CHƯA TỐT NGHIỆP TRƯỜNG ĐỜI.

Hiển thị các bài đăng có nhãn LANG THANG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn LANG THANG. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2014

GỬI những "CÔN ĐỒ" KHOA HỌC

 +Việc Sở Khoa học công nghệ Thái Bình các ông quyết định nhắm mắt dẹp bỏ sáng chế lò đốt có khả năng đốt triệt để rác thải ở nhiệt độ cao và dùng nhiệt năng để phát điện của người nông dân Bùi Khắc Kiên (xã Thái Giang, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình) chỉ vì những lý do vớ vẩn, những lý do mà nghe ra đứa con nít cũng thừa biết các ông không chỉ là quan liêu, không chỉ là vô cảm, không chỉ là máy móc, không chỉ là bừa bãi mà là dấu hiệu của sự ngu dốt, dấu hiệu của sự đố kị, dấu hiệu của sự cửa quyền...

+Ngu dốt vì trước một sáng chế được coi là rất lớn lao như thế, đến thế giới đọc thông tin còn ngạc nhiên, mà các ông phẩy tay, dẹp, đó là cái phẩy tay của những kẻ tô son má hồng hai chữ khoa học nhưng hoàn toàn là kẻ mù điếc về khoa học, hay nói chính xác hơn các ông là những kẻ chà đạp khoa học.

+Đố kị vì các ông ưỡn ngực chúng tao là những kỹ sư, tiến sĩ ở cái Sở rất là trí thức: Khoa học công nghệ, thì ngoài chúng tao ra, chúng mày, nhân dân, làm đéo gì mà dám qua mặt chúng tao, để sáng chế sáng chiếc. Tại sao không tham vấn những nhà khoa học chúng tao. Tai sao không nhờ vã chúng tao. Tại sao chúng mày, là nhân dân, là nông dân mà dám làm khoa học, mà trời ơi, lại dám sáng chế ra một thiết bị hữu ích, để chúng mày tồn tại sáng chế đó thế hóa ra dư luận nó bôi cứt vào mặt chúng tao sao? Trời ơi, lại dám bỏ tiền túi ra để sáng chế cơ, không thèm dùng tiền nhà nước thì làm khoa học cái chi?Không có bôi trơn, phết phẩy, đi đêm thì mần khoa học cái chi? Một sáng chế hữu ích và sáng tạo như thế mà chúng mày làm giá thành rẻ như bèo là thế nào hả? Khoa học là phải tiền tỉ chứ? Là để còn chia, còn biếu, còn xén, còn ém, còn nhẹm chứ, sao rẻ thế? Sao ngu thế? "Ngu" tiền thế thì không được làm khoa học. Không. Khoa học là chúng tao. Chúng tao không làm thì không thằng đéo nào được làm, hiểu chửa?

+Cửa quyền là đúng rồi, Sở Khoa học công nghệ cơ mà, thằng đéo nào trong địa phương này dám làm khoa học mà không có tờ trình, kính gửi lên chúng tao duyệt, chúng tao không dí mắt dí mũi dí mồm vào thì đừng hòng.

Và cuối cùng, dẹp.
Và cuối cùng tất cả thiết bị sáng chế bị tháo dở.
Và cuối cùng, công ty Nhật bay sang ngay và sẵn sàng hợp tác với ông nông dân, trong trường hợp địa phương cấm quản, gây khó dễ, công ty Nhật sẵn sàng mời ông nông dân này qua Nhật. (ảnh)
Hỡi những ông khoa học ở Sở Khoa học Thái Bình, bây giờ thì sao nhỉ? Cấm Nhật không được dùng sáng chế của ông nông dân này đi.Cấm đi.
Chỉ còn một cách cuối cùng để thể hiện Thái Bình biết tôn trọng chất xám, tôn trọng khoa học, tôn trọng sự sáng tạo của mọi tầng lớp nhân dân, cần ngay một quyết định đuổi cổ lũ "côn đồ" khoa học của Sở khoa học công nghệ này về vườn. Đuổi đi. Một quyết định đuổi mạch lạc, nhanh chóng lúc này cũng là cách để lãnh đạo Thái Bình chứng minh rằng họ là người văn minh và quý trọng khoa học.
Tôi chửi khai vị nhẹ nhàng mấy câu rứa thôi, được chứ?
-----
P/S:
1.
Số liệu khoa học:
Chỉ số mẫu khí đều đảm bảo tiêu chuẩn Việt Nam. Trong đó, lượng bụi của ông Kiên là 160mg/Nm3, còn tiêu chuẩn VN là 150mg/Nm3 (vượt chuẩn không đáng kể). Chỉ số CO của ông Kiên là 324mg/Nm3 còn tiêu chuẩn VN là 300mg/Nm3 (vượt chuẩn không đáng kể).
Chỉ số SO2 của ông Kiên là 110 mg/Nm3 còn tiêu chuẩn VN là 300mg/Nm3, NO2 của ông Kiên là 130mg/Nm3 còn tiêu chuẩn VN là 500mg/Nm3. Đây là những con số rất đáng thuyết phục cho lò đốt rác của người nông dân này.
2.
Nói thêm một câu cho vuông thế này, người ta là nông dân, sáng chế đó chỉ cần đạt 60% đã phải khuyến khích , động viên, thúc giục người ta rồi...Nếu không có những cán bộ tâm huyết của Bộ TNMT lui tới tới lui thì có khi sáng chế này đã bi dẹp trong trứng nước. Hãy nhìn sự thay đổi bằng sự trân trọng cơ các bác ạ, rất trân trọng và chân thành, để gom góp, để nâng niu, để khuyến khích cơ, chứ còn nhìn người có ý tưởng sáng tạo, đôi khi hơi khùng khùng, nói năng không biết nịnh, láo láo mà nổi đóa lên, dẹp dẹp dẹp thì còn lâu mới thành... người lớn.

 


http://baodatviet.vn/khoa-hoc/quan-diem/tham-canh-lo-dot-rac-phat-dien-so-thai-binh-chu-quan-3045878/ baodatviet.vn/khoa-hoc/quan-diem/tham-canh-lo-dot-rac-phat-dien-nguoi-nhat-thay-ngoc-3046231/ http://baodatviet.vn/khoa-hoc/quan-diem/nong-dan-thai-binh-lam-nha-may-dien-canh-tranh-evn-3045325/)

Copy từ: NV Nguyễn Hữu Vinh

................

Chủ Nhật, 15 tháng 6, 2014

Sống ở Mỹ thật khủng khiếp trong mắt của một "Việt kiều"

Tâm sự của một Việt Kiều Mỹ về cuộc sống 'bóc lột' khủng khiếp nơi xứ người

Dù ở Việt Nam bạn đã tốt nghiệp cao đẳng, đại học hay hơn thế nữa, nhưng khi tới Mỹ thì bạn như là người mù chữ. Việc tìm được một công việc phù hợp với bằng cấp đã học ở Việt Nam sẽ là điều không thể, vì vậy khi đặt chân tới mảnh đất thiên đường này, việc bạn phải trở thành thành phần lao động chân tay sẽ là điều tất yếu.
 
 
Đối với thành phần lao động này ở Mỹ thì phải nói là vô cùng vất vả. Tất nhiên, ở Mỹ không ai ép buộc mình phải làm việc nhiều giờ cả, nhưng vì cuộc sống và bạn muốn có tất cả mọi thứ nên phải làm việc cộng lái xe 11-13 giờ/ngày, 7 ngày/tuần. Với mức vật giá đồ ăn người Việt ưa thích tương đối đắt đỏ: 8 USD cho một kg rau muống, 1,29 USD cho 3 nhánh sả hoặc rau thơm các loại, 12 USD một kg nhãn tươi, 3,99 USD một trái đu đủ, hoặc thơm, 20 USD cho một hộp chôm chôm 36 trái... thì với mức lương khiêm tốn 1500-2500 USD/tháng chưa xài đã hết. Vì vậy đa số thành phần lao động chi tiêu hết sức tiết kiệm và dĩ nhiên là rất nhiều người không dám bỏ tiền để mua bảo hiểm y tế.
Bảo hiểm ở Mỹ rất mắc. Ngay bản thân tôi, gia đình gồm 8 người và nhiều bạn bè của tôi hầu như không ai có bảo hiểm. Cũng vì điều này nên tôi đã chứng kiến nhiều cảnh đau lòng. Chẳng may bạn mắc bệnh, đi khám bác sỹ dù bác sĩ không chữa được bệnh cho bạn nhưng cũng lấy 120-150 USD và bác sĩ đó giới thiệu tới một bác sĩ khác mà bác sĩ đó cũng bó tay luôn thì cũng lấy một khoảng tương tự. Ở Mỹ chữa bệnh vô cùng đắt đỏ, một ca phẫu thuật nhiều khi trả cả đời không hết. Cũng vì lý do này nên nhiều người dù mang bệnh trong người nhưng điều kiện kinh tế eo hẹp nên cứ chịu đựng để lâu ngày dẫn đến bệnh nặng và tử vong cũng là chuyện thường xảy ra.

Theo tờ Miami Herald, cộng đồng người Việt ở Mỹ đã trở thành lực lượng kiểm soát gần như hoàn toàn nghề làm móng (nail) ở nước này.
Tuy nhiên, làm nail cũng có những đắng cay mà người trong nghề mới hiểu hết.
Tuy nhiên, làm nail cũng có những đắng cay mà người trong nghề mới hiểu hết.
Hầu hết ở Mỹ ai cũng phải làm việc nhiều giờ, nên không còn thời gian để chăm sóc bản thân, gia đình và con cái. Đi làm về đến nhà đã đau nhừ toàn thân, ăn cũng không muốn ăn chứ đừng nói là làm cơm tối cho gia đình và tất nhiên là cũng chẳng còn mặn mà tới chuyện chăn gối nữa vì phải giữ sức để mai đi cày.
Đối với chị em, khi đến Mỹ cứ nghĩ mình là số một, nhưng tôi thấy chị em chẳng sung sướng tí nào cả. Nhiều khi họ còn phải làm việc vất vả hơn cánh đàn ông ấy chứ. Chỉ đơn cử việc sinh đẻ thôi cũng đã là một thiệt thòi lớn. Thông thường ở Mỹ sau khi sinh, chỉ ở lai bệnh viện 48h. Chồng thì cũng chỉ nghỉ 2-3 ngày sau đó là chị em phải tự lo cho bản thân và con nhỏ, 1-2 tuần nhiều lắm là 4 tuần lại phải đi làm. Con nhỏ chưa đầy tháng tuổi phải gửi trẻ 11-12h/ngày. Nhiều khi nhìn con còn quá bé mà phải đưa đi gửi cả ngày ứa cả nước mắt, nhưng biết làm sao bây giờ. Nghỉ ở nhà để lo cho con ư? Lấy tiền đâu ra để mà sống? Ai lo cho đống hóa đơn hàng tháng? Đến khi con đi học thì cả tuần không thấy mặt con ấy chứ.
Ở Mỹ, hầu hết thực phẩm đều là đông lạnh có khi hàng tháng. Đồ ăn thì nấu một lần cho 2-3 ngày. Ăn thì chẳng bao giờ đúng bữa, mà cũng chẳng còn kịp nhai nữa, nuốt cho đầy bụng để mà làm việc. Bữa sáng thì ăn ở trên xe, bữa trưa thì ăn ở chỗ làm, rỗi lúc nào thì ăn lúc đó, nhiều hôm bận quá chẳng có thời gian để mà ăn phải uống sữa trừ cơm. Rất nhiều hôm bữa tối, cơm canh đổ đầy một tô, hâm nóng bằng lò vi sóng, chồng lái xe vợ vừa ăn vừa đút cho chồng ăn vội vã tới đón con kẻo trễ bảo mẫu than phiền. Đọc đến đây thôi thì nhiều bạn đã đặt câu hỏi: Tại sao không về Việt Nam mà sống?
Xin thưa với các bạn, có rất nhiều nguyên nhân.
Khi đi thì tìm mọi cách đi cho bằng được giờ về sợ xấu hổ, con cái học hành dở dang, khả năng kinh tế không cho phép, nhà ở Việt Nam giờ quá mắc. Nếu ngày xưa ai có nhà mặt phố bán để ra đi thì đừng bao giờ về tìm hiểu xem căn nhà đó bây giờ bao nhiêu, nếu không bạn sẽ không ngủ được đâu. Về Việt Nam lại phải bắt đầu lại từ đầu...
Riêng bản thân tôi thì, mình đã quá hèn mọn, không làm được gì cho dân tộc thôi thì hy sinh chút sức mọn này cho gia tộc. Chỉ mong những người thân trong gia tộc tôi nói riêng và những người ở Việt Nam có thân nhân ở nước ngoài nói chung thực sự hiểu được giá trị của đồng tiền mồ hôi nước mắt mà người con tha hương gủi về.
Nói chung, người Việt chúng ta rất cần kiệm. Đa số sau khi định cư ở nước ngoài 2-3 năm thì ai cũng bắt đâu dư dả 40.000-50.000 USD hay hơn thế nữa. Nhưng những ngày đen tối lại bắt đầu từ đây. Lúc đã có tiền , bạn bắt đầu nhìn lại cuộc sống. Với suy nghĩ, mình không thể ở mãi trong một căn hộ chật hẹp, phức tạp, đi một chiếc xe cũ kĩ như thế này được... Một ngày, bạn tới gặp chuyên viên ngân hàng, người nhân viên này đã từng ăn học ở trường hàng năm để dụ dỗ mọi người. Nào là: bạn không phải ở nhà mướn, thực sự làm chủ căn nhà của mình, là tài sản lớn, là khoản đầu tư sinh lời cao, sau khi bạn trả xong căn nhà bạn sẽ có một khối tài sản lớn... Sau khi gặp môi giới xem một loạt nhà và tất nhiên là bạn không thích một căn nhà cũ, nhỏ trên dưới 100.000 USD. Kết quả là bạn quyết định mua trả góp 30 năm cho một căn nhà 300.000-400.000 USD ở cho sướng tấm thân. Lúc này bạn cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Đất nước Mỹ đã cho mình quá nhiều cơ hội. Rõ ràng là, chỉ cần 5000 USD để mua một chiếc xe 40-50.000 USD; 10-20.000 USD để mua một căn nhà 400.000 USD. Thậm chí bạn chỉ cần có công việc ổn định chẳng cần đồng nào cũng mua được nhà, xe...
Nhưng theo sự hiểu biết của tôi thì bạn đã chui vào một cái bẫy tài chính hết sức tinh vi mà các chuyên gia kinh tế hàng đầu tạo ra. Tại sao vậy? Vừa ký mua căn nhà thì bạn đã mất đi 6% giá trị của căn nhà cho "tiền môi giới", mà nhiều người cho rằng người bán trả, nhưng theo tôi thì người mua đưa tiền cho người bán trả. Nếu không tin thì bạn bán ngay căn nhà vừa mua thì sẽ biết là mình mất bao nhiêu %. Chẳng hạn, bạn mua một căn nhà 400.000 USD, cứ cho là trả trước 100.000 USD thì ngân hàng phải trả cho chủ đầu tư 300.000 USD, tức bạn mượn 300.000 USD tiền mặt thế chấp bởi căn nhà với lãi suất 4,99-7,99 %/năm tùy tín dụng từng người. Bên cạnh đó, bạn phải trả thuế tài sản 1,75-4 %/năm tùy từng khu và thành phố mình ở.

Những ngôi nhà được bán với giá 500 hay 1.000 USD đăng tải trên báo chí Việt Nam rất phổ biến tại Mỹ. Tuy nhiên, theo các chuyên gia, nếu không am hiểu luật pháp của Mỹ, nhà đầu tư có thể bị mất cơ hội và... mắc cạn.
VD: với một căn nhà 400.000 USD trả trước 100.000 USD thì phải trả hàng tháng: tiền gốc 1000-1200 USD, tiền lời ngân hàng 1500-2000 USD, tiền thuế tài sản 600-800 USD cộng tiền vệ sinh khu vực 300-600 USD/năm, tiền bảo hiểm... Tính ra mỗi ngày ngủ dậy thì có một ai đó đã rút ra từ hầu bao của bạn 100-150 USD/ngày, sau 30 năm bạn phải trả 1,2 - 1,5 triệu đô cho một căn nhà 400.000 USD.
Sau khi dọn tới căn nhà mới, bạn thấy căn nhà trống trơn, lúc này thì túi tiền cũng đã vơi và bạn lại nhớ tới "lệnh bài " mà Hoàng Đế Obama ban tặng. Mà nó cũng giống lệnh bài thật, cứ tới bất cứ trung tâm mua sắm nào, chỉ cần kéo cái rẹc là có thể khuân về bất cứ thứ gì, từ cái mở nắp chai rượu đỏ tới TV, tủ lạnh... Bạn lại thấy vô cùng sung sướng là mình không còn thiếu bất cứ thứ gì chỉ có thiếu nợ đến mức không thể thiếu nhiều hơn được nữa. Đến thời điểm này thì bạn và vợ con đã nhiễm loại virus mua sắm, loại virus này ở Mỹ chưa có thuốc chữa.
Nhưng xin thưa với các bạn là loại thẻ tín dụng mua trước trả tiền sau này chẳng khác gì một lưỡi dao cắt cổ. Với lãi suất 14,99-24,99 % năm, tính ra cũng xấp xỉ mượn tiền nợ nóng ở tiệm cầm đồ ở Việt Nam. Khoảng 20 ngày sau thì hóa đơn đòi nợ tới gõ cửa nhà bạn mà không bao giờ biết mệt mỏi. Tôi cam đoan là sau khoảng 2-3 năm lo trả tiền nhà, thẻ... tóc của bạn không còn kịp bạc nữa mà nó rụng ráo trọi. Có nhiều anh chàng kỹ sư, chuyên gia theo được 5-7 năm nhưng đùng một cái mất việc. Bạn thử nghĩ những người này trụ được bao lâu? 3-6 tháng là mất nhà => mất vợ, con. Vì vậy cho nên, lâu lâu lại nghe tin, có một anh chàng tầm 35-40 tuổi vác súng tới chỗ làm sát hại đồng nghiệp, vợ con rồi đặt dấu chấm hết cho cuộc đời. Mà cứ cho là có nhiều người leo đến 30 năm để trả hết nợ nhà đi chăng nữa thì lúc này bạn cũng sắp trở thành người của thế giới bên kia, còn nhà thì sắp sập.
Nếu bạn muốn sang căn nhà cho con cái thì con của bạn lại phải đóng một khoản thuế rất cao. Nếu chẳng may bạn qua đời thì tất cả chủ nợ, đặc biệt là nợ tiền bệnh viện đến phong tỏa căn nhà và toàn bộ tài sản của bạn kể cả tiền tiết kiệm trong ngân hàng. Lúc này chủ nợ sẽ bán đấu giá từ căn nhà đến đôi bông tai, cho đến khi đủ số tiền bạn nợ mới thôi. Nếu không đủ, họ có quyền thu hồi những tài sản mà trước đây bạn đã cho tặng con cái trong vòng 7 năm. Đau quá phải không các bạn? Tôi nghĩ, ở Mỹ họ áp dụng chính sách "xẻo dần", người có nhiều xẻo nhiều, kẻ có ít xẻo ít, xẻo đến chết thì thôi không xẻo nữa, mà bưng sạch luôn.
Cũng vì những lý do kể trên, dù tôi đã ở Mỹ lâu năm nhưng tôi lại thuê phòng hoặc căn hộ để ở. Bao nhiêu tiền làm ra tôi đều đầu tư về Việt Nam, vừa xây dựng quê hương đất nước vừa thắng lợi lớn. Hiện tại có những bất động sản của tôi ở Việt Nam đã lên giá 30 lần vì tôi mua từ năm 1998. Hàng tháng tôi vấn có thu nhập từ tiền thuê nhà, còn hơn cả thu nhập ở Mỹ. Và nhất định một ngày không xa tôi sẽ về Việt Nam để sinh sống.
Theo cách nghĩ của riêng tôi, nếu như một ngày nào đó các bạn ở Việt Nam qua Mỹ để du lịch, thấy cuộc sống ở Mỹ quá hào nhoáng mà bỏ một triệu đô để mua đứt một căn nhà thì bạn đã thuộc thành phần đại gia. Mà đại gia thì sống ở Mỹ làm gì cho buồn mà chủ yếu là lo cho con cháu. Mà lo cho con cháu thì phải tính 20 -30 năm hay hơn thế nữa, thì bạn không chỉ bỏ một triệu, mà phải chuẩn bị thêm ngót nghét một triệu nữa để đóng thuế. Cho nên tôi thiết nghĩ, đại gia thì không dại gì đầu tư một cách thiếu khôn ngoan như vậy. Thà bỏ tiền ra làm từ thiện hay xây cho liệt tổ liệt tông một căn nhà thờ còn để lại tiếng thơm ngàn đời cho con cháu.
Thật ra thì còn nhiều điều phải nói lên nữa nhưng thời gian không cho phép và sự hiểu của tôi về xã hội Mỹ còn rất khiêm tốn. Qua đây cũng cầu xin những ai hiểu biết về xã hội Mỹ, đặc biệt là về khía cạnh luật sở hữu và thừa kế tài sản, hãy viết lên một bài để cộng đồng người Việt chúng ta ở nước ngoài có thêm kinh nghiệm để bảo toàn tài sản của mình.
Danny Nguyen

GIẢI ĐỘC THÔNG TIN "Ở MỸ BỊ BÓC LỘT KHỦNG KHIẾP" & NGƯỜI LAO ĐỘNG Ở XỨ DÂN CHỦ CÓ ĐƯỢC NHỮNG QUYỀN GÌ?


GIẢI ĐỘC THÔNG TIN "Ở MỸ BỊ BÓC LỘT KHỦNG KHIẾP" &
NGƯỜI LAO ĐỘNG Ở XỨ DÂN CHỦ CÓ ĐƯỢC NHỮNG QUYỀN GÌ?



Bài viết này của fb-er Bánh Ngọt, 1 người đang sống trực tiếp ở Mỹ, viết để phản hồi bài báo "Sự bóc lột khủng khiếp ở xứ người" của 1 ng tự xưng là Việt Kiều đã râm ran dư luận mấy ngày qua... mình thấy hay mà ít ng đọc quá nên mang về nhà mình đăng lại để chia sẻ với những bạn chưa có điều kiện nhìn ra thế giới bên ngoài
Bất cứ ở đâu trên quả đất này, con người cũng phải lao động để sống. 1 ngày 8 tiếng và thời gian lái xe. Nhưng ở Mĩ (và một số nước phát triển), chính phủ thành lập 1 cơ quan, nôm na là công đoàn, thuộc chính phủ, để bảo vệ quyền lợi người lao động ở mức tốt nhất mà 1 đất nước có thể bảo vệ. Và những quy định về quyền lợi của người lao động trở thành pháp luật. Ai không tuân theo là phạm pháp và sẽ bị truy tố ra toà, phải bồi thường và các án phạt khác. Một vài quyền lợi mà người lao động ở Mĩ được hưởng:
1. Tất cả mọi doanh nghiệp đều BẮT BUỘC phải đăng posters của chính phủ về các quyền công nhân được hưởng, đi kèm với mức lương tối thiểu. Để nếu doanh nghiệp có làm sai, người làm công hiểu rõ mình bị lạm dụng, và sẽ phải gọi số điện thoại hot-line có sẵn trên poster để trình báo.
2. Doanh nghiệp BẮT BUỘC phải mua bảo hiểm lao động cho người làm công. Mọi tai nạn tại sở làm đều phải được bồi thường (rất khá) theo phán quyết của toà án (nếu bị kiện ra toà).
3. Nhà nước quy định mức lương tối thiểu mà người làm phải được hưởng (hiện tại là $8/hr và sắp lên $9/hr vào tháng sau), và quy định luôn số tiền vượt trội nếu phải làm ngoài giờ. Thường là gấp rưỡi cho đến gấp đôi. $8 ở đây tương đương với gì? Tương đương với 1 bữa ăn trung bình (1 tô phở) trong nhà hàng trung bình. 1 bữa ăn đầy đủ với bánh hamburger Big Mac, khoai tây chiên, và nước soda cũng chưa tới giá này. Điều đó nghĩa là chỉ vỏn vẹn 2 giờ làm mỗi ngày, 1 người với mức lương lao động TỐI THIỂU đã không còn lo bị đói, nếu ăn nhà hàng mỗi ngày ... 2 bữa! Và xin nhắc lại, lương ngoài giờ là từ gấp rưỡi đến gấp đôi lương căn bản.
4. Nhà nước CẤM sử dụng lao động trẻ em (dưới 16 tuổi), và trẻ em từ 16 - 18 tuổi không được làm quá 20 tiếng 1 tuần, khi làm phải có sự đồng ý của cả phụ huynh và ... nhà trường (vì các em vẫn còn đang ở tuổi bắt buộc phải đi học).
5. Nhà nước bắt doanh nghiệp phải đóng góp 1 phần vào quỹ thất nghiệp, để nhà nước trả tiền thất nghiệp (lên đến 12 tháng) cho người lao động khi họ mất việc làm. Và doanh nghiệp cũng phải đóng góp 1 phần vào quỹ hưu trí, để nhà nước trả lương hưu cho người lao động khi họ về hưu.
6. Nhà nước buộc doanh nghiệp phải tuân thủ mọi quy định về an toàn lao động đối với người làm công, (phải có các dụng cụ, thiết bị bảo hộ, các dụng cụ, thiếu bị này phải được kiểm tra và bảo trì định kỳ bởi những công ty đạt chuẩn, họ đến, kiểm tra, bảo trì, và dán nhãn cho biết thiết bị còn tốt). Chính phủ gởi nhân viên đến kiểm tra các nhãn bảo trì xem doanh nghiệp có bảo trì thiết bị bảo hộ lao động của mình theo quy định hay không.
7. Nhà nước chịu trách nhiệm buộc các bên liên quan chu cấp trọn đời cho người lao động nếu chẳng may tai nạn khiến người lao động mất sức làm vĩnh viễn. Nếu ko thể buộc doanh nghiệp thực hiện nghĩa vụ chu cấp, nhà nước sẽ phải đứng ra làm nghĩa vụ chu cấp thay.
Đó là 1 ít quyền lợi tối thiểu, và nếu anh không muốn bị bóc lột, thì anh ... đừng đi làm, ở không và ... bóc lột ngược lại nước Mĩ với các trợ cấp an sinh xã hội như phiếu thực phẩm miễn phí, bảo hiểm sức khoẻ miễn phí, cung cấp nơi ở miễn phí, cho đi học nghề miễn phí, thậm chí tài trợ tiền mặt trong nhiều trường hợp. Nước Mĩ mỗi năm phải oằn mình chi 1 khoản lớn ngân khoản cho 1 số khá đông công dân ... không thích đi làm này.
Bài viết còn than chút ít đến bảo hiểm sức khoẻ và vật giá quá cao. Khiến có người mắc bệnh mà ko dám chữa, mang bệnh đến chết vì ko chịu nổi tiền thuốc men. Ở Mĩ, chữa xong mới lấy tiền. Nên nếu anh mang bệnh mà cần chữa và không có tiền. Anh vẫn sẽ được chữa. Chữa xong anh khai khánh tận (phá sản), và ko ai có quyền đòi tiền anh nữa. Bài viết than rau muống mắc, đến $8/ký, xin thưa, thì đừng ăn rau muống. Ăn thức ăn bản địa vừa tươi, vừa rẻ. Ăn làm gì thứ thức ăn phải nhập từ 1 vùng khí hậu khác về lại Mĩ rồi than mắc mỏ? Mà $8 chỉ tương đương 1 giờ làm, kể ra cũng chả mắc mỏ là bao nhiêu, mà đã bị than lên than xuống như thể phải để dành cả ngày lương mới ăn được.
Bài viết than về cái bẫy "thẻ tín dụng" để tròng nợ nần vào cổ người dân. Xin thưa, vậy thì đừng mượn nợ thẻ để xài. Hãy chỉ tiêu xài số tiền mình kiếm ra được, thì sẽ không phải than: tại sao ông cà chớn vậy? Ông lại cứ ... đem tiền cho tôi mượn là thế lào?? Và, một lần nữa, ở Mĩ có luật khánh tận. Nhiều người mượn tín dụng lên đến $50ngàn đô la, xài xong, khai khánh tận, và không phải trả lại 1 xu nào. Nói thẳng ra là quỵt nợ thẻ tín dụng. Và tất nhiên, khi anh quỵt thì ko ai cho anh mượn lại, tín dụng của anh là tồi tệ ... trong vòng 7 năm. 7 năm sau anh lại vẫn cứ đường hoàng mà ... mượn tiếp.
Bài viết còn than thực phẩm đông lạnh. Vậy tại sao anh không chịu mua đồ tươi? chỉ mắc hơn 50xu đến $1 cho mỗi pound thôi! Và thưa, việc đông lạnh đồ ăn cũng phải theo chuẩn của cơ quan an toàn thực phẩm. Và người tiêu dùng có thể hoàn toàn yên tâm là đồ ăn được bảo quản bằng phương thức đông lạnh, chứ ko phải đổ cả đống hoá chất bảo quản gây ung thư (để khỏi phải tốn tiền thiết bị đông lạnh, kho lạnh, vận chuyển bằng xe lạnh ...v.v..).
Bài viết than về chuyện mua nhà, phải trả lãi, rồi khi mua nhà, anh phải mua đồ nội thất, cái gì cũng rất đắt đỏ. Thì xin thưa ... ko có tiền ... đừng mua! Ai dí súng vào đầu anh bắt phải mua 1 căn nhà riêng cho bản thân và gia đình, rồi mua đồ gia dụng, nội thất, tivi, tủ lạnh, lò vi sóng, giường nệm ..v.v.. đâu! Đối với nhiều quốc gia, trong đó có VN, việc có được 1 căn nhà là mơ ước của nhiều thế hệ. Nhiều người không dám nghĩ đến chuyện đó. Nhiều căn nhà phải ở chui rúc nhiều gia đình vì người ta không có đủ khả năng để sắm riêng cho gia đình mình 1 căn hộ. Người ta cho anh vay tiền để mua nhà (1 khoản cho vay rất lớn), anh lại than sao phân lời (chỉ khoảng 5% 1 năm) cao thế??? Thế anh muốn sao? Mua nhà mà ko phải trả tiền? Hay vay tiền mà không phải trả lời?
Giá nhà ở Mĩ mắc không? Giá mỗi vùng mỗi khác, nhưng giá nhà trung bình trên toàn quốc vào thời điểm hiện tại là $280k cho 1 căn hộ 3 phòng. Mức lương trung bình của 1 kỹ sư là $65k/năm, thợ làm móng tay thì trung bình khoảng $40k/năm quý vị tự nghĩ xem nhà cửa ở Mĩ có mắc không?
Nước Mĩ được xếp hàng thứ 3 về điều kiện sống tốt trên khắp quả đất, sau Úc và Đan Mạch. Và khi nói về điều kiện sống, người ta nói về nhiều thứ chứ không chỉ riêng có tiền nong.
Thật buồn cho dân tôi, đã thoát VN, mà tư duy vẫn bị nhốt trong cái lồng cơm áo gạo tiền. Nói như cố nhà thơ Chế Lan Viên là:
Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp
Giấc mơ con đè nát cuộc đời con!
Hạnh phúc đựng trong một tà áo đẹp!
Một mái nhà yên rủ bóng xuống tâm hồn.

Chữ "con" ở đây nghĩa là cỏn con, bé nhỏ. Đã thoát được VN mà chỉ dám nghĩ hạnh phúc là 1 tà áo đẹp, 1 miếng ăn ngon, 1 mái nhà yên.
Nước Mĩ mang lại cho công dân của nó nhiều hơn thế! Rất nhiều hơn thế!!
Nước Mĩ mang lại cho công dân của nó 1 môi trường thiên nhiên trong sạch, nơi người ta chỉ cần du lịch nội địa để tận hưởng những cuộc vui chơi bậc nhất thế giới. Đến các nơi xa hoa như Las Vegas, New York, Chicago, hay miền thiên nhiên được bảo tồn nguyên vẻ hoang sơ của nó từ 200 năm trước, khi người Mĩ mới đặt chân đến vùng đất này.
Nước Mĩ mang lại cho công dân của nó 1 nên y tế phát triển nhất thế giới, nơi người ta có thể kỳ vọng nhiều nhất vào việc phó thác sinh mạng mình trong tay đội ngũ y bác sỹ.
Nước Mĩ được mệnh danh là mảnh đất của cơ hội. Nơi mời gọi và dung dưỡng tài năng của thế giới. Nơi đảm bảo cho những nghệ sỹ tài năng không phải chết nghèo đói, và những nhà khoa học có thể cống hiến cuộc đời cho nhân loại. Nhiều người tài tìm đến Mĩ vì đặc thù này, cho bản thân, hoặc cho con cháu.
Nước Mĩ mang lại cho công dân của nó 1 hệ thống giáo dục bậc nhất thế giới. Không nặng về kiến thức hàn lâm, nhưng lại vô cùng hữu dụng. Họ dạy trẻ con phải tự tin trước cuộc sống, phải độc lập, trong cả cuộc sống lẫn tư duy, phải biết tìm hiểu, phải hiếu kỳ. Họ dạy trẻ con phải sáng tạo, phải khoẻ mạnh, phải vui chơi. Họ dạy trẻ con phải biết yêu thiên nhiên, không lãng phí tài nguyên của mẹ trái đất. Họ dạy trẻ con phải biết thứ tha, phải nhân bản. Nước Mĩ dạy trẻ con phải biết nhận lỗi, phải công bằng. Cấm không được phân biệt đối xử trên mọi hình thức (và đây là luật pháp). Nước Mĩ dạy trẻ con phải bao dung.
Và sau cùng, nước Mĩ cho con cái chúng ta 1 môi trường sống mà ở đó chúng có thể nói: Mẹ ơi, một ngày kia, con sẽ làm thay đổi cả thế giới!
Chính những điều này tạo nên 1 nước Mĩ, dù là đống tạp nham hổ lốn của nhiều chủng tộc, đủ thứ văn hoá, đủ kiểu tư duy, vẫn văn minh bậc nhất, vẫn hùng mạnh, và giàu có bậc nhất thế giới. Nước Mĩ đã, đang, và sẽ là đích đến của rất nhiều sắc dân trên trái đất này.
God bless America!

Link bài Tâm sự của một Việt Kiều Mỹ về cuộc sống 'bóc lột' khủng khiếp nơi xứ người http://baoduhoc.vn/bai-viet/tam-su-cua-mot-viet-kieu-my-ve-cuoc-song-boc-lot-khung-khiep-noi-xu-nguoi.bdh

Copy từ: FB Kelk JR Nguyen


..............

Thứ Bảy, 14 tháng 6, 2014

Nhắn tin cho Nguyễn Văn Thạnh


Tôi vừa đọc bài “Một người tuyên bố có thể tự thiêu để phản đối sự áp bức của chính quyền CSVN” đề cập đến anh Nguyễn Văn Thạnh là người có ý định tự thiêu. Không biết câu trong đường link đó thực hư đến đâu, có uẩn khúc gì không khiến tôi rất ngạc nhiên. Tôi đã từng chat đôi lần trên facebook cũng như gặp mặt một lần cảm nhận Thạnh là một thanh niên có chiều sâu, phân tích tình hình khá chuẩn, có khả năng viết chính luận. không rõ Thạnh bị sức ép đến mức cùng cực thế nào mà có suy nghĩ yếm thế đến như vậy?
Thạnh hãy cố gắng vượt qua những gian nan nếu còn có ý định muốn thay đổi thực trạng xã hội hiện nay tốt lên. Nếu Thạnh cũng hâm mộ cụ Phan Chu Trinh như tôi thì hãy lấy tấm gương của cụ Trinh và cuộc đời của Cụ mà học tập. Chúng ta chưa nhằm nhò gì so với hi sinh của rất rất nhiều bậc tiền bối. Nếu không Thạnh hãy tạm chìm một thời gian để mưu sinh và tránh bớt áp lực sách nhiễu.
Đường trường mới biết ngựa hay! Cuộc tranh đấu để cải tạo xã hội là cuộc tranh đấu gian nan và trường kỳ. Lớp này ngã xuống, tạm dừng vì lý do bất khả kháng nào đó lại có lớp khác tiến lên, liên lũy không ngừng.
Image
Một người họat động xã hội tích cực- Trịnh Anh Tuấn thắp hương trước bàn thờ tại nhà anh Đặng Ngọc Viết. Ảnh Chí Đức

Riêng đối với suy nghĩ của tôi, giả sử Thạnh có ý định quyên sinh thì tôi sẽ bình thản không xúc động một chút nào đâu. Còn ngược lại nếu có ý định “thế thiên hành đạo” gây ra một tiếng bom Sa Diện như anh hùng Phạm Hồng Thái cổ động tinh thần giết quân xâm lược giặc hoặc gần nhất như anh Đặng Ngọc Viết ở Thái Bình sẽ lưu danh muôn thuở khiến bọn tà gian khiếp đảm.
Tiện đây tôi cũng xin lưu ý cho bạn đọc, ngày 17/06 tới đây kỉ niệm 84 năm ngày mất của anh hùng Nguyễn Thái Học cùng 12 liệt sỹ khác. Nếu Thạnh đọc bài này của tôi có thể tham khảo thêm bài “Suy tư nhân ngày mất của anh hùng Nguyễn Thái Học – Đảng Trưởng Việt Nam Quốc Dân Đảng” để thấy có những cái chết hóa thành bất tử. Có những cái chết làm ngọn đuốc làm bừng tỉnh sự sinh tồn của dân tộc. Có những cái chết làm tấm gương cho nhiều người học tập.
Chết theo kiểu “tự thiêu” trong bối cảnh hiện nay chẳng làm bọn tà gian run sợ hay mủn lòng đâu. Cùng lắm là gia đình và những người đồng hội thương tiếc mà thôi. Xã hội vẫn bàng quan, dân đen mãi miết lo kiếm miếng ăn từng ngày, cuộc sống hối hả buông trôi. Trong khi ngoài kia, giới cần lao tăm tối đang cần những người có tri thức đến để thức tỉnh cho họ đòi lại quyền lợi chính đáng, đến để giác ngộ cho họ có quyền sống và tự do lựa chọn.
NẾU CHỌN SỐNG thì hãy sống cho xứng đáng và mạnh mẽ lên để giúp đỡ dù khiêm tốn cho những người thấp kém, khó khăn hơn mình. Một nhà dân chủ, một người bất đồng chính kiến, blogger tự do mà yếu đuối, ủy mị thì làm sao làm chỗ dựa tinh thần cho đám đông đang lay lắt sống chụp giật ngoài kia. Và có những người tuy chưa đủ can đảm nhưng vẫn dõi theo bước chân của chúng ta. Họ cũng cần một chốn đi về, một chỗ dựa tinh thần nào đó để gửi gắm và khi thời điểm thuận lợi sẽ được đoàn ngũ hóa nhằm kiến thiết lại đất nước sau này.
NẾU CHỌN CHẾT…. thì theo thiển ý của tôi hãy tập bắn và mua súng AK, chọn đúng đối tượng cộm cán-nợ máu với dân tộc và chờ thời cơ thích hợp. Nhưng cũng chưa phải chết ngay được đâu và nhớ rằng “thiên cơ bất khả lộ“.
Còn nếu đây là câu chuyện bức xúc nhất thời hoặc có ý cho mọi người chú ý vào một tiêu điểm nào đó nên chọn một ý tưởng khác vừa phải thôi.

Copy từ: Đông Hải Long Vương


.............

Thứ Sáu, 13 tháng 6, 2014

Chuyện phiếm.


Một ngày nọ, tên phản động Người Buôn Gió ( LG) quyết định đi lòng vòng thế giới xem tình hình đấu tranh của các tổ chức ( mà theo truyền thông nhà nước VN ) gọi là các '' thế lực phản động''. Gần như hắn được gặp gỡ và tiếp xúc với tất cả những thế lực này.
 Cuối cùng hắn tạm rút ra kết luận. Không có '' tổ chức phản động '' chủ trương dùng vũ lực để lật đổ chính quyền Việt Nam. Lý do theo hắn nghĩ là các tổ chức này cho rằng tư duy đó không phù hợp với thời đại bây giờ. Thực tế dù có muốn thì các tổ chức này cũng chả có lực lượng vũ trang nào để đủ sức dùng vũ lực lật đổ nhà nước cộng sản Việt Nam. Thậm chí nhiều tổ chức còn tha thiết việc thay đổi thể chế diễn ra ôn hòa, không có đổ máu hoặc trả thù.
Thứ hai, hầu hết các tổ chức đều đi theo con đường là khai trí dân chúng, để sức ép dân chúng ( tự đứng lên ) làm thay đổi chế độ cộng sản. Đây là con đường đúng đắn, con đường hòa bình và đại nghĩa, không bị quy kết là bạo lực. Thế nhưng tên phản động LG ngẫm nghĩ thực tế rằng. Muốn khai sáng dân trí thì cần có phương tiện truyền thông, điều kiện để phương tiện tiếp xúc với dân chúng trong nước. Các '' thế lực thù địch '' chỉ có duy nhất phương tiện internet để làm công cụ phổ biến việc khai sáng dân trí. Trong khi nhà nước cộng sản VN có sẵn các phương tiện truyền thông đầy đủ để chiếm lĩnh thị phần khai sáng dân chúng như truyền hình, đài phát thanh, báo chí, trường học, nhà máy, công sở và cả loa phát thanh khu phố.
 Chưa kể các phản động viên vừa lo khai sáng dân trí vừa phải lo kiếm miếng cơm và an toàn cho mình, trong khi các dư luận viên thì viết bài hành động gì là đã có cơm ăn, thậm chí là cơm ngon đằng khác.
Rút ra thì cách thứ nhất các '' tổ chức phản động '' không làm vì không muốn làm, và có muốn cũng chẳng có lực. Cách thứ hai khả dĩ, nhưng kết quả thì chưa ai dám chắc là khi nào dân trí khai sáng được xong, khi mà tương quan phương tiện quá chênh lệch.
Rút ra nữa là , nếu tên phản động LG nhận ra điều này. Thì tất nhà cầm quyền VN cũng biết rõ điều này.
Vậy tại sao nhà cầm quyền VN luôn sử dụng nguồn lực khổng lồ để tuyên truyền quá lố rằng '' các thế lực thù địch '' muốn dùng vũ lực, muốn lợi dụng truyền thông để lật đổ chế độ , phá hoại sự yên bình của đất nước ta.? Cái này thì đơn giản như vặt con ngan. Các thầy mo, trưởng bản đều cần phải có những '' bóng ma '' để dân chúng sợ hãi, lo cúng tế. Nếu không có '' bóng ma '' thì chẳng ai cúng tế hoặc sợ hãi thầy mo, trưởng bản làm gì. Các thầy mo luôn biết lợi dụng sự mọi thứ để biến thành '' bóng ma'' dạng như lân tinh, đom đóm, cú kêu, trời nổi dông bão, thiên tai, hạn hán....thậm chí nếu có kẻ nào làm gì đó cũng bị quy kết là do '' quỷ xui, ma khiến, bị ma nhập ''. Nếu lâu ngày không có những thứ đó, thầy mo sẽ dùng một thứ nhựa cây hấp dẫn lũ dơi, bôi lên cửa. Đêm đến lũ dơi bay đập vào cánh cửa tạo lên âm thanh rùng rợn, người dân mở cửa thì lũ dơi đã bay mất. Thầy mo giải thích là '' ma về'' hoặc bắt con cóc cho thuốc lào vào miệng khâu lại, thả ngoài vườn cho nó ho khục khặc như tiếng người già để bảo là '' ma về ''.
Từ khi người dân tin có ma và đến khi tin rằng không có ma mất đến cả hàng mấy trăm năm. Con đường khai sáng dân trí của các '' tổ chức phản động ''  để cho toàn dân tin rằng các '' thế lực thù địch '' đều mong mỏi đất nước thay theo hướng tiến bộ , ôn hòa bằng bài viết trên internet liệu là bao lâu.? Người lạc quan thì trông vào các sự kiện Mùa Xuân Ả Rập, biến cố Miến Điện...để hy vọng là không lâu lắm.
Người ta nói " đất có thời, dân có vận''. Công cuộc khai sáng dân trí để thay đổi là con đường nhiều người chọn, nhiều tổ chức chọn. Biết đâu thời vận đất nước đến sớm, vận nước đến hồi hưng thịnh. Thành công sẽ đến một cách êm đẹp như ước mơ. Hy vọng ngày ấy không xa.
Chuyện quán cóc.
Trên con đường vạn dặm bôn ba để ăn chơi , du hí, phè phỡn với bơ thừa, sữa cặn của bọn tư bản giẫy chết, núp dưới bóng là đi làm việc nghĩa. Ngày nọ tên Lái Gió lạc vào một quán cà phê ở Nam Cali nơi có đầy người Việt đang chơi cờ tướng, bên ngoài bàn cờ tướng hắn nghe thấy người ta nói chuyện quốc gia đại sự. 
Một người nói.
- Sao không khởi tố Nguyễn Phú Trọng nhỉ ? Tội rành rành '' thiếu tinh thần trách nhiệm, gây hậu quả nghiêm trọng '' còn gì.?
Lái Gió không ngạc nhiên, vì đây là xứ tự do, người dân ăn nói thế này không vấn đề gì. Nhưng hắn ngạc nhiên là sao lại đòi đưa ông TBT ra khởi tố, hắn bèn hỏi lý do. Người kia nói.
- Này nhé, ông làm chủ ngân hàng, ông đánh giá đối tác sai, gửi tiền cho họ. Họ lấy mất, ông có phải chịu trách nhiệm không.?
Lái Gió băn khoăn.
- Lãnh đạo ngân hàng khác với lãnh đạo ĐCS chứ.?
Người kia mắng.
- Mày ngu, thế mà cũng nói. ĐCS nói rằng họ được nhân dân giao cho trách nhiệm lãnh đạo đất nước. ĐCSVN xác định quan hệ anh em với Tàu Cộng, tin tưởng tuyệt đối tình hữu nghĩ, hợp tác chiến lược. Giờ Tàu Cộng nó lấy mất biển đảo, có khác gì thằng lãnh đạo ngân hàng tin đối tác làm mất tiền của nhân dân gửi hay không.? Khởi tố là đúng luật còn gì. Phải đề nghị ông Nguyễn Tấn Dũng chỉ đạo Bộ Công An khởi tố TBT Nguyễn Phú Trọng vì trên cương vị lãnh đạo đất nước đã '' quan liêu, thiếu cảnh giác, thiếu tinh thần trách nhiệm, gây hậu quả nghiêm trọng '' ngay lập tức.
Lái Gió nói.
- Ông nói chuyện bên này thì được, chứ bên nhà là thành tào lao, có khi còn phạm tội xúc phạm lãnh đạo. Bị bỏ tù như Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào, Nguyễn Hữu Vinh ngay. Đảng có nội quy, kỷ luật của Đảng, sai thì Đảng xử lý nội bộ về mặt Đảng. Pháp luật nhà nước thì liên can gì đến Đảng. Đảng là tối cao rồi. Làm sao ông Dũng có thể dùng pháp luật khởi tố ông Trọng được. Còn nữa thì đây chủ trương chung của toàn Đảng, đã thống nhât rồi.
Người kia nói.
- Ừ thì chưa khởi tố Nguyễn Phú Trọng, thì khởi tố Phùng Quang Thanh theo điều 258 '' lợi dụng quyền tự do ngôn luận, xâm hại lợi ích nhà nước''. Ông này phát ngôn là việc TQ xâm lược VN lại thành mâu thuẫn anh em. Khiến cho quốc tế họ hiểu lầm, không lên tiếng giúp ta. Gây thiệt hại về viện trợ của Nhật với VN, thế có phải xâm hại lợi ích nhà nước không.?
Lái Gió nói.
- Cũng không được, thứ nhất ông Thanh là người của Đảng vì ông là ủy viên BCT, sau nữa mới là người nhà nước ở cương vị bộ trưởng quốc phòng. Đảng tối cao nên không khởi tố được ông Thanh. Thứ hai là giờ người ta cho rằng '' binh bất yếm trá '' ông Thanh nói thế là nghi binh, cho TQ không phòng bị, để VN có thời gian phòng bị. Thứ ba là ông ấy nói thế vì yêu chuộng hòa bình thế giới, không ai vì xây dựng hòa bình mà bị khởi tố cả. Phải đề nghị quốc tế trao giải Nobel Hòa Bình năm nay cho ông ấy đằng khác.
Người kia chửi thề.
- Thế ĐM, mất biển đảo mà không ai chịu trách nhiệm pháp luật à.?
Lái Gió sắp bàn cờ mới , miệng nói.
- Đã có pháp thuật thì pháp luật vô giá trị. Bao giờ VN có chế độ tổng thống như bên này, thì hẵng nói chuyện pháp luật, khi ấy thì kể cả tổng thống phạm luật cũng bị truy tố. Giờ thì tôi cả ông chơi cờ, mọi việc cứ để đảng và nhà nước lo.

Copy từ: Người Buôn Gió


.............

"Nhờn chó, chó liếm mặt"

image-305.jpg
Trong quan hệ xã hội, bè bạn chơi với nhau chân thực thường dựa trên cơ sở bình đẳng, tôn trọng nhau, không phân biệt giàu nghèo, hết lòng giúp đỡ nhau khi gặp khó khăn. Nếu có bất kỳ sự lấn lướt hoặc cao ngạo, trịch thượng với nhau thì đấy không còn là tình bạn nữa mà chỉ là mối quan hệ vụ lợi, cơ hội.
Trong cộng đồng các quốc gia dân chủ, các nước, dù nằm trong cùng một liên minh (ví dụ như Liên minh châu Âu hay Liên minh quân sự Bắc Đại Tây Dương (NATO)...) hay không, thì quyền dân tộc tự quyết và toàn vẹn lãnh thổ đều được tôn trọng triệt để, bởi vì đây là cộng đồng các giá trị dân chủ và nhân quyền. Các quốc gia dân chủ giữ sự độc lập của mình, chính quyền do dân chọn bằng bầu cử tự do, có sự chia sẻ và hỗ trợ lẫn nhau nhưng không lệ thuộc. Ví dụ, từ cuộc khủng hoảng Ukraina, quân đội của NATO tăng cường sự hiện diện trên biên giới phiá Đông, Mỹ đóng quân tại Ba Lan, nhưng CH Czech và Slovakia thì không muốn sự có mặt của quân đội NATO trên lãnh thổ của mình, dù cả hai đều là thành viên. Tương tự như vậy, gia nhập NATO nhưng Ba Lan vẫn sử dụng đồng tiền zloty của mình, không bắt buộc phải sử dụng đồng euro, hay Anh quốc vẫn sử dụng đồng Bảng.
"Nhờn chó, chó liếm mặt" là thành ngữ trong tiếng Việt chỉ cả hai nghĩa đen và nghĩa bóng. Về nghĩa đen, có nghĩa là nuôi chó, chơi với chó, nhờn với nó quá, sẽ bị nó liếm mặt, trong một số trường hợp gặp chó dữ sẽ bị nó cắn, gây tai hoạ bi thảm. Tuy nhiên, ở nghĩa bóng nó còn chỉ ra mối quan hệ giữa các đối tượng, đãi ngộ nhau, tin nhau quá đáng sẽ bị lợi dụng, thậm chí phản thùng.
Hội nghị Thành Đô năm 1990 và hơn 20 năm chính sách phò Trung Quốc đã tạo ra tình cảnh còn tệ hại hơn nhiều mối quan hệ "nhờn chó,chó liếm mặt" giữa tập đoàn cộng sản Hà Nội và Trung Nam Hải.
Trước hết về chính trị, tập đoàn Hà Nội copy nguyên mô hình của hệ thống chính trị độc đảng cầm quyền, độc tài toàn trị. Về kinh tế, "mở cửa" theo theo thị trường tự do nhưng "định hướng xã hội chủ nghĩa", tức là nhà nước vẫn kiểm soát những lĩnh vực quan trọng nhất của thị trường và kinh tế quốc doanh nắm vai trò chỉ đạo. Trên cơ sở này, nhà cầm quyền Hà Nội đã mở rộng vòng tay cho Trung Quốc xâm thực, khống chế lãnh thổ Việt Nam bằng các thủ đoạn kinh tế như thuê gần 300 ngàn héc ta rừng đầu nguồn, kiểm soát hơn 90% tổng thầu các dự án quốc gia quan trọng, đưa hàng chục ngàn lao động qua Việt Nam, đưa hàng hoá rẻ tiền và độc hại tràn lan.
Sự dễ dãi và an toàn trong việc chi dưới gầm bàn để trúng thầu của các ông chủ Trung Quốc là liều thuốc kích hoạt guồng máy tham nhũng vô độ của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam. Toàn bộ nền kinh tế Việt Nam bị đưa vào sự phụ thuộc Trung Quốc nghiêm trọng. Đã lỡ chén tạc chén thù nên há miệng mắc quai, giờ đây bị hiếp đáp, bị "chó liếm mặt", muốn dứt ra cũng không dễ.
Không những "chó liếm mặt" mà nó còn cắn luôn cả chủ nhà. Những lúc uống rượu Mao đài, tung hô "tình hữu nghị Việt-Trung là tài sản quý báu", trân trọng "16 chữ vàng, 4 tốt", Đảng Cộng sản Việt Nam đã "trái tim nhầm chỗ để lên đầu", trao tặng cho Trung Quốc những món quá vô giá, mà giờ đây họ sử dụng tung ra phản công.
Trong ngày 9/6, Phó Đại sứ Trung Quốc tại Liên Hiệp Quốc Vương Minh đã gửi "thư bày tỏ lập trường" của họ về hoạt động của giàn khoan Hải Dương 981 trên Biển Đông đến Tổng thư ký Ban Ki-moon và yêu cầu ông cho lưu hành đến tất cả 193 quốc gia thành viên của Đại hội đồng.
Trung Quốc đã đưa ra các "tài liệu liên quan mà Việt Nam lâu nay công nhận chủ quyền của Trung Quốc đối với quần đảo Tây Sa", trong đó có Công hàm Phạm Văn Đồng năm 1958 đã “ghi nhận và tán thành” bản tuyên bố của Trung Quốc ngày 4 tháng 9 năm 1958, trong đó bao hàm cả chủ quyền của Tam Sa (Hoàng Sa) và Tây Sa (Trường Sa). Họ cũng dẫn sách Địa Lý lớp 9 do Nhà xuất bản Giáo Dục Việt Nam phát hành năm 1974 nói Tây Sa và Nam Sa, tức là quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, là một phần của Trung Quốc.
Họ còn tố cáo tàu của Việt Nam đã "xâm phạm chủ quyền" của Trung Quốc, đâm tàu Trung Quốc hơn 1.400 lần, "cản trở một cách phi pháp" các hoạt động thăm dò của công ty dầu khí Trung Quốc.
Đúng là vừa ăn cướp vừa la làng. Hoàng Sa, Trường Sa thuộc Việt Nam là một sự thật không thể chối cãi. Bản đồ Trung Quốc cổ, in từ đời nhà Thanh, cho thấy lãnh thổ Trung Quốc ở cực Nam là đảo Hải Nam, hoàn toàn không có địa danh Hoàng Sa, Trường sa. Thư viện lịch sử Việt Nam cũng đang lưu giữ tập bản đồ cổ “Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ” do nhà Thanh xuất bản năm 1904, không hề có Hoàng Sa, Trường Sa. Cho đến năm 1974, Hoàng Sa, Trường Sa thuộc quản lý của Việt Nam Cộng hoà theo tinh thần của Hiệp định Geneve năm 1954 mà Trung Quốc là một bên thừa nhận và ký kết.
Sự im lặng của Hà Nội vào năm 1974 khi Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa chính là sự đồng loã. Gần 40 năm nay Trung Quốc cai quản nó và xây dựng thành một cơ sở quân sự. Công hàm của Phạm Văn Đồng mặc nhiên là chiếc "nỏ thần vô ý trao tay giặc"! Chính thể hiện nay không thể nói ngược lại những gì đã "thừa nhận và tôn trọng". Muốn phủ quyết nói chỉ có thể là một chính thể khác, dân chủ, do dân bầu ra.
Chó liếm mặt, cắn luôn chủ nhà và đang điên rồ gây hoảng loạn tâm lý về một cuộc chiến tranh Việt-Trung trong xã hội Việt Nam là hình ảnh của nước Trung Hoa đang dồn tập đoàn Hà Nội vào thế bí và quẫn. Bức bí về pháp lý. Bức bí từ vong kim cô của lợi ích kinh tế.
Trong cấu trúc chính trị hiện nay, khó có nhân vật nào có thể tạo ra thế cờ lật ngược vì mọi thứ đã dính chùm. Quyền lực trong Bộ Chính Trị cũng bị phân hoá và nhóm lợi ích chủ trương phò Trung Quốc còn rất mạnh, nếu không nói là bao trùm. Sự giằng co bất phân thắng bại giữa một bên là chủ quyền và an ninh của đất nước, một bên khác là hệ thống chinh trị độc quyền cai trị cùng với lợi ích kinh tế kèm theo.
Tóm lại một tương lai ảm đạm với phận nô lệ dường như là sự thật khó tránh! "Nếu không muốn bị đánh thì ngoan ngoãn nằm im" như lời Ngưu Bạch Vũ trên tờ Đông Phương Nhật báo xuất bản tại Hồng Kông ngày 9/6.
© Lê Diễn Đức

Copy từ: Lê Diễn Đức (RFA’ blog)

...........

Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2014

Bài học Ukraina – Nước ta trước họa Tàu Nga

Lê Thiên (Danlambao) - Sau một thời gian quốc gia độc lập Ukraina rơi vào những rối loạn về chính trị vì thái độ khinh dân cùng hành vi bạo lực và tham nhũng của Tổng thống Viktor Yanukovych, ngày 22/2/2014, Quốc hội Ukraina đã bỏ phiếu truất quyền tổng thống của ông này.

Nga xâm lăng Ukraina.

Sau mấy hôm lẩn trốn, Yanukovych đến được nước Nga. Tổng thống Vladimir Putin của Nga lập tức mở ra một cuộc tập trận thị uy ngay vùng sát biên giới Nga-Ukraina. Đồng thời Putin công khai bộc lộ ý đồ xua quân xâm lăng Ukraina, bắt đầu từ khu tự trị Crimea của quốc gia Ukraina, nằm trên Biển Đen (Hắc Hải).

Để hợp thức hóa hành động xâm lăng này, Putin tung ra nhiều chiêu rất là bài bản mà khối Cộng sản quốc tế đã từng sử dụng trước đây. Quốc Hội Nga thông qua một nghị quyết “cho phép sử dụng biện pháp quân sự” để “bảo vệ kiều bào Nga” cư ngụ trên lãnh thổ Crimea. 

Trong khi đó một thứ đội quân “vô chủ, vô hình” mang mặt nạ, vận quân phục Nga nhưng không mang phù hiệu, lại được trang bị vũ khí Nga và xe tăng thiết giáp Nga, mở cuộc “tổng tiến công” khu tự trị Crimea này. 

Cùng lúc đó, ngày 03/3/2014, trong cuộc họp khẩn cấp của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc, Đại sứ Nga Churkin đã đọc bức thư, nói là của ông Tổng thống Yanukovych bị lật đổ gửi Tổng thống Nga Putin, “đề nghị” người đứng đầu nước Nga sử dụng lực lượng quân sự tại Ukraina để “tái lập luật pháp và trật tự” tại nước Ukraina này. 

Bức thư của Yanukovych có đoạn: “Người dân đang bị bức hại vì những lý do ngôn ngữ và chính trị. Vì vậy, trong thư này, tôi kêu gọi Tổng thống Nga, ông Putin, đề nghị ông sử dụng lực lượng vũ trang Liên bang Nga để tạo dựng tính hợp pháp, tái lập luật pháp, hòa bình, trật tự, ổn định và bảo vệ người dân Ukraina”.

Putin vốn là tay tình báo lão luyện của Liên Xô cũ, từng đứng đầu cơ quan tình báo Liên Bang Xô Viết KGB hồi cuối thế kỷ 20. Đầu óc Putin luôn mang nặng những thủ đoạn đen tối, mưu mô gian trá cùng những ý đồ và tham vọng bành trướng của một đế quốc Liên Xô vĩ đại thuở nào với giấc mơ đứng đầu “thế giới đại đồng”. 

Điều này khiến người ta nghi ngờ rằng, sau 19 năm cầm quyền, Putin đang bước dài bước chân xâm lược hòng tái thôn tính các nước chư hầu cũ trong cái gọi là Liên Bang Xô Viết đã tan rã cách đây hơn hai mươi năm (1991), một hành động tái diễn trò xâm lược của Liên Xô đánh vào Hunggary năm 1953 và vào Tiệp Khắc năm 1968. Từ đó, Putin sẽ tái chiếm các chư hầu cũ của Liên Xô đề làm bàn đạp tấn công các quốc gia Đông Âu Cộng sản cũ, lập lại thế đối đầu với Tây Phương trong cuộc chiến mệnh danh là Chiến Tranh Lạnh.

CSVN tung hê Nga và Putin.

Ngay từ giai đoạn khởi đầu Nga mở cuộc xâm lăng Crimea, báo chí lề đảng Việt Nam đã tung hê đàn anh Putin một cách lố bịch đến nỗi hãng thông tấn BBC ngày 03/3/2014 đã nhận ra ngay thái độ của báo chí Hà Nội và lên tiếng báo động: “Các báo chí chính thống ở Việt Nam do chính quyền quản lý đã có những bài bình luận và phân tích thể hiện sự ủng hộ Nga và chỉ trích người biểu tình Ukraine trong cuộc khủng hoảng hiện nay”.

Bài báo của BBC ngày 03/3/2014 dưới nhan đề “Báo chí VN ủng hộ Nga về Ukraina?” đưa ra vài dẫn chứng, như báo CAND dẫn lời ông Putin: “nước Nga có quyền bảo vệ lợi ích của người dân Nga và những người nói tiếng Nga” và “Nga sẽ hành động trong khuôn khổ luật pháp cho phép”. 

BBC còn vạch mặt “một số báo Việt Nam không nói rõ Crimea thuộc Ukraine mà chỉ gọi chung chung là 'Cộng hòa tự trị Crimea'”. Hoặc “trang mạng của Đài Tiếng nói Việt Nam hôm 3/3 chạy tiêu đề ‘Hàng vạn người tuần hành ủng hộ Nga đưa quân sang Ukraine.’”….

Quả vậy, từ đầu đến cuối Tháng Ba 2014, nếu chúng ta chịu khó mỗi ngày chỉ lướt qua vài cái tít trên báo chí lề đảng về những diễn biến tại Crimea và Ukraina, tất thấy ngay cái xu hướng CSVN tung hê Putin và Nga nó lộ liễu đến mức nào! 

Người ra rêu rao: Đó là một cuộc chiến chính nghĩa! Nhân dân Crimea nói riêng và nhân dân một số nước thuộc Liên Bang Xô Viết cũ đồng thanh đứng về phía Nga, đi với Nga, sống chết với Nga, yêu cầu được sáp nhập vào Nga. Vỡ mặt Hoa Kỳ và Tây Phương! Tất thắng ắt về Nga và Putin! Vân vân và vân vân!

Cung cách bầy đàn kiểu phe ta trẻ con ấy thực ra chỉ là trò hề quen thuộc của CSVN thời kỳ thành trì chủ nghĩa cộng sản còn được cho là “bách chiến bách thắng”. Bổn cũ soạn lại đấy thôi.

Giấc mơ CSVN: Khôi phục địa vị siêu cường của Liên Xô.

Vào ngày 27/3/2014, người ta lại đọc thấy trên Đất Việt của CSVN một bài báo của tác giả Thiên Nam dưới nhan đề “Putin và cuộc họp tuyệt mật về Crimea của ‘Bộ Tứ KGB’”. 

Không rõ bài báo nhằm mục đích gì, nhưng đã là báo lề đảng, tờ Đất Việt không thể đi ra khỏi cái lề “tuyên truyền” do Bộ Thông Tin-Tuyên Truyền của CSVN đã chỉ ra. 

Phải chăng bằng cách đưa ra thông tin mang dáng dấp vô tư, bài báo làm công việc quảng bá KGB, “cơ quan tình báo hàng đầu của thế giới” thời Liên Xô? Bài báo nêu rõ: “Quyết định thu hồi Crimea bằng mọi giá đã được ông Putin đưa ra trong một cuộc họp tuyệt mật của ‘Bộ tứ KGB’ cùng 3 cố vấn thân cận nhất.” 

Sự kiện này chứng tỏ Liên Bang Xô Viết tuy đã sụp đổ, nhưng cái cơ quan tình báo KGB từng một thời làm mưa làm gió thì vẫn còn, ẩn mình dưới cái tên FSB – Cục Anh Ninh Liên Bang Nga! Nhân sự cao cấp của nó được cài vào trong hệ thống tình báo ấy. “Bộ Tứ KGB” được tờ “Thời báo New York” (The New York Times) nêu đích danh là: Vladimir Putin (Tổng thống Nga), Sergei Ivanov (Chánh văn phòng Tổng thống), Nikolai Patrushev (Thư ký Hội đồng An ninh) và Alexander Bortnikov (Cục trưởng Cục An ninh Liên bang Nga (FSB). Chính bộ tứ ác ôn này đã “nhất trí khôi phục quyền kiểm soát” của Liên bang Nga đối với Crimea.

Theo Đất Việt, “vào những thập niên 70 và 80 của thế kỷ trước, họ [ba nhân vật đằng sau Putin] đều là các cựu điệp viên của KGB, những đồng nghiệp thân thiết làm việc cùng với ông Putin tại thành phố quê hương ông là St Petersburg.” 

Tờ Đất Việt còn dẫn lời nhận xét của Ông Andrew Kuchins, Chủ nhiệm Dự án Nga của Viện nghiên cứu chiến lược và các vấn đề quốc tế: “Cũng giống như ông Putin, họ đều là các cựu nhân viên tình báo dày dạn kinh nghiệm nhất của Liên bang Xô viết, cùng đồng tâm nhất trí khôi phục lại địa vị siêu cường của Liên Xô”.

Số phận của Criméa đã được hoạch định từ trước tại Moscow.

Cuộc truất phế Tổng Thống Viktor Yanukovych của Ukraina chỉ là cái cớ cho Putin xâm lăng Crimea. Bởi vì “ngay từ 2 tuần trước khi nhân dân Crimea trưng cầu dân ý quyết định độc lập và sát nhập vào Nga, Tổng thống Nga V. Putin đã có quyết định thu hồi Crimea bằng mọi giá, kể cả là dùng vũ lực” sau khi “bộ tứ” có “cuộc họp bí mật vào đêm 25 hay 26 Tháng Hai bàn về Ukraine và vấn đề thu hồi Crimea.” 

Bài báo tiết lộ: “Cuộc họp này diễn ra bí mật đến nỗi, ngay cả cánh tay phải thân tín của ông Putin là Ngoại trưởng Sergei Lavrov cũng không được biết và tham dự.”

Phần kết luận của tác giả bài báo, mới đọc qua tưởng là “khách quan”, nhưng ngẫm lại “ngậm đắng nuốt cay thế nào” như dưới đây:

Sau khi “cựu” Tổng thống Ukraine Viktor Yanukovych đào thoát khỏi Kiev vẻn vẹn 3 ngày, quyết định thu hồi Crimea đã được “Bộ tứ KGB” này đưa ra một cách nhanh chóng. Đó cũng chính là thời điểm, quốc hội Ukraine phê chuẩn quyết định thành lập một nội các mới tại Kiev.

Sau đó 1 tuần, ông Putin vẫn khẳng định trước cộng đồng quốc tế là Nga không hề có ý định sáp nhập Crimea vào nước Nga, nhưng sau hậu trường, các hoạt động chuẩn bị cho “ngày trở về” của Crimea được khẩn trương tiến hành. 

Sau khi Ukraine tuyên bố thành lập chính phủ mới, 150.000 binh lính Nga được đặt trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu cao nhất. 

Chỉ 1 ngày sau, các toán vũ trang “lạ” đã chiếm lĩnh trụ sở quốc hội và tòa nhà chính quyền Crimea, hạ cờ Ukraine và thay bằng quốc kỳ Nga. Ngay sau đó, 2 sân bay lớn nhất ở Crimea bị phong tỏa.

Cuối cùng, Crimea đã li khai Ukraine và trở về với Nga một cách không thể đơn giản hơn. Và đóng vai trò quyết định trong “cuộc chơi lớn” ở Crimea chính là “Bộ tứ KGB”!

Chiến thắng của KGB: Khát vọng của CSVN được đáp trả.

Cuộc xâm lăng của Liên Bang Nga do Putin cầm đầu rõ ràng vừa gây phẫn nộ, vừa gây bàng hoàng cho lương tri loài người, cho quyền dân tộc tự quyết. Nhưng cuộc xâm lăng thô bạo ấy lại được chào đón bằng những cái vỗ tay vô liêm sỉ như vậy đó của những con người đang mơ giấc mơ hồi phục cái chủ nghĩa đã từng lấy dối trá và bạo lực làm cứu cánh hầu thẳng tay sát hại hàng triệu sinh linh vô tội. 

Thế nên người Việt Nam không ai ngạc nhiên về sự mở cờ của nhà cầm quyền csvn trước những bước tiến “oai hùng oanh liệt” của phía Nga và Putin đánh vào một quốc gia nhỏ bé hơn gấp bội về mọi mặt, mà công đầu thuộc về KGB của Liên Bang Xô Viết! 

Người ViệtNam chân chính có lòng thương yêu Dân Tộc, thương yêu Tổ Quốc mình không thể giữ mãi thái độ thờ ơ hay bàng quan trước cái ý đồ cổ võ sự hồi sinh của thứ chủ nghĩa phi nhân đã bị nhân loại chôn vùi từ hơn 20 năm qua – chủ nghĩa cộng sản. 

Cái ý đồ ấy được bộc lộ chẳng những qua mấy thông tin bóp méo sự thật của hàng loạt báo chí lề đảng, mà còn được cổ võ mạnh mẽ bởi những lời bộc bạch của những tay Cộng sản gạo cội trong nước, điển hình là của một “nhà chiến lược” CSVN qua một cuộc phỏng vấn gần đây. 

“Nhà chiến lược ấy” được giới thiệu là Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện Chiến Lược Bộ Công An CSVN

Khi ông trả lời cho VTC News trong cuộc phỏng vấn ngày 03/03/2014, Lê Văn Cương dõng dạc tuyên bố: “Sau những biến động chính trị ở Kiev, cuộc chính biến Ukraine đã lan rộng và đe dọa đến tính mạng cũng như cuộc sống thường ngày của những người dân ở Crưm. Vì vậy Nga có trách nhiệm bảo vệ công dân của mình và hoàn toàn phù hợp với luật pháp quốc tế.

Đây được xem là hành động bảo vệ lợi ích hợp pháp của Nga tại Crưm nói riêng và Ukraine nói chung. Đây không phải là hành động ‘gây sự’ của Nga như chính quyền mới của Ukraine cáo buộc, mục đích của Nga công khai và đúng luật.” Bài phỏng vấn có tiêu đề là “Tướng Lê Văn Cương: Cảnh báo Mỹ đến Crum [Criméa], Nga không đùa”.

Người Việt Nam không khỏi giật mình về “tư tưởng chiến lược” của viên tướng được cho là chuyên gia bậc thầy về chiến lược trong hệ thống đảng cầm quyền tại nước ta. 

Ông tướng Công an lại công khai cổ võ cho hành động xâm lược, coi đó là “hoàn toàn phù hợp với luật pháp quốc tế”, một kiểu đánh giá phù hợp với đường lối chủ trương cố hữu của CSVN: bán nước với bất cứ giá nào và ngụy biện dưới bất kỳ hình thức nào, vào bất cứ cơ hội nào! 

Chỉ tội là tội cho tiền đồ bất hạnh của quốc gia dân tộc mình nếu có một ngày nào đó bị nước lớn lân bang xua quân vượt biên giới đánh chiếm, nhân danh bảo vệ lợi ích hợp pháp kiều dân của họ sống trên lãnh thổ nước ta, mà nhóm lãnh đạo đương quyền thì cứ hô hào đó là một hành động “công khai và đúng luật, không phải là hành động gây sự!” 

Bài phỏng vấn cho thấy ông tướng CACS Lê Văn Cương còn “nổ” ra nhiều lời phát biểu khác nữa, nhưng tựu trung các lời phát biểu khác ấy cũng chỉ nhai đi nhai lại cái luận điệu xuẫn động trên mà thôi. Kỳ thực, ông Cương chẳng có ý tưởng gì riêng, mà chỉ lặp lại nguyên văn lời biện bạch của Putin cho hành động cá lớn nuốt cá bé của y.

Dù vậy, những lời phát biểu của tướng Cương cũng đã để lộ “chiến lược” của CSVN làm nhụt khí tinh thần đấu tranh của người dân Việt Nam cho chủ quyền quốc gia và quyền tự quyết của dân tộc. Nguy cơ xâm lược của ngoại bang đối với Việt Nam và họa mất nước đang cận kề.

Họa phương bắc.

Về mối nguy xâm lược từ phương bắc, lịch sử đã chứng minh. Những hình thái vết dầu loang đáng ngờ và các sự kiện lấn đất, chiếm đảo, những gặm nhấm các phần lãnh thổ và lãnh hải nước ta đã diễn ra và hãy còn tiếp tục diễn ra là những bằng chứng không thể chối cãi.

Một số các tỉnh thành bị “xâm thực” đã được báo chí nêu ra. Từ Quảng Ninh đến Ninh Bình, từ Hà Tĩnh đến Quảng Ngãi, từ Cao Nguyên Miền Trung đến Bình Dương, vân vân đều tràn ngập người Tàu từ Trung Quốc nhập cư chính thức cũng có mà nhập cư bất hợp pháp cũng dẫy đầy. Họ chiếm lĩnh thị trường lao động trong các nhà máy, ãng xưởng, trong khi nguồn lao động trong nước lại bị loại bỏ vất vưởng hoặc bị sử dụng như món hàng rẻ tiền bán ra nước ngoài dưới danh nghĩa “xuất khẩu lao động”. Còn người lao động Trung Quốc (hợp pháp hay không hợp pháp) thì hiên ngang sống phè phởn, hiên ngang dựng phố, lập làng và hiên ngang tạo ra những biệt lệ khiến “phép vua thua lệ làng”. 

Đó là chưa kể tới những hoạt động tình báo và phá hoại đủ kiểu của họ, một mặt ngấm ngầm tinh vi, mặt khác thì cố tình để lộ như để thách thức, thị uy. Mọi hoạt động của họ đều vô cùng nguy hiểm cho sự sống của con người hiện tại cũng như cho sự tồn vong của dân tộc. 

Chiêu thức tình báo dĩ nhiên là thiên hình vạn trạng chẳng biết đâu mà lường. Còn về mặt phá hoại thì cũng muôn màu muôn sắc, từ kinh doanh tới sản xuất, từ thành thị tới thôn quê đến tận hang cùng ngõ hẻm, vào sâu trong các rừng rậm núi cao hay các vịnh nước màu mỡ dọc miền duyên hải… vừa để thu lợi vừa nhằm hủy diệt môi sinh.

Từ thực phẩm đến áo quần và cả đồ chơi trẻ con, từ phân bón, thuốc trừ sâu, thuốc kích thích tăng trưởng, thuốc “giữ xanh” hoa quả, thuốc làm tươi thịt cá… Đều do Trung Quốc đưa vào Việt Nam, nhằm mục đích đầu độc dân Việt, không phải giết ngay tức khắc mà là cấy bệnh nan y vào cơ thể để con người đau đớn, chết dần chết mòn! 

Đó là chưa nói tới những đầu độc về văn hóa, Hán hóa não trạng cũng như lối sống của các thế hệ người Việt Nam. 

Thoáng nhìn về quá khứ.

Những hành động tự tung tự tác của người Tàu trên đất nước ta ngày nay khiến chúng tôi nhớ thời đệ nhất VNCH, Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã ban hành một sắc lệnh cấm cửa 11 ngành nghề đối người Hoa kiều, trừ những kiều dân người Hoa nhập quốc tịch Việt Nam. TT Ngô Đình Diệm là chiến hữu chống cộng của Tổng thống Tưởng Giới Thạch bên Đài Loan. Tình bạn giữa hai người rất thắm thiết. Việc làm của Tổng Thống Ngô Đình Diệm làm phật lòng Tổng Thống họ Tưởng không ít. Nhưng không vì tình bạn và đồng lý tưởng chống cộng mà nhà lãnh đạo quốc gia Việt Nam thời bấy giờ chối từ trách nhiệm của mình đối với dân, với nước và sự tồn vong của dân tộc. Ông Ngô Đình Diệm dứt khoát không nhượng bộ họ Tưởng, cương quyết không thu hồi quyết định cấm 11 nghề đối với người Tàu trên đất Việt, mặc kệ Tưởng Giới Thạch yêu sách và ra điều kiện này nọ.

Ngày nay thì sao? Cả nước đều rõ. Làm gì có một nhà lãnh đạo có được cái bản lãnh và khí phách ấy đối với ngoại bang? 

Rồi tới thời Đệ nhị VNCH. Khi Quân đội Hoa Kỳ được phép đóng quân trên lãnh thổ Việt Nam, họ được phép lập căn cứ, các Công ty Dân sự Mỹ được phép đấu thầu xây dựng cầu đường cùng một số công thự, nhưng công nhân phải là người Việt Nam, tuyệt đối không được dùng lao động người Hoa Kỳ hay người của bất cứ người nước nào, dù lúc bấy giờ tại Miền Nam Việt Nam đang có mặt nhiều nhóm người nước ngoài khác như Úc, Tân Tây Lan, Đại Hàn, Đài Loan, Thái Lan, Phi LuậtTân. Họ rất mong được tuyển dụng vào các việc này. Nhưng không được. Thậm chí, cả trong các căn cứ của quân đội Mỹ, chỉ có quân lính Mỹ trú đóng, việc phục vụ và mọi thứ dịch vụ trong đó cũng cho giao phó cho công nhân người Việt. Họ làm việc thoải mái, không hề chịu một áp lực hay áp bức nào. 

Chính nhờ đó mà mức sống và kiến thức của người dân Miền Nam Việt Nam được nâng cao, con cái học hành đến nơi đến chốn; từ thành thị tới thôn quê, không một người nước ngoài nào có thể nhảy vào cạnh tranh, giành giực. 

Đặc biệt, trong hoàn cảnh ấy, người Việt Nam, kể cả phụ nữ và trẻ, không ai bị xuất cảng lao động, không ai bị bán ra nước ngoài… như ta thấy đầy dẫy trong nước ta hiện nay, cái thời đại gọi là thời xã hội chủ nghĩa vinh quang! Một chuyện nhỏ này thôi cũng cho thấy sự khác biệt giữa xưa cà nay trong xã hội Việt Nam: Hồi đó, người Mỹ có mặt khắp Miền Nam Việt Nam, nhưng số phụ nữ Việt Nam lấy chồng Mỹ chỉ là thiểu số cực nhỏ. Và thật là hiếm hoi thấy có người đàn bà Việt Nam lấy chồng là người Đài Loan, Đại Hàn, Thái Lan, Phi Luật Tân…!

Khi một chế độ suy tôn Đảng lên bậc thống trị tuyệt đối đứng trên cả Tổ Quốc và Dân Tộc thì cái chế độ ấy không còn là chế độ phụng sự Quốc Gia-Dân Tộc mà chỉ là tập hợp của một nhóm “phe đảng” lấy bạo lực làm sức mạnh, một mặt đè nén dân, một mặt cam tâm làm nô lệ cho ngoại bang núp dưới danh nghĩa hữu nghị 4-tốt-16-chữ-vàng! Cứ cái ôm lấy tốt cái vàng vẽ trên giấy này thì một ngày nào đó Việt Nam thế nào cũng sẽ chứng kiến cái cảnh cá lớn nuốt cá bé trong khi đám sai nha nước nhỏ thì cứ một mực tung hô hành động xâm lăng của nước lớn, cho đó là “hành động bảo vệ lợi ích hợp pháp”, là hành động “công khai và đúng luật”, “không phải là hành động ‘gây sự’”.

Mối họa từ giấc mơ Nga. 

Giấc mơ Mỹ là một thực tế. Nhưng người CSVN sau 1975 gán cho cụm từ một ý nghĩa đầy châm biếm nhạo cười mai mỉa dành cho người Việt của Miền Nam Việt Nam thời trước 1975. Bây giờ tại Việt Nam, khát vọng về một “giấc mơ Nga” đang trổi dậy mạnh mẽ trong lòng đám cầm quyền CSVN. Họ mơ về một nước Nga hùng cường làm sống lại chế độ CS quốc tế đã bị chính nhân dân Nga nguyền rủa và đập tan. 

Nước Nga hay Liên Bang Nga hiện là một thực thể thay thế Liên Bang Xô Viết đã sụp đổ. Có điều khác giữa Liên Bang Nga và Liên Bang Xô Viết là Nga ngày nay không còn nữa 13 nước chư hầu bao bọc xung quanh để bảo vệ “thành trì xhcn” như trước nữa. Nhưng với Việt Nam thì khác. Nhà cầm quyền CSVN lúc nào cũng coi Nga như là một Liên Xô hùng mạnh của thuở nào. CSVN luôn mơ tưởng về sự phục hồi của Liên Bang Xô Viết từ trong lòng Liên Bang Nga. Cho nên, mỗi lần nói lên mối quan hệ Việt-Nga là mỗi lần CSVN coi Nga như là “đàn anh”, là “người bạn thiết cốt”, là “anh em con một tổ”, là “đồng chí” giống như Liên Bang Xô Viết thuở nào.

Nếu với CSVN, Trung Quốc được tôn vinh là “người anh em thắm thiết môi liền môi”, thì Nga cũng được tung hô là người “ân nhân vĩ đại” mà Việt Nam có “nghĩa vụ” phải “đáp đền” và đáp đền một cách cụ thể xứng đáng: Cảng Cam Ranh và Điện Hạt Nhân Ninh Thuận là hai địa chỉ đã được khoanh vùng. Người Nga đã từng hùng cứ Cam Ranh sau Tháng Tư 1975 và đã chia tay nó, nay lại quay về và lạicó thêm Ninh Thuận tạo thế liên hoàn. 

Khi Cam Ranh trở thành cảng sửa chữa tàu bè do Nga quản lý, thì việc người Nga, binh lính Nga và tàu chiến Nga hiện diện ở đó sẽ là chuyện “bình thường” thôi. Hơn nữa, 6 chiếc tàu ngầm quân sự của Nga đã bán cho Việt Nam mà Nga có trách nhiệm bảo trì tu bổ thì cũng là cơ hội cho Nga tha hồ tăng cường nhân sự về mặt quân sự trên cái bán đảo đầy màu mỡ này. Từ đó quân đội Nga đương nhiên có quyền “bảo vệ” thành phần chuyên viên tinh hoa của họ ở tỉnh Nnh Thuận đang phụ trách xây dựng, vận hành các Nhà máy điện hạt nhân ở đó mà Nga đã là chủ đầu tư! Rồi mói đây, Nga lại phụ trách xây dựng nhà máy nguyên tử tại Đà Lạt lớn gấp 30 lần Nguyên Tử Lực Cuộccủa thời VNCH. Cho nên vùng hoạt động của Nga chắc chắn sẽ bao trùm trọnkhu vực ba tỉnh Khánh Hòa-Ninh Thuận và Lâm Đồng! Một diện tích không nhỏ có sự tập trung lâu dài của người Nga trên đất nước Việt Nam! Vấn đề dân sinh ở khu vực này chắc chắn sẽ không đơn giản một khi Nga đòi thiết lập làng chuyên gia của họ ở đó. Trong thực tế, phía Nga và phía chính quyền địa phương Ninh Thuận đã cùng đi khảo sát khu vực lựa chọn để tiến hành dự án xây dựng cơ ngơi cho người Nga rồi!

Ai học được chữ ngờ?

Câu hỏi đặt ra ở đây một lần nữa: Nếu trong nước nổ ra một biến động bất thường, như một cuộc biểu tình đòi hỏi thay đổi nhân sự chằng hạn, thì nhà cầm quyền CSVN sẽ làm gì nếu phía Nga và Tàu viện cớ “bảo vệ lợi ích hợp pháp” của người Nga, người Tàu như là một hành động “công khai và đúng luật”, dứt khoát đó “không phải là hành động ‘gây sự’” để đưa quân tới những điểm nóng?

Chúng tôi chưa bàn tới việc Trung Cộng hay Nga Cộng đã cài sẵn tình báo, ngụy tạo một biến động nào đó để chơi trò tầm ăn dâu trên khắp đất nước Việt Nam! 

Người Việt Nam trong nước không quên hình ảnh khá “lạ lùng” xảy ra xung quanh khu tượng đài Lý Thái Tổ Hà Nội nhân kỷ niệm cuộc chiến tranh biên giới Việt-Hoa năm 1979. 

Hôm ấy một số nhân sĩ và thanh niên yêu nước tổ chức lễ tưởng niệm các chiến sĩ VN tử trận trong cuộc chiến chống quân xâm lược phương bắc năm 1979. Lễ tưởng niệm tôn nghiêm vừa tiến hành với một nhúm nhỏ trí thức và thanh niên yêu nước, bỗng một đám đông người ăn mặc khác thường gồm đàn ông đàn bà kéo nhau ra chiếm cứ khu tượng đài, nhảy múa kệch cỡm theo nhịp một bài nhạc Trung Hoa mở hết công xuất rất ồn ào! 

Người ta nghi ngờ hành động này là một tín hiệu thách thức nhà cầm quyền Việt Nam có dám dập tắt bài ca Trung Quốc không, hay buộc phải giải tán những người dự lễ tưởng niệm!

Cuối cùng CSVN tuân theo chỉ thị ngầm của đàn anh, ngoan ngoãn thẳng tay giải tán người dự lễ tưởng niệm. Còn đám đông ồn ào kia thì ung dung nhảy múa theo điệu nhạc xập xình xon-đố-mì cho đến khi không còn bóng dáng một người nào trong nhúm nhỏ dự lễ tưởng niệm!

Giả sử, nếu một ngày nào đó vở kịch nham nhở kia lại tái diễn với những màn biểu diễn khác do bọn tình báo Nga-Hoa dàn dựng và kích động, thì chẳng biết số phận đất nước ta sẽ đi về đâu! Có lẽ giải pháp mà Vladimir Putin đã chọn cho Crimea và Ukraina sẽ là phuơng thức giải quyết tối ưu dành cho Việt Nam chăng? Rồi thì lý lẽ sẽ thuộc về kẻ mạnh, đàn anh nước lớn? Họ “hành động bảo vệ lợi ích hợp pháp?”. Đó “không phải là hành động ‘gây sự’, và đó là “mục đích công khai và đúng luật?” 

Bấy giờ “nhà chiến lược” Lê Văn Cương và các “đồng chí” của ông sẽ nghĩ gì? Nói gì? Làm gì? Hay sẽ vỗ tay hoan hô đoàn quân chiến thắng mang vinh quang về cho “Đảng ta”? 

30/3/2014



Copy từ: Dân Làm Báo


..............