CHƯA TỐT NGHIỆP TRƯỜNG ĐỜI.

Hiển thị các bài đăng có nhãn TRƯƠNG DUY NHẤT. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TRƯƠNG DUY NHẤT. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 4 tháng 3, 2014

Blogger Trương Duy Nhất bị tuyên án 2 năm tù giam


Mặc Lâm, biên tập viên RFA 2014-03-04
ngoai-toa---truong-duy-nhat-305.jpg
Bên ngoài Tòa án Nhân dân TP Đà Nẵng tại 374 đường Núi Thành Quận Hải Châu Đà Nẵng nơi diễn ra phiên tòa sơ thẩm xử nhà báo, blogger Trương Duy Nhất sáng hôm 4 tháng 3 năm 2014.
Courtesy TNCG


Sáng hôm nay 4 tháng 3 năm 2014 Tòa án Nhân dân thành phố Đà Nẵng tại 374 đường Núi Thành Quận Hải Châu Đà Nẵng đã mở phiên tòa sơ thẩm xử nhà báo, blogger Trương Duy Nhất theo điều 258 lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân.
Luật sư Trần Vũ Hải, người bảo vệ quyền lợi của Trương Duy Nhất đã từ Hà Nội vào Đà Nẵng từ chiều hôm qua và ông thất bại không được tòa án cho phép bảo lãnh bạn bè và thân nhân của Trương Duy Nhất vào tham dự phiên tòa. Vào giờ chót chỉ có bà Cao Thị Xuân Phượng là vợ ông Trương Duy Nhất cùng một người con và người em trai được tòa cho vào tham gia vụ xử.
Lúc 8 giờ sáng, chúng tôi được những bạn bè, blogger từ nhiều nơi tới Đà Nẵng nhằm ủng hộ cho Trương Duy Nhất tường thuật khung cảnh trước tòa. Blogger Mẹ Nấm cho biết:
"Bây giờ em đang đứng đối diện tòa án và đi một mình. Rất đông công an, an ninh thường phục, đủ thứ hết. Em đã vào trong tòa án để hỏi thì họ nói chỉ có những người có giấy mời và có nhiệm vụ mới vào được phiên tòa tức là nó không phải là phiên tòa công khai. Cho tới giờ này không có việc chặn đường, mọi việc đều bình thường, có lẽ xe chở anh Trương Duy Nhất sắp đến vì em thấy họ đổ người xuống dẹp đường rồi nên em nghĩ chắc là vậy."
Bây giờ em đang đứng đối diện tòa án và đi một mình. Rất đông công an, an ninh thường phục, đủ thứ hết. Em đã vào trong tòa án để hỏi thì họ nói chỉ có những người có giấy mời và có nhiệm vụ mới vào được phiên tòa tức là nó không phải là phiên tòa công khai.
-Blogger Mẹ Nấm
Nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên từ Hà Nội cùng vào Đà Nẵng với luật sư Trần Vũ Hải kể lại:
"Họ đang yêu cầu được vào tham dự phiên tòa vì nó xét xử công khai mà. LS Trần Vũ Hải yêu cầu cho phép mọi người vào nhưng hiện tại chỉ có gia đình và vợ con thôi mọi anh em bên ngoài đều không được vào. Lực lượng an ninh họ cũng chỉ ngăn chận thôi họ bảo ai có giấy mời thì vào còn không có giấy mời thì ở ngoài. Bản thân tôi chỉ yêu cầu họ ghi thêm lên tờ giấy là vụ án được xét xử công khai nhưng hạn chế người vào thì tôi sẽ về, tuy nhiên họ không thêm vào những chữ đó."
Blogger Huỳnh Ngọc Chênh đã có mặt tại Đà Nẵng từ hôm qua cho biết những quan sát của ông:
"Đồng bào tập trung rất đông trước cổng tòa để xin được vào nhưng mà không được. Bây giờ lực lượng công an bắt đầu xuất hiện mời bà con ra khỏi cổng tòa án nhưng mọi người không chịu đi. Có gần trăm người và họ đang tranh cãi với lực lượng an ninh."
Kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh đang sống gần Đà Nẵng cũng có mặt anh cho biết:
TruongDuyNhat-phientoa-250.jpg
Bên ngoài Tòa án Nhân dân TP Đà Nẵng tại 374 đường Núi Thành Quận Hải Châu Đà Nẵng nơi diễn ra phiên tòa sơ thẩm xử nhà báo, blogger Trương Duy Nhất sáng hôm 4 tháng 3 năm 2014. Courtesy Dân Làm Báo.
"Em thấy cũng đông, có nhiều blogger đến từ Đà Nẵng hay đến từ Huế như anh Phan Đình Thành, đến từ Quảng Trị như chị Phương Anh, từ Sài Gòn như anh Huỳnh Ngọc Chênh, từ Nha Trang như Mẹ Nấm. Còn có anh Lê Thanh Hải anh Phạm Xuân Nguyên…"
Vào lúc 8 giờ 15 sáng blogger Mẹ Nấm cho biết thêm chi tiết về việc ông Trương Duy Nhất được mang tới tòa bằng cửa sau trong khi công an chuẩn bị ở cổng chính làm động tác giả như xe chở Trương Duy Nhất sắp đến:
"Sáng nay tất cả những người quan tâm và bạn bè của anh Nhất đều đứng ở cổng trước tòa án để đợi, cảnh sát giao thông, công an sắc phục dàn hai bên đường giống như sắp sửa đưa anh Trương Duy Nhất tới tòa án nhưng cuối cùng mọi người ở cổng trước đều bị hớ bởi vì lúc 8 giờ 10 phút có một bạn đứng ở cổng sau thấy họ đưa anh Nhất vào khu vực tòa án bằng cái cầu thang đi bộ phía sau khu vực tòa án. Không có người thân nào hay bạn bè nào biết chuyện đó. Em biết do tình cờ một người bạn ngồi ở phía sau bạn đó thấy."
Nhà báo Trương Duy Nhất cộng tác với báo Công an Quảng Nam Đà Nẵng và Đại Đoàn Kết nhiều năm trước khi tuyên bố bỏ làm báo để dành thời gian viết blog. Trang blog có tên Một góc nhìn khác của ông chỉ sau một thời gian ngắn đã có lượng truy cập kỷ lục. Những bài viết của ông tập trung phê phán những chính sách sai lầm cũng như các phát ngôn, hành động của những lãnh đạo cao nhất nước.
Trong bản cáo trạng của Viện Kiểm sát đã nêu ra chứng cứ là 12 bài viết của Trương Duy Nhất có nội dung nói xấu Đảng, Chính Phủ, Nhà Nước, Quốc Hội. Làm mất niềm tin của nhân dân vào đảng, chính phủ, nhà nước, quốc hội.
Vào khoảng 1 giờ chiều tòa tuyên án Trương Duy Nhất bản án 2 năm tù giam tính từ ngày bị tạm giữ. Luật sư Trần Vũ Hải cho chúng tôi biết nội dung phiên tòa ngắn ngủi trong vòng một buổi sángnhư sau:
TruongDuyNhat-phientoa-1-250.jpg
Tòa án Nhân dân TP Đà Nẵng tại 374 đường Núi Thành Quận Hải Châu Đà Nẵng nơi diễn ra phiên tòa sơ thẩm xử nhà báo, blogger Trương Duy Nhất sáng hôm 4 tháng 3 năm 2014. Courtesy Dân Làm Báo.
"Trong phiên tòa Trương Duy Nhất đã cố gắng bào chữa và luật sư cũng cố gắng hoàn thành trách nhiệm của mình chứng minh cáo trạng và sự luận tội của Viện Kiềm sát là không có căn cứ. Chúng tôi tin rằng không có vị lãnh đạo nào có ý kiến gì về các bài viết này cả lúc ấy vị đại diện Viện kiểm sát lại quay ra nói rằng không truy tố về hành vi xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của các vị lãnh đạo và tổ chức mà chỉ nói rằng xâm phạm lợi ích nhà nước.
Chúng tôi hỏi lại lợi ích nhà nước là gì vì trong hiến pháp ghi rõ lợi ích nhà nước theo chúng tôi hiểu là vì dân do dân hạnh phúc, dân chủ v…v… nhưng ông này không xâm phạm những thứ đó. Lúc ấy Viện kiểm sát rất lúng túng không giải thích được như thế nào với bộ luật mà nói rằng lợi ích nhà nước chính là đường lối chính sách của đảng và nhà nước Việt Nam bị xuyên tạc…
Chúng tôi nói rằng các anh nói thế là trái với hiến pháp Việt Nam. Hiến pháp có nói nhà nước Việt Nam là nhà nước Pháp quyền xã hội chủ nghĩa. Do dân, vì dân chứ có ai nói của nhà nước là vì uy tín của lãnh đạo hay đường lối của đảng và nhà nước đâu. Tôi đã yêu cầu Viện kiểm sát phải định nghĩa lại và định nghĩa đúng theo hiến pháp.
Tòa đã tìm mọi cách kết thúc phiên tòa và nói rằng để cho tòa quyết. Tôi thấy tòa mặc dù rất có thiện chí nhưng họ vẫn tìm cách cắt ngắn phiên tòa mà không làm rõ tất cả vấn đề mà bị cáo và luật sư đưa ra."
Khi chúng tôi hỏi ông Trương Duy Nhất có quyết định kháng cáo hay không luật sư Trần Vũ Hải cho biết:
"Ông Trương Duy Nhất thông báo với tôi là sẽ kháng cáo và ông khẳng định rằng chỉ khi tuyên vô tội thì ông ấy sẽ không kháng cáo nếu không thì sẽ kháng cáo tới cùng vậy thì chúng ta phải chờ đợi xem sao."
Mặc Lâm tường trình từ Bangkok Thái Lan.

Copy từ: Dân Luận

............

Blogger Trương Duy Nhất đã nói gì trước tòa?


RFA 04.03.2014
000_Hkg9564658.jpg
Blogger Trương Duy Nhất tại phiên tòa ở Tòa án Nhân dân thành phố Đà Nẵng số 374 đường Núi Thành Quận Hải Châu Đà Nẵng sáng hôm 4 tháng 3 năm 2014.
AFP 
 
Sáng nay 4/3 trong phiên xử kéo dài chỉ vài giờ đồng hồ, Tòa Án Đà nẵng đã tuyên phạt nhà báo, blogger Trương Duy Nhất 2 nằm tù, cáo buộc ông tội lời dụng quyền tự do, dân chủ, để xâm phạm lợi ích nhà nước, chiếu theo điều 258 của bộ luật hình sự.
Ông Nhất, 50 tuổi, bị bắt giữ từ tháng Năm năm ngoái, sau loạt 11 bài viết của ông được phổ biến trên trang blog cá nhân mang tên “Một Góc Nhìn Khác”, chứa đựng nội dung đòi hỏi đổi mới chính trị.
Một trong những bài viết của ông được phổ biến hồi tháng Tư 2013 mang nội dung đòi hỏi cả Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng lẫn thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nên từ chức, đồng thời nói rằng hai nhân vật hàng đầu của đảng và chính phủ phải chịu trách nhiệm vì đã để xảy ra tình trạng kinh tế suy thoái, hỗn loạn chính trị, và tham nhũng không thể kiểm soát nổi.
Những bài viết của ông được người đọc đón nhận, nhưng cáo trạng của Tòa lại cho rằng đó là những bài viết mang nội dung sai trái, bôi nhọ lãnh đạo, tạo thành cái nhìn tiêu cực.
Trước tòa ông Trương Duy Nhất khẳng định không có tội, nói rằng đáng lý ra ông phải được ghi công vì đã đưa ra những sai trái mà lãnh đạo đảng và chính phủ Việt Nam cần nhìn thấy để sửa đổi.
Ông Nhất cũng nói với tòa rằng phê bình lãnh đạo là điều rất bình thường trong một quốc gia dân chủ.
Luật Sư Trần Vũ Hải, người bào chữa cho ông, cho đài BBC biết thêm rằng lời cuối cùng của ông Nhất trước khi Tòa tuyên án là với tư cách một nhà báo độc lập, ông Nhất tin mình góp phần xây dựng dân chủ ở Việt Nam, góp phần giúp các nhà lãnh đạo Việt Nam nhận thức được những vấn đề của đất nước, cũng như những suy nghĩ của người dân.
Ông Nhất cũng trình bày với Tòa rằng có những loại tù mà người bị kêu án cảm thấy ân hận hay xấu hổ, riêng với ông thì ông lại tự hào, nói thêm rằng chừng nào ông chưa được tự do mà còn bị kết tội thì ông sẽ còn tranh đấu cho đến khi tất cả các tội danh cáo buộc cho ông phải được xóa bỏ.
Cũng xin nói thêm là ngay sau khi bản án được công bố, Đại Sứ Quan Mỹ ở Hà Nội cho phổ biến bản thông cáo, trong đó viết rằng chính phủ Hoa Kỳ quan ngại sâu sắc việc Tòa Án Việt Nam kết án ông Trương Duy Nhất và các tù nhân lương tâm khác, đồng thời yêu cầu phía chính quyền Việt Nam cho người dân được quyền bày tỏ quan điểm chính trị của họ một cách ôn hòa.
Bản thông cáo cũng nói rằng hôm nay trong các cuộc thảo luận ở Hà Nội, bà Phụ Tá Ngoại Trưởng Wendy Sherman đã nêu vấn đề nhân quyền với chính phủ Việt Nam.
Từ Paris, bản thông cáo chung của Tổ Chức Hành Động Cho Dân Chủ Việt Nam và Ủy Ban Bảo Vệ Quyền Làm Người Việt Nam cũng lên án việc nhà nước kết án ông Trương Duy Nhất, đồng thời đòi hỏi chính phủ hà Nội phải công nhận và tôn trọng những quyền căn bản của người dân.

Tin, bài liên quan



Copy từ: RFA

........

Nguyễn Văn Thạnh - Hành trình tham dự phiên tòa xét xử blogger, nhà báo Trương Duy Nhất

Nguyễn Văn Thạnh
thanh_002.jpg
2h30 sáng (4.3.2014) tôi dậy, suy nghĩ có nên tham dự phiên tòa không, trước đó tôi không có ý định đi vì sức khỏe còn mệt mỏi. Sau khi đắn đo, tôi quyết định nên đi vì đến để chứng giám cho quyền mở miệng, có góc nhìn khác của công dân, trong đó có tôi.
Anh Phan Đình Thành ra quan sát xem có ai theo dõi không vì tối đó chó nhà bên sửa bất thường thì thấy nhà đối diện bên kia đường có hai thanh niên bắt ghế nhìn quan sát qua.
Để khỏi gặp rắc rối, chúng tôi đi ngõ sau. Anh Thành cõng tôi (tôi đang đau chân, đi lại khó khăn) vượt qua cồn cát tầm 1km để đi đến một nơi khác bắt xe dù nhà anh nằm trên đường lộ 1 bắt xe rất tiện.
Chúng tôi bắt được xe khách Hoàng Long, đến bến xe Đà Nẵng tầm 5h30 sáng, chúng tôi thuê nhà nghỉ gần đó để nghỉ đến 6h30 thì thuê taxi chạy về tòa án nhân dân Tp Đà Nẵng.

Tầm 7h xe đến tòa, quan sát thấy đông nhân viên an ninh gồm nhiều sắc phục cũng như nhiều người thường phục tụ tập thành nhóm phía trước mảnh đất trống của tòa. Thấy không khí có vẻ căng thẳng. Tôi và anh Thành đến quán café bên hông tòa để uống café nghe ngóng. Trong quán rất đông người, tôi thấy nhiều khuôn mặt căng thẳng quan sát tôi khi tôi bước vô. Chọn vị trí ngồi, chúng tôi vừa uống nước vừa quan sát, người đến có vẻ ngày càng đông. Tôi thấy nhiều gương mặt bên an ninh trước đây làm việc với tôi nay mặc thường phục đi lại xung quanh tòa.
thanh_001.jpg
Tôi thấy có nhiều khuôn mặt thân quen đến từ Đà Nẵng như Lãng Tử Lang Thang,... đến từ Huế như Thanh Hoang,... đến từ Quảng Trị như Phương Anh Lê Thị, Nha Trang-Mẹ Nấm Gấu,... các bạn cố gắng vô tòa với tư cách đàng hoàng lịch sự như một công dân có trách nhiệm với đất nước nhưng không được. Thậm chí quyền chụp hình cũng bị ngăn cản.
Tôi thấy tòa án này mang tên nhân dân, nó là của nhân dân nhưng hình như nó đang bị một thế lực chiếm đóng trái phép.
Có một số tên mặt có vẻ căng thẳng, côn đồ xung quanh, thỉnh thoảng lén lút lấy điện thoại chụp ảnh tôi.
Trong thời gian đợi, tôi viết một số status lên wall:
Bỏ tù nhà báo Trương Duy Nhất là mang bệnh phong cùi đến cho dân tộc!
“Mỗi khi có dịp về Qui Nhơn, tôi tranh thủ ghé Ghềnh Ráng thăm mộ thi sĩ tài hoa nhưng bạc mệnh: Hàn Mặc Tử.
Nhà thơ bị một căn bệnh quái ác đó là bệnh phong cùi. Bệnh này do vi khuẩn Hansen gây ra, vi khuẩn tấn công vào dây thần kinh làm cho người bệnh mất cảm giác do không nhận được thông tin phản hồi. Vì không có thông tin phản hồi nên não bộ không biết tình hình bên dưới để ra lệnh sao cho kịp thời. Ví dụ người bệnh phong có thể cho tay vào lửa mà không biết nóng. Hậu quả của tình trạng này là cơ thể bị tổn thương, lẻ loét, tàn phế.
Trong một đất nước cũng vậy, thông tin phản hồi rất quan trọng, nếu không có nó có thể gây ra thảm họa rất lớn. Lịch sử cho thấy nhiều nạn đói khủng khiếp xảy ra ở Liên Xô, Trung Quốc,... có nguyên nhân là thông tin phản hồi bị tắt. Lãnh đạo ngồi trên cao không biết điều gì xảy ra, toàn nhận báo cáo láo với thành tích được tô hồng.
Chúng ta thấy người dám nói thật nói thẳng thắng như blogger-nhà báo Trương Duy Nhất có vai trò rất quan trọng trong xã hội. Nó như kênh phản hồi thông tin chính xác từ dưới lên trên. Nếu những người này bị bịt miệng, bị tiêu diệt thì xã hội bị mất thông tin phản hồi.
Do vậy phiên tòa hôm nay nếu kết tội blogger - nhà báo Trương Duy Nhất thì đây là hành vi đẩy dân tộc vào bệnh phong cùi.
Rất thê thảm cho dân, cho nước nếu điều này xảy ra”.
Và status ngắn:
“Dù còn đau, cơ thể rất ê ẩm. Biết trước là không thể vô phiên tòa, chỉ có thể ngồi ở quán cafe để hóng hớt và cảm nhận không khí nhưng tôi vẫn đến đây. Sự hiện diện của tôi để chứng giám cho quyền được mở miệng của công dân. Quyền mà ông Hồ Chí Minh nhân danh nó để làm cuộc cách mạng tháng 8 và ông hứa trước quốc dân đồng bào kể từ ngày đó”.
Những blogger quen biết nhau thì kéo đến ngồi cũng nhau vừa uống café, nước vừa tranh thủ online trên phone. Ngoài nhóm chúng tôi còn có nhóm các vị “bô lão” như blogger Huỳnh Ngọc Chênh, nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên, anh Lê Hải,….
thanh_003.jpg
Tại đây thỉnh thoảng tôi có nhận một số cuộc điện thoại quan tâm tình hình từ trong và ngoài nước nhưng máy bị chập chờn, nhiễu, gián đoạn, thậm chí là không cho phép tiếp nhận cuộc gọi.
Tình trạng vừa uống nước, vừa hóng tin kéo dài đến tầm 12h45 thì chúng tôi cử người mua bánh mì về ăn. Đang ngồi hóng thì bất ngờ có tiếng xe hú còi, tất cả người trong quán lao ra xem. Tôi thấy một chiếc xe bít bùng có chữ Police chạy nhanh từ trong tòa ra đường rồi mất hút. Tiếng xe hú ngày càng xa, tiếng vọng lại rất thê lương. Tôi biết có một con người bị giam cầm trong đó chỉ vì có góc nhìn khác.
Tôi nghe nhiều người nói tòa tuyên án 2 năm tù giam và điều này được khẳng định chính xác sau đó.
Kết quả này tôi không bất ngờ, vì tôi biết luật pháp Việt Nam không có chuẩn mực. Đây là một loại bản án mà nhiều người hay nói là “án bỏ túi”; phiên tòa dàn dựng. Điều tôi lo lắng nhất không phải bao nhiêu năm mà chính là sự chuẩn mực của luật pháp. Không có điều này, chúng ta đang sống trong thời kỳ văn minh bộ lạc chứ không phải nhà nước pháp quyền.
Tôi, anh Thành, anh Quốc, Phương Anh và một người bạn đón xe ra lại Lăng Cô-Huế mà ai cũng buồn thiu.
Tường trình từ Lăng Cô-Huế
19h45/4.3.2014
Nguyễn Văn Thạnh

thanh_004.jpg


Copy từ: Dân Luận

...........

Mỹ phản đối bản án của Trương Duy Nhất


Cập nhật: 12:09 GMT - thứ ba, 4 tháng 3, 2014

Ông Trương Duy Nhất từng được Ban Tuyên giáo tuyên dương
Tòa án Nhân dân TP Đà Nẵng vừa tuyên án nhà báo Trương Duy Nhất 2 năm tù giam trong phiên xử ngắn ngủi vào sáng thứ Ba ngày 4/3.
Sứ quán Hoa Kỳ ở Hà Nội ra thông cáo nói: "Chúng tôi quan ngại sâu sắc bởi việc Toà án Việt Nam kết án Trương Duy Nhất."
"Chúng tôi kêu gọi chính phủ Việt Nam trả tự do cho Trương Duy Nhất và các tù nhân lương tâm đồng thời cho phép người Việt Nam bày tỏ quan điểm chính trị của họ một cách ôn hòa."
Tuyên bố này cho biết: "Thứ trưởng Ngoại giao Wendy Sherman đã nêu vấn đề nhân quyền với chính phủ Việt Nam trong chuyến thăm đến Hà Nội ngày 4/3."
Tòa này đã xét xử ông Nhất về tội ‘Lợi dụng các quyền tự do, dân chủ xâm phạm lợi ích của tổ chức và công dân’ theo Điều 258 Bộ Luật hình sự.
Bằng chứng chống lại ông Nhất là 11 bài viết của ông Nhất và một bài của tác giả khác do ông Nhất đưa lên trang blog cá nhân của ông có tựa đề ‘Một góc nhìn khác’.
Tuy nhiên, luật sư của ông Nhất nói ông vẫn khẳng định mình ‘vô tội’ trước bản án.

Mức án nhẹ?

Theo cáo trạng tại tòa thì các bài viết trên blog của ông Trương Duy Nhất "đã làm mất lòng tin của nhân dân vào Đảng, chính quyền và làm mất uy tín cá nhân các vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước và Chính phủ Việt Nam".
Mức án 2 năm này là mức thấp nhất trong khung hình phạt từ 2 đến 7 năm được quy định trong khoản 2, Điều 258 – tức là trong trường hợp phạm tội nghiêm trọng – mà ông Nhất bị truy tố.
"Uy tín của lãnh đạo không phải được xây nên bằng những lời phê phán của người khác mà chính bằng hành động và lời nói và kết quả làm việc của các vị đó."
Luật sư Trần Vũ Hải
Tuy nhiên luật sư bào chữa nói rằng ông không hài lòng với bản án và thân chủ của ông ‘phải được tuyên vô tội và được trả tự do tại Tòa’.
Nói với BBC sau khi kết thúc phiên tòa, ông Trần Vũ Hải, luật sư bào chữa của ông Nhất giải thích rằng Tòa đã cân nhắc những tình tiết giảm nhẹ như gia đình ông Nhất có công với cách mạng và đã từng viết những bài báo được Ban Tuyên giáo tuyên dương.
Ngoài ra, theo ông Hải, trước sự đấu tranh của luật sư thì Tòa đã bỏ cáo buộc ông Nhất ‘xâm phạm lợi ích của tổ chức và cá nhân’ và chỉ còn giữ cáo buộc ‘xâm phạm lợi ích của Nhà nước’.
“Uy tín của lãnh đạo không phải được xây nên bằng những lời phê phán của người khác mà chính bằng hành động và lời nói và kết quả làm việc của các vị đó,” ông Hải giải thích.
Còn việc ông Nhất ‘chấm điểm thủ tướng’ hay yêu cầu ‘tổng bí thư phải ra đi’ thì Luật sư Hải lập luận rằng ‘đó là quyền đương nhiên của nền dân chủ’.
“Quyền của nhân dân là giám sát, trong giám sát phải được nhận xét, trong nhận xét có nhận xét tốt và chưa tốt,” ông nói thêm.
An ninh được thắt chặt quanh Tòa án Đà Nẵng
Riêng về cáo buộc ông Nhất ‘xâm phạm lợi ích của Nhà nước’, ông Hải cũng không đồng tình.
Ông dẫn Hiến pháp năm 2014 rằng ‘Nhà nước Việt Nam của dân, do dân, vì dân’ để lập luận rằng ‘Nhà nước không có lợi ích là bảo vệ uy tín lãnh đạo Đảng và đường lối của Nhà nước’.
Luật sư Hải cũng phản bác cáo trạng cho rằng thân chủ ông ‘bôi nhọ’ các vị lãnh đạo.
“Nếu bôi nhọ thì người đầu tiên cảm nhận là các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước,” ông nói, “Chúng tôi đã gửi thư xin ý kiến các vị đấy là có cảm thấy bị xâm phạm quyền và lợi ích hay không và chúng tôi chưa thấy có câu trả lời.”
Theo nhìn nhận của Luật sư Hải thì bản án có thể là sự dung hòa sự ‘chỉ đạo ở đâu đó’ với ý kiến của công luận mà ông cho là ‘đã có những tác động nhất định’.

‘Sẽ kháng cáo’

Về phần Trương Duy Nhất, ông Hải cho rằng ông thừa nhận có viết 11 bài như cáo trạng nêu nhưng ông cho rằng ông không ‘xâm phạm quyền và lợi ích’ của tổ chức hay cá nhân nào cả mà chỉ ‘chỉ ra những khuyết điểm, sai lầm, những hiện tượng chưa đúng’ với hy vọng ‘lãnh đạo Đảng và Nhà nước sẽ thấy ra, khắc phục, sửa chữa và rút kinh nghiệm’.
"Có những loại tù mà người ta cảm thấy ân hận hay xấu hổ, nhưng trường hợp của tôi thì tôi thấy tự hào."
Trương Duy Nhất nói trước Tòa
“Thậm chí ông Nhất còn cho rằng ông ấy còn có công đã chỉ ra những điểm ấy để cho các lãnh đạo và Nhà nước Việt Nam tốt hơn,” ông Hải nói.
Trong lời cuối cùng trước khi Tòa tuyên án được ông Hải thuật lại, ông Nhất khẳng định ông ‘vô tội’.
“Với tư cách nhà báo tự do tôi góp phần cho không khí dân chủ ở Việt Nam, góp phần giúp các nhà lãnh đạo Việt Nam nhận thức được những vấn đề của đất nước, những suy nghĩ của người dân,” ông Nhất được dẫn lời nói.
“Có những loại tù mà người ta cảm thấy ân hận hay xấu hổ, nhưng trường hợp của tôi thì tôi thấy tự hào.”
“Chừng nào tôi chưa được tự do mà còn bị còn kết tội thì tôi còn đấu tranh cho đến khi được xóa bỏ tội danh.”

Copy từ: BBC

............

Hành trình dự phiên xử Blogger Trương Duy Nhất


Nguyễn Văn Thạnh gửi RFA từ VN 2014-03-04
ta-dn-305.jpg
Tòa án Nhân dân thành phố Đà Nẵng tại 374 đường Núi Thành Quận Hải Châu Đà Nẵng nơi diễn ra phiên tòa sơ thẩm xử nhà báo, blogger Trương Duy Nhất sáng hôm 4 tháng 3 năm 2014.
Citizen photo
2h30 sáng ngày 4/3/2014 tôi dậy, suy nghĩ có nên tham dự phiên tòa không, trước đó tôi không có ý định đi vì sức khỏe còn mệt mỏi. Sau khi đắn đo, tôi quyết định nên đi vì đến để chứng giám cho quyền mở miệng, có góc nhìn khác của công dân, trong đó có tôi.
Anh Phan Đình Thành ra quan sát xem có ai theo dõi không vì tối đó chó nhà bên sửa bất thường thì thấy nhà đối diện bên kia đường có hai thanh niên bắt ghế nhìn quan sát qua.
Để khỏi gặp rắc rối, chúng tôi đi ngõ sau. Anh Thành cõng tôi (tôi đang đau chân, đi lại khó khăn) vượt qua cồn cát tầm 1km để đi đến một nơi khác bắt xe dù nhà anh nằm trên đường lộ 1 bắt xe rất tiện.
Chúng tôi bắt được xe khách Hoàng Long, đến bến xe Đà Nẵng tầm 5h30 sáng, chúng tôi thuê nhà nghỉ gần đó để nghỉ đến 6h30 thì thuê taxi chạy về tòa án nhân dân TP Đà Nẵng.
Tầm 7h xe đến tòa, quan sát thấy đông nhân viên an ninh gồm nhiều sắc phục cũng như nhiều người thường phục tụ tập thành nhóm phía trước mảnh đất trống của tòa. Thấy không khí có vẻ căng thẳng. Tôi và anh Thành đến quán café bên hông tòa để uống café nghe ngóng. Trong quán rất đông người, tôi thấy nhiều khuôn mặt căng thẳng quan sát tôi khi tôi bước vô. Chọn vị trí ngồi, chúng tôi vừa uống nước vừa quan sát, người đến có vẻ ngày càng đông. Tôi thấy nhiều gương mặt bên an ninh trước đây làm việc với tôi nay mặc thường phục đi lại xung quanh tòa.
Tôi thấy có nhiều khuôn mặt thân quen đến từ Đà Nẵng như Lãng Tử Lang Thang,.....đến từ Huế như Thanh Hoang,... đến từ Quảng Trị như Phương Anh Lê Thị, Nha Trang-Mẹ Nấm Gấu... các bạn cố gắng vô tòa với tư cách đàng hoàng lịch sự như một công dân có trách nhiệm với đất nước nhưng không được. Thậm chí quyền chụp hình cũng bị ngăn cản.
Tôi thấy tòa án này mang tên nhân dân, nó là của nhân dân nhưng hình như nó đang bị một thế lực chiếm đóng trái phép.
Có một số tên mặt có vẻ căng thẳng, côn đồ xung quanh, thỉnh thoảng lén lút lấy điện thoại chụp ảnh tôi.

Có lỗi với dân tộc

ta-dn-3-250.jpg
Các cuộc gọi từ nước ngoài bị chặn hay phá sóng. Citizen photo.
Trong thời gian đợi, tôi viết một số status lên wall:
“Bỏ tù nhà báo Trương Duy Nhất là mang bệnh phong cùi đến cho dân tộc.”
“Mỗi khi có dịp về Qui Nhơn, tôi tranh thủ ghé Ghềnh Ráng thăm mộ thi sĩ tài hoa nhưng bạc mệnh: Hàn Mặc Tử.
Nhà thơ bị một căn bệnh quái ác đó là bệnh phong cùi. Bệnh này do vi khuẩn Hansen gây ra, vi khuẩn tấn công vào dây thần kinh làm cho người bệnh mất cảm giác do không nhận được thông tin phản hồi. Vì không có thông tin phản hồi nên não bộ không biết tình hình bên dưới để ra lệnh sao cho kịp thời. Ví dụ người bệnh phong có thể cho tay vào lửa mà không biết nóng. Hậu quả của tình trạng này là cơ thể bị tổn thương, lẻ loét, tàn phế.
Trong một đất nước cũng vậy, thông tin phản hồi rất quan trọng, nếu không có nó có thể gây ra thảm họa rất lớn. Lịch sử cho thấy nhiều nạn đói khủng khiếp xảy ra ở Liên Xô, Trung Quốc,... có nguyên nhân là thông tin phản hồi bị tắt. Lãnh đạo ngồi trên cao không biết điều gì xảy ra, toàn nhận báo cáo láo với thành tích được tô hồng.
Chúng ta thấy người dám nói thật nói thẳng thắng như blogger-nhà báo Trương Duy Nhất có vai trò rất quan trọng trong xã hội. Nó như kênh phản hồi thông tin chính xác từ dưới lên trên. Nếu những người này bị bịt miệng, bị tiêu diệt thì xã hội bị mất thông tin phản hồi.
Do vậy phiên tòa hôm nay nếu kết tội blogger-nhà báo Trương Duy Nhất thì đây là hành vi đẩy dân tộc vào bệnh phong cùi.
Rất thê thảm cho dân, cho nước nếu điều này xảy ra”.
Và status ngắn:
“Dù còn đau, cơ thể rất ê ẩm. Biết trước là không thể vô phiên tòa, chỉ có thể ngồi ở quán cafe để hóng hớt và cảm nhận không khí nhưng tôi vẫn đến đây. Sự hiện diện của tôi để chứng giám cho quyền được mở miệng của công dân. Quyền mà ông Hồ Chí Minh nhân danh nó để làm cuộc cách mạng tháng 8 và ông hứa trước quốc dân đồng bào kể từ ngày đó”.
ta-dn-2-250.jpg
Anh em, bạn bè trong một quán cà phê bên ngoài tòa án xử Blogger Trương Duy Nhất ở Đà Nẵng hôm 4/3/2014. Citizen photo.
Những blogger quen biết nhau thì kéo đến ngồi cùng nhau vừa uống café, nước vừa tranh thủ online trên phone. Ngoài nhóm chúng tôi còn có nhóm các vị “bô lão” như blogger Huỳnh Ngọc Chênh, nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên, anh Lê Hải,….
Tại đây thỉnh thoảng tôi có nhận một số cuộc điện thoại quan tâm tình hình từ trong và ngoài nước nhưng máy bị chập chờn, nhiễu, gián đoạn, thậm chí là không cho phép tiếp nhận cuộc gọi.
Tình trạng vừa uống nước, vừa hóng tin kéo dài đến tầm 12h45 thì chúng tôi cử người mua bánh mì về ăn. Đang ngồi hóng thì  bất ngờ có tiếng xe hú còi, tất cả người trong quán lao ra xem. Tôi thấy một chiếc xe bít bùng có chữ Police chạy nhanh từ trong tòa ra đường rồi mất hút. Tiếng xe hú ngày càng xa, tiếng vọng lại rất thê lương. Tôi biết có một con người bị giam cầm trong đó chỉ vì có góc nhìn khác.
Tôi nghe nhiều người nói tòa tuyên án 2 năm tù giam và điều này được khẳng định chính xác sau đó.
Kết quả này tôi không bất ngờ, vì tôi biết luật pháp Việt Nam không có chuẩn mực. Đây là một loại bản án mà nhiều người hay nói là “án bỏ túi”; phiên tòa dàn dựng. Điều tôi lo lắng nhất không phải bao nhiêu năm mà chính là sự chuẩn mực của luật pháp. Không có điều này, chúng ta đang sống trong thời kỳ văn minh bộ lạc chứ không phải nhà nước pháp quyền.
Tôi, anh Thành, anh Quốc, Phương Anh và một người bạn đón xe ra lại Lăng Cô-Huế mà ai cũng buồn thiu.
Tường trình từ Lăng Cô-Huế
19h45 ngày 4/3/2014
Nguyễn Văn Thạnh

Copy từ: RFA

............

Dư luận trước phiên xử Blogger Trương Duy Nhất


Kính Hòa, phóng viên RFA 2014-03-03

tdn-305.jpg
Blogger Truơng Duy Nhất, ảnh chụp trước đây.
File photo


Vài giờ đồng hồ nữa, phiên xử nhà báo, blogger Trương Duy Nhất, sẽ diễn ra tại Đà Nẵng. Ông Nhất bị nhà nước Việt Nam truy tố về tội lợi dụng quyền tự do dân chủ, chiếu theo điều 258 của Bộ Luật Hình Sự.
Hôm qua tổ chức tranh đấu cho nhân quyền Human Rights Watch đã lên tiếng kêu gọi chính phủ Việt Nam trả tự do cho ông, đồng thời gọi việc đưa ông ra xét xử chỉ là một việc làm vô ích của chính phủ Việt Nam, nhằm bịt miệng cộng đồng blogger và những người cất tiếng bày tỏ quan điểm khác với đảng và nhà nước, đồng thời chứng tỏ nhà cầm quyền Việt Nam quyết tâm thực hiên chính sách đàn áp, nhắm vào những người lên tiếng chỉ trích đảng và nhà nước theo đường lối ôn hòa.
Human Rights Watch còn kêu gọi các quốc gia và những tổ chức tài trợ cho Việt Nam phải có phản ứng trước việc chính quyền Hà Nội tiếp tục bỏ tù người dân.
Trước phiên xử vài giờ, chúng tôi đã hỏi chuyện một số người quan tâm đến vụ án. Blogger Mẹ Nấm hiện đang có mặt tại Đà Nẵng để tham dự phiên tòa được cơ quan công quyền cho là công khai, cho chúng tôi biết:
“Thật ra tôi không có hy vọng một bản án nhẹ dành cho blogger Trương Duy Nhất, vì nhà cầm quyền sẽ thấy là như vậy những bloggers khác sẽ trong vào đó và không sợ hãi nữa, cho nên nói hy vọng thì không có hy vọng. Nhưng tôi vẫn đến phiên tòa xử Trương Duy Nhất, vì đây là ví dụ rõ ràng nhất cho thấy rằng cái quyền tự do ngôn luận của một blogger có tồn tại hay không! Và nếu nó không tồn tại thì phải làm gì để đòi được cái quyền đó. Tôi là một người đã từng bị bắt vì điều luật 258, tôi thấy rằng tôi sẽ phải ủng hộ ông Trương Duy Nhất bằng cách đến chứng kiến và có các hành động tiếp theo.”
Một công dân khác ở thành phố Đà Nẵng là kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh thì rất không hài lòng về sự vận hành của nền tư pháp Việt Nam qua vụ án này. Anh nói:
“Phiên tòa này cũng giống như bao phiên tòa khác mà nhiều người hay nói là phiên tòa bỏ túi. Còn cái chuyện kết tội bao nhiêu thì có lẽ kịch bản này chỉ vài người ở trên cao người ta biết thôi. Vâng kết quả thì không lường trước được vì chuẩn mực luật pháp không được đảm bảo ở Việt Nam. Nếu những chuẩn mực này được bảo đảm thì không thể kết tội anh Nhất được. Còn bây giờ người ta đã tạm giam ông chín mười tháng rồi và có cả bản cáo trạng để ngày mai đọc. Nếu mà có trí tuệ bình thường thì mình cho đó là vớ vẫn, nhưng người ta vẫn đem ông ra xử được thì tức là không có chuẩn mực luật pháp ở đây. Kết quả phiên tòa không theo chuẩn mực nên không đoán trước được.”
Thật ra tôi không có hy vọng một bản án nhẹ dành cho blogger Trương Duy Nhất, vì nhà cầm quyền sẽ thấy là như vậy những bloggers khác sẽ trong vào đó và không sợ hãi nữa.
-Blogger Mẹ Nấm
Một công dân Đà Nẵng khác là bạn Khúc Thừa Sơn thì lại có hy vọng hơn:
“Đối với em thì em vẫn hy vọng, một người còn trẻ như em thì lúc nào cũng hy vọng. Vì tuổi trẻ tụi em rất nhạy cảm với trào lưu dân chủ trên thế giới. Tuy nhiên với phiên tòa này cũng như bao phiên tòa khác, với một chính quyền mà nói là công khai mà lại xét xử kín đáo lén lút thì… bội tín với nhân dân, bội tín với chính lời nói của mình, thì chẳng mấy ai hy vọng việc tốt đẹp xảy ra. Tuy nhiên em vẫn hy vọng là sẽ có bản án trùng với số ngày mà anh Nhất bị giam từ khi bị bắt đến giờ.”
Một người trong giới luật sư là luật sư Hà Huy Sơn thì cho biết:
“Quan điểm của tôi về phiên tòa này đã được tôi trình bài trong một bài viết trên Facebook của tôi. Tôi cho rằng nó cũng gống như phiên tòa về điều 88 thôi. Tức là người ta cũng sẽ chẳng công bố những chứng cớ, những tài liệu theo như điều 214 của bộ luật tố tụng hình sự của Việt Nam qui định. Người ta sẽ kết thúc phiên tòa ngắn thôi, có thể là trong buổi sáng hay trong ngày theo cái dự định của người ta thôi. Chứ không đưa ra chứng cứ để mà tranh luận. Dự đoán của tôi là như vậy.”
Một người ở xa trong Vũng Tàu, không theo dõi chi tiết vụ án này là dịch giả Phạm Nguyên Trường thì cho biết,
“Tôi chưa nghĩ nhưng tôi cho là chẳng có hy vọng gì cả, họ đã bắt thì họ sẽ ra án bắt anh ấy đi tù chừng độ vài ba năm. Cũng giống như những phiên tòa khác, mà có thể người ta còn làm nghiêm khác hơn. Tối đa là bảy năm thì tôi nghĩ người ta có thể kết án anh Trương Duy Nhất hai ba năm tù.”
Một người quan sát từ xa hơn nữa là một bạn đọc của đài RFA từ Cộng Hòa Czech dù không thích trang blog Một góc nhìn khác của ông Trương Duy Nhất trước khi ông bị bắt nhưng cũng bất bình trước phiên tòa này:
“Tôi không theo dõi lắm. Trước đây thì cách viết của ông ấy không hợp với tôi nên tôi cũng không theo dõi. Nhưng nói chung thì việc ông ấy viết là cái quyền của ông ấy. Mà như thế thì rõ ràng là vi phạm cái quyền tự do ngôn luận của người ta. Tôi cũng không biết gì hơn nhưng cũng mong là xử nó nhè nhẹ để ông ấy sớm ra.”
Đây là ý kiến của nhiều khán thính giả và độc giả gần xa trước phiên tòa xử ông Trương Duy Nhất trong vài giờ nữa. Kính Hòa thu nhận từ Washington DC.

Copy từ: RFA

................

THÔNG CÁO BÁO CHÍ NGÀY 4.3.2014 Việt Nam: Một blogger bị cầm tù vì tố cáo vi phạm Nhân quyền


THÔNG CÁO BÁO CHÍ NGÀY 4.3.2014 Việt Nam: Một blogger bị cầm tù vì tố cáo vi phạm Nhân quyền



PARIS-GENÈVE, ngày 4.3.2014 – Sáng nay Tòa án Nhân dân Đà Nẵng ở miền Trung Việt Nam vừa kết án nhà blogger nổi danh Trương Duy Nhất 2 năm tù giam chiếu theo điều 258 của bộ Luật Hình sự về tội “lợi dụng tự do dân chủ xâm phạm quyền lợi Nhà nước”. Đài Quan sát bảo vệ các Nhà bảo vệ Nhân quyền, Liên Đoàn Quốc tế Nhân quyền (FIDH) có chung chương trình với Tổ chức Thế giới Chống Tra Tấn (OMCT) cùng với Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam (VCHR) tố cáo việc xét xử và kết án và kêu gọi Nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do cho Trương Duy Nhất và tất cả các nhà bảo vệ nhân quyền hiện đang mòn mỏi trong các nhà tù trên toàn quốc. 


Trương Duy Nhất 

Trương Duy Nhất bị bắt và bị giam từ ngày 26.5.2013. Bị công an bắt vì đăng tải các bài viết trực tuyến phê phán chính quyền trên blog Một Góc Nhìn Khác của ông. Ông là cựu phóng viên báo Công An Quảng Nam - Đà Nẵng và Đại Đoàn Kết của Nhà nước. Năm 2011 ông thôi việc để chuyên chú viết những bài phê phán chính quyền trên blog ngày càng nổi tiếng của ông. Trên blog này, Trương Duy Nhất thường xuyên phê bình các viên chức chính quyền cao cấp, kể cả Thủ tướng, theo quan điểm các quyền được bảo đảm trong pháp luật Việt Nam và các công ước quốc tế mà Việt Nam ký kết.

Hàng chục các nhà đấu tranh bảo vệ nhân quyền và công dân mạng ly khai bị kết án lâu năm hay đang chờ xét xử tại Việt Nam. Một blogger khác, Phạm Viết Đào, bị bắt đầu năm 2013, có nguy cơ bị xử từ 7 năm tù trở đi vì tội “lợi dụng tự do dân chủ xâm phạm quyền lợi Nhà nước”. Blog của ông thông tin cho mọi người về các quyền cơ bản và phương cách thăng tiến nhân quyền.

Ba tổ chức chúng tôi thúc đẩy Việt Nam hãy tức khắc hủy bỏ các điều luật hà khắc gây giới hạn nghiêm trọng tự do và tự do ngôn luận. Nhà cầm quyền Việt Nam tuyên bố tôn trọng và thăng tiến nhân quyền chỉ là sự tiếp diễn giả dối nếu Việt Nam không chịu tuân thủ các nghĩa vụ quy chiếu theo điều 19 trong Công ước quốc tế về Các quyền dân sự và chính trị (ICCPR).

Ba tổ chức chúng tôi tiếp tục kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam bảo đảm cho các nhà hoạt động bảo vệ nhân quyền, trong bất cứ trường hợp nào, được thực hiện các hoạt động chính đáng theo đường hướng của Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế, mà không bị cản trở hay sợ hãi phải bị đàn áp.


Các chi tiết thông tin xin liên lạc với :
- Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam : Penelope Faulkner (Việt/Pháp/Anh) +33 1 45 98 30 85
- FIDH : Audrey Couprie, Arthur Manet + 33 1 43 55 25 18
- OMCT : Delphine Reculeau : + 41 22809 49 39

Copy từ: Quê mẹ




............

Thứ Hai, 3 tháng 3, 2014

HRW đòi thả blogger Trương Duy Nhất






Ông Trương Duy Nhất là chủ blog 'Một góc nhìn khác'
Một ngày trước phiên xử nhà báo, blogger Trương Duy Nhất, tổ chức nhân quyền có tiếng Human Rights Watch (HRW) kêu gọi trả tự do ngay cho ông.
Ông Trương Duy Nhất sẽ bị xử tội 'Lợi dụng quyền tự do dân chủ' theo Điều 258 Bộ Luật Hình sự vào ngày 4/3 tại Đà Nẵng.
Trong thông cáo ra tại New York, HRW nói phiên xử ông Nhất cho thấy rằng giới chức Việt Nam "không ngơi nghỉ trong quyết tâm nhắm vào những người chỉ trích một cách ôn hòa".
Tổ chức này nói trong blog "Một góc nhìn khác" của mình, nhà báo Trương Duy Nhất thường xuyên chỉ trích chính quyền và nêu quan ngại về yêu sách chủ quyền của Trung Quốc. Ông cũng kêu gọi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng từ chức, đồng thời nói họ phải chịu trách nhiệm về tình trạng "hỗn loạn chính trị" và "tham nhũng không kiểm soát nổi" ở trong nước.
Giám đốc khu vực châu Á của HRW, Brad Adams, viết trong thông cáo: "Vụ xử Trương Duy Nhất là một phần trong nỗ lực vô ích của chính phủ Việt Nam nhằm bịt miệng cộng đồng blogger ngày càng sôi động ở trong nước".
Ông Adams viết: “Thay vì tạo ra một người tù chính trị mới, chính quyền nên thả ông Trương Duy Nhất và tất cả những người khác, vốn bị giam giữ chỉ vì không đồng ý với chính phủ và Đảng CSVN".
Theo HRW, kể từ khi ông Nhất và một số blogger khác bị bắt trong một đợt năm 2013, Mạng lưới Blogger Việt Nam và một số tổ chức mới thành lập đã vận động chống lại việc sử dụng Điều 258 Bộ Luật Hình sự để hình sự hóa quyền tự do biểu đạt ý kiến.
Tại phiên xem xét định kỳ về nhân quyền UPR 2014 tháng Hai vừa qua, một số nước thành viên LHQ cũng kêu gọi Việt Nam chấm dứt sử dụng Điều 258 để trừng phạt những người chỉ bày tỏ ý kiến một cách hòa bình.
Thông cáo của HRW viết: “Nếu ông Trương Duy Nhất không được tự do thì các nhà tài trợ cho Việt Nam cũng như các đối tác phát triển cần phải cho chính quyền [Việt Nam] thấy rằng họ không thể tiếp tục bỏ tù người dân mà không bị hậu quả gì như vậy".

Copy từ: BBC

..........

VÀI SUY NGHĨ VỀ VỤ XẺ XỬ NHÀ BÁO TRƯƠNG DUY NHẤT



TL: Mai là ngày nhà báo Trương Duy Nhất bị cơ quan an ninh đưa ra xét xử về tội tuyên truyền chống phá nhà nước theo điều luật 258 của Bộ luật hình sự. Ngày mai, chúng ta lại có dịp có “một góc nhìn khác” về điều luật 258; về cách buộc tội của nhà nước VN với công dân của mình; về tư cách của người bị coi là phạm tội và những người được coi cầm cán cân công lý…Bất luận thế nào thì những bloggers, facebookers, nhiều người dân đã thức tỉnh vẫn sẽ tiếp tục đi theo con đường của nhà báo Trương Duy Nhất để có những “góc nhìn khác” tỉnh thức về thế sự Việt Nam hôm nay, không chấp nhận những thông tin giả dối, đã bị kiểm duyệt, sai lệch, định hướng…Từ thế kỷ 18, triết gia Pháp Voltaire của thời đại Khai Sáng đã nói: “Tôi có thể không đồng ý những điều anh nói nhưng tôi có thể chết để bảo vệ quyền anh được nói những điều đó”…Vậy những “góc nhìn khác” đã, vẫn và sẽ là nhu cầu thiết yếu của mỗi công dân hôm nay. Xin giới thiệu bài viết của GSTS Nguyễn Đăng Hưng…

Vài suy nghĩ về vụ xét xử nhà báo Trương Duy Nhất

Tôi quen với nhà báo Trương Duy Nhất cũng mới đây thôi. Tôi và ông có dịp gặp gỡ hai lần khi tôi về Đà Nẵng thăm bè bạn. Tôi đã chủ động liên lạc với ông vì trước đó khá lâu, tôi chú ý đến trang blog truongduynhat.vn với “Một góc nhìn khác” rất ấn tượng. Ông thường đặt những vấn đề thời sự liên quan đến đời sống chính trị, xã hội Việt Nam. Ông có những phản biện, những phê phán trực diện, mạnh mẽ, lắm khi khá gai góc có thể làm đối tượng khó chịu. Đối tượng của ông thường ở lề phải, là đảng cầm quyền, là thành viên chính phủ, ngay cả người có chức vụ cao nhất, là những chính khách quốc tế. Nhưng đôi khi cũng có những nhân vật lề trái như Cù Huy Hà Vũ, Bùi Hằng. Đối với họ, ngòi bút của ông cũng sắc bén, không chút nương tay. Ông cũng đã từng tháp tùng Chủ tịch nước đi Mỹ, là người có giao thiệp gắn bó với lãnh đạo đảng cộng sản tại Đà Nẵng, Hội An.
Ông quả là một blogger hiếm hoi tại Việt Nam, có phong cách riêng biệt độc đáo, một hiện thân đậm chất Quảng Nam, thẳng tính và can cường.
Tôi hỏi ông:
-Như vậy anh có bị cơ quan chức năng “thổi còi” không?
Ông trả lời rất tự tin và bản lĩnh:
-Có chứ. Nhưng tôi vẫn tiếp tục. Lý do là vì blog tôi công khai, chủ blog có rõ địa chỉ nhà ở, địa chỉ e-mail. Tôi không hề tránh né trách nhiệm của tôi. Tôi chỉ là nhà báo độc lập ngán ngẩm làm báo lề phải, nay lập blog để giải tỏa những bức xúc của một nhà báo với ý thức trách nhiệm của mình trước tình hình đất nước.
Tôi hơi bất ngờ về câu trả lời trên. Tôi không hiểu ông học hỏi ở đâu, (lúc ấy chưa xuất ngoại) mà ông có một lập trường bảo vệ tự do ngôn luận cho chính mình khá rạch ròi như thế. Thật vậy, tại Bỉ chỗ tôi đã định cư hơn 50 năm việc ra báo và tán phát ngôn luận là quyền của mọi công dân đã được hiến định. Trước năm 1975, tôi đã từng là tổng biên tập của hai tờ tạp chí có nội dung chống chiến tranh cục bộ của Mỹ tại Việt Nam. Bỉ là nước thân cận của Hoa Kỳ tại Châu Âu, thủ đô Brussels là địa bàn của tổng hành dinh Liên Minh quân sự Bắc Đại Tây Dương (NATO) mà khi ra báo chống Mỹ can thiệp tại Việt Nam, (tôi là Tổng biên tập, người đưa in (Roneo), người tán phát và cũng là người chu cấp chi phí làm báo), tôi chỉ cần ghi tên và địa chỉ. Luật Bỉ chỉ đòi hỏi trên tờ báo phải ghi tên, địa chỉ của Người Trách Nhiệm (Editeur responsable), thế là đủ!


Tháng 5 năm ngoái, tôi đã rất đỗi nhạc nhiên nghe tin ông bị bắt tại Đà Nẵng rồi chuyển ra Hà Nội. Lần cuối cùng tôi thấy ông trên mạng là hình chụp trên đây.
Tôi giữ yên lặng vì không biết đằng sau “Góc Nhìn Khác” có gì khuất tất khác mà tôi không được biết. Trên mạng có người bảo có lẽ việc đưa ra thăm dò tín nhiệm đại biểu, thành viên chính phủ, quan chức đảng là giọt nước tràn ly? Nhưng việc thăm dò dư luận qua mạng, blog Trương Duy Nhất đã làm từ lâu mà?
Nay đọc 5 trang cáo trạng của Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao, cơ quan chức năng cao nhất, sau chín tháng bị giam giữ tôi lại ngạc nhiên không kém.
Đằng sau nhà báo Trương Duy Nhất chẳng có gì là khuất tất, chẳng có thế lực thù địch nào bảo trợ, chẳng có chứng cớ gì về những liên đới tài chính với bất cứ ai, trong cũng như ngoài nước.
Viện Kiểm sát nhân dân Tối cao đã sử dụng kết luận giám định của cơ quan Thông tin và Truyền thông, theo đó chứng cứ chỉ có 12 bài đăng trên blog, trong đó 11 bài của ông Nhất, 01 bài của người khác. Bản cáo trạng tuy khá dài nhưng phán quyết khá mơ hồ chung chung:
“Nội dung 12 bài viết này không đúng sự thật, tuyên truyền, xuyên tạc đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước, bôi nhọ lãnh đạo Đảng, Nhà nước;”
Ta có thể tự hỏi nội dung nào không đúng sự thật, chính sách nào của đảng đã bị xuyên tạc và cá nhân nào của nhà nước đã bị bôi nhọ, bôi nhọ bởi câu nào, lời nào, ở sự kiện nào? Và nếu có thật như vậy thì thiệt hại của những nạn nhân ra sao?
Nếu Trương Duy Nhất nói không đúng sự thật, gây hoang mang trong dân chúng, làm ảnh hưởng đến lòng tin ở lãnh đạo đảng và nhà nước thì các cơ quan truyền thông đại chúng trong tay nhà nước đã hay sẽ cải chính, thảo luận, trao đổi công khai để sự thật được sáng tỏ, lòng tin của nhân dân được củng cố, chứ sao lại đi vùi dập, bỏ tù tác giả? Chính quyền đã bao lần khuyến khích công dân tham gia phản biện, góp ý kiến cho nhà nước mà.
Tôi cho rằng ngay cả đứng trên khía cạnh quyền lợi chính trị của nhà cầm quyền, việc đưa Trương Duy Nhất ra tòa trừng trị là một sai lầm đáng tiếc.
Chính biện pháp này mới làm mất uy tín nhà nước Việt Nam.
Và bản thân điều 258 về “Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” cũng rất không ổn, cũng đã làm tôi rất nhứt nhối từ lâu. Thực vậy, luật này phủ nhận quyền căn bản của công dân Việt Nam đã được ghi trong hiến pháp, đã vi phạm bản Tuyên ngôn Quốc tế nhân quyền, điều khoản về quyền tự do tư tưởng, tự do thu nhận, quảng bá tin tức và truyền đạt ý kiến mà Việt Nam đã ký kết.
Tuyên Ngôn Độc lập được cụ Hồ đọc trước quốc dân đồng bào năm 1945  có câu (lấy từ Tuyên Ngôn Độc lập Mỹ): “Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”, đã chỉ rõ quyền tự do của công dân là thiêng liêng. Vậy một chế độ do dân và vì dân phải khuyến khích dân ý thức và thực thi quyền ấy chứ?
Tại sao lại thêm vào khái niệm vi hiến quái lạ, lạc lõng “lợi dụng các quyền tự do dân chủ”?
Theo tôi, Trương Duy Nhất vô tội.
Tha bổng Trương Duy nhất sẽ là phán quyết có lợi cho đảng và nhà nước Việt Nam.
Nhất là nay Việt Nam đã có tư cách là thành viên của hội đồng nhân quyền LHQ.
Nhất là sau phiên UPR tại Thụy Sỹ (Kiểm định Phổ quát Định kỳ về Nhân quyền), các nước bạn trên thế giới đã chân thành nhắc nhở Việt Nam về những thiếu sót về nhân quyền hiện hữu.
Nhất là hiện nay Quốc Hội Việt Nam đang chuẩn bị những sắc luật mới, trong đó quyền công dân và quyền con người sẽ được xác định sáng tỏ hơn.
Nhất là Việt Nam đang chuẩn bị tích cực cho việc gia nhập  “Hiệp định Đối tác Kinh tế Chiến lược xuyên Thái Bình Dương (TPP)”, một cơ hội mới cho việc phát triển kinh tế và củng cố vị thế toàn cầu.
GS Nguyễn Đăng Hưng
Tp Hồ Chí Minh ngày 2/3/2014


Copy từ: Thùy Linh’ blog


............

Thư Khẩn Về Vụ Ông Trương Duy Nhất



 Phạm Ngọc Cương 
Kính gửi: Ông Chánh án Toà Án Nhân Dân Thành Phố Đà Nẵng
 
Thưa ông, tôi là Phạm Ngọc Cương cùng những người ký tên sau đây là công dân Việt Nam và công dân Canada muốn trình bày với ông một việc như sau:

Sau khi được biết tin ông Trương Duy Nhất sẽ bị mang ra xét xử ngày 4 tháng 3 năm 2014 tôi đã gọi điện lên Đại Sứ Quán Việt Nam tại Ottawa- Canada với ba thắc mắc, đề nghị:

1- Ông Trương Duy Nhất sẽ được xử kín hay xử công khai?
2- Nếu là xử kín, tức là chỉ những người có giấy của toà mới được tham dự thì đề nghị cấp giấy mời cho tôi và ông Nguyễn Tiến Lộc (người đã mời ông Trương Duy Nhất sang thăm Canada năm 2010) và một số người khác về tham dự phiên toà với tư cách là bạn của ông Trương Duy Nhất muốn ủng hộ ông Trương Duy Nhất về mặt tinh thần tại toà; và là những công dân muốn quan sát xem các cơ quan tư pháp của chính quyền Việt Nam thực thi luật pháp với công dân của mình ra sao.
3- Chúng tôi đề nghị bên Việt Nam cho phép một luật sư chuyên về nhân quyền của Liên Hợp Quốc tham gia vào quá trình tố tụng tại toà.

Cán bộ Đại Sứ Quán có giải thích với tôi là cần xin ý kiến của Hà Nội rồi sẽ cho tôi câu trả lời. Chiều 1/3/2014 tôi được báo là phiên toà xử ông Trương Duy Nhất là việc có tính chất nội bộ của Việt Nam, không có yếu tố nước ngoài nên không cần thiết để luật sư nước ngoài tham gia. Cần có giấy mời để tham gia phiên toà nhưng vì thời gian gấp rút nên lần này chưa kịp sắp xếp để chúng tôi vào bên trong tham dự. Cả lần nhận điện thoại của tôi cũng như lần gọi điện trả lời, ông Vũ Trần Phương đều có thái độ rất lịch sự và chân tình. Tôi cảm ơn ông Phương và theo lời khuyên của ông Phương tôi viết thư khẩn này gửi tới ông.

Thưa ông Chánh án,

Là những người Việt Nam ở nước ngoài theo cách nghĩ của bên Việt Nam thì chúng tôi dễ có cái nhìn thiên lệch về Việt Nam và thiếu thực tế.

Tuy nhiên có một thực tế khác là chỉ khi đã trèo lên mặt hố rồi thì thường nhiều người sẽ cảm được rõ hơn kinh nghiệm mình vừa trải qua, cái hố mình vừa thoát ra sâu hay nông, trong hay đục.

Đọc Cáo trạng của Viện Kiểm sát Nhân Dân Tối Cao về ông Trương Duy Nhất chúng tôi muốn tham khảo với ông một số ý kiến như sau:

1-Trong có mấy năm mà ông Trương Duy Nhất đã đăng tải cả ngàn bài viết nghiêm túc (chủ yếu do ông Nhất viết) trên website và blog của ông chứng tỏ ông Nhất có năng lực dồi dào trong việc nhìn ra vấn đề, góp ý và phản biện. Lãnh đạo và chính quyền lý ra phải biết thể hiện cái năng lực biết đối thoại và cầu thị, tiếp thu và cộng tác chứ không phải chỉ là bảo lưu cái “Tôi” bằng mọi giá như đe doạ, bắt giữ, kết tội và bỏ tù.

2- Cáo trạng thể hiện đậm nét nếp tư duy đối đầu quyết liệt giữa chính quyền, người lãnh đạo và công dân. Tôi hy vọng rằng ông sẽ giúp sửa bản cáo trạng sai trái này bằng cách cho các căn cứ tranh luận được mang ra toà tranh tụng một cách khách quan và công khai như chuẩn mực tối thiểu của tư pháp nhân loại văn minh hôm nay. Như vậy ông sẽ giúp thay đổi tư duy tư pháp Việt Nam, giúp cho tinh thần thượng tôn công lý và đối thoại vượt qua sự thao túng của áp đặt và đối đầu. Giúp cho các phiên toà Việt Nam không còn bị coi là giả tạo với các án bỏ túi.

3- Cáo trạng thể hiện rõ sự sợ hãi của nhà cầm quyền trước sức nóng của tự do ngôn luận. Nhà cầm quyền nếu căm ghét và khiếp sợ đến phải ra tay giam cầm một ngòi bút thì làm sao có nổi năng lực trị được thù trong (lợi ích nhóm và tham nhũng) và giặc ngoài đang hoành hành. Làm sao lòng dân có thể tin được là chế độ đó, lãnh đạo đó sẽ có đủ minh tâm và đảm lược kiến tạo ra cuộc sống no ấm cho quảng đại quần chúng trong tương lai gần cũng như vỗ bàn đàng hoàng phân định, xác quyết được lợi ích chính đáng của Việt Nam với quốc tế và khu vực.

4- Tiếng nói của ông Trương Duy Nhất theo cáo trạng không hề lạc lõng mà lại có lượng truy cập và phản hồi lớn. Phải hiểu như vậy là ông Nhất đang thở cùng nhịp với đông đảo quần chúng nhân dân.

Uy tín của các cá nhân và tổ chức sẽ sụp đổ trước nhất nếu chỉ được xây dựng như toà lâu đài cát tức bằng những lời tụng ca nhảm nhí. Nhà cầm quyền sáng suốt lý ra phải tuyên công ông chứ không phải buộc tội vì ông đã tự nguyện làm một việc không lương là quả cảm đo lường, bắt mạch cảm ứng xã hội với chính sách để lãnh đạo thức thời biết sớm điều chỉnh. Một người có tư duy độc lập, nặng lòng với thời cuộc, luôn trăn trở với sự phát triển chung của đất nước là cái mà Việt Nam cần trao huy chương chứ không phải là cáo trạng.

5- Nước có độc lập, dân có tự do thì mới kiến tạo ra hạnh phúc. Quyền tự do ngôn luận, một quyền cơ bản của nhân quyền chính là cứu cánh cho sự phát triển của các dân tộc, đặc biệt là các dân tộc nhỏ và nghèo tài nguyên thiên nhiên nhưng giàu về tài nguyên con người như Việt Nam hôm nay. Ông Trương Duy Nhất chỉ tâm huyết thực thi trọn vẹn lòng yêu Tổ Quốc, quyền con người, quyền công dân của mình. Cách qui tội ông theo bản cáo trạng mới là sự phạm tội nghiêm trọng, thực sự gây nguy hại cho sự phát triển của toàn xã hội trong ngắn, trung cũng như dài hạn.

Cuối cùng tôi khẩn thiết trông chờ ông sáng suốt thực thi công lý, để phiên toà xét xử ông Trương Duy Nhất hôm 4/3/2014 tới là điểm son của ngành tư pháp Việt Nam. Để thế giới không tiếp tục qui kết chính quyền Việt Nam là luôn chà đạp ngay chính các luật lệ mà mình tự đề ra. Để Việt Nam hôm nay xứng đáng với truyền thống văn hiến của cha ông, không thể bị nhìn tiếp như một học sinh cá biệt và chậm tiến trong lớp học về quyền con người của nhân loại.

Xin chuyển tới ông lời chào trân trọng!

Canada 1/3/2014


Xin gửi kèm ông theo lá thư này là danh sách những người ký tên ủng hộ:

Loc Tien Nguyen, Editor-Chief
The Vietnamese Magazin & society
VANCOUVER, BC, CANADA
778- 452-0288

Thu Hai Irick
4875 Union St
Burnaby, BC, Canada
604-297-0788

Phạm Ngọc Cương
2901 Queen St E.
Brampton ON, Canada L6T OC7
416-893-6288

Phạm Phương Lan
77 City Centre Dr
Mississauga ON, Canada L5B 1M5
416-890-9973

Copy từ: Quê Choa’ blog

..............