hán bành trướng. 
Người chiến sỹ đã từng hiến dâng tuổi xanh của mình nơi trận mạc, người anh hùng quả cảm đã phất cao ngọn cờ chống họa xâm lăng Bắc Triều ấy làm sao có thể gian dối, ty tiện như kẻ bồi bút mạt hạng kia. Làm sao dám mở mồm nói một con người như thế mà giả vờ tuyệt thực! 
Ngày 1 tháng 8 năm 2013, tại Hà Nội, có “Cuộc gặp mặt tôn vinh hành động vì chủ quyền Biển Đảo” do Trung tâm Minh triết tổ chức, với sự tham dự của nhiều trí thức, học giả từ trong và ngoài nước, trong đó có cả cụ Lưu văn Lợi, trưởng Ban Biên giới đầu tiên của ta (nay đã 100 tuổi) và một trong 9 chiến sỹ Quân đội Nhân dân Việt Nam sống sót trong trận chiến giáng trả Trung Quốc tại Trường Sa năm 1988 (Trong trận chiến này, 64 chiến sỹ của ta bị hy sinh, 9 bị bắt, 9 sống sót) 
Trong Báo cáo Tổng quan đọc trước Hội nghị thấy có hai ý đáng ghi nhận: 
- Phản ứng của nhân dân, đi tiên phong là nhân sỹ trí thức và một số tổ chức thuộc xã hội dân sự đã chứng tỏ quốc hồn quốc túy của dân tộc vẫn là truyền thống cần trân trọng 

- Phản ứng quá chậm của Nhà nước như là hình thức để “rơi tự do”, buông xuôi trong việc xác định chủ quyền của mình về Biển Đông. Ứng xử khó hiểu của Nhà nước (ngăn cản, đàn áp các cuộc biểu tình hòa bình bày tỏ tinh thần yêu nước) gây sốc lớn tới mức bất bình trong xã hội, đi ngược lại với tính chất dân chủ-tự do-độc lập mà chủ tịch Hồ Chí Minh đã trọn đời tranh đấu. 
Nghe đọc đến câu “Phản ứng của nhân dân, đi tiên phong là nhân sỹ trí thức và một số tổ chức thuộc xã hội dân sự đã chứng tỏ quốc hồn quốc túy của dân tộc vẫn là truyền thống cần trân trọng”, nhiều người nghĩ ngay đến Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải. 
Đúng vậy, Điếu Cày chính là quốc hồn quốc túy của dân tộc Việt Nam. 
Hội nghị tôn vinh nhiều tên tuổi như Nguyễn Đình Đầu, Vũ Hữu San, Hồ Cương Quyết, ngư dân Mai Phụng Lưu (chủ tàu cá QNg-66478, 4 lần bị Trung Quốc bắt giữ), Võ Văn Chức (chủ tàu Thành Công 07, đã tiến hành lặn tìm hài cốt liệt sỹ dưới đáy biển Gạc Ma), Phạm Vinh (thợ lặn trên tàu Thành Công 07 đã hy sinh trong quá trình lặn tìm hài cốt liệt sỹ trên tàu HQ 604 dưới đáy biển Gạc Ma)...
Trong phần phát biểu ý kiến, tiến sỹ Nguyễn Thị Thanh, Việt kiều Canada, từ diễn đàn Hội nghị đã chính thức kiến nghị phải bổ sung Nguyễn Văn Hải - Điếu Cày vào danh sách tôn vinh. 
Đúng vậy, vấn đề đối với Nguyễn Văn Hải - Điếu Cày bây giờ không phải là xác định ông có tuyệt thực hay không, mà đòi phải hủy bỏ bản án phi lý, phi pháp, sớm trả tự do và đền đáp xứng đáng cho ông. 
Điếu Cày đã từng được tổng thống Barack Obama vinh danh trong ngày Tự do Báo chí Thế giới (3-5-2012). Hơn thế nữa, chúng ta cần tuyên dương ông như một trong những chiến sỹ tiên phong đáng tôn vinh nhất trong sự nghiệp đấu tranh chống nguy cơ Đại Hán đô hộ, bảo vệ giang sơn, giống nòi. 
Hà Nội - 4 tháng 8 năm 2013 
Số nhà 6 Tập thể Địa Vậtlý Máy bay Trung Văn - Từ Liêm - Hà Nội 
Mobi: 0984 724 165 


Copy từ: Dân Làm Báo

Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

THÔNG BÁO KẾT THÚC ĐẤU GIÁTRANH ỦNG HỘ BLOGGER ĐIẾU CÀY


Hà nội,05/8/2013.



Chúng tôi trân trọng thông báo kết quả đấu giá bán tranh ủng hộ Blogger Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) như sau:

Theo Thông báo ngày 27/8/2013, phiên Đấu giá đã bắt đầu từ: 8h00 ngày 28/7/2013 và sẽ kết thúc vào ngày 08/8/2013 công khai trên Trang Facebook: Mai Dzung và đã được các trang Web KHÁC như DÂN LÀM BÁO, TRÍ NHÂN MEDIA, MAI XUÂN DŨNG BLOG...đăng tải lại.

Giá khởi điểm: $260. Giá mong muốn: $2.600. (US Dollar) 
Mục đích: Toàn bộ tiền thu được công bố công khai trên Facebook và chuyển cho Bà: Dương Thị Tân (vợ ông Nguyễn Văn Hải) và anh Nguyễn Trí Dũng con trai của ông Hải và bà Tân, nhằm góp phần ủng hộ, giúp đỡ Blogger Điếu Cày.
Nếu không bán được giá mong muốn, bức tranh sẽ được tác giả tặng cho vợ và con trai Blogger Nguyễn Văn Hải.

Cho đến nay, 05/8/2013 theo ý kiến của gia đình blogger ĐIẾU CÀY và nhiều bạn đọc khác, chúng tôi QUYẾT ĐỊNH KẾT THÚC ĐẤU GIÁ sớm hơn dự kiến 03 ngày vì kết quả đấu giá đã vượt lên ngoài sự mong đợi của tác giả bức tranh. Hơn nữa, cuộc tuyệt thực của Blogger Điếu Cày đã chấm dứt vì đạt được một số yêu cầu của ông.

Chúng tôi sẽ liên lạc với NGƯỜI MUA, hoàn tất các thủ tục cần thiết để bức tranh được trao cho người trả giá cao nhất: 3.200 USD và 25 cent. (Tương đương 67.000.000VNĐ)

Chúng tôi cũng đã liên lạc với bà Dương Thị Tân và cháu Nguyễn Trí Dũng (con trai ông Nguyễn Văn Hải) để thống nhất rằng: Ông Mai Xuân Dũng-tác giả bức tranh đề nghị bạn THEM TRAN là người mua chuyển tiền thẳng vào tài khoản mà bà Tân và cháu Dũng lựa chọn.

Đây là một cuộc đấu giá tranh thông thường mà không phải là một QŨY TỪ THIỆN nên bức tranh chỉ được trao cho một người mua trả giá cao nhất và không thể nhận tiền ủng hộ của bất cứ cá nhân, tập thể nào. Chính vì vậy, tôi xin được cảm tạ và từ chối tiếp nhận tài chính của tất cả những bạn đã tham gia đấu giá khác và những người đã đề nghị đóng góp tiền cho cuộc đấu giá này.

Tôi cũng mong muốn rằng trong tương lai sẽ có ai đó đủ điều kiện khởi xướng, tiếp nhận sự ủng hộ của các bạn đối với gia đình Blogger Điếu Cày và những tù nhân lương tâm khác đang thụ án tại Việt nam.

Xin trân trọng gửi lời cảm tạ tới các vị: Vien Nguyen, Caubay Thiem, Hồ Chí Bửu, LyLy, Nautica Mile, Nguyễn Tiến Đức (Hưng Việt) và nhiều người khác không muốn nêu danh tính ở đây đã có lòng yêu mến, cảm thông, chia sẻ với Blogger Điếu Cày vì đã tham gia đấu giá bức tranh của tôi hoặc ngỏ ý muốn đóng góp tài chính giúp đỡ gia đình ông Nguyễn Văn Hải.

Xin cảm tạ và Kính chúc chúc Quý vị bình an hạnh phúc

Tác giả bức tranh: ĐIẾU CÀY VÀ NIỀM TIN.

Mai Xuân Dũng

Copy từ: Mai Xuân Dũng

Cuộc trao đổi giữa hai bố con blogger Điếu Cày

VRNs (05.08.2013) – Sài Gòn – Ngày 02.08.2013, anh Nguyễn Trí Dũng đã gặp blogger Điếu Cày trong 12 phút (theo một băng ghi âm chúng tôi nhận được từ Trại giam số 6 – xin cho chúng tôi không công bố nguồn cung cấp băng này, để bảo đảm an toàn cho người cung cấp).
Sau đây là chi tiết cuộc trao đổi giữa hai bố con blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải.
—-
Dũng: họ giải quyết cho bố chưa?
Bố: vào ngày 27.07, họ vào, họ gặp bố rồi.
Dũng:  Cụ thể ông nào vào gặp bố, cơ quan nào vào gặp bố?
Bố: Ông Nguyễn Cảnh Nga.
Dũng: à ông trưởng phòng 4?

Lý do tuyệt thực
Bố: Ừ đúng rồi. Cái vụ việc này thì bố đại diện cho tất cả các tù nhân chính trị ở đây ký vào cái biên bản kiến nghị với trại giam Thanh Chương, tỉnh Nghệ An giải quyết cho nó đúng pháp luật, và đề nghị tổ chức giam giữ cho nó đúng với pháp luật, nhưng họ không giải quyết và nếu họ không giải quyết bố sẽ tuyệt thực.
Ngày 23.05, anh em tù chính trị ở đây có kiến nghị tập thể yêu cầu trại giam giải quyết một số điều kiện sinh hoạt và sinh hoạt giam giữ cho nó đúng với pháp luật, bởi vì, hiện nay bố đang bị giam giữ với một tù chung thân, nó không đúng với Điều 27 khoản 1 điểm a điểm b.
Đến ngày 22.06, họ không giải quyết mà vào đọc quyết định giam riêng bố 3 tháng vào ngày 22.06. Rồi đến ngày 24.06, bố bắt đầu tuyệt thực vì bố đã thông báo rồi. Đến ngày 29.06, họ vào làm việc một lần, họ nói ban hành quyết định theo điều 27 khoản 4, cán bộ Diệu lên trực tiếp làm việc.

Diễn tiến của những ngày tuyệt thực
Bố: Vào ngày 03.07, họ vào làm việc với bố lần thứ 2, họ đưa ra quyết định việc giam riêng theo quy định của thông tư 40, có phó giám thị trại giam, cán bộ tên Diệu là người tuyên bố. Trong buổi làm việc này, họ nói là họ ban hành quyết định tại vì bố không nhận tội và không viết bản kiểm điểm, cho nên là họ theo thông tư 40, họ ban hành quyết định giam riêng 3 tháng. Bố nghĩ thế nào họ cũng trình sự việc này trên báo nhân dân.
Đến ngày 16.07 con lên thăm, ngày 17.07, bác Nghĩa thông báo tin này ra thì chiều ngày 19 bác Nghĩa bị cảnh cáo vì bác ấy đã nói sự thật. Đến ngày 20 thì con lên thăm trở lại, đến ngày 22.07, họ mới bắt đầu lắp tivi vào trong phòng bố, trước đó là không có tivi.
Dũng: Để họ quay lén bố đó bố.
Bố: Không, họ quay lén bố ở trên phòng giam số 5 mà họ đoán con ra, nhưng mà họ vừa đưa bố sang và bố phát hiện cái máy thu âm thì họ tháo ra rồi.
Dũng: Họ gắn cả cái phòng mà bố khám bệnh hả? để họ xuyên tạc về bố?
Bố: Cái chuyện của bác Cù Huy Hà Vũ thì bố cũng đã biết rồi. Cho nên ngày 25.07, họ kiểm tra trại giam một lần nữa, kiểm tra toàn bộ phòng giam, thống kê đồ đạc. Bố nhắc lại vào ngày 22.06, khi đưa bố vào trại giam thì họ kiểm tra toàn bộ đồ đạc, trong đó thực phẩm chỉ có duy nhất 9 gói mì ăn Hảo hảo và một số gói Nest cà phê thôi. Đến ngày 25.07, họ lại kiểm tra thì vẫn còn 9 gói mì ăn và những gói cà phê còn nguyên, và toàn bộ những số hàng hóa mà con gửi lên ấy, là có kiểm kê đồ đạc hết là 38 gói cháo, gồm 23 hộp sữa nhỏ.
Đến buổi sáng ngày 27.07, ông Nguyễn Cảnh Nga xuống làm việc với bố, ông đấy ra lệnh khám xét phòng giam một lần nữa.
Dũng: Ông có quyền gì ở đây?
Bố: Không, ông có quyền hay không là chuyện của ông đấy! Còn cái thẩm quyền của ông đấy như thế nào thì bố không nói. Nhưng ý bố nói là, ông đấy đến để kiểm tra số hàng hóa đó một lần nữa thì số hàng hóa đó vẫn như trên, vẫn y nguyên như trên và khi bố ký vào biên bản thì bố ghi rõ số lượng hàng hóa của những lần kiểm tra. Và yêu cầu không được sử dụng những hình ảnh vì họ lấy những đồ đạc của bố ra, họ chụp ảnh và quay phim những đồ đạc mà nhà gửi lên, để họ sử dụng vào mục đích mà người ta nói rằng bố không tuyệt thực, không ăn phần cơm riêng của trại mà ăn những thức ăn đó. Toàn bộ những lần đó có 3 lần kiểm tra tất cả. Số lượng thực phẩm kiểm tra cả 3 lần là như nhau. Và vấn để ở chỗ là bố ghi ý kiến trước khi bố ký. Đấy, bố phải cẩn trọng tất cả những cái đấy.
Dũng: Bố ơi bố, không cần bố ký một cái gì hết, họ đã làm khống một cái giấy khám sức khỏe cho bố, chữ ký không phải của bố.
Bố: Cái giấy khám sức khỏe, con phải chú ý đến cái này, những ngày đó bố rất yếu, thành ra cái giấy khám sức khỏe chỉ là một vấn đề, bố yêu cầu họ cân nhưng họ không cân xem bố cân nặng bao nhiêu. Con hiểu không? Còn nếu họ sử dụng hình ảnh thì họ không thể sử dụng hình ảnh được. Còn vấn đề thế này, vào ngày 27.07, khi lên làm việc với bố thì ông Nguyễn Cảnh Nga ấy, ông đấy tập trung hỏi sự khác biệt của buồng giam giam riêng bố và các buồng giam khác là như thế nào, nhưng ông đấy không hỏi về chế độ giam giữ của bố. Vấn đề thứ hai là, tại sao các tù nhân ở đây nhận cơm tập thể hằng ngày theo tiêu chuẩn của cả đội, cả đội nhận cơm, tự chia nhau ăn và ăn ở ngoài sân. Nhưng tại sao hằng ngày cán bộ phải mang cơm cho bố phần cơm ở trong cái cà mên, mang đến vào phòng giam của bố nếu không bị giam riêng thì tại sao lại như vậy? Và bố luôn luôn không bị kỷ luật thì tại sao mẹ con và con lên thăm lại không cho gặp? Xu hướng của họ như vậy, mà họ nói với bố là, chỉ chuyển phòng giam thôi chứ không phải giam riêng.
Dũng: Họ quay lén bố và nói là ông Hải có cầm cái cà mên ấy và họ nói là ông Hải có ăn cái đồ ấy. Và bây giờ con chuẩn bị đi chất vấn với an ninh tivi trên cái đài ấy đây.
Bố: Đó tất cả những cái đó, bố đã ghi ý kiến của bố ở trong cái bản tường trình. Tại vì cái biên bản của Viện kiểm sát khi làm việc với bố thì chủ yếu họ nói đến sự khác biệt của buồng giam giam bố với buồng giam kia là như thế nào, không hỏi chế độ giam giữ, chủ yếu là họ hỏi theo cái cách tạo ra một cái biên bản, có xu hướng, để cho bố có thể nhận tội được. Nhưng cái chế độ giam giữ, những thứ bố cần thì họ không hỏi, cho nên bố ghi vào dưới cái biên bản đó là chiều nay sẽ làm việc với Viện kiểm sát và nộp bản tường trình cho Viện kiểm sát. Trong bản tường trình đó, bố ghi hết tất cả.
Tiếp tục ngày 23.07, họ vẫn tiếp tục vào lập biên bản bố vi phạm nhằm hợp thức hóa cái quyết định ra trước, vì quyết định ra nhưng không có biên bản vi phạm, cho nên ngày 23.07, họ tiếp tục lập một cái biên bản vi phạm. Cái biên bản ở đây thì lại do hai thằng gián điệp Trung Quốc ở chung buồng với bố. Họ lợi dụng hai cái thằng này tạo cho nó viết đơn khiếu nại tố cáo và lấy cái đơn đó đề nghị lập quyết định cho bố, mà không cần bất kỳ bằng chứng gì. Tên anh ta là Trần Văn Tín, người Lạng Sơn, bị tù chung thân về tội gián điệp. Chính tên Tín và một tên nữa là tên Thuận, người Lạng Sơn, làm giám điệp cho Trung Quốc, làm đơn tố cáo bố với cán bộ ở đây. Hai tên này đã từng tố cáo bác Nghĩa. Bố khẳng định hai tên này đã làm đơn tố cáo bố, bố đã hỏi tất cả các anh em tù nhân chính trị ở đây thì không có ai tố cáo bố hết.
Những ngày vừa qua, bố rất yếu mên anh Rôn, người Tây Nguyên đã dìu bố đi và anh ấy đã ý kiến và ký vào tất cả các biên bản của bố làm việc. Cho nên tất cả các biên bản này kia mà ra là phải có ý kiến của anh Rôn.
Vào ngày 01.08, họ vào làm lại tất cả biên bản đưa cơm đến buồng giam của bố, làm lại tất cả luôn, để dấu những chứng cứ gian kia đi. Vì thế vấn đề này cần làm rõ trên công luận quốc tế đặc biệt là vấn đề bố không thể đưa thông tin ra ngoài được.
Hôm bố gặp ông Nguyễn Cảnh Nga, trong hồ sơ có đơn khiếu nại của bố và đơn khiếu nại viết vào ngày 24, thế thì nội dung của lá đơn đó như thế nào mà viện kiểm sát không xuống làm việc?
Dũng: Ông Nga nói với gia đình mình là ông đã gặp bố cách đây 20 ngày, trước ngày con gặp bố xong.
Bố: Ông ấy nói với bố là, tôi vào đấy thấy ông nằm gác chân lên đọc báo. Bố mới hỏi là tại sao cán bộ lại không giải quyết vấn đề tuyệt thực của tôi, ông nói là, lúc đó tôi không biết anh tuyệt thực và tôi không biết khiếu nại của anh. Thế thì vấn đề là cái đơn khiếu nại đã nằm trong cái đơn của Viện kiểm sát thì đề nghị của nó như thế nào phải làm rõ, tại sao trại giam lại ngăn cản không đưa đơn khiếu nại lên Viện kiểm sát hay Viện kiểm sát có đơn mà không xuống giải quyết.

Hành trình sắp tới
Dũng: Bố cứ yên tâm, bố cứ giữ gìn sức khỏe và ăn uống lại bình thường vì gia đình đã đi đến Tổng cục 8 và gia đình làm cho ra chuyện ở Tổng cục 8 và họ đã trả lời, cả ông Trương Tấn Sang đã yêu cầu họ trả lời cho gia đình mình và con sẽ nói lại cho bố biết.
Bố: Đó bây giờ, vấn đề ở đây là cho họ biết là tất cả các đơn khiếu nại của bác Tin và bác Ngàn đã được gửi đi đến Viện kiểm sát, gửi trước cả bố nhưng đều bị ém nhẹm. Ngay cái hôm làm việc với ông Lê Đức Địa Phương và yêu cầu ông Lê Đức Địa Phương trả lời đơn khiếu nại của bác đến Viện kiểm sát thì tại sao không thấy trả lời. Tất cả các đơn này đã được gửi đi nhưng không được giải quyết hoặc là không được gửi đi. Phải làm rõ cho công luận biết là họ đã bưng bít tất cả các thông tin khi họ đàn áp bố hay làm cái gì đó với bố thì bố không thể thông tin ra ngoài được và tất cả các đơn khiếu nại của bố bị ngăn chặn.
Dũng: Tất cả mọi người và mẹ đang đứng ở ngoài kia. Mọi người rất quan tâm đến vấn đề này và cả ông Obama đã lên tiếng cho bố, Hội đồng Nhân quyền LHQ, Ủy ban Nhân quyền LHQ gồm 7 nước, họ đã họp lại và đã gặp con và mẹ rồi. Con và mẹ sẽ lên gặp bố một tháng một lần. Gia đình sẽ cố gắng thu xếp được mọi thứ để lên gặp bố.
Bố: Đặc biệt là quan tâm đến việc những tiếng nói ở đây không được đưa ra ngoài, không chỉ bố bắt giam mà họ còn đối xử bất công và không cho bố tiếp cận với công lý và pháp luật, do đó các cơ quan chức năng phải làm rõ việc này.
Dũng: Bố bắt đầu ăn lại từ khi nào?
Bố: Vào ngày 27.07, bố gặp lại viện kiểm sát. Cho bố gửi lời hỏi thăm tất cả các bạn bè và các tổ chức cá nhân trên khắp thế giới đã quan tâm đến vấn đề của bố.
Dũng: Hàng tháng con sẽ lên thăm bố, nếu con không gặp được bố thì con biết bố đã có vấn đề.
Bố: Đúng rồi, hàng tháng mà bố không gọi điện thoại về nhà thì lúc đó bố đang gặp chuyện.
Dũng: Hàng tháng con sẽ lên gặp bố.
Bố: Bố nhớ rồi, con à.
PV. VRNs
ghi lại từ băng ghi âm


Copy từ: Truyền Thông Chúa Cứu Thế

Chủ Nhật, 4 tháng 8, 2013

Điếu Cày ngưng tuyệt thực, báo chí Nhà nước bị tố cáo ngụy tạo thông tin

Điếu Cày blogger Nguyễn Văn Hải (DR)
Điếu Cày blogger Nguyễn Văn Hải (DR)

Thanh Phương
Hôm qua, 02/08/2013, gia đình blogger Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải) thông báo là ông đã ngưng tuyệt thực kể từ ngày 27/07 sau khi đại diện Viện Kiểm sát Nghệ An đến trại giam để nhận và hứa giải quyết đơn tố cáo theo yêu cầu của ông. Con trai của Điếu Cày là anh Nguyễn Trí Dũng đã được vào trại giam số 6 (Thanh Chương, Nghệ An) để thăm bố.

Như vậy, tính từ ngày bắt đầu 22/06/2013 cho đến ngày kết thúc  27/07/2013, blogger Điếu Cày đã tuyệt thực tổng cộng được 35 ngày.
Trong khi đó, hôm nay, báo chí chính thức của Việt Nam tiếp tục bác bỏ thông tin về vụ tuyệt thực của blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải. Theo tờ Tiền Phong, hôm qua, 02/08, Cơ quan An ninh Điều tra Bộ Công an khẳng định « không có chuyện phạm nhân Nguyễn Văn Hải tuyệt thực trong trại giam, sức khỏe của phạm nhân này vẫn ổn định. » Tờ báo này còn cho biết, tại phiếu khám sức khỏe định kỳ cho phạm nhân Hải ngày 26/7, bác sỹ trại giam kết luận ông Hải “đủ sức khỏe để chấp hành án” và ông này đã ký nhận vào phiếu khám.
Trả lời phỏng vấn RFI hôm nay, bà Dương Thị Tân, vợ cũ của blogger Điếu Cày trước hết bày tỏ tâm trạng của bà sau khi ông ngừng tuyệt thực và mạng sống được bảo toàn, đồng thời tố cáo báo chí Nhà nước ngụy tạo những thông tin hình ảnh nhằm bác bỏ những thông tin về vụ tuyệt thực của blogger Điếu Cày.


Copy từ: RFI

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

TIN VUI TỪ TRẠI 6: ANH NGUYỄN VĂN HẢI (ĐIẾU CÀY) ĐÃ NGƯNG TUYỆT THỰC

Sáng nay, vợ các tù nhân Nguyễn Kim Nhàn, Nguyễn Xuân Ngãi và vợ con ông Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) đã vào Trại 6 - Bộ Công An, thuộc xã Hạnh Lâm, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An để thăm người thân hiện đang bị tù tại đây.

Vào chiều nay, vợ ông Nguyễn Kim Nhàn, vợ ông Nguyễn Xuân Ngãi đều được gặp chồng. Riêng anh Nguyễn Trí Dũng cũng đã gặp cha là Nguyễn Văn Hải trong vài phút ngắn ngủi (bà Dương Thị Tân không được thăm gặp ông Điếu Cày).

Ông Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) cho con trai biết: Ngày 27.7.2013 Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh Nghệ An đã đã cử ông Nga vào trại gặp ông, tiếp nhận và giải quyết các đơn tố cáo và khiếu nại, đồng thời cũng đề nghị ông ngưng tuyệt thực, ăn uống trở lại (sau 35 ngày tuyệt thực). Ông Hải thấy các đòi hỏi yêu cầu chính đáng của mình đã được bước đầu tiếp nhận giải quyết nên đã ngưng tuyệt thực, bắt đầu từ ngày 27 tháng 7 năm 2013. 
Việc tuyệt thực để đấu tranh của ông Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) đã thành công và qua con trai mình, ông gửi lời cảm ơn đến tất cả mọi người.

__________________________ 21h00, tin trên RFA Việt ngữ:  Blogger Điếu Cày ngưng tuyệt thực
Blogger Điếu Cày đã ngưng tuyệt thực vào ngày 27 tháng 7 sau khi cán bộ viện Kiểm sát Nhân dân Nghệ An đến gặp mặt và giải quyết đơn khiếu nại biệt giam của ông gửi cho Viện Kiểm sát trước đây.
Anh Nguyễn Trí Dũng, con trai của blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải nói với chúng tôi vào lúc 8 giờ sáng thứ sáu, giờ Washington như sau:
"Tôi cùng mẹ đã đến trại giam số 6 lúc 3 giờ chiều. Trại bắt làm giấy cam kết, tôi không làm, đến 5 giờ mới cho gặp mặt. Bố tôi bước ra bất ngờ, ông cho biết đã có người xuống giải quyết đơn khiếu nại, người đó đề nghị ông ăn trở lại. Người giữ đơn khiếu nại chính là ông Nha,  trưởng phòng.... của viện Kiểm sát nhân dân Nghệ An, hôm 27 tháng 7 đã xuống giải quyết lá đơn gửi trước đó rất lâu,  từ 24 tháng 6. (Bố tôi nói)... Mục đích chính đã đạt được, để cho mọi người biết hiện trạng giam giữ tù nhân lương tâm, thứ hai là để cơ quan chức năng khẳng định đã nhận được những đơn của tập thể đội A, trại giam số 6.... Nghệ An đã ký. Đã đạt được mục đích chính nên cùng ngày 27 bố tôi đã ăn trở lại." 
Anh Nguyễn Trí Dũng cũng cho biết sau khi anh rời khỏi trại giam thì liên tục nhận được nhiều cuộc điện thoại của cùng một người hăm dọa sự an nguy của bố anh trong nhà giam mà anh đã thu lại trong máy của mình:
"Cha mày coi chừng bị giết trong tù đó..."
Anh Dũng cũng xác nhận số điện thoại sách nhiểu này: 01224857352.

Nguồn: RFA Việt ngữ


Copy từ: TS Nguyễn Xuân Diện

Lấy mạng người làm trò diễn.

Ai diễn trò.
Báo công an, truyền hình công an đưa bài và clip về sự tuyệt thực của tù nhân Nguyễn Văn Hải. Cùng với việc đưa tin, truyền thông CAND quy kết Nguyễn Văn Hải là diễn trò nhằm mục đich gây ảnh hưởng đến chuyên đí ngoại giao của lãnh đạo Việt Nam.

 Không khảo mà xưng, chẳng phải vô cớ mà truyền thông CAND dựng chuyện như vậy, từ bụng ta suy ra bụng người. Nếu không phải chính mình có ý đồ đó thì sao dám buộc cho thiên hạ. Nguyễn Văn Hải nằm tuyệt thực trong nhà tù trước khi chủ tịch Trương Tấn Sang đi sang Mỹ cả tháng. Làm sao tù nhân Nguyễn Văn Hải bị giam trong nhà tù khỉ ho, cò gáy sát biên giới Lào lại có được thông tin ông Sang đi Mỹ để mà tuyệt thực. Và nếu không có sự bất ngờ của bạn tù Nguyễn Văn Nghĩa thì làm sao dư luận biết tiếng để tác động đến chuyến đi.

Cho nên nhìn khách quan mà nói, ở vị thế của Nguyễn Văn Hải nếu chơi bài tuyệt thực để gây sức ép lên lãnh đạo là một việc suy diễn. Nằm trong thân thế của tù nhân, bị cô lập, không chủ động, không có truyền thông, thông tin bưng bít, gia đình xa cách cả hàng ngàn cây số, bị tù giam nơi xa nhà, trại tù tuyệt đại đa số là thường phạm hình sự.... nói tóm lại thì nhân hòa, thời thế, địa lợi, phương tiện, khí hậu....Nguyễn Văn Hải đều không có, làm sao mà dám tính đến nước cờ động đến bang giao quốc tế.?

Như chúng ta đã biết, từ những cuộc biểu tình chống TQ ở khu vực lãnh sự quán TQ tại TpHCM đến nhà văn hóa TP, rồi đến rước đuốc Olympic Bắc Kinh, tinh thần chống bành trướng TQ của Nguyễn Văn Hải đều quyết liệt đến cùng. Hành vi bắt Nguyễn Văn Hải vào thời điểm đó tuy không khẳng định là để vừa long Bắc Kinh. Nhưng vẫn phải công nhận Bắc Kinh vui lòng, vì một phần tử cứng đầu làm ảnh hưởng đến quan hệ hai nước đã bị xử lý.

Nếu nói đến tội '' dinh dáng trực tiếp đến NNCHXHVN ''  thì có hàng hà vô số người còn viết bài nặng nề hơn Nguyễn Văn Hải nhiều ví dụ như Nguyễn Đan Quế, Nguyễn Thanh Giang, Đỗ Nam Hải....nhưng trong số họ thì lại chẳng ai bằng Nguyễn Văn Hải ở khoản chống Tàu, nhất là bằng những hành động cụ thể trên đường phố.

Truyền thông của  CAND im bặt trước khi ông sang đi Mỹ, và bùng phát đưa tin hạ nhục Nguyễn |Văn Hải và tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ ( ông Vũ phản đối quan hệ với Tàu và đòi hỏi quan hệ chiến lược với Mỹ để giữ biển Đông ) khi ông Nguyễn Chí Vịnh sang Tàu. Ông Vinhh trở về với bài báo của Tân Hoa Xã cho biết, ông Vịnh đã thay mặt , đáp ứng nguyện vọng của toàn dân để quan hệ hợp tác với Tàu. còn mạnh mẽ và  bền vững hơn nữa trong tương lai.

Tất nhiên để  nhân dân mạnh mẽ hợp tác '' bền vững '' với Tàu, thì loại nhân dân như Nguyễn Văn Hải chống Tàu, Cù Huy Hà Vũ không những đã chống Tàu lại còn đòi hợp tác với Mỹ....những loại ấy phải xử lý thích đáng. Làm'' trong sạch " tinfh thần chống Tàu của nhân dân Việt Nam triệt để thì quan hệ mới '' bền vững '' với Tàu được.

Vậy thì ở sự việc Điếu Cày ai là người thủ lợi trong quan hệ ngoại giao quốc tế, kẻ có truyền thông đầy đủ phương tiện, có nhân lực, tiền bạc, thế chủ động trong tay hay người đang bị giam cầm hoàn toàn bất lợi. Nhìn các quan hệ đối ngoại của Vn diễn ra, bài báo của Tân Hoa Xã sau chuyến đi ông Vịnh là rút ra được kết luận khách quan. Thực tế rành rành ra đó chính là câu trả lời.

 Giả thành thật, thật thành giả.

 Trong bài báo của phóng viên báo CAND Vũ Đại Phong có tấm hình Nguyễn Văn Hải đang nhận cà mèn thực ăn từ tay cán bộ trại. Ảnh này sau đó được minh họa bằng clip để chứng minh tấm ảnh là có thật. Tại sao truyền thông CAND  phải chứng minh, bởi dư luận hồ nghi tấm ảnh là giả. Vậy tung clip ra để khẳng định ảnh thật lấy từ đó, cho dư luận bẽ bàng. Mục đích chính là vậy.

Tấm ánh thật sự vẫn là ảnh giả, nó  chỉ thật khi cắt ra từ clip, nhưng sau đó được cố tình xóa nhòa bàn tay một cách lộ liễu, dùng phần mềm để thay đổi ngày tháng.  Nhằm mục đích thâm hiểm là bẫy dư luận phát hiện ra giả, khi dư luận lên án. Lúc đó mới đưa clip ra để chứng minh ảnh là thật. Để chiến thắng dư luận bằng một trò tiểu xảo. Và ung dung hí hửng nghĩ mình mưu cao đã chơi thiên hạ được một vố.

Nhưng trò gian manh ấy bỗng lại thành dở hơn, khi nó bộc lộ  cho dư luận thấy sự tàn nhẫn trên tính mạng con người, nó cho thói háo thắng ganh đua bất chấp thủ đoạn, một tích cách hèn hạ  rất cố hữu của truyền thông nhà nước.

 Người có hiểu biết và nhận thức phải rùng mình ghê tởm khi thấy những người làm truyền thông nhà nước không từ thủ đoạn nào để dành phần thắng với nhân dân. Kể cả biến cái thật thành giả.

Người ta bảo loanh quanh hay tối, nói dối hay cùng là vậy.

Chắc chắn với tính cách không chừa thủ đoạn nào, những người làm truyền thông bất lương của lực lượng CAND còn biết những cái thật thành giả, biến cái giả thành thật để lòe bịp và đánh bẫy dư luận.



Hôm nay dư luận dấy lên cho rằng tờ giấy này bị thay đổi năm, rõ ràng trên giấy in năm 2012, nhưng có nét ngoặc ở dưới chữa số 2 cuối cùng thành số 3 biến thành là năm 2013. Nét chữ chữa ai cũng thấy rõ.

Nhưng năm 2012 thì trại giam Nguyễn Văn Hải là z30a chứ không phải trại 6 như trong tờ giấy.

Thế nên những người xem xét thông tin từ phía truyền thông đưa ra, cần phải cẩn thận, không nên vội vàng mắc bẫy chúng. Thậm chí chúng đôi khi sử dụng những con chim mồi, la làng phát hiện đồ giả , chúng ta lao theo lên án. Để rồi mắc bẫy tinh vi cũng chúng.

Những bloge tự do, những nhà báo tự do, xin hãy tỉnh táo chủ động kiếm tìm nguồn tin riêng của mình. Đừng trông chờ vào những hình ảnh, clip, giấy tờ mà truyền thông nhà nước đưa ra. Cuộc chiến đấu truyền thông này không phải chỉ ngày một ngày hai. Đừng thụ động trong việc tìm kiếm thông tin.


Copy từ: Người Buôn Gió

Video Clip Điếu Cày trong trại giam nói lên điều gì?



Một tù nhân trong trại giam của nhà nước, được tin là đang tuyệt thực. Gia đình hoảng hốt, đôn đáo tìm kiếm hỏi han thông tin khắp nơi, xã hội quan tâm, bạn bè tìm hiểu, thế giới lo ngại…

Lẽ ra, đơn giản nhất để giải quyết vấn đề là nhà tù cho phép gặp gỡ gia đình, nói rõ tình trạng, hoặc quay video có sự chứng kiến của người nhà thật khách quan để cả xã hội yên tâm. Đặc biệt là “thế lực thù địch” không thể “xuyên tạc hoặc lợi dụng” – theo cách nói của Đảng và nhà nước ta nói về nhân dân.

Thế nhưng, nhà nước đã không làm vậy, họ không việc gì phải quan tâm chuyện một người tù, tính mạng một con người và kéo theo nhiều con người khác quan tâm chẳng là gì đối với họ, các công bộc của dân. Từ trại giam đến Viện Kiểm sát, tất cả đều đùn đẩy, trốn người dân như chuột ngày. Lạ là người dân quan tâm đến tính mạng thân nhân mình, luôn bị từ chối cung cấp thông tin hoặc tạo điều kiện cho họ. Thậm chí khi người dân không còn cách nào khác, đã tính bài tự thiêu, công bộc của dân vẫn bình chân như vại.

Khi người dân đến cơ quan công an, để hỏi về tính mạng của người thân, của bố mình, họ được công an trả lời: “Chị là vợ cũ, nên không phải là người thân” – nghĩa là sự quan tâm không được chấp nhận.

Thế mới hiểu vì sao, đất nước này tràn ngập sự vô cảm và man rợ, thiếu tính đồng loại và tình người. Ngay ở cơ quan Công an, nơi mà các chiến sĩ công an được ca ngợi là “thức cho dân ngủ ngon, gác cho dân vui chơi” hoặc là “tận hiếu với dân”, hoặc “đối với nhân dân phải kính trọng,lễ phép”. 

Tất  cả những điều đó chỉ là khẩu hiệu, chỉ là trò đùa, chỉ là mỵ dân. 

Thế rồi, khi cả thế giới lên tiếng, báo Công an Nhân dân có bài viết về Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải với những lời lẽ rất… đạo đức và hoành tráng. Nào là khuyên răn, nào là kết án những người dân quan tâm. Thế nhưng, khi gia đình và người dân đến tận Tòa soạn hỏi về vụ này, thì từ lãnh đạo đến nhân viên trốn như chuột ngày. Mặt khác, họ cho hàng loạt công an bao vây, ngăn chặn…
Rồi sau đó, bỗng xuất hiện trên mạng một đoạn Video về Nguyễn Văn Hải – Điếu Cày ở trong trại giam.

Điều lạ ở chỗ: Đoạn video này đưa lên mạng khi mọi người đều quan tâm đến tình trạng Điếu Cày  - Nguyễn Văn Hải trong trại giam. Và đoạn video này, nhằm chứng minh Nguyễn Văn Hải đang bình thường “đủ sức khỏe để cải tạo” như đoạn video này đưa ra. 

Thế nhưng, xuất xứ đoạn video này từ đâu? Ít nhất là cũng từ một chương trình thời sự nào đó hoặc chương trình của Công an? Hẳn nhiên là vậy, chẳng ai có tài thánh nào vào tận trại giam quay phim Nguyễn Văn Hải với Công an như ở đoạn video này. Ở đây, xuất xứ đoạn video đã không được đưa ra rõ ràng. Phải chăng, họ  đã rút ra bài học đau đớn từ vụ video Cù Huy Hà Vũ tuyệt thực bị vạch mặt nên không dám đưa ra nguồn gốc? Có thể lắm, bởi vụ Cù Huy Hà Vũ tuyệt thực, trò tháu cáy, ma mãnh đã bị vạch mặt chứ không chỉ là “lật tẩy” như họ muốn.

Ngay khi đoạn video đưa lên, xem qua vài lượt, chúng tôi thấy những điều hết sức vô lý như sau:

Điều đặc biệt, chúng tôi phát hiện ra là ngay trong mấy giây quay cảnh khám bệnh, Nguyễn Văn Hải nằm trên giường để khám bệnh và người ngồi ký tên vào tờ giấy để ở bàn (trước hai người mặc áo trắng và một người mặc áo công an) là hai người hoàn toàn khác.

Chứng minh ở mấy điểm sơ bộ như sau:



 
Người được coi là Nguyễn Văn Hải đi đến giường bệnh và nằm xuống khám, là người này. Chúng ta xem kỹ ống tay áo ở tay trái Điếu Cày - Khoang ngoài cùng là khoang sọc màu sẫm.
 


Người được coi là Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải đang ngồi ký vào giấy khám sức khỏe là người này. Ống tay áo trái có sọc ngoài cùng là khoang sọc trắng.

-        Hai người này, khác nhau ở ống tay áo bên trái. Người khám bệnh, ống tay áo bắt đầu ở cổ tay là khoang màu sẫm. Còn người ngồi ký giấy có ống tay áo bắt đầu ở cổ tay trái là khoang màu trắng.

Lẽ nào, cũng là Nguyễn Văn Hải khám bệnh ở một chỗ, trong một khoảng thời gian rất ngắn, mà đã thay áo khác? Rõ ràng, khi đưa Nguyễn Văn Hải đến khám bệnh, chỉ một tù nhân đưa ông Hải đến mà không mang theo quần áo.
-        Điều thứ hai, người nằm khám bệnh, Nguyễn Văn Hải có đầu tóc đen và gọn gàng hơn người ngồi ký văn bản. Kể cả hình ảnh đầu tóc này cũng khác hình ảnh Nguyễn Văn Hải sau đó khi lấy nước, là mái tóc đen và gọn gàng hơn.


-        Nếu nhìn kỹ sọc dọc trên vai áo, người ta dễ dàng nhìn thấy hình ảnh khác nhau ở hai đôi vai đó.
-        Hỏi Nguyễn Trí Dũng, con trai của Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải, cháu cho biết: “Hình ảnh nằm khám bệnh đúng là bố cháu. Nhưng, quay vào lúc nào thì không có bất cứ điều gì để kiểm chứng. Đặc biệt là chữ ký không phải là của bố cháu”.
-        Đây là đoạn video câm, những lời trong video, vẫn là  những lời thuyết minh của phát thanh viên. Vì sao vậy? Lẽ nào một tù nhân trong tay họ, mà họ không dám quay phim? Ở ngoài, công an còn gí mặt từng người quay phim có ngại gì đâu mà trong tù lại phải quay lén?
-        Những lời phát thanh, nói rằng trên mạng xã hội đã đưa tin ông Hải “nhịn ăn nhịn uống hơn 1 tháng”(?)
 Xem video tại đây: http://www.youtube.com/watch?v=EN4u9yoDlhM&feature=youtu.be

Chưa thể kết luận điều gì ở đây, bởi chúng ta không là người quay các video clip này. Song có quyền đặt những câu hỏi ở đây như sau:
- Đoạn video được đưa ra nhằm chứng minh những ngày này, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải đang bình thường trong trại. Những hình ảnh quay Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải được giới thiệu là quay từ 26 đến 28/7/2013 tại Trại Giam số 6. Thế nhưng, lẽ nào người quay phim với nghiệp vụ Công an, mà không hề biết gắn bất cứ một dấu hiệu nào đó về thời gian khi quay hình ảnh Điếu Cày, dù chỉ là một tờ lịch hoặc lời nói? Không thể không nghi ngờ đoạn video này được quay vào một thời gian hoàn toàn khác những ngày Điếu Cày – Nguyễn Văn Hải tuyệt thực. 

- Tất cả những hình ảnh về giấy giao nhận quà tiếp tế, giấy chứng nhận khám sức khỏe… đều độc lập với hình ảnh quay Nguyễn Văn Hải – Điếu Cày, dù là khi khám bệnh hoặc khi lấy nước.

Tờ báo Công an Nhân dân khuyên Nguyễn Văn Hải hãy “công khai ăn lại” – nghĩa là xác nhận Nguyễn Văn Hải đã công khai không ăn. Vậy thì rõ ràng, với quyền lực trong tay, thiết bị, công nghệ hiện đại, Công an không thể không quay được hình ảnh Nguyễn Văn Hải – Điếu Cày đang ăn bất cứ cái gì đó, kèm thời gian cụ thể, dù là ăn vụng. Tại sao chỉ quay cảnh khám bệnh và lấy nước mà không rõ thời điểm nào. Đặc biệt, như chúng tôi đã phân tích ở trên, tại sao phải dựng người khám bệnh và người ký giấy là hai người khác nhau?
Rõ ràng, với số lượng thức ăn gửi vào cụ thể, công an hoàn toàn có thể kiểm đếm số lượng để xác định Nguyễn Văn Hải đã ăn bao nhiêu và Nguyễn Văn Hải phải xác minh vào đó? Điều này chắc không khó lắm, nếu ông Hải vẫn ăn đồ tiếp tế.

Tại sao, những điều đơn giản đó mà hệ thống truyền hình, phát thanh, báo chí của ngành Công an, tinh nhuệ, tài giỏi vẫn không làm được?

Ở đây, vẫn biết rằng câu hỏi sẽ không có câu trả lời.
Nhưng, trong điều kiện hoàn toàn không có thông tin, việc phải đặt ra các câu hỏi này, đã là câu trả lời rất cụ thể: Ai đã lật mặt ai.  
Hà Nội, Ngày 2/8/2013  

·       J.B Nguyễn Hữu Vinh


Copy từ: J.B Nguyễn Hữu Vinh (RFA' blog)

Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013

ĐÔI LỜI VỀ MỘT BÀI VIẾT CÙNG MỘT BỨC ẢNH


Dẫu biết rằng cái tên Vũ Đaị Phong chỉ là một cái tên giả- ảo . Vì bản chất muôn đời của bọn người  độc tài là đểu giả- tàn ác nhưng vô cùng hèn hạ khi phải đối diện với sự thật
Nhưng dẫu thế thì tôi vẫn viết . Vì tôi không thể im lặng trước sự đê tiện . Khốn nạn và tráo trở bỉ ổi của cái thể chế này
Tôi là một tù nhân lương tâm,  từng sống trong nhà tù của người cộng sản. Chẳng quá lâu và nói thẳng rằng không bao giờ thời gian có thể xóa nhòa đi những ký ức kinh tởm về sự đối xử của họ. Của một guồng máy tàn độc và ác nhân,  mà những người theo nó dù muốn sống làm người lương thiện cũng khó lòng làm nổi. Tôi không thể im lặng nhiều hơn nữa,  khi mấy ngày nay sự kiện anh Nguyễn Văn Hải đang tuyệt thực trên một tháng trong lao tù và  vợ con anh không thể gặp mặt,  hay nhận được bất cứ thông tin gì từ những kẻ được cho là "Có trách nhiệm" trước tính mạng một con người
Không những thế,  nhà cầm quyền còn bày ra trò mèo đê tiện bằng những bài viết vu khống và bằng chứng , hình ảnh ngụy tạo để hòng che đậy tội ác giết người của họ. Bản thân tôi đã từng trải qua tất cả những trò nhơ nhớp , hạ tiện này nên hơn ai hết tôi như nhìn thấy mọi diễn biến đang đến với anh Điếu Cày và tất cả những trò mọi rợ đê tiện mà họ đang dùng với anh , hay cả những mánh gian xảo hòng che mắt những người bên ngoài 
Chẳng cần phải vạch vòi hay phân tích gì hơn thì những người từng sống trong nhà tù chế độ này như tôi cũng có thể biết rất rõ những thủ đoạn nhơ bẩn - giả trá của nhà cầm quyền đối với những tù nhân bất đồng chính kiến như Anh Điếu Cày 
Tôi! Người trải qua 5 tháng sống trong hang sói và trở về với một thân hình tàn tạ cùng những vết thương đang còn rỉ máu trên người . Vậy mà báo đài của họ vẫn có thể xưng xưng tuyên bố rằng " Bùi Thị Minh Hằng được "khoan hồng" 
Thật không biết dùng bất cứ một lời gì,  dù thậm  tệ đến đâu để nói về những hành xử đốn mạt - vô nhân cho tới những thái độ trâng tráo trong việc phát ngôn , tuyên truyền 
Tôi cho rằng họ đã hoàn toàn rất xa cách với con người vì bản chất họ đã quá mọi rợ và cầm thú 
Không nói ra thì ai cũng biết . Trong môi trường tù tội , thân phận những người tù như cá nằm trên thớt. Họ muốn đầy đọa , muốn o ép , muốn dựng lên trò gì đều một tay họ mà ra
Họ nói ngang , nói dọc. Nói xuôi , nói ngược gì cũng do họ. Rất nhiều lần tôi đã thốt lên " Các vị có thể tráo trở với tôi, nhưng tôi tin rằng các vị sẽ nhục nhã trước mấy chục người tù khác vì  họ cũng chứng kiến tất thảy những việc làm của các vị"
Ngày tôi tuyệt thực trong trại. Họ cũng giở đủ trò để phủi trách nhiệm 
Mỗi ngày họ đều bắt tôi phải ký vào biên bản do họ lập ra. Nhưng lúc đó tôi cũng đã hiểu luật pháp nên trong mỗi biên bản tôi đều ghi rõ :
Tôi Bùi Thị Minh Hằng là nạn nhân bị bắt cóc tại Saì Gòn ngày 27-11-2011 và đưa vào cơ sở này. Tôi tuyệt thực để phản đối việc bắt giam tôi trái pháp luật và phản đối việc kỳ thị đối xử với tôi "
Họ lại xoay sang nói tôi rằng : Nếu tôi vẫn nhận phần ăn của cơ sở nhưng không ăn thì  là chuyện khác. Còn tôi từ chối không nhận khẩu phần ăn thì có nghĩa tôi chống đối cơ sở và vi phạm nội quy . Như vậy họ sẽ Kỷ luật tôi....Cứ mãi loanh quanh về chuyện này và rồi tôi lựa chọn tình huống : Tôi sẽ nhận xuất ăn do trại cấp nhưng không ăn để phản đối những kẻ ra quyết định bắt tôi. Và tôi cũng ghi rõ trong biên bản như vậy 
Mỗi lần như thế họ đều bắt tôi cầm cơm trên tay để họ chụp ảnh . Sau này một thời gian tôi suy nghĩ . Nhận hay không nhận thì tôi cũng không ăn . Kỷ luật hay không kỷ luật thì tôi cũng cương quyết  đấu tranh tới cùng  với họ vì thế nên tôi đã quyết định lại TỪ CHỐI không nhận xuất ăn - Không nhận bất cứ một chế độ hay tiêu chuẩn gì của trại cả 
Dù vậy,  họ vẫn ngày ngày 2 lần chụp ảnh tôi bên cạnh bàn chia cơm và cho 2 tù nhân cùng ở ra ký làm chứng ...Rồi tên Tú đao phủ cũng đi rêu rao trong trại và nói với con tôi khi cháu vào thăm rằng " Mẹ mày tuyệt thực nhưng uống sữa và ăn bánh chưng "
Có lẽ những ai chưa qua nhà tù cộng sản thì khó lòng hiểu được những tàn tệ khốc liệt của nó , nhất là đối với tù nhân chính trị và những người bất đồng chính kiến như chúng tôi . Bức hình chúng cắt ghép không đúng thời điểm hay kể cả là chúng chụp trong những ngày anh Hải nhịn ăn thì chẳng nói lên điều gì . Vì chuyện anh Nguyễn Văn Hải tuyệt thực hay không chỉ có khi chúng ta nhìn thấy anh,  hay nghe chính anh nói 
Cũng như tôi. Chỉ khi mọi  người nhìn thấy chúng trả tôi về thì mới có thể thốt lên rằng KHOAN HỒNG KIỂU KHỐN NẠN 
Rõ ràng nhà cầm quyền hiện nay họ đã quá dã man và khốn nạn với ngay chính đồng bào của mình. Đến ngay như những con người mang tiếng  đang còn  tự do bên ngoài mà họ còn bị khủng bố- đàn áp đánh đập thẳng tay mỗi khi đi tố cáo - khiếu kiện
Họ còn bị chính quyền câu kết hay thậm chí chỉ đạo xã hội đen hành xử côn đồ như tạt acid vào chị Đỗ Thị Thiểm là người dân Trịnh Nguyễn - Bắc Ninh. Đánh  đập gây thương tích như biết bao nhiêu dân oan bị hành hung và kể cả những vụ việc như đổ chất thải , dơ bẩn vào nhà những người tranh đấu - Gây tai nạn cho họ ngoài đường ...vv và ...vv 
Phải nói thẳng ra rằng tội ác của nhà cầm quyền đối với dân chúng càng ngày càng chồng chất ai oán
Những trò hạ tiện như dùng báo đài độc tài để bôi nhọ , tuyên truyền sai sự thật cho đến nay chẳng lừa được mấy ai , huống chi là mấy cái tiểu xảo ghép hình trẻ ranh này ....
Nếu thật sự nhà cầm quyền này cần chứng minh với Quốc Tế , với dư luận thì hãy lập tức để chính tù nhân Nguyễn Văn Hải lên tiếng trên truyền hình. 
Hãy để cho gia đình , người thân của anh Hải được gặp gỡ tận mắt. Và trên hết hãy cho phái đoàn quan sát Quốc Tế vào để xem xét kiểm tra thông tin cho minh bạch chứ không phải cứ diễn đi diễn lại những trò nhơ nhớp hạ tiện là đánh dưới lưng quần một người tù như đã từng làm với tôi và biết bao nhiêu người
Tội ác sẽ không bao giờ hết thời hiệu
Nhà cầm quyền này và tất cả những tên bồi bút , văn nô Phản dân - bán nước sẽ đến  ngày đền tội
Những kẻ mang danh bảo vệ hay thực thi pháp luật mà biến mình thành những tên đồ tể - tội đồ sẽ phải trả nợ máu với nhân dân 
Lịch sử rồi đây sẽ phán xét tất cả những gì đúng sai . Và trên hết tòa án lương tâm của loài người sẽ không cho phép các người lẩn trốn trước sự truy tìm của những nối oan khuất thấu trời 
HÃY QUAY LẠI LÀM NGƯỜI KHI CÒN CÓ THỂ !
Theo nguồn từ thông tin DCCT :

Phó giám thị trại 6: Ông Điếu Cày không nhận phần ăn


VRNs (31.07.2013) – Sài Gòn – Ông Thái Văn Thủy (TVT), phó giám thị trại giam số 6 thuộc huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An nói với anh Nguyễn Trí Dũng (NTD) như sau: “Ông Hải bị giam bóc tách từ ngày 22 tháng 6”, “Ông Hải không nhận khẩu phần ăn”. Đây là điều phóng viên VRNs ghi lại từ đoạn ghi âm vừa được chuyển đến cho Ban biên tập, chiều hôm qua 30.07.
Khi chúng tôi nghe, chúng tôi nhận ra rõ giọng nói miền Nam của anh Dũng và giọng nói khu tư của viên cán bộ nhận mình là TVT, phó giám thị trại giam số 6.
Đoạn ghi âm dài 8’:57” mô tả đúng như diễn tiến xảy ra với anh NTD, ngày 22.07 vừa qua, nên chúng tôi tin nó được ghi âm tại phòng tiếp khách, và sau đó chuyển ra bên ngoài đến chúng tôi.
Nếu Tổng cục 8 hay Viện kiểm sát (VKS) tối cao yêu cầu thì chúng tôi sẽ công khai cho quý vị ấy và mọi người cùng nghe, còn bây giờ chúng tôi chỉ ghi lại vài diễn tiến cần cung cấp cho giai đoạn này.
Đoạn ghi âm cho biết, TVT đại diện lãnh đạo tiếp thân nhân blogger Điếu Cày. Ông nói: “Đại diện gia đình hôm nay là anh, con trai ông Hải đến gặp cán bộ. Anh hỏi một là việc ông Hải tuyệt thực…
NTD (cắt ngang): Một là có hay không việc ra quyết định biệt giam ông Hải?
TVT (cắt ngang): Bây giờ như thế này này… Bố của anh bị chuyển từ trại giam Xuân Lộc ra trại giam số 6… Ông Hải vi phạm nội quy, chính vì vậy Ban giám thị quyết định giam tách biệt, giam bóc tách nhá…
NTD (cắt ngang): Giam riêng phải không?
TVT: Giam bóc tách từ ngày 20 tháng 6 tới nay
NTD: Giam riêng từ ngày 22 tháng 6 tới nay hả?
TVT: Giam bóc tách. Anh hỏi bố anh có tuyệt thực không, tôi trả lời bố anh không tuyệt thực, mà bố anh không nhận phần ăn theo quy định của pháp luật”.
Ở đây ông TVT có gắng tránh dùng những từ đang bị lên án như “biệt giam” và “tuyệt thực”, nhưng những gì ông nói: “Ban giám thị quyết định giam tách biệt, giam bóc tách” thì chính xác là biệt giam. Còn ông TVT nói: “bố anh không nhận phần ăn theo quy định của pháp luật” thì đó chính là bỏ ăn là tuyệt thực.
Anh NTD đặt vấn đề có không lá đơn tố cáo của ông Nguyễn Văn Hải gởi lên VKS thì ông TVT trả lời là có. Nhưng khi anh NTD hỏi lá đơn đó đã được chuyển đến VKS chưa thì ông TVT xác nhận là chưa. Lý do được ông TVT đưa ra là đơn đó không chính xác, đơn đó vu khống. Anh NTD đáp lại ý kiến này rằng việc xác định đơn đó có chính xác hay có vu khống hay không là chuyện của VKS hay cảnh sát điều tra chứ không phải chuyện của Ban giám thị trại giam số 6. Anh NTD khẳng định: “Tôi nói cho cán bộ biết, việc không chuyển đơn của ông Hải lên VKS là vi phạm pháp luật”.
Ông TVT cho biết thêm lá đơn tuy không gởi, nhưng VKS đã biết, và ông khẳng định việc không chuyển đơn của ông Hải lên VKS là đúng pháp luật.
Chúng tôi xin nhắc lại, khi đến VKS Nghệ An, thân nhân của blogger Đếu Cày nhận được xác nhận của cơ quan này là chưa nhận được đơn tố cáo của ông Nguyễn Văn Hải. Nhưng họ cho biết đã nghe chuyện tuyệt thực của ông Hải qua điện thoại.
Điều này đủ cho thấy bức tranh pháp luật Việt Nam hiện nay.
Một nguồn tin thân cận cho biết, hôm nay, lúc 9 giờ, ngày 31.07.2013 bà Dương Thị Tân và anh Nguyễn  Trí Dũng sẽ lên Toà soạn báo CAND để yêu cầu gặp mặt và đối chất với Tổng biên tập Phạm Văn Miên và tác giả Vũ Đại Phong của bài “Lật tẩy “chiêu tuyệt thực” của Nguyễn Văn Hải” trên báo CAND; và có thể làm đơn khởi kiện họ.


Copy từ: Bùi Hằng