CHƯA TỐT NGHIỆP TRƯỜNG ĐỜI.

Thứ Bảy, 23 tháng 2, 2013

Bắt giam hai phó giám đốc Sở Tài chính và Tư pháp Bình Phước



TP - Ngày 22-2, Cơ quan cảnh sát Điều tra về tội phạm kinh tế và chức vụ (PC46) Công an tỉnh Bình Phước bắt giam nhóm quan chức thuộc tỉnh Bình Phước để điều tra hành vi cố ý làm trái quy định của nhà nước gây hậu quả nghiêm trọng.
Cơ quan điều tra áp giải ông Nguyễn Tuấn Cảnh. Ảnh: Báo Bình Phước online
Cơ quan điều tra áp giải ông Nguyễn Tuấn Cảnh. Ảnh: Báo Bình Phước online.
Lệnh được cơ quan điều tra thực hiện lúc 8 giờ 30 sáng cùng ngày tại Sở Tư pháp, Sở Tài chính và Trung tâm quỹ đất tỉnh Bình Phước. Ba bị can bị bắt gồm: ông Trần Minh Luân - Giám đốc Trung tâm Quỹ đất; Nguyễn Tuấn Cảnh - Phó Giám đốc Sở Tư pháp và Trương Văn Phẩm - Phó Giám đốc Sở Tài chính.
Sau khi thực hiện lệnh bắt và khám xét tại các cơ quan của ba vị này, cơ quan điều tra tiếp tục di lý các ông về khám xét nhà riêng tại tỉnh Bình Dương. Được biết trước đó, ngày 21-2, ba bị can bị tạm đình chỉ sinh hoạt Đảng.
Nguồn tin từ cơ quan điều tra cho biết, nhóm bị can nói trên liên quan các vụ án tham nhũng về đất đai trên địa bàn tỉnh, trong đó điển hình có vụ UBND tỉnh cho phép bán đấu giá 323 ha đất cao su vào cuối năm 2010, thuộc huyện Lộc Ninh (Bình Phước) để đầu tư dự án mở rộng quốc lộ 13 đoạn Lộc Tấn - Bù Đốp.
Lợi dụng việc này, Hội đồng định giá đất gồm các bị can trên đã bán cho một số cá nhân với giá 264 triệu đồng/ha, trong khi giá thị trường vào thời điểm lúc ấy phải từ 450 - 550 triệu đồng/ha, gây thiệt hại cho nhà nước hàng chục tỷ đồng.
Hai vụ tiêu cực còn lại là xây dựng nhà liền kề Đài Phát thanh và Truyền hình tỉnh và thanh lý 72,9 ha rừng gỗ quý tại huyện Đồng Phú. Ba vụ việc nói trên đã được PC46 khởi tố vụ án điều tra từ đầu tháng 11-2012.
Được biết trước đó, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã có thông báo số 78/TB-UBKTTW, chỉ đạo chính quyền tỉnh Bình Phước khắc phục các sai phạm liên quan nói trên.
Theo thông báo này, Ban cán sự Đảng UBND tỉnh và cá nhân ông Trương Tấn Thiệu - Phó Bí thư Tỉnh ủy, Bí thư Ban cán sự Đảng, Chủ tịch UBND tỉnh Bình Phước có dấu hiệu vi phạm. Đến nay, công tác khắc phục hậu quả các vụ việc cơ bản đã hoàn thành.
Hữu Vinh



Copy từ: Tiền Phong

Kiểu lùng tài nguyên của TQ 'thử' luật LHQ


Khi Tổng thống Mỹ Harry Truman lao vào cuộc tìm kiếm dầu lửa năm 1945 với tuyên bố chủ quyền mọi tài nguyên ở thềm lục địa Mỹ, ông đã tạo ra một cuộc chạy đua hàng hải trên toàn cầu khiến LHQ phải thiết lập các quy tắc về khẳng định lãnh thổ. 

Philippines có lợi thế trong vụ kiện TQ

Tranh chấp chủ quyền tăng cao ở Biển Đông. Ảnh: Getty Images

Bảy thập niên sau đó, Trung Quốc đang đưa ra yêu sách chủ quyền ngày một rộng lớn hơn khi tìm kiếm tài nguyên ở Biển Đông. Tháng trước, Philippines đã quyết định tìm kiếm sự phân xử của LHQ đối với cái gọi là bản đồ 9 đoạn của Trung Quốc yêu sách chủ quyền với hầu khắp Biển Đông.

Một phán quyết bất lợi với Trung Quốc sẽ cung cấp cái nhìn sâu sắc về kiểu truy lùng tài nguyên của nước này cho dù Bắc Kinh sẽ gia tăng áp lực ngoại giao, thậm chí là phô trương sức mạnh quân sự trong việc kiềm chế các quân đội nước ngoài tiếp cận Biển Đông. "Điều này có ảnh hưởng lớn, rằng Trung Quốc sẽ hành xử thế nào trong những năm tới khi giải quyết tranh chấp với các nước láng giềng", Ralf Emmers, phó giáo sư tại Đại học Công nghệ Nam Dương ở Singapore nói. “Đó là câu hỏi rất quan trọng nếu bạn ở Hà Nội, Manila và cả Tokyo".

Trung Quốc mới đây đã tuyên bố không cùng với Philippines ra tòa án quốc tế giải quyết tranh chấp ở Biển Đông. Trong trường hợp Trung Quốc không cử ai tham gia ủy ban trọng tài tại tòa án quốc tế về luật biển, Philippines có thể yêu cầu chủ tọa chọn lựa bốn trọng tài thay vì năm thành viên. Các phán quyết có hiệu lực ngay cả khi một bên không hợp tác.

"Philippines cam kết một hình thức hữu nghị, hoà bình và bền vững để giải quyết tranh chấp", bộ Ngoại giao nước này tuyên bố và nhấn mạnh rằng, uỷ ban trọng tài vẫn được thành lập dù có hay không sự tham gia của Trung Quốc.

Luật pháp quốc tế

Trong bảy trường hợp kiện tụng luật biển trước toà, các nước đều tuân thủ kết quả kể cả khi họ bất đồng với phán quyết, Paul S. Reichler, luật sư mà Philippines thuê trong vụ kiện cho biết. "Bạn sẽ phải thừa nhận rằng, ngay cả trong một bản án bất lợi, thì các lợi ích cốt lõi sẽ được đảm bảo tốt hơn bằng cách tuân thủ hơn là nằm ngoài vòng luật pháp quốc tế", Reichler nhấn mạnh.

Theo Công ước LHQ về Luật biển năm 1982 - mà Trung Quốc cũng đã phê chuẩn năm 1996 - một nước có thể khai thác dầu khí và “những tài nguyên phi sinh vật khác” trên thềm lục địa của mình hoặc ở một khu vực kéo dài 200 hải lý từ đất liền gọi là vùng đặc quyền kinh tế.

Tập đoàn dầu khí ngoài khơi quốc gia Trung Quốc (CNOOC) ước tính rằng, Biển Đông có thể chứa lượng khí đốt chưa khai thác gấp năm lần trữ lượng đã được minh chứng của nước này. Trong năm 2010, Trung Quốc đã vượt Mỹ để trở thành nhà tiêu dùng năng lượng lớn nhất thế giới.

Quấy nhiễu

Trung Quốc đã nhiều lần quấy nhiễu các tàu thăm dò đến từ Việt Nam và Philippines, đồng thời đưa giàn khoan lớn nước sâu đầu tiên ra vùng biển. Tháng 6 trước, CNOOC đã mời các công ty dầu khí nước ngoài bỏ thầu ở các khu vực thuộc chủ quyền của Việt Nam. 

Theo Mark Valencia, nhà nghiên cứu Viện An ninh và Bền vững Nautilus tại Hawaii, vị trí các lô dầu khí mà CNOOC tuyên bố mời thầu cho thấy, Trung Quốc đang trông chờ vào lịch sử khi yêu sách chủ quyền hơn là tuân thủ quy định về vùng đặc quyền kinh tế hay thềm lục địa. Điều đó là chưa từng có trong tiền lệ, giống như kiểu tuyên bố chủ quyền của Truman. "Đó là một khái niệm hoàn toàn mới trong luật pháp quốc tế. Không khó hiểu là Trung Quốc có lẽ đang cố gắng tạo một tiền lệ để khẳng định chủ quyền của mình đối với các nguồn tài nguyên ở đáy Biển Đông", Mark nhấn mạnh.

Trung Quốc cũng đưa ra tuyên bố chủ quyền thềm lục địa thậm chí chi tiết hơn tại Hoa Đông, nơi họ có tranh chấp với Nhật Bản. Căng thẳng đã phá hỏng quan hệ thương mại giữa hai nước và khiến Mỹ - nước có hiệp ước phòng thủ với Nhật - thêm lo lắng.

Trung Quốc và Mỹ cũng từng lời qua tiếng lại năm 2009 sau khi các tàu Trung Quốc quấy nhiễm một tàu hải quân Mỹ ở ngoài khơi đảo Hải Nam. Trung Quốc nói tàu quân sự không được phép tiến vào khu vực mà không có sự chấp thuận còn Mỹ tuyên bố, các tàu được tự do ra vào bất cứ đâu ngoại trừ vùng lãnh hải cách bờ biển 12 hải lý.

"Đây là thời điểm có ý nghĩa quyết định hệ thống quốc tế mà chúng ta sẽ có", Henry Bensurto, người phụ trách các vấn đề hàng hải thuộc bộ Ngoại giao Philippines nói. "Ít nhất, chúng ta giờ đây có một cơ hội để Trung Quốc phải làm rõ cái gọi là đường 9 đoạn. Cả thế giới đã phải đồn đoán quá lâu".

Thái An (theo Bloomberg)
Copy từ: VietNamNet

Tài làm kinh tế của quan chức Việt Nam: Khai thác bôxit: càng làm càng lỗ

TT - Nhà máy chế biến bôxit đầu tiên ở Lâm Đồng đã đi vào hoạt động. Nhiều chuyên gia cho rằng hoạt động của nhà máy không hiệu quả, nhất là việc đầu tư đường sắt rồi cảng cần xem lại vì không biết bao giờ thu hồi vốn.
  • Đóng gói và vận chuyển alumin về kho (ảnh chụp ở Nhà máy alumin Tân Rai, Lâm Đồng) - Ảnh: NGUYỄN SANG

Ông Nguyễn Văn Biên, phó tổng giám đốc Tập đoàn Công nghiệp than - khoáng sản VN (TKV - Vinacomin), cho rằng công nghiệp sản xuất alumin - nhôm là ngành công nghiệp mới, rất phức tạp trong khi hai nhà máy Tân Rai, Nhân Cơ là những dự án đầu tiên, mang tính thử nghiệm, mới ở giai đoạn đầu nên không tránh khỏi khó khăn. Ông Biên nhấn mạnh hiệu quả phải tính ở dài hạn, nếu một hai dự án khó khăn cũng không thể tính cả ngành công nghiệp sẽ khó khăn.
Chạy dưới công suất
"TKV đã thuê Viện Kinh tế xây dựng (Bộ Xây dựng) tính toán hiệu quả dự án nhưng nhiều khả năng viện này không thể tính ra hiệu quả theo ý TKV nên đã... trả lại"
Theo ông Nguyễn Cảnh Nam - trợ lý hội đồng thành viên TKV, hiện Nhà máy alumin Tân Rai thuộc tổ hợp bôxit-nhôm Lâm Đồng đã ra những sản phẩm đầu tiên.
Các sản phẩm xuất ra TKV mới chỉ bán cho tiêu dùng trong nước vì chưa có cảng xuất khẩu, giá bán 340 USD/tấn. Ông Nam cho biết theo tính toán của TKV, giá thành sản xuất của hai nhà máy alumin khoảng 295 USD/tấn (Nhà máy Tân Rai rẻ hơn vì đường vận chuyển ngắn hơn), tức có lãi.
Tuy nhiên, ông Nam công nhận giá thành trên là ứng với nhà máy chạy được 100% công suất (650.000 tấn/năm), nhưng nhu cầu thị trường mới ở khoảng 100.000 tấn/năm nên nhà máy phải chạy theo nhu cầu, không thể chạy hết công suất. Do nhà máy chạy dưới 1/6 công suất nên khấu hao cũng tăng tương ứng.
Ông Nguyễn Cảnh Nam còn nói đang có sự dư thừa lớn trong công suất của ngành công nghiệp chế biến alumin và luyện nhôm trên toàn cầu. Giá bán thấp, rất nhiều nhà sản xuất alumin và nhôm bị đóng cửa. Mặt hàng nhôm cũng tồn kho cao, áp lực giảm giá trong trung hạn của thị trường nhôm sẽ vẫn còn, ít nhất đến năm 2015. Tuy nhiên, ông Nam cũng nói thời gian đầu khó khăn, thậm chí lỗ là “tất nhiên” nhưng vẫn cần xây dựng các dự án nhà máy alumin bởi trong tương lai nhu cầu alumin chất lượng cao vẫn lớn, VN mỗi năm cũng nhập khẩu một lượng nhôm không nhỏ.
Vì sao chọn cảng Vĩnh Tân?
Ông Lê Minh Chuẩn, tổng giám đốc TKV - Vinacomin, cho biết tập đoàn đã thuê Công ty Tedi chuyên nghiên cứu đánh giá về đầu tư cảng và Tedi đưa ra ba phương án, nếu lựa chọn cảng Kê Gà thì tổng mức đầu tư 5.095 tỉ đồng, lựa chọn cảng Mũi Gió thì mức đầu tư là 4.528 tỉ đồng và cảng Vĩnh Tân là 2.131 tỉ đồng. Với công suất như hiện nay, cảng Vĩnh Tân là lựa chọn ưu tiên số 1, mặc dù dài hơn 60km nhưng tính hiệu quả kinh tế sẽ tốt hơn bởi do tận dụng mặt bằng Vĩnh Tân đã đầu tư và chỉ cần mở rộng thêm.
Còn trong khi chờ đợi cảng Vĩnh Tân hoàn thành, sản phẩm của hai dự án sẽ được vận chuyển tới cảng Gò Dầu.
Chinhphu.vn
Tiết lộ TKV đang chuẩn bị xây dựng nhà máy thủy điện và nhiệt điện để tiến tới tìm đối tác xây dựng nhà máy điện phân nhôm với công suất dự kiến 0,3-0,6 triệu tấn/năm, ông Nam nhấn mạnh muốn phát triển ngành công nghiệp bôxit quy mô lớn ở Tây nguyên cần có đường sắt và cảng biển.
Tuy nhiên, ông Nam kiến nghị: do cảng và đường sắt này không chỉ phục vụ ngành công nghiệp bôxit mà còn phục vụ phát triển kinh tế - xã hội, Nhà nước và địa phương cũng phải có trách nhiệm trong việc xây dựng cảng, đường sắt Tây nguyên chứ không thể bỏ mặc cho ngành công nghiệp bôxit lo liệu.
Sản xuất sẽ “bổ sung” lỗ
Trong khi đó ông Nguyễn Thành Sơn - trưởng Ban quản lý dự án than đồng bằng sông Hồng trực thuộc TKV - nói ngay từ đầu khi đặt vấn đề làm nhà máy chế biến bôxit thành alumin, ông đã đề nghị lãnh đạo TKV cân nhắc về hiệu quả.
Là người của TKV nhưng với tư cách chuyên gia, ông Sơn tiết lộ với giá bán 340 USD/tấn thì Nhà máy Tân Rai chắc chắn lỗ vì công suất quá thấp so với thiết kế. Với giá bán hiện nay, nếu cứ sản xuất, Nhà máy alumin Tân Rai càng sản xuất càng lỗ.
Dù nhà máy đầu tiên đã xây xong, ông Sơn vẫn cho rằng nên dừng bởi sản xuất sẽ “bổ sung” lỗ. Về thời gian để thu hồi vốn đầu tư, ông Sơn nói không rõ khi nào. Về ý kiến cho rằng hiệu quả nhà máy phải tính về lâu dài, ông Sơn không đồng tình bởi hiện nay đầu tư một nhà máy alumin đã khoảng 750 triệu USD, riêng tiền trả lãi vay và khấu hao một năm đã khoảng 100 triệu USD. Ông Sơn tiết lộ thêm: TKV đã thuê Viện Kinh tế xây dựng (Bộ Xây dựng) tính toán hiệu quả dự án nhưng nhiều khả năng viện này không thể tính ra hiệu quả theo ý TKV nên đã... trả lại.
Ông Nguyễn Văn Ban, nguyên trưởng ban nhôm của Tổng công ty Khoáng sản, đồng tình với quan điểm đầu tư nhà máy alumin hiện nay rất khó có hiệu quả. Chỉ dựa trên các số liệu do chính TKV cung cấp, trước đây các chuyên gia khuyến cáo và chứng minh được trong hội thảo có cả TKV tham dự là sẽ không hiệu quả. Hiện tại mới làm một nhà máy mà đã bộc lộ những vấn đề khổng lồ khó giải quyết, trong đó nan giải nhất là bài toán vận chuyển.
Theo ông Ban, tham vọng của TKV quá lớn nhưng lại làm theo cách vận chuyển bằng ôtô thì dự án khó có hiệu quả bởi tổng khối lượng phải vận chuyển lên tới cả triệu tấn/năm. Để nhà máy có hiệu quả hơn, ông Ban khẳng định phải chọn đối tác đúng, chứ bản thân đối tác Trung Quốc mà TKV chọn không có kinh nghiệm về loại quặng ở VN, công nghệ Trung Quốc cũng không hẳn tốt. Cần nghiên cứu phương án đưa nhà máy xuống gần biển để giảm bài toán nhức nhối là vận chuyển.
“Làm đường ống chuyển tinh quặng xuống không phức tạp, xuất hàng sẽ dễ hơn, nhiều chuyên gia nước ngoài cũng đề nghị như thế” - ông Ban khẳng định. Ông Ban cho rằng việc chuyển nhà máy là hợp lý bởi làm hồ bùn đỏ ở vùng cao nếu có vấn đề gì rất nguy hiểm.
Theo báo cáo của ông Phan Bội Lợi - trưởng Ban quản lý dự án tổ hợp bôxit-alumin Lâm Đồng tại hội nghị tổng kết năm 2012 của TKV, dù đã sản xuất được tới 190.000 tấn quặng tinh vào thời điểm tháng 1-2013 nhưng nhà máy “còn vấn đề”. Cụ thể, theo ông Lợi, “vấn đề lớn nhất còn tồn tại là lắng bùn ở bể cô đặc và hồ thải”.
Báo cáo cho biết đến tháng 1-2013, nhà máy alumin thải ra hồ bùn đỏ tới 61.000m3 và ông Lợi phải đề xuất tăng chi tiêu cho tiêu hao chất trợ lắng, đồng thời rắc thêm vôi bột ở hồ thải quặng đuôi số 5 để đảm bảo yếu tố môi trường.


Copy từ: Tuổi Trẻ

Tài làm kinh tế của quan chức Việt Nam: Giá 6 tấn bôxit bằng 1 tấn cà phê!


TT -  Khi biết giá trị của 1 tấn alumin chỉ đang thương thảo bán ở mức 340 USD (tương đương 7 triệu đồng), một nông dân ở huyện Bảo Lâm (nơi Nhà máy bôxit - nhôm Tân Rai hoạt động) đã thốt lên như vậy.
  • Anh Phạm Xuân Vũ mang gốc cà phê về làm củi - Ảnh: Gia Bảo


Nông dân này nói: “Tưởng thứ gì có giá trị lắm nên mới xây dựng nhà máy to thế, ai dè giá bán còn thua xa 1 tấn cà phê của dân”.
Sáng 22-2, vợ chồng anh Phạm Xuân Vũ và chị Kim Thị Thu Hồng (tổ 15, thị trấn Lộc Thắng, huyện Bảo Lâm) bắt đầu đốn bỏ những cây cà phê tại vườn gần nhà.
Nhìn mảnh vườn với những cây cà phê bị đốn và những gốc chè còi cọc do không được chăm sóc, chị Hồng xót ruột: đất thì Nhà nước đã thu hồi để làm dự án bôxit từ năm 2008 nhưng vì tiếc chè và cà phê quá nên cứ tận thu, khi nào lấy đất hãy hay.
Trước đây chỉ làm 5 sào đất, gia đình chị Hồng thu được 3-4 tấn cà phê khô mỗi năm, cộng với diện tích chè trồng xen mỗi tháng cũng được vài trăm ngàn đồng, đủ để hai vợ chồng và ba con trang trải cuộc sống.
Thế nhưng từ khi đất bị thu hồi, họ mua lại miếng đất hoang cách nhà gần 10 km và làm lại từ đầu sau hơn 20 năm rời Long An lên Bảo Lâm lập nghiệp.
Tại khu vực đất của gia đình chị Hồng, có tổng cộng 46 hộ dân bị thu hồi đất để làm khu mỏ tuyển phục vụ dự án bôxit - nhôm Lâm Đồng. Đến nay, theo chị Hồng, mọi người đều đi tứ xứ mua đất lập nghiệp lại hoặc làm công việc khác. Chỉ mỗi gia đình chị cùng gia đình ông Điền ở lại và đều khốn khó như nhau.
Ông Trần Trung Kiên - phó chủ tịch UBND thị trấn Lộc Thắng - cho biết: từ năm 2007, ban quản lý dự án và huyện quy hoạch khu đất rộng 190ha (cách nhà máy bôxit khoảng 5km) để làm đất tái định canh cho dân. Đến nay, chưa có hộ dân nào được mua đất tái định canh do chưa áp giá cụ thể.
Huyện Bảo Lâm là vùng trọng điểm chè và cà phê của tỉnh Lâm Đồng. Theo cách tính của nhiều nông dân nơi đây, với giá cà phê khoảng 40 triệu đồng/tấn như hiện tại thì 1 tấn cà phê gấp gần 6 lần so với alumin. Để nhường đất triển khai dự án bôxit, nhiều nông dân buộc phải đi xa hơn để mua đất sản xuất.
Nếu như trước đây khi tổ hợp bôxit Tân Rai được xây dựng, tại khu vực ngã ba Cát Quế (thị trấn Lộc Thắng) quán ăn, quán cà phê rất nhiều và hoạt động nhộn nhịp, nay cảnh tượng lại đìu hiu.
Hàng loạt quán đã đóng cửa vì buôn bán ế ẩm. Người dân luôn phải sống trong nơm nớp lo sợ vì xe chạy nhiều, tai nạn nhiều, đường sá lúc nào cũng bụi mù.
Khi dự án bôxit khởi công, được trở thành công nhân bôxit là giấc mộng của rất nhiều thanh niên địa phương. Hiện giấc mộng này đã vỡ tan khi lương bổng không như mong đợi, sản xuất chưa có lãi. Anh Phong (công nhân lấy mẫu hóa) nói: “Sau một thời gian dài hưởng lương chờ việc, nay trở lại làm việc thì mức lương cũng không cao, thua cả lương thợ xây”.
Ông Nguyễn Văn Yên - phó chủ tịch UBND tỉnh Lâm Đồng - tại buổi làm việc với thứ trưởng Bộ Công thương vào cuối năm 2012 cho biết: “Hai năm liên tục (2011 - 2012) tỉnh Lâm Đồng đã lên kế hoạch thu ngân sách từ dự án này. Tuy nhiên, do chậm tiến độ nên số thu này không thể thực hiện, ảnh hưởng đến kế hoạch thu chi ngân sách của tỉnh”.
GIA BẢO



Copy từ: Tuổi Trẻ

Nhật - Trung Quốc xung đột, Mỹ sẽ tham chiến trực tiếp?


TTO - Hãng tin Kyodo dẫn một báo cáo của Cơ quan nghiên cứu Quốc hội Mỹ cho biết Mỹ có thể tham chiến trực tiếp nếu xảy ra một xung đột quân sự giữa Nhật Bản và Trung Quốc vì vấn đề tranh chấp đảo.
  • Tàu của cảnh sát biển Nhật Bản áp sát tàu hải giám Trung Quốc ở gần quần đảo Senkaku - Ảnh: Reuters
Báo cáo từ Cơ quan nghiên cứu Quốc hội Mỹ nhận định “Trung Quốc ngày càng thực hiện nhiều hoạt động hung hăng bằng việc điều động các tàu quân sự và tàu hàng hải cùng máy bay đến khu vực này”. Việc tàu Trung Quốc hướng rađa ngắm bắn tàu Nhật Bản được xem là sự leo thang lớn trong thời gian dài căng thẳng trong quan hệ giữa hai nước.
Theo Kyodo ngày 22-2, cảnh sát biển Nhật Bản đã đặt trong tình trạng báo động từ khi ba tàu hải giám Trung Quốc áp sát một tàu cá Nhật Bản với khoảng cách chỉ vài trăm mét ở vùng biển gần quần đảo Senkaku/Điếu Ngư hồi đầu tuần. Đây là điều chưa từng xảy ra trước đây.
Những tàu này lưu lại vùng biển trên trong khoảng 5 tiếng bất chấp cảnh báo của phía Nhật Bản. Cảnh sát biển Nhật Bản không rõ ý định của phía tàu Trung Quốc.
Ngày 21-2, một tàu hải giám Trung Quốc lại đi vào bên trong vùng lãnh hải Nhật Bản ở gần quần đảo Senkaku. Đây là lần thứ 28 tàu Trung Quốc đi vào vùng biển Nhật Bản từ khi Tokyo tuyên bố quốc hữu hóa một số đảo thuộc quần đảo Senkaku.

Copy từ: Tuổi Trẻ