CHƯA TỐT NGHIỆP TRƯỜNG ĐỜI.

Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

TRỰC TIẾP: BÀ CON KHẮP NƠI KÉO VỀ HÀ NỘI BIỂU TÌNH


Sáng nay, 11.4.2013, bà con dân oan nhiều địa phương đã kéo về 46 Tràng Thi - trụ sở UBMT TQVN và 35 Ngô Quyền Hà Nội - trụ sở Quốc hội để kêu cứu:

Hình ảnh tại 35 Ngô Quyền lúc 09h hôm nay:








Hình ảnh tại 46 Tràng Thi lúc 09h15:





Tại phố Tràng Tiền:


Tại 46 Tràng Thi lúc 11h00:







Tin và ảnh: FB JB Vinh, Trương Ba Không, Lã Dũng, Phương Bích




Copy từ: TS Nguyễn Xuân Diện

Một đám đông sợ hãi và vô văn hóa

Đỗ Nhật Nam bị ‘ném đá’: Một đám đông sợ hãi và vô văn hóa



.
(MegaFun) – Đó là sự xuống cấp về ý thức, văn hóa của một đám đông. Và khi số lượng này nhiều tới mức báo động, nó sẽ trở thành căn bệnh trầm kha.

Những ngày vừa qua, tôi đã chứng kiến cảnh một đứa trẻ 11 tuổi bị mang lên bàn cân để hàng ngàn ông bố, bà mẹ, hàng ngàn thanh niên tuổi đầu 2 hùa nhau vào mổ xẻ. Thậm chí, tôi còn xem cả một số video clip mà những cậu chàng có tiếng trong cư dân mạng làm để chế nhạo lại câu chuyện của đứa trẻ này. Những nhân vật đó ăn bám vào sự a dua của đám đông, chọc ngoáy vào khuyết điểm của đứa trẻ để đánh bóng và câu view cho video clip làm ra.
Đám đông đó, cũng hùng hổ dùng bàn phím để chỉ trích rằng đứa trẻ giả tạo, kiêu ngạo, chảnh chọe, không biết thế nào là khiêm tốn. Họ bới móc một câu cảm nhận của nó về truyện tranh để trù ẻo nó không có tuổi thơ, thậm chí nói hẳn nó có dấu hiệu mắc bệnh tự kỷ.

Tôi biết xã hội này đang ngày càng trở nên thảm hại. Nhưng từ câu chuyện vừa qua, tôi giật mình khi thấy xã hội chúng ta đã đến cái đáy tận cùng của sự xuống cấp. Tôi nhìn thấy cả một đám đông sợ hãi, hèn kém, đạo đức giả ngồi bình phẩm, bàn luận về một đứa trẻ con. Đáng khinh hơn khi họ tự nhân danh là người lớn lo lắng cho tuổi thơ và tương lai của con trẻ để làm tổn hại đến chính con trẻ.
Sự vô văn hóa và sự sợ hãi của đám đông đã khiến một đứa trẻ trở thành tấm bia đỡ đạn
Sự vô văn hóa và sự sợ hãi của đám đông đã biến một đứa trẻ trở thành tấm bia đỡ đạn
Đầu tiên, tôi nhìn thấy sự sợ hãi của một đám người trước một đứa trẻ thông minh hơn, giỏi giang hơn con cháu của họ. Bản tính ghen tị, không chấp nhận người tài của người Việt dù đó có là một đứa trẻ con đã khiến đám đông ấy xúm vào vùi dập và chỉ trích nó.
Họ tìm mọi cách lái câu chuyện theo cách phải giống con mình mới là hợp lý, mới là có tuổi thơ. Họ viện đủ lý do để chứng minh cách giáo dục con như của họ mới là đúng khoa học. Trong khi đó họ không nhìn ra, thằng bé đã sống rất tốt, sống hạnh phúc với niềm đam mê đọc sách của nó cho đến khi cả một đám đông nhảy đổng vào ném đá nó.

Đến khi nào người Việt mới chấp nhận sự khác biệt, mới thôi sống kiểu ngu dốt và ném đá kiểu bầy đàn như thế? Đến khi nào người Việt mới gạt đi sự sợ hãi, sự định kiến và sự khắt khe với kẻ có tài? Các người chê thằng bé thiếu khiêm tốn, ngạo mạn, nói dối, trong khi hãy nhìn lại bản thân các người đã hoàn hảo, đã sống mà chưa từng phạm sai lầm chưa?
Trẻ con mắc lỗi là chuyện bình thường của cuộc sống. Tại sao các người có thể xoa đầu, bao dung độ lượng với con cháu mình khi chúng nó làm điều sai mà lại trở nên khắc nghiệt và cực đoan với đứa trẻ khác? Phải chăng vì nó là thần đồng, nó hiểu biết và giỏi giang hơn cả chính đám đông kia?

Lại nói về danh xưng thần đồng. Thằng bé chưa bao giờ tự nhận nó là thần đồng, đó là cái mác mà chính truyền thông, đám đông gán lên người nó. Giờ đây, các người tự rải đinh rồi tự bơm vá, tự bôi chữ vào người nó để rồi lớn tiếng chỉ trích, chê bai nó. Hãy nhìn lại, các người có công bằng hay không?
Thằng bé có 1.000 quyển sách thì nó trả lời phỏng vấn rằng nó có 1000 quyển sách. Thằng bé đạt được nhiều bằng cấp thì nó thẳng thắn nói với phóng viên khi người ta đặt câu hỏi. Tại sao lại cấm nó được nói lên sự thực, cấm nó được tự tin và tự hào vào thành tích mà nó có?
Tại sao lại cấm đứa trẻ được quyền tự hào về chính thành tích của mình?
Tại sao lại cấm đứa trẻ được quyền tự hào về chính thành tích của mình?
Đã bao giờ chúng ta đi tìm câu hỏi cho nạn chảy máu chất xám ở đất nước chúng ta? Một trong những lý do đó chính là thái độ và sự đối xử không công bằng của người Việt dành cho những nhân tài của đất nước. Kẻ khiêm tốn cúi đầu luôn được khen ngợi, nhưng người có tài người tự tin lại bị xem là ngạo mạn, khinh đời.
Sự bất công đó nằm ở chính việc cư dân mạng bây giờ luôn tỏ ra thương cảm khi nhìn thấy một mảnh đời trẻ nhỏ bất hạnh nhưng lại sẵn sàng quay ra ném đá không thương tiếc một đứa trẻ tài giỏi hơn người. Đó chính là tâm lý thích xoa dịu mình vẫn còn may mắn, còn hạnh phúc hơn ối kẻ ngoài kia của người Việt Nam. Đó cũng là tâm lý ghen tị, sợ hãi khi nhìn thấy một ai giỏi hơn, giàu hơn, sướng hơn bản thân mình.

Chính bản tính hèn kém ấy đã khiến đám đông kia đi từ sự sợ hãi mà trút ra những lời gở mồm, ác miệng. Họ bắt đầu ngồi dự báo, ngồi phán rằng “trong phúc có họa” khi nghĩ ra đủ tình huống bất hạnh dành cho đứa trẻ 11 tuổi. Nào là nó đang không có tuổi thơ, nó có dấu hiệu tự kỷ, tương lai sẽ chẳng đến đâu, thần đồng thì luôn cô độc, nó là sản phẩm của nạn bạo hành trẻ con do chính bố mẹ nó tạo ra…
Hỡi các nhà tiên tri, các ngài đang trở thành những kẻ vô văn hóa và độc ác hơn bao giờ. Các ngài tự đại diện cho dư luận và tự cho mình cái quyền xúc phạm, thóa mạ người khác kể cả đối tượng ấy chỉ đáng tuổi con cháu các ngài. Các ngài còn đạo đức giả và đáng khinh chẳng kém gì những kẻ đang bạo hành, bóc lột trẻ em!

Bài viết này không phải là sự dạy đời dành cho những người đã chỉ trích cháu Đỗ Nhật Nam trong suốt mấy ngày qua. Bởi vì nói thẳng, tôi đã từng có những biểu hiện như thế, đã từng sợ hãi, ném đá bầy đàn lỗi lầm của người khác khi sai lầm của họ bị công khai bêu riếu trên mạng. Chính tôi là một sản phẩm méo mó của đám đông vô văn hóa và thật mỉa mai khi chính tôi cũng phải lên tiếng thừa nhận sự xuống cấp của bản thân mình.
Gửi từ độc giả Ngọc Toàn (Hà Nội)




Copy từ:MegaFun

HỌA SĨ LÊ QUẢNG HÀ ĐANG BỊ ĐE DỌA


FACTORY KHÔNG IM LẶNG !
Lê Quảng Hà
Tôi là một người luôn mang tư tưởng lạc quan đến vô bờ., với mong muốn sống tốt, sống có ích để đóng góp và cống hiến cho xã hội và cộng đồng . Mặc dù vẫn biết rằng chẳng có gì là tuyệt đối ,Mặt trái mặt phải, cái tốt cái xấu, cái thiện cái ác vẫn song song tồn tại và đấu tranh với nhau. Nhưng  những trải nghiệm của chính mình với những gì đã xẩy ra trong thời gian vừa qua . đã thực sự làm tôi rùng mình khi nhận ra rằng cái mặt trái, cái xấu cái ác đang thắng thế bao trùm xã hội và được chấp nhận như một lẽ đương nhiên. Nó không còn ngấm ngầm,lén lút trong bóng tối, nó công khai trắng trợn. Luật rừng thay cho luật pháp! Thậm chí cả những người đại diện cho luật pháp cũng công nhận nó như giải pháp tối ưu để giải quyết những mâu thuận của xã hội.
Tôi xin được kể ra đây  câu chuyện của chính mình.  Để tất cả cùng suy ngẫm rồi tìm ra những giải pháp với mong muốn chúng ta và con cháu chúng ta sẽ được sống trong một xã hội văn minh hơn , an toàn hơn.

Từ cuối năm 2009 tôi và các cộng sự cùng nhau bàn bạc để tạo nên một không gian văn hóa nghệ thuật thật đặc biệt cho tất cả các nghệ sỹ trong nhiều lĩnh vực của văn hóa nghệ thuật , những người yêu nghệ thuật và cả những người  chưa yêu nghệ thuật với một niềm tin sẽ thổi vào tâm hồn họ tình yêu ấy , bởi với tôi nghệ thuật là chất gắn kết tâm hồn tình cảm của xã hội . Nó thanh thản hay giằng xé, nó đau đớn hay hạnh phúc , nó hy vọng hay tuyệt vọng , nó ngợi ca hay lên án….Thì đó cũng là cách mỗi người được bày tỏ nhận thức, tình cảm thậm chí chỉ là sự giải tỏa một cách hòa bình . Với những suy nghĩ như vậy , chúng tôi đã biến những căn phòng rời rạc, cấp 4 cơi nới trên gác trong một ngõ nhỏ của ngõ Bảo Khánh thành Factory , một không gian đầy ấn tượng và khỏe mạnh . 
Thật là kỳ công và cả mạo hiểm , tôi đã phải tính toán tỷ mỷ từng góc nhìn cũng như cấu trúc để đảm bảo tính thẩm mỹ cũng như sự an toàn khi sửa chữa để khắc phục môt ngôi nhà đã xuống cấp do tính tạm bợ của lịch sử để lại  . Nó phải thể hiện được tính hiện đại một cách khỏe mạnh nhưng cũng phải gần gũi cởi mở. Thật không uổng công cho những vất vả ,cuối cùng chúng tôi đã được đền đáp bằng sự hưởng ứng và khích lệ của đông đảo bạn bè và khách đến từ  trong và ngoài nước ngay từ những ngày đầu . 
Với phương châm giới thiệu và trao đổi các loại hình nghệ thuật mới, Factory trên thực tế đã thực sự là nơi lui tới giao luu và thưởng thức của các văn nghệ sỹ trong ngoài nước, các đại sứ, các tham tán văn hóa cùng những người yêu  nghệ thuật..Với phong cách cởi mở và thân thiện tất cả họ đã coi Factory như nhà của họ,
Tôi muốn nói nhiều hơn về tinh thần văn hóa của Factory, cũng như hình hài cấu trúc của nó bằng tất cả sự chìu mến và yêu thương ,bởi nó không chỉ là một quán bar café hay một không gian văn hóa đơn thuần mà nó chính là một tác phẩm hoành tráng nhất, tâm huyết nhất mà tôi đã từng làm từ trước tới nay. 
Nhưng lòng uất nghẹn bởi sự độc ác của ai đó mà tôi phải hứng chịu từ khi Factory mới đi vào hoạt động . Tôi đã cố nuốt sự phẫn uất từng ấy năm trời với một niềm tin vào chân lý và sự công bằng với hy vọng rồi mọi việc sẽ qua đi khi mọi người thấu hiểu tấm lòng của tôi cùng những gì thật ý nghĩa mà Factory sẽ chia sẻ cùng cộng đồng. 
Nhưng  sự độc ác xuất phát từ lòng tham là vô  độ  không thể cải hóa  mà  sự chịu đựng của mỗi con người thì hữu hạn . Thời khắc này đây là sự tột  cùng của sức chịu đựng trong tôi.. Khi cái ác đã trở thành đương nhiên và công khai luôn bủa vây tôi với mức độ ngày càng tàn độc và thâm hiểm. Nó muốn giết tâm hồn tôi , danh dự tôi nhân phẩm tôi thậm chí cả thể xác tôi, Những thứ đó không  phải do trí tưởng tưởng của một nghệ sỹ , mà nó hiện hữu cụ thể . Mọi người đều biết và đều thấy., hơn nữa,  nó lại được sự bao che và bảo vệ bởi một thế lực vô cùng khó hiểu.
Factory và tôi thường xuyên bị các nhóm xã hội đen và côn đồ tấn công, khủng bố, vu khống bôi nhọ danh dự, đe dọa đến tính mạng ngay từ những ngày đầu mới mở cửa.  Các sự vụ  đều được trình báo đến các cơ quan công quyền nhưng không những  không được giải quyết , mà  tôi,  người bị hại đi tố cáo còn bị đối xử như tội phạm với mọi hình thức như khủng bố tinh thần và áp cung . Hàng chục lá đơn đã được gửi tới các cấp chính quyền nhưng chỉ như đá ném ao bèo với sự im lặng khó hiểu . Đến khi nhận được thông báo đến công an để trả lời đơn thư tố cáo,  tôi lại được chính là người bị tôi tố cáo trả lời . Khôi hài và nhạo báng đến mức này thì chắc Aziz   Nexin cũng không thể nghĩ ra .
Factory mới hoạt động được hơn 1 năm thì  chủ nhà đã gửi đơn lên tòa án đơn phương chấm dứt hợp đông mặc dù hợp đồng đã được công chứng hợp pháp còn giá trị đến 7 năm ? Nhưng thôi, dù gì tôi cũng nhẹ cả người với hy vọng trắng đen sẽ rõỉ ràng . Để từ nay đêm không còn lo xã hội đen khủng bố , ngày không thấp thỏm bị công an gọi lên ép cung. 
Lần đầu  trong đời tôi đến tòa án, nơi  có  biểu tượng hình cán cân công lý trang nghiêm,, nên đã cẩn thận ăn mặc trang trọng .Nhưng  gặp thẩm phán Huyền, ấn tượng  chị ta chợ búa và chao chát còn hơn hàng tôm hàng cá ngoài chợ .Cũng giăng bẫy,  cũng áp cung và lừa cung. Thật vô cùng mệt mỏi. Factory là một địa chỉ Văn hóa có uy tín, nên rất nhiều nghệ sỹ và các nhà báo quan tâm số phận của nó. Tôi muốn công khai phiên tòa này , và gửi thẩm phán danh sách  báo chí và truyền hình tôi muốn mời . Chẳng hiểu vì lý do gì hơn một năm rồi mà phiên tòa vẫn chưa mở ? Thời gian càng kéo dài mối nguy hiểm càng gia tăng. 
Đúng như những gì tôi lường trước , từ trước Tết đến giờ nhà tôi bị khủng bố dồn dập của xã hội đen . Lần nào tôi cũng làm đơn đến các cơ quan chức năng . Với đầy đủ chứng cứ , thừa mức để khởi tố về các tội danh  hình sự . Nhưng không hiểu tại sao, không kẻ nào bị  xử lý.  Tôi còn  được chính công an bố trí đi đàm phán với xã hội đen . Mà nào có phải là đàm phán . Một lũ gần chục tên đầu bò đầu bướu săm trổ đầy mình vây quanh tôi . Chúng ra tối hậu thư yêu cầu thực hiện ngay. Thực chất là khủng bố tinh thần để cưỡng đoạt tài sản có sự chứng kiến của chính quyền . May mà tôi đã thoát khỏi  ổ quỷ đó.

Tưởng thế là may và tự hứa , từ nay không bao giờ dại dột tin tưởng ai để  đưa mình vào những chỗ nguy hiểm như thế nữa .  Ai dè chính các đồng chí công an lại khuyên tôi nên chấp nhận những yêu cầu của nhóm xã hội đen đó để bảo toàn danh dự , chứ luật pháp cũng chẳng giúp được gì cho tôi. Nếu không chấp nhận các đồng chí ấy sẽ không giúp được  nữa . Nghĩa là “Một mình chống lại Mafia”. Tôi đã suy nghĩ , rồi trả lời với các đồng chí ấy : “Tôi từ lời nói đến công việc thậm chí trong suy nghĩ đều chống lại cái xấu , cái ác . Bây giờ cái ác , cái xấu  đe dọa mình, không lẽ  mình  sợ hãi đầu hàng hèn nhát .? Hóa ra từ xưa đến nay mình là kẻ nói dối ? Những tác phẩm mình làm ra cũng chỉ là sự dối trá.  Tôi không thể chấp nhận được.Vấn đề không phải tài sản vật chất bị mất , mà tôi cũng mất luôn danh dự và nhân phẩm".  
Cuộc sống của tôi bây giờ thực sự vô cùng nguy hiểm khi cái ác cái xấu luôn rình  rập tôi ở mọi nơi, mọi lúc. Tôi phải vượt qua sự sợ hãi này. Vũ khí của tôi để chống lại cái ác và cái xấu chính là sự lên tiếng của công luận và lương tâm của tất cả mọi người. 
Hãy nắm chặt tay tôi, chúng  ta cùng thắp sáng ngọn lửa của lương tri  và cùng nhau bước qua bóng tối !
Hà Nội  6/4/2013
Lê Quảng Hà


Copy từ: TS Nguyễn Xuân Diện

Suy nghĩ qua những thông tin từ Hà Nội...

 
TT - Những ngày gần đây, cũng như nhiều người Hà Nội xa quê khác, tôi không khỏi trăn trở về những chuyện chẳng vui của nơi chôn nhau cắt rốn.
Cách đây dăm tháng, phát biểu của một quan chức cao cấp trong Thành ủy Hà Nội về những món tiền “khủng” người ta phải chi khi chạy chức, chạy việc đã gây chấn động dư luận, nhưng rồi như... đá ném ao bèo!
Khoảng ba tuần trước, Phòng Thương mại và công nghiệp VN công bố trong bảng cạnh tranh của các địa phương trên cả nước, năm 2012 Hà Nội bị tụt nhiều bậc so với năm 2011, và xếp thứ 52 (trên tổng số 63 tỉnh thành), chỉ hơn một số tỉnh cực kỳ khó khăn như Điện Biên, Lai Châu, Sơn La, Hà Giang, Cao Bằng, Bắc Kạn...
Cách đây ít ngày, trong một cuộc họp lớn của thủ đô, vị đứng đầu thành ủy đã có một nhận xét rất thẳng thắn về tình trạng đạo đức xuống cấp của “một bộ phận không nhỏ” những người có chức quyền: “Doanh nghiệp nói họ đi làm ở đâu cũng có chi phí tiêu cực nhiều hay ít, những nơi khác có bôi thì trơn, còn Hà Nội bôi cũng không trơn”. Đau xót quá!
Những sự việc tưởng như rời rạc kể trên suy cho kỹ có thể thấy mối liên hệ “nhân - quả” rất biện chứng. Hi vọng người giữ cương vị cao nhất thành phố đã có nhận xét nghiêm khắc như thế, chắc sẽ cùng các cơ quan trách nhiệm của Hà Nội ra tay chấn chỉnh quyết liệt. Quyết liệt, vì hiện tại và tương lai của Hà Nội và vì cả đoàn tàu VN mà Hà Nội là đầu tàu. Hi vọng này lại tăng thêm khi báo chí mới loan một tin rất lạ: Trong lúc kinh tế nước nhà (kể cả Hà Nội) lao đao, chỉ ba tháng đầu năm 2013 có đến 15.300 doanh nghiệp đóng cửa, giải thể thì bà Phạm Mỹ Hoa - cán bộ của Sở Thông tin và truyền thông Hà Nội - trong “bảng kê khai tài sản niêm yết công khai của sở này, tài sản tăng thêm năm 2012 của riêng bà là ba căn nhà có tổng diện tích 900m2, một khu nghỉ dưỡng diện tích 150m2, ba khu đất trồng cây lâu năm với tổng diện tích 20.765m2, hai ôtô trị giá 2 tỉ đồng” (Tuổi Trẻ 7-4-2013).
Những con số gây “sốc” cho bất cứ ai thuộc diện “ba cọc ba đồng”. Điều đáng chú ý, bà Hoa chủ động “giải trình bằng văn bản về nguồn gốc số tài sản kê khai tăng thêm của mình”. Nghĩa là đương sự đã đảm bảo tính minh bạch, trung thực trong việc kê khai chứ không “tù mù” như con trai ông bí thư tỉnh ủy một tỉnh đồng bằng sông Hồng, mới đi làm công chức chưa được mười năm đã xây một dinh cơ ở quê giá trị nhiều chục tỉ đồng. Dư luận hồi đó rất xôn xao, thế rồi chuyện ấy lại cũng như đá ném xuống ao bèo!
Hãy chờ đợi sự thẩm định nghiêm túc của các cơ quan có trách nhiệm của Hà Nội và của cả Ban Nội chính trung ương nữa. Sự giàu có của bà Hoa chắc chắn có nhiều nguyên do và hi vọng nguồn cơn của sự việc sẽ thuộc khả năng nhờ bà làm ăn, kinh doanh giỏi giang và chính đáng.
Từ sự việc này ta cũng nên nghĩ đến việc hết sức cần thiết, ở cấp vĩ mô: “Nâng cao hiệu quả kiểm soát thu nhập của người có chức vụ, quyền hạn”. Hà Nội, nói rộng ra nhiều vùng trong cả nước, đâu có thiếu những trường hợp phát tài nhanh như tên lửa. Phát tài một cách chính đáng, và cả phát tài một cách bất lương. Không có những quy định thật chặt chẽ (hình như có rồi), không có quy trình hoạt động rốt ráo, đầy trách nhiệm của những người, những cơ quan Đảng và chính quyền (hình như còn khá nương tay), chủ trương “phòng chống tham nhũng” vẫn chỉ là chuyện nói cho vui. Lòng tin của dân sẽ tiếp tục bị xói mòn. Bệnh vô cảm, lối sống “mắc kê nô” (mặc kệ nó) đang phát triển chắc chắn sẽ lây lan nhanh hơn. Hậu quả khủng khiếp thế nào khó mà lường nổi.

TRẦN HỮU TÁ

 


Copy từ: Tuổi Trẻ

Làm kinh tế mua đắt bán rẻ để phá sản à?

Chào thầu 40.000 lượng vàng chỉ “ế” có 800

Trong 5 phiên đấu thầu vừa qua, Ngân hàng Nhà nước đã bơm ra thị trường 118.200 lượng vàng, tương đương hơn 4,5 tấn vàng...

Chào thầu 40.000 lượng vàng chỉ “ế” có 800
Ở mức hiện tại, giá vàng SJC bán lẻ đang cao hơn giá vàng thế giới quy đổi khoảng 3,2 triệu đồng/lượng.

Liên quan
Trong tổng số 40.000 lượng vàng được Ngân hàng Nhà nước đem ra chào thầu trong phiên sáng nay, chỉ “ế” có 800 lượng.

Tính đến ngày 10/4, Ngân hàng Nhà nước đã tổ chức 5 phiên đấu thầu vàng miếng. Khác với những phiên trước, khối lượng vàng chào bán phiên này tăng mạnh lên 40.000 lượng, tương đương trên 1,5 tấn vàng.

Có 22 đơn vị là các công ty kinh doanh vàng và ngân hàng thương mại tham gia đấu thầu trong phiên này. Kết quả, có 18 đơn vị trúng thầu, với tổng khối lượng vàng mua được là 39.200 lượng.

Như vậy, trong 5 phiên đấu thầu vừa qua, Ngân hàng Nhà nước đã bơm ra thị trường 118.200 lượng vàng, tương đương hơn 4,5 tấn vàng.

Giá trúng thầu trong phiên 10/4 thấp nhất là 43,3 triệu đồng/lượng, cao nhất là 43,31 triệu đồng/lượng, chênh nhau chỉ 10.000 đồng/lượng.

Sáng nay, giá vàng SJC do các doanh nghiệp bán ra trên thị trường dao động từ xấp xỉ 43,3-43,4 triệu đồng/lượng. Như vậy, chỉ ở phiên đấu giá đầu tiên là giá tối thiểu cao hơn giá thị trường, còn trong các phiên sau, giá tối thiểu đều tương đương với giá thị trường.

Sau khi kết thúc phiên đấu thầu vàng sáng nay, giá vàng nhìn chung ít biến động. Lúc hơn 16h chiều nay, giá vàng SJC tại thị trường Tp.HCM là 43,23 triệu đồng/lượng (mua vào) và 43,33 triệu đồng/lượng (bán ra). Tại Hà Nội, Công ty Vàng bạc đá quý Phú Quý báo giá vàng SJC ở các mức tương ứng lần lượt là 43,23 triệu đồng/lượng và 43,33 triệu đồng/lượng.

Theo biểu đồ giá vàng của SJC, so với thời điểm chạm mức thấp nhất vào sáng nay, giá vàng của đơn vị này hiện tăng 150.000 đồng/lượng ở chiều mua vào và tăng 50.000 đồng/lượng ở chiều bán ra.

Ở mức hiện tại, giá vàng SJC bán lẻ đang cao hơn giá vàng thế giới quy đổi khoảng 3,2 triệu đồng/lượng. Mức chênh lệch này đã được cải thiện đáng kể so với mức chênh trên 4 triệu đồng/lượng vào tuần trước. Tuy nhiên, so với ở thời điểm trước khi Ngân hàng Nhà nước bắt đầu chính thức đấu thầu vàng, thì mức chênh lệch này là ngang bằng.

Một doanh nghiệp vàng tại Hà Nội thường xuyên tham gia đấu thầu và trúng thầu vàng cho biết, các phiên 9 -10/4, đơn vị này trúng thầu 1.000 lượng vàng mỗi phiên. “Mua xong chúng tôi đều bán luôn trong ngày”, lãnh đạo công ty này nói.

Nhu cầu vàng của các doanh nghiệp và ngân hàng đang mạnh. Điều này thể hiện qua khối lượng đặt mua trong phiên hôm 10/4. Theo một số nguồn tin, các đơn vị tham gia đấu thầu đặt mua 47.000 lượng vàng, nhiều hơn 7.000 lượng so với mức chào bán. Đơn vị trúng thầu mua nhiều nhất 6.700 lượng, ít nhất mua 800 lượng.

Phiên đấu giá vàng tiếp theo dự kiến sẽ được Ngân hàng Nhà nước tổ chức vào ngày thứ Sáu tuần này, tức ngày 12/4. Hiện Ngân hàng Nhà nước chưa chính thức công bố khối lượng vàng sẽ đấu thầu phiên ngày thứ Sáu, nhưng nguồn tin cho biết, khối lượng chào thầu có thể lên tới 50.000 lượng vàng, tương đương trên 1,9 tấn vàng.

Copy từ: VnEconomy