.
(MegaFun)
– Đó là sự xuống cấp về ý thức, văn hóa của một đám đông. Và khi số
lượng này nhiều tới mức báo động, nó sẽ trở thành căn bệnh trầm kha.
Những ngày vừa qua, tôi đã chứng kiến cảnh một đứa trẻ 11 tuổi bị
mang lên bàn cân để hàng ngàn ông bố, bà mẹ, hàng ngàn thanh niên tuổi
đầu 2 hùa nhau vào mổ xẻ. Thậm chí, tôi còn xem cả một số video clip mà
những cậu chàng có tiếng trong cư dân mạng làm để chế nhạo lại câu
chuyện của đứa trẻ này. Những nhân vật đó ăn bám vào sự a dua của đám
đông, chọc ngoáy vào khuyết điểm của đứa trẻ để đánh bóng và câu view
cho video clip làm ra.
Đám đông đó, cũng hùng hổ dùng bàn phím để chỉ trích rằng đứa trẻ giả
tạo, kiêu ngạo, chảnh chọe, không biết thế nào là khiêm tốn. Họ bới móc
một câu cảm nhận của nó về truyện tranh để trù ẻo nó không có tuổi thơ,
thậm chí nói hẳn nó có dấu hiệu mắc bệnh tự kỷ.
Tôi biết xã hội này đang ngày càng trở nên thảm hại. Nhưng từ câu
chuyện vừa qua, tôi giật mình khi thấy xã hội chúng ta đã đến cái đáy
tận cùng của sự xuống cấp. Tôi nhìn thấy cả một đám đông sợ hãi, hèn
kém, đạo đức giả ngồi bình phẩm, bàn luận về một đứa trẻ con. Đáng khinh
hơn khi họ tự nhân danh là người lớn lo lắng cho tuổi thơ và tương lai
của con trẻ để làm tổn hại đến chính con trẻ.
 |
| Sự vô văn hóa và sự sợ hãi của đám đông đã biến một đứa trẻ trở thành tấm bia đỡ đạn |
Đầu tiên, tôi nhìn thấy sự sợ hãi của một đám người trước một đứa trẻ
thông minh hơn, giỏi giang hơn con cháu của họ. Bản tính ghen tị, không
chấp nhận người tài của người Việt dù đó có là một đứa trẻ con đã khiến
đám đông ấy xúm vào vùi dập và chỉ trích nó.
Họ tìm mọi cách lái câu chuyện theo cách phải giống con mình mới là
hợp lý, mới là có tuổi thơ. Họ viện đủ lý do để chứng minh cách giáo dục
con như của họ mới là đúng khoa học. Trong khi đó họ không nhìn ra,
thằng bé đã sống rất tốt, sống hạnh phúc với niềm đam mê đọc sách của nó
cho đến khi cả một đám đông nhảy đổng vào ném đá nó.
Đến khi nào người Việt mới chấp nhận sự khác biệt, mới thôi sống kiểu
ngu dốt và ném đá kiểu bầy đàn như thế? Đến khi nào người Việt mới gạt
đi sự sợ hãi, sự định kiến và sự khắt khe với kẻ có tài? Các người chê
thằng bé thiếu khiêm tốn, ngạo mạn, nói dối, trong khi hãy nhìn lại bản
thân các người đã hoàn hảo, đã sống mà chưa từng phạm sai lầm chưa?
Trẻ con mắc lỗi là chuyện bình thường của cuộc sống. Tại sao các
người có thể xoa đầu, bao dung độ lượng với con cháu mình khi chúng nó
làm điều sai mà lại trở nên khắc nghiệt và cực đoan với đứa trẻ khác?
Phải chăng vì nó là thần đồng, nó hiểu biết và giỏi giang hơn cả chính
đám đông kia?
Lại nói về danh xưng thần đồng. Thằng bé chưa bao giờ tự nhận nó là
thần đồng, đó là cái mác mà chính truyền thông, đám đông gán lên người
nó. Giờ đây, các người tự rải đinh rồi tự bơm vá, tự bôi chữ vào người
nó để rồi lớn tiếng chỉ trích, chê bai nó. Hãy nhìn lại, các người có
công bằng hay không?
Thằng bé có 1.000 quyển sách thì nó trả lời phỏng vấn rằng nó có 1000
quyển sách. Thằng bé đạt được nhiều bằng cấp thì nó thẳng thắn nói với
phóng viên khi người ta đặt câu hỏi. Tại sao lại cấm nó được nói lên sự
thực, cấm nó được tự tin và tự hào vào thành tích mà nó có?
 |
| Tại sao lại cấm đứa trẻ được quyền tự hào về chính thành tích của mình? |
Đã bao giờ chúng ta đi tìm câu hỏi cho nạn chảy máu chất xám ở đất
nước chúng ta? Một trong những lý do đó chính là thái độ và sự đối xử
không công bằng của người Việt dành cho những nhân tài của đất nước. Kẻ
khiêm tốn cúi đầu luôn được khen ngợi, nhưng người có tài người tự tin
lại bị xem là ngạo mạn, khinh đời.
Sự bất công đó nằm ở chính việc cư dân mạng bây giờ luôn tỏ ra thương
cảm khi nhìn thấy một mảnh đời trẻ nhỏ bất hạnh nhưng lại sẵn sàng quay
ra ném đá không thương tiếc một đứa trẻ tài giỏi hơn người. Đó chính là
tâm lý thích xoa dịu mình vẫn còn may mắn, còn hạnh phúc hơn ối kẻ
ngoài kia của người
Việt Nam. Đó cũng là tâm lý ghen tị, sợ hãi khi nhìn thấy một ai giỏi hơn, giàu hơn, sướng hơn bản thân mình.
Chính bản tính hèn kém ấy đã khiến đám đông kia đi từ sự sợ hãi mà
trút ra những lời gở mồm, ác miệng. Họ bắt đầu ngồi dự báo, ngồi phán
rằng “trong phúc có họa” khi nghĩ ra đủ tình huống bất hạnh dành cho đứa
trẻ 11 tuổi. Nào là nó đang không có tuổi thơ, nó có dấu hiệu tự kỷ,
tương lai sẽ chẳng đến đâu, thần đồng thì luôn cô độc, nó là sản phẩm
của nạn bạo hành trẻ con do chính bố mẹ nó tạo ra…
Hỡi các nhà tiên tri, các ngài đang trở thành những kẻ vô văn hóa và
độc ác hơn bao giờ. Các ngài tự đại diện cho dư luận và tự cho mình cái
quyền xúc phạm, thóa mạ người khác kể cả đối tượng ấy chỉ đáng tuổi con
cháu các ngài. Các ngài còn đạo đức giả và đáng khinh chẳng kém gì những
kẻ đang bạo hành, bóc lột trẻ em!
Bài viết này không phải là sự dạy đời dành cho những người đã chỉ trích cháu
Đỗ Nhật Nam
trong suốt mấy ngày qua. Bởi vì nói thẳng, tôi đã từng có những biểu
hiện như thế, đã từng sợ hãi, ném đá bầy đàn lỗi lầm của người khác khi
sai lầm của họ bị công khai bêu riếu trên mạng. Chính tôi là một sản
phẩm méo mó của đám đông vô văn hóa và thật mỉa mai khi chính tôi cũng
phải lên tiếng thừa nhận sự xuống cấp của bản thân mình.
Gửi từ độc giả Ngọc Toàn (Hà Nội)