CHƯA TỐT NGHIỆP TRƯỜNG ĐỜI.

Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

Việt Nam: Đối thoại nhân quyền cần tạo ra chuyển biến cụ thể


HUMAN RIGHTS WATCH Tổ chức Theo dõi Nhân quyền
7Bản dịch của Lê Thiên Hà (Defend the Defenders)
Đã đến lúc chính phủ bắt tay vào việc thực thi quyền con người
(Washington, DC) APRIL 10, 2013 – Tổ chức giám sát nhân quyền Human Rights Watch (HRW) phát biểu ngày hôm nay là Chính phủ Việt Nam cần nhân cơ hội cuộc Đối thoại Nhân quyền Mỹ – Việt sắp tới để phóng thích các tù nhân chính trị và cam kết chấm dứt việc truy bức các blogger, các nhà hoạt động về chủ quyền đất đai cũng như những người chỉ trích ôn hoà khác. Cuộc Đối thoại Nhân quyền Việt – Mỹ sẽ diễn ra tại Hà Nội từ ngày 12/4/2013.

Brad Adams, giám đốc phụ trách Châu Á của HRW, phát biểu: “Chính phủ Việt Nam đã dựng lên một loạt phiên toà mang tính trình diễn6 khi tìm cách ngăn chặn làn sóng bất mãn đang ngày một dâng cao. Hoa Kỳ cần tận dụng cơ hội này để nêu rõ rằng Việt Nam cần tiến hành cải cách nghiêm chỉnh nhằm cải thiện tình hình nhân quyền, nếu không họ sẽ phải đối mặt với những hậu quả nghiêm trọng, kể cả việc tổn hại đến mối quan hệ với Hoa Kỳ.” 
Theo phía Hoa Kỳ, mục đích của các cuộc đối thoại nhân quyền là tạo ra những kết quả cụ thể nhằm thu hẹp khoảng cách giữa các chuẩn mực nhân quyền quốc tế và chính sách cũng như sự thực hành nhân quyền ở Vietnam. HRW nói, Hoa Kỳ cần nêu rõ rằng nếu muốn được coi là một đối tác có trách nhiệm trên trường quốc tế, Việt Nam cần ngay lập tức thúc đẩy mạnh mẽ việc thực thi nghĩa vụ quốc tế về nhân quyền của mình.
Việt Nam đang ứng cử một ghế trong Hội đồng Nhân quyền LHQ và không khỏi phải đối mặt với sự thẩm tra thành tích kỹ lưỡng hơn trong quy trình Kiểm điểm Định kỳ Phổ cập (Universal Periodic Review) của Hội đồng Nhân quyền.
HRW chỉ ra con số những người phản đối ôn hoà bị chính quyền Việt Nam kết tội hình sự là lớn và đang không ngừng gia tăng. Năm 2012, ít nhất 40 người được biết là đã bị kết tội và tuyên án tù trong các phiên toà không đáp ứng quy trình chuẩn mực quốc tế (international due process) và các tiêu chuẩn xét xử công bằng (fair trials standards). Đáng báo động là ít nhất 40 người đã bị kết tội trong các phiên toà chính trị chỉ trong vòng 6 tuần đầu tiên của năm 2013.
Adams nói: “Năm vừa qua là một năm tồi tệ với những người bất đồng chính kiến, khi hàng loạt người bị bỏ tù. Nhưng số nhà hoạt động bị kết án tù sau các phiên toà chính trị trong hai tháng đầu năm 2013 thậm chí còn nhiều hơn cả năm 2012. Chính phủ Việt Nam cần hiểu rằng họ không thể giải quyết những vấn đề chính trị – xã hội lớn của đất nước bằng cách tống giam tất cả những người chỉ trích.”
Mấy tháng gần đây, nhà cầm quyền Việt Nam đã tiến hành một chiến dịch nhằm trấn áp những bình luận mang tính phê phán về tiến trình sửa đổi hiến pháp. Chiến dịch này dường như là một nhân tố trong vụ bắt giữ luật sư bảo vệ nhân quyền Lê Quốc Quân ngày 27/12/2012, cũng như trong việc sách nhiễu và đe doạ suốt tháng 2 & tháng 3/2013 đối với những người chỉ trích như nhà báo Nguyễn Đắc Kiên và nhà hoạt động Phật giáo Lê Công Cầu. Những tên côn đồ giấu mặt đã đổ nước mắm thối và ruột cá vào tư gia của nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn, người được trao giải thưởng nhân quyền Hellman/Hammett năm 2012. Ngày 8 & 9/4, hai blogger Bùi Thị Minh Hằng và Nguyễn Chí Đức bị tấn công mà cảnh sát không can thiệp.
Việt Nam vẫn giam giữ một số tù nhân chính trị suốt hàng chục năm. Trong một số trường hợp, những tù nhân này đã bị từ chối chăm sóc y tế chu đáo khi mà điều kiện sức khoẻ của họ ngày càng xấu đi. Một trong số đó là tù nhân 66 tuổiNguyễn Hữu Cầu, bị bắt giữ lần đầu tiên năm 1975, sau đấy bị bắt lại năm 1982 và bị giam từ đó đến nay. Sức khoẻ của ông được thông báo là đã xấu đi thời gian gần đây.
Như một bước đi khẩn cấp và nhân đạo, HRW đã hối thúc chính phủ Việt Nam cho phép tất cả các tù nhân chính trị và những người bị giam giữ có vấn đề sức khoẻ nghiêm trọng, như trường hợp tù nhân Nguyễn Hữu Cầu, được tại ngoại để chăm sóc y tế, tiếp theo là nhanh chóng xem xét lại vụ việc của họ một cách độc lập và công bằng để xác định những ai cần được phóng thích vĩnh viễn và vô điều kiện do họ bị giam giữ chỉ vì đã thực hành các quyền con người cơ bản của mình một cách ôn hoà.
Những người xem ra nằm trong danh sách trên bao gồm: Nguyễn Hữu Cầu, Trần Huỳnh Duy Thức, Hồ Đức Hoà, Đặng Xuân Diệu, Lê Văn Sơn, Nguyễn Văn Hải, Mai Thị Dung, Nguyễn Công Chính, Phạm Thị Phương, Tạ Phong Tần, Nguyễn Hoàng Quốc Hưng, Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Đặng Minh Mẫn, Trần Thị Thuỷ, Phùng Lãm, Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Tiến Trung, Phạm Văn Thông, Nguyễn Ngọc Cường, Đinh Đăng Định, Nguyễn Xuân Nghĩa, Trần Vũ Anh Bình, Nguyễn Kim Nhàn, Hồ Thị Bích Khương, Lê Thanh Tùng, Phan Ngọc Tuấn, Vi Đức Hồi, Nguyễn Văn Lia, Võ Minh Trí, Lê Quốc Quân – và nhiều người khác nữa.
HRW kêu gọi chính phủ Việt Nam, nhân tiến trình sửa đổi hiến pháp hiện nay, phát động một chương trình cải cách pháp luật khẩn cấp nhằm:
  • Sửa đổi hoặc bãi bỏ những quy định pháp lý nào mà trên thực tế đã hình sự hoá sự bất đồng chính kiến ôn hoà, quyền tự do ngôn luận, và tổ chức của người lao động (labour organising);
  • Xoá bỏ những rào cản pháp lý đối với các tổ chức tôn giáo độc lập trong việc tiến hành các hoạt động tôn giáo ôn hoà;
  • Bãi bỏ tất cả cơ sở pháp lý cho biện pháp lao động cưỡng bức và giam giữ mà không thông qua xét xử cho cái gọi là “liệu pháp lao động” trong trường hợp sử dụng ma tuý hay cho những mục đích khác; và
  • Xoá bỏ tất cả những quy định cho phép tịch thu đất đai mà không xét tới quy trình chuẩn mực (due procees), sự đền bù thoả đáng, cũng như việc xem xét độc lập và công bằng.
Adams nói: “Chính phủ Việt Nam đã được hành xử thoải mái về vấn đề nhân quyền trong một thời gian quá lâu, kết quả là người dân Việt Nam phải chịu sự lạm dụng ngày càng tăng. Lộ trình cải cách là rõ ràng, song điều đó đòi hỏi Đảng CSVN phải chấp nhận bất đồng chính kiến và thừa nhận quyền của người dân trong việc cổ suý những quan điểm khác nhau.”
(Defend the Defenders)
Source HRW



Copy từ: Anh Ba Sàm

BÙI MINH QUỐC: VÌ SAO TÔI ĐÒI BỎ ĐIỀU 4 ?


.
Năm 1992, tại diễn đàn của hội nghị Ủy ban trung ương Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam, giáo sư Phan Đình Diệu trong phát biểu bằng văn bản của mình, chính thức đề nghị Quốc hội bỏ điều 4 trong Hiến pháp 1992.
Đầu năm 1993, nhà nghiên cứu Nguyễn Kiến Giang với bút danh Lương Dân có bài đăng trên báo Khoa học và Tổ Quốc (cơ quan ngôn luận của Liên hiệp các hội khoa học&kỹ thuật Việt Nam) nêu ý kiến đề nghị bỏ điều 4.Đây là lần đầu tiên và duy nhất cho tới nay, ý kiến đề nghị bỏ điều 4 được đăng nghiêm chỉnh trên một tờ báo chính thống do Đảng và Nhà nước kiểm soát.
Tháng 10 năm 1993, tôi, Bùi Minh Quốc, với tư cách công dân, gửi thư ngỏ đến Quốc Hội, Trung ương Đảng, Mặt trận và các báo đài đề nghị bỏ điều 4.Tháng10 năm 2007, trong bài viết “Chống nội xâm, cứu nước !” (gửi báo Nhân dân nhưng báo không đăng), tôi nhắc lại đề nghị bỏ điểu 4.
Nhân dịp Quốc Hội tổ chức cho dân góp ý kiến sửa đổi HP, kính nhờ các trang mạng bốn phương công bố giùm ý kiến trước đây của tôi, trân trọng cám ơn.

THƯ  NGỎ


            Kính gửi: -Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
                                  -Ban chấp hành  Trung ương Đảng CSVN
                                  -Mặt trận Tổ QuốcViệt Nam và các đoàn thể trong Mặt trận
          Đồng kính gửi:
                                 - Các báo đài
                                 - Ông Hoàng Minh Chính và các ông bà bị nạn trong
                                   vụ án “xét lại hiện đại” cùng thân nhân
                                 - Bạn hữu trong  và ngoài giới cầm bút.
          Tôi đã đọc đơn kiện của ông Hoàng Minh Chính gửi các cơ quan hữu trách và các bạn hữu, yêu cầu đưa ra ánh sáng vụ án bí mật mà ông Lê Đức Thọ ủy viên Bộ Chính trị, trưởng ban tổ chức Trung ương Đảng cộng sản Việt Nam đạo diễn và quyết án, để kéo dài mấy chục năm trời đầy đọa trong bóng tối ông Hoàng Minh Chính cùng hàng loạt trí thức, văn nghệ sĩ, cán bộ trung cao cấp  của Đảng, có cả tướng lĩnh và Ủy viên Trung ương.
          Chừng nào chưa có một tòa án  vô tư, độc lập, không đảng phái với chứng lý rõ ràng, công khai bác bỏ được sự việc ông Hoàng Minh Chính nêu ra, thì chừng đó tôi còn tin việc đó là có thật, một sự thật phi lý, phi pháp, vô nhân đạo  mà bất cứ ai còn chút lương tri cũng không thể làm ngơ.
          Ông Hoàng Minh Chính bị bắt ngày 27-7-1967.
         Chính ngày ấy tôi đang trên đường hành quân vượt Trường Sơn, đem trái tim và ngọn bút đầy hăng say tin tưởng vào trực tiếp tham gia kháng chiến ở miền Nam, chống Mỹ cứu nước. Sau đó không lâu, vợ tôi , nhà văn Dương Thị Xuân Quý cũng để  con gái nhỏ 16 tháng tuổi lại hậu phương lên đường vào Nam chiến đấu và đã hy sinh. Tôi không thể ngờ khi gia đình chúng tôi cũng như mọi gia đình Việt Nam yêu nước lao lên phía trước sẵn sàng hiến dâng tính mạng mình để giành độc lập cho Tổ quốc và Tự do cho mỗi con người, thì sau lưng chúng tôi, chính người lớn tiếng hô hào chúng tôi chiến đấu lại đưa bàn tay sắt tước đoạt tự do và hành hạ những người đồng chí – những chiến sĩ cách mạng, những trí thức văn nghệ sĩ yêu dân, yêu nước, yêu chân lý chỉ vì họ kiên định quan điểm xét lại hiện đại mà họ tin là đúng, trong khi người đàn áp họ đã quay ngoắt 180 độ về quan điểm.
          Chỉ có những thế lực phi nghĩa mới dùng bạo lực trong cuộc đấu tranh về quan điểm.
          Máu của gia đình tôi cùng hàng chục triệu gia đình Việt Nam đã đổ ra dứt khoát không phải để tạo dựng một bộ máy độc tài đảng trị – hực chất  chỉ là sự thống trị của từng cá nhân hoặc nhóm nhỏ ở mỗi cấp ủy núp dưới danh nghĩa Đảng dùng mọi thủ đoạn trắng trợn và tinh vi  loại bỏ dần đội ngũ trung kiên có đức có tài để thoán đoạt quyền bính và đục khoét, vơ vét. Hiện nay các phần tử này đang hối hả vét gấp, bị nhân dân khinh bỉ, làm cho người tử tế còn lại trong Đảng mang tiếng lây, xấu hổ lây.
          Tình trạng vừa nêu trên đã khiến Đảng – vốn là một tổ chức chính trị tập hợp được khá đông đảo những tinh hoa từ mọi giai tầng của dân tộc, được dân tin, dân yêu, dân theo, dân bảo vệ trong suốt quá trình nếm mật nằm gai giành độc lập – khi cầm quyền thoái hóa dần thành một thế lực đứng trên đầu dân, trên nhà nước, trên luật pháp, nuốt lời hứa với dân. Tất cả các quyền tự do của công dân được ghi trong hiến pháp từ năm 1946 đến nay vẫn chỉ có trên giấy, quyền con người bị vi phạm nghiêm trọng kéo dài mà vụ “xét lại hiện đại” là một bằng chứng điển hình.
          Đến cả di chúc của Chủ tịch Hồ Chí minh  người sáng lập Đảng, sáng lập nhà nước dân chủ cộng hòa cũng không được tôn trọng, nói gì đến các thứ quyền của người dân thường.
          Tình trạng này không thể kéo dài thêm nữa.
          Tôi khẩn thiết đề nghị một số điều thuộc loại “Những việc cần làm ngay”:
1-Đáp ứng ngay 7 yêu cầu và kiến nghị của ông Hoàng Minh Chính.
2-In và phát hành rộng rãi đến từng người dân bản Tuyên ngôn nhân quyền quốc tế mà nhà nước ta đã ký kết tuân thủ.
3-Đưa chủ nghĩa Mác-Lênin, chủ nghĩa xã hội trở về đúng vị trí một sự lựa chọn ý thức hệ riêng của Đảng chứ không áp đặt thành sự lựa chọn của cả dân tộc, lấy mục tiêu “Dân giàu nước mạnh, xã hội văn minh, con người tự do và hạnh phúc, hòa nhập với  thế giới”, làm mục tiêu  chung, đoàn kết hòa giải hòa hợp mọi người Việt Nam yêu nước.
4-Bỏ điều 4 trong Hiến Pháp đồng thời ra một bộ luật trước mọi bộ luật là luật về hoạt động của Đảng cộng sản Việt Nam,đảm bảo sự giám sát  của nhân dân  đối với Đảng, đảm bảo ngăn chặn tệ nạn lộng quyền nhân danh Đảng, loại trừ tình trạng Đảng đứng trên nhân dân, đứng trên nhà nước.
5- Thực hiện một  cuộc sửa sai công khai triệt để có hệ thống, có bước đi thích hợp. Đối với tất cả những người bị bắt mà không xét xử, phải thi hành đúng các thủ tục tố tụng, nếu họ vô tội, phải công khai minh oan, xin lỗi, bồi thường mọi tổn thương về thân thể và danh dự.
6-Sửa luật bầu cử ứng cử hiện hành để đảm bảo quyền tự do ứng cử của mọi công dân không phải qua “hiệp thương” do Đảng sắp đặt thành một cuộc bầu cử trước bầu cử  như lâu nay mà người dân thường vẫn gọi là “Đảng chọn dân bầu” (thực chất cũng không phải là Đảng chọn mà chỉ do một số cá nhân hoặc nhóm quyền lực trong mỗi cấp ủy độc đoán quyết định việc lựa chọn này).
7-Không coi vấn đề đa nguyên đa đảng là một đề tài cấm kỵ, thực hiện một cuộc trao đổi ý kiến công khai, dân chủ, bình đẳng trong toàn dân Việt Nam (kể cả người Việt Nam ở nước ngoài) về vấn đề này để cùng tìm kiếm những bước đi thích hợp cho quá trình dân chủ hóa trong hòa bình, ổn định và phát triển.
          Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói từ lâu rằng: nước được độc lập mà dân không được tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa gì.
          Lấy lời ấy soi vào hiện tình đất nước, tôi thấy mình đang sống trong một nền độc lập không có ý nghĩa gì. Lương tâm tôi, xương máu của bao người đổ cho nền độc lập, nỗi oan ức của bao người chân chính bị đàn áp  trong thầm lặng đòi hỏi tôi viết những dòng này để góp một hạt cát xây dựng một nền độc lập có ý nghĩa: ĐỘC LẬP cho DÂN TỘC gắn chặt với TỰ DO cho MỖI CON NGƯỜI.
Kính thư
Đà Lạt, ngày 3-10-1993
                                                                BÙI MINH QUỐC

Trích bài “CHỐNG NỘI XÂM, CỨU NƯỚC !” :

Nói đến giai cấp công nhân Việt Nam và Đảng Cộng sản Việt Nam thì không thể không nói đến điều 4 Hiến pháp mà tôi đã đề nghị cần phải bỏ (trong một thư ngỏ viết tháng 10.1993 gửi Quốc hội).
Vì sao tôi lại đề nghị bỏ điều 4?
Xin thưa vì những lý do sau đây:
-         Khi chưa có điều 4, dân rất tin Đảng, lòng tin ấy một phần là tin vào mục tiêu độc lập, tự do, dân chủ mà Đảng nêu cao, phần chính là tin qua tấm gương dũng cảm, tận tuỵ, hy sinh, liêm khiết của đông đảo những con người đảng viên cụ thể mà người dân chứng kiến hàng ngày giữa thiếu thốn, đói no, tù đày, sống chết. Nhưng rồi Đảng trở thành Đảng cầm quyền, từ khi có điều 4, lòng tin của dân đối với Đảng kém sút hẳn, Đảng trở nên hư hỏng, đường lối thì sai lầm, đưa đất nước đến bên bờ vực (Đại hội 4), cán bộ thì thoái hoá, sa đoạ với tốc độ, qui mô ngày càng khủng khiếp và chiều hướng ngày càng khó ngăn chặn.
-         Phải chăng vì Đảng mất chỗ đứng trong lòng dân, nên mới phải bám vào điều 4 để ngồi trên đầu dân và bước đi chệnh choạng trên đôi chân cà khoeo – một bên súng, còng (quân đội, công an), một bên loa (hệ thống thông tin đại chúng độc quyền)?
Như vậy, rõ ràng điều 4 chỉ cần thiết cho một bộ phận đã tha hoá, cố thủ sau bình phong Đảng lãnh đạo để giữ đặc quyền đặc lợi, chứ hoàn toàn không cần thiết cho Đảng mà lại làm hại Đảng.
Điều 4 ghi rằng Đảng là đội tiền phong của giai cấp công nhân, theo chủ nghĩa Mác Lê-nin, Đảng lãnh đạo nhà nước và xã hội…, toàn bộ nội dung này bất ổn cả về lý luận lẫn thực tiễn.
Hãy dũng cảm nhìn thẳng vào sự thật:
- Đảng không phải là đội tiền phong của giai cấp công nhân, ngay cả những công nhân hầm mỏ Quảng Ninh vừa cởi chiếc áo nâu lấm bùn để khoác vào chiếc áo xanh thợ, chứ chưa nói là giai cấp công nhân đại công nghiệp như Mác xác định. Những sai lầm chết người như cải cách ruộng đất, chỉnh đốn tổ chức, đường lối phiêu lưu duy ý chí của Đại hội 4 đưa đất nước đến bờ vực thẳm chẳng phải là biểu hiện tày đình của một thứ chủ nghĩa nông dân mo cơm quả cà tệ hại nhất đó sao? Còn nhớ, năm 1978 Đảng có nghị quyết chống tập đoàn cầm quyền bành trướng Bắc Kinh, trong đó đã đặt vấn đề phê phán tư tưởng nông dân. Sau cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc, Tổng Cục chính trị Quân đội Nhân dân triển khai cuộc học tập lý luận chống chủ nghĩa Mao, phân tích phê phán tư tưởng nông dân – cơ sở xã hội của chủ nghĩa Mao – dịp ấy, nhà văn Nguyễn Minh Châu có một ý phân tích ngắn gọn mà cực kỳ sắc sảo : anh nông dân nào cũng thích làm vua, cốt lõi tư tưởng nông dân là thích làm vua.Nhưng thật lạ, cuộc học tập phê phán đang tiến hành sôi nổi hào hứng thì bị ngừng lại đột ngột theo lệnh trên.Mọi người bảo nhau : các ông trên các ông ấy sợ, bắt ngừng lại là phải thôi, bởi vì mới phân tích sơ sơ đã thấy lòi ra đặc sệt cái chất nông dân của Đảng mình.
- Đảng tuyên bố theo chủ nghĩa Mác Lê-nin, nhưng trong Đảng may lắm cũng chưa chắc có được 1% đảng viên nắm vững chủ nghĩa ấy, còn trong cán bộ từ Bí thư Tỉnh uỷ trở lên thì liệu có được 0,001%? Tiện thể xin hỏi: anh Nông Đức Mạnh có dám tự khẳng định trước các nhà lý luận rằng anh nắm vững chủ nghĩa Mác Lê-nin? Tuyên bố theo một chủ nghĩa (với giả định là chủ nghĩa ấy đúng hoàn toàn) mà chỉ có được chừng đó người nắm vững chủ nghĩa thì chẳng ai tin, người đời bảo thế là “treo đầu dê bán thịt chó”. Một thực tế sừng sững như dãy Trường Sơn cho thấy chủ nghĩa Mác Lê-nin đã phá sản ngay tại nơi mà nó ra đời, một bộ phận trong giới lãnh đạo mấy Đảng cầm quyền ở Trung Quốc, Việt Nam, Cuba, Bắc Triều Tiên, Lào sở dĩ còn cố níu giữ không phải vì giá trị khoa học mà vì muốn sử dụng chủ nghĩa như một công cụ cai trị tiện lợi nhất : có chủ nghĩa Mác Lê-nin thì mới có độc quyền cai trị của Đảng Cộng sản (thực chất là độc quyền của thiểu số đặc quyền đặc lợi trong Đảng), có vai trò chủ đạo của kinh tế quốc doanh, có sở hữu toàn dân về đất đai – những miếng mồi béo bở nhất cho tham nhũng, có chuyên chính vô sản mà nòng cốt là công an, quân đội và hệ thống truyền thông đại chúng độc quyền (trong các văn kiện chính thức không dùng cụm từ “chuyên chính vô sản” nữa, nhưng bản chất hệ thống chính trị vẫn y như cũ) để dễ bề “dùng chuyên chính vô sản để tích luỹ tư bản” (phát hiện năm 1988 của Hà Sĩ Phu).Hơn nữa, đưa chủ nghĩa Mác Lê-nin vào điều 4 là một hành vi quốc giáo hoá chủ nghĩa ấy, là chăng lưới thép trên bầu trời tư duy của toàn dân tộc, ngăn chặn mọi cánh chim trí tuệ Việt Nam vút lên, rồi đặt thành một môn học bắt buộc đối với học sinh, sinh viên, công chức, người dạy không tin vào điều mình dạy, người học cũng chẳng tin vào điều mình học; đó rành rành là hành vi ngu dân (trước hết là  ngu Đảng) đại qui mô giống hệt các giáo quyền trung cổ.Đó là một tội lớn về tư tưởng và văn hoá đối với đại đa số đảng viên, với dân tộc và nhân loại.
- “Đảng lãnh đạo nhà nước và xã hội…”, mệnh đề thứ ba của điều 4 ghi như thế. Vậy thế nào là lãnh đạo? Hai chữ lãnh đạo đã được xác định từ lâu rất rõ ràng, giản dị như sau: lãnh đạo là vận động, giáo dục, thuyết phục bằng tư tưởng đúng, đường lối đúng, bằng sự gương mẫu về phẩm chất và năng lực của đội ngũ cán bộ. Vậy thì cần gì một hệ thống biên chế từ xã đến huyện, tỉnh, trung ương đông đúc cồng kềnh đến thế với lớp lớp trụ sở xe cộ nghênh ngang sang trọng tốn kém đến thế mà nội dung công việc phần lớn trùng lặp chồng chéo với cơ quan nhà nước, tất cả đều chi xài bằng tiền thuế của dân, quyền hành thì nắm toàn diện triệt để tuyệt đối mà trách nhiệm thì hết sức chung chung, hết sức mù mờ.
Cũng cần nhắc lại, năm 1993 khi đề nghị bỏ điều 4, tôi đã đồng thời nêu rõ: chừng nào chưa bỏ điều 4 thì phải có ngay một bộ luật về sự lãnh đạo của Đảng để xác định rạch ròi quyền hạn và trách nhiệm, ngăn và chống tình trạng lạm quyền lộng quyền nhân danh sự lãnh đạo của Đảng; lãnh đạo đúng thì được ghi nhận, lãnh đạo sai gây hại cho dân cho nước thì phải ra toà.
Điều 4 được thông qua bằng một Quốc hội không đại diện cho dân bởi các đại biểu đều do Đảng (thực chất là một vài cá nhân nắm giữ công việc nhân sự của Đảng) sắp đặt, hoạt động một cách hình thức. Việc đó nói thẳng ra thì đích thị là một xảo thuật pháp lý nhằm đưa Đảng (thực chất chỉ là một vài người ở cấp tối cao của Đảng) lên ngôi vua. Nhiều nhà trí thức trong và ngoài Đảng cùng nhiều lão thành cách mạng gọi chế độ chính trị hiện hành là chế độ phong kiến trá hình hay chế độ toàn trị (đang biến chủng thành hậu toàn trị) là đã gọi rất đúng tên sự vật.
Tóm lại, điều 4 là một bằng chứng hiển nhiên về sự đối chọi giữa danh và thực, một xảo thuật cầm quyền hết sức mất dân chủ, nói thẳng ra là sự dối trá, một sự dối trá bao trùm lên toàn bộ đời sống xã hội.       Bỏ điều 4 là Đảng trút bỏ được một gánh nặng, thoát khỏi thế kẹt để trở về chỗ đứng vững chắc trong lòng dân, từ đó tiến hành đổi mới bản thân Đảng bằng nguồn sức mạnh từ nhân dân.
BMQ
Tác giả gửi cho NTT blog




Copy từ: Nguyễn Tường Thụy

Các đảng viên kỳ cựu phản đối bước giật lùi trong tiến trình sửa đổi Hiến pháp


Nguyễn Công Huân chuyển ngữ

Chậu hoa với hình búa liềm tượng trưng cho Đảng CS trên đường phố Hà Nội. Các nhà lập pháp bắt đầu tiến trình sửa đổi Hiến pháp hai năm về trước, một phần để phản ánh sự thay đổi của đất nước từ một nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung kiểu Xô-Viết sang nền kinh tế thị trường. Ảnh: Justin Mott/Bloomberg
Khi quay một bộ phim tài liệu về Hồ Chí Minh vào lúc đồng bào của ông chiến đấu với quân đội Hoa Kỳ những năm 1960, Trần Văn Tân quan sát thấy lối sống giản tiện của vị lãnh đạo Đảng này đã lôi kéo được sự ủng hộ của những người dân nghèo như thế nào.
Năm thập kỷ sau đó, Tân nói rằng các nhà lãnh đạo Đảng Cộng sản bây giờ quan tâm nhiều đến việc làm giàu cho bản thân hơn là làm theo tư tưởng Hồ Chí Minh. Bãi bỏ thể chế độc đảng sẽ dẫn đến sự “cạnh tranh lành mạnh” và thu hẹp khoảng cách giàu nghèo, ông Tân, 65 tuổi, một công chức về hưu hiện đang bán chè ở trung tâm thành phố Hà Nội cho biết.
"Có những người không có đủ ăn, con cái của họ không có đủ quần áo che thân trong mùa đông", ông Tân nói. "Có những người nông dân không có đất. Họ rất nghèo, trong khi nhiều người trong giới lãnh đạo lại rất giàu có. Những lãnh đạo này giàu tới mức mà thế hệ con, cháu của họ cũng không xài hết tiền."
Tân là một trong số hơn 12.000 cựu quan chức, học giả và nông dân đã lên tiếng công khai chống lại đề nghị thay đổi hiến pháp nhằm tăng cường quyền lực của Đảng Cộng sản. Phong trào chưa từng có này đe dọa làm gia tăng những thách thức với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khi ông tìm cách khôi phục nền kinh tế tăng trưởng chậm chạp của Việt Nam, với nợ xấu ở mức cao nhất Đông Nam Á năm ngoái.
"Ngay cả nếu tình hình được kiểm soát và khôi phục, vấn đề vẫn còn đó. Đó là một sự kết nối thực sự", ông Ernest Bower, chủ tịch của Fairfax, BowerGroupAsia có trụ sở ở Virginia, chuyên tư vấn các doanh nghiệp hoạt động trong khu vực Đông Nam Á, nói. "Đảng CSVN sẽ phải đối phó với điều này. Nếu hệ thống tiếp tục hành xử độc đoán khi những quyết định lớn được thực hiện, đó là đáng lo ngại vì nó có thể tạo ra tăng trưởng chậm hơn nữa và sự bất mãn ngày càng tăng. "

'Chế độ độc tài toàn trị'

Chỉ số VN Index đã tăng 22% trong năm nay, đây là con số tăng trưởng tốt nhất ở châu Á, chỉ sau Nhật Bản, bởi vì dòng vốn ở một số nền kinh tế tiên tiến đã đổ vào các thị trường mới nổi. Chỉ số này, vốn tăng 18% vào năm ngoái, đã tăng 0,6% ngày hôm nay trước giờ nghỉ giải lao buổi sáng. Tiền đồng đã bị suy yếu 0,5% trong năm nay.
Các nhà lập pháp bắt đầu tiến trình xem xét sửa đổi hiến pháp hai năm trước đây, một phần để phản ánh sự thay đổi của đất nước từ một nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung kiểu Xô-Viết sang nền kinh tế thị trường. Vào ngày 2/1, Đảng CSVN trưng cầu ý kiến của công chúng về các điều khoản mới và các thay đổi trong bản dự thảo hiến pháp, ví dụ như loại bỏ ngôn ngữ quy định khu vực nhà nước sẽ đóng "vai trò chủ đạo" trong nền kinh tế.
Hai tuần sau, Đảng CSVN đã nhận được những thách thức lớn nhất dành cho quyền lực của mình kể từ khi đất nước thống nhất cách đây 37 năm sau chiến tranh: Bảy mươi hai vị trí thức và cựu quan chức chính phủ, bao gồm cả nhiều đảng viên, đã đưa ra một bản dự thảo hiến pháp thay thế, đòi hỏi “cạnh tranh chính trị". Tuần trước, dự thảo đã nhận được hơn 12.000 chữ ký thông qua một chiến dịch vận động lấy chữ ký trực tuyến.
Nhóm này, trong đó bao gồm nhiều đảng viên của Đảng Cộng sản, đã đưa ra những lời phản biện sắc bén vào tuần trước, khi các nhà lập pháp từ chối xem xét đề nghị của họ. Trong một bài viết trực tuyến, họ kêu gọi các phương tiện thông tin đại chúng công bố tài liệu và thúc giục mọi người từ bỏ “chế độ toàn trị do một đảng lãnh đạo, đứng trên nhà nước và pháp luật, và từ chối rất nhiều quyền tự do và dân chủ được xác định trong Hiến pháp ".

“Cấm thảo luận”

"Chúng tôi trông đợi sẽ có cuộc đối thoại công bằng, thẳng thắn với họ, nhưng cho đến nay hoàn toàn không có cuộc thảo luận nào cả ", Phạm Chi Lan, người đã từng là cố vấn cho cựu Thủ tướng Phan Văn Khải, cho biết vào ngày 03 tháng 4.
Bản dự thảo thay thế, trong đó đòi hỏi bầu cử dân chủ và quyền sở hữu đất tư nhân, trái ngược với dự thảo hiến pháp của Chính phủ, vốn tiếp tục khẳng định quan điểm của hiến pháp hiện thời rằng Đảng Cộng sản "là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội."
Những người đứng tên ký dưới bản dự thảo thay thế có tên tuổi phải kể đến Hồ Ngọc Nhuận, Phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tại Thành phố Hồ Chí Minh, và Chu Hảo, nguyên Thứ trưởng Bộ khoa học và công nghệ. Nông dân từ Nghệ An, quê hương của chủ tịch Hồ Chí Minh, cũng đã ký vào bản kiến nghị.

“Đổ máu”

Nguyễn Quang A, một nhà kinh tế đã nghỉ hưu, người đã giúp viết dự thảo, cảnh báo tình trạng bạo lực tương tự như cuộc nổi dậy năm 2011 ở Ai Cập và Tunisia nếu chính phủ không giải quyết các tranh chấp đất đai, ví dụ như cưỡng chế đất đai bằng vũ lực. Khoảng 70% của 1,6 triệu khiếu nại nhận được của Thanh tra Nhà nước này trong khoảng thời gian từ năm 2008 tới 2011 liên quan đến vấn đề đất đai, theo một trang web của chính phủ.
Nông dân Đoàn Văn Vườn và năm thành viên trong gia đình đã bị kết án 5 năm tù giam vào tuần trước vì đã chống lại và bắn vào lực lượng công an tới cưỡng chế gia đình rời bỏ mảnh đất của họ, theo như một bài viết trên trang web của chính phủ ngày 5/4. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng năm ngoái nói rằng quyết định cưỡng chế là bất hợp pháp và đã ra lệnh điều tra.
"Chúng tôi muốn tránh bất kỳ cuộc đụng độ bạo lực nào mà có thể dẫn đến đổ máu," ông Quang A cho biết trong một cuộc phỏng vấn ngày 22 tháng 3. "Đó là lý do tại sao chúng tôi đang làm điều này ngay bây giờ. Đảng và những người cầm quyền cần phải hiểu các vấn đề để tránh cho cả xã hội phải trả một giá quá đắt. "
Đảng đã chuyển hướng sang bịt miệng những người phản bác. Báo Gia Đình và Xã hội do nhà nước quản lý đã đuổi nhà báo Nguyễn Đắc Kiên vào 26/2/2013, sau khi ông này viết một bài trên blog chỉ trích Tổng bí thư Nguyễn Phú trọng, người đã phỉ báng những đòi hỏi phải có nhiều đảng phái chính trị hơn.

Nhạc sĩ bị bỏ tù

Nguyễn Đình Lộc, cựu Bộ trưởng Tư Pháp đã tham gia ký bản kiến nghị, đã tuyên bố vào tháng trước rằng ông không tham gia chắp bút cho bản kiến nghị sau khi gặp gỡ với các quan chức Đảng CS. Chính quyền, nơi cho biết một phần sáu trong số 90 triệu dân Việt Nam đã tham gia góp ý sửa đổi hiến pháp, đã quyết định mở rộng thời hạn lấy ý kiến từ 31 tháng Ba sang tháng Chín, sau đó các nhà lập pháp sẽ xem xét các thay đổi.
Việt Nam thường xuyên bỏ tù những nhà bất đồng chính kiến kêu gọi mở rộng tự do chính trị. Trong tháng Giêng, 14 nhà hoạt động đã nhận được tới 13 năm tù vì tội lật đổ chính phủ bằng cách tham gia vào cuộc biểu tình chống Trung Quốc. Năm ngoái, hai nhạc sĩ đã bị bỏ tù vì tuyên truyền chống nhà nước XHCN sau khi thủ tưởng Dũng ra lệnh đàn áp các blog đã đăng bài viết tấn công ông ta.
Năm ngoái, tranh chấp nội bộ đã khiến TBT Nguyễn Phú Trọng phải xin lỗi trước công chúng vì sự thất bại của Đảng Cộng Sản trong việc kiềm chế tham nhũng. Dũng và các nhà lãnh đạo hành đầu của chính phủ sẽ phải đối mặt với cuộc bỏ phiếu tín nhiệm trong Quốc hội lần đầu tiên vào tháng tới.
Dũng cho biết trong tháng 12 rằng nền kinh tế có thể chỉ tăng trưởng 5,5% trong năm nay, sau khi đã tăng 5,03% trong năm 2012, mức thấp nhất kể từ năm 1999. 20% tầng lớp giàu có của Việt Nam thu nhập trung bình cao hơn 9,2 lần so với 20% tầng lớp nghèo, tăng lên từ con số 8,4 lần năm 2006, theo Tổng cục Thống kê.
Nền kinh tế Việt Nam sẽ tiếp tục phải đối mặt với những khó khăn trong năm nay, Phó Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân cho biết tại một hội nghị được tổ chức bởi Ủy ban Kinh tế của Quốc hội ngày 6 tháng Tư. Chính phủ cần đẩy mạnh cải cách cơ cấu kinh tế để thúc đẩy tăng trưởng, bà nói.
Tân, người đã giúp bộ phim tài liệu về Hồ Chí Minh, nói rằng điều quan trọng là phải vận động cho một hệ thống đa đảng mặc dù thay đổi này có thể phải vài năm nữa mới tới.
"Chúng tôi có thể chẳng làm được điều gì đáng kể vào lúc này, nhưng chúng ta vẫn cần phải nói ra," ông nói. "Hy vọng rằng nó có thể giúp mọi thứ thay đổi dần dần."



Copy từ: Dân Luận

Bù lỗ vào dân: “Trận đánh đẹp” tiếp diễn?

Bù lỗ vào dân: “Trận đánh đẹp” tiếp diễn?


Trạm xăng ở Việt Nam
Thông điệp của Bộ công thương như một sự thách thức đối với dư luận.
Nhưng “Không tăng giá điện vào tháng 4/2013” không có nghĩa là giá điện sẽ không được đẩy lên vào những tháng sau đó, thậm chí ngay vào tháng 5/2013, trùng với kỳ họp Quốc hội diễn ra.

“Trận đánh đẹp”

“Trận đánh đẹp” - như một cụm từ tự hào và tự tôn mà đại tá Đỗ Hữu Ca, giám đốc Công an Hải Phòng, "ưu ái" dành cho ông Đoàn Văn Vươn, đã tạm kết thúc cái phần chưa hề có hậu của nó.
Nhưng một “trận đánh” khác về quốc kế dân sinh lại vẫn không ngừng điểm nổ…
Điện và xăng dầu từ nhiều năm qua đã làm nên cái thế “hiệp đồng binh chủng” xuất sắc như thế.
“Buộc phải tăng giá xăng dầu” - một phát ngôn của Bộ trưởng kiêm chủ nhiệm Văn phòng chính phủ Vũ Đức Đam, phát lộ trong cuộc họp báo ngay sau đợt tăng giá xăng dầu hoàn toàn bất ngờ của Tập đoàn Xăng dầu Việt Nam (Petrolinex) vào cuối tháng 3/2013.
Báo chí Việt Nam cũng nhân dịp này để sáng tạo ra một từ mới về nghệ thuật chiến thuật: “Đánh úp”.
“Trận đánh đẹp” cũng vì thế đã được bảo đảm yếu tố bất ngờ như một yêu cầu không thể thiếu của nghệ thuật chiến tranh du kích.
Thuyết minh cho việc vì sao không công bố trước cho dân chúng biết về quyết định tăng giá xăng dầu, giới chức điều hành Bộ công thương nêu ra lý do là “quyết định này đóng dấu “Mật” để tránh bị các nhóm đầu cơ xăng dầu lợi dụng”.
Nhưng bản kết luận của Thanh tra chính phủ về “sai phạm 3.400 tỷ đồng ở Đà Nẵng”, được tung ra vào đầu năm 2013 khi bí thư thành ủy của thành phố này - Nguyễn Bá Thanh - vừa dợm chân ra Hà Nội nhận chức trưởng ban nội chính trung ương, lại như vượt qua toàn bộ giới hạn của quy trình bảo mật vốn được tận tình khép kín.
Tính quy trình bởi thế cũng đang trở nên đảo lộn.

Đánh úp!

Trong nhiều lần trước đây, hành động tăng giá xăng dầu và điện thường diễn ra theo quy trình từ dưới lên, tức phải có văn bản đề nghị từ Petrolimex và Tập đoàn điện lực Việt Nam (EVN), sau đó cơ quan chủ quản là Bộ công thương mới “hiệp thông” với một cơ quan khác là Bộ tài chính để quyết định.
"Không phải bất kỳ một quyết định nào được ban hành cũng có thể đặt mọi chuyện vào thế đã rồi như việc tăng giá xăng vừa qua."
Tuy nhiên, có vẻ như tính quy trình nghiêm cẩn như thế đã thường dẫn đến hệ quả phản quy trình, với điều bị các quan chức phàn nàn là “lọt lộ” thông tin ra báo giới - một “đối tượng” vốn không bao giờ bỏ qua hành vi tăng giá và càng không muốn lãng quên động cơ “bù lỗ vào dân”, kéo theo hành động phản biện diện rộng trong dư luận, giới chuyên gia, cùng giới truyền thông xã hội - “đối tượng” vẫn bị xem là “lề trái” hoặc tốt lành hơn là “lề dân”.
Trong một số trường hợp, không khí phản biện gay gắt và phẫn nộ của xã hội đã làm bật ngửa những người muốn “đánh úp”.
Song, “rút kinh nghiệm sâu sắc” sau mỗi trận đánh cũng là bài học không thể thiếu để những trận đánh sau đó được tốt đẹp hơn.
Không mấy ngạc nhiên là vào lần tăng giá xăng vừa qua, vai trò của Bộ công thương lại trở nên nổi bật và sẵn lòng “đứng mũi chịu sào”, thay cho tình cảnh Petrolimex vẫn luôn bị báo chí chĩa mũi dùi công kích mạnh mẽ như những lần trước đây.
Nhưng vào lần này, vai trò trên còn tỏ ra đắc dụng hơn, đúng nghĩa “cơ quan chủ quản”.
Sau “trận đánh úp” về giá xăng dầu, Bộ công thương lập tức phát đi một thông điệp: người dân có thể “yên tâm” vì giá điện sẽ không tăng vào tháng 4/2013.
Vì sao Bộ công thương lại tỏ ra “nhân đạo” một cách khác thường như vậy?

“Định hướng làm nghèo đất nước”

Cũng “rút kinh nghiệm sâu sắc” từ nhiều chiến dịch tăng giá điện và xăng dầu ít ra trong vòng vài năm qua, và đặc biệt hơn là vào năm 2012 trước mỗi kỳ họp của Quốc hội, dư luận trong nước lại có nhiều lý do để không ngớt lo âu.
Điện lực Việt Nam
Giá xăng và điện là mối quan tâm lớn của người dân
Với tư cách là “anh em sinh đôi” từ lâu nay, xăng tăng giá luôn dẫn đến giá điện nhảy lên và cứ thế thay phiên nhau làm nên một cuộc đua không tiền khoáng hậu, dẫn dến giá cả hàng tiêu dùng và sinh hoạt tăng vọt cùng bóng ma lạm phát gần 20% của năm 2011 đang lừng lững quay trở lại vào đầu năm nay.
Những ngày cuối năm 2011… Một sự khích lệ lớn lao cho Petrolimex chính là tiền lệ mà EVN đã tiên phong thực hiện thành công khi giá điện được đẩy lên 5% mà không gặp trở ngại đáng kể nào từ phía dư luận, trong khi lại nhận được thái độ đồng thuận của “mẹ đỡ đầu” của nó là Bộ công thương.
Trước đó, dư luận đã “hành hạ” thậm tệ doanh nghiệp độc quyền kinh doanh điện. “Cậu ấm hư hỏng” cũng đã trở thành biệt danh bền vững của công luận dành riêng cho EVN.
Trong bối cảnh EVN đưa ra không ít lý do để tăng giá điện, thì về phía ngược lại, các chuyên gia phản biện xã hội cũng có rất nhiều lập luận phản bác lại những nghịch lý của tập đoàn này.
Một trong những phản biện gia tiêu biểu là TS. Nguyễn Minh Phong, Viện Nghiên cứu Kinh tế - Xã hội Hà Nội, người đã nêu ra bảy nghịch lý về thị trường điện ViệtNam.
Nghịch lý lớn nhất - còn lớn hơn cả giá xăng dầu, là giá điện luôn chỉ có một chiều tăng lên, bất chấp những trồi sụt trên thị trường giá cả trong và ngoài nước. Hoặc, cả nước thiếu điện nhưng một số nhà sản xuất điện tư nhân lại không được ký hợp đồng bán điện với EVN với lý do dây dẫn quá tải, không đủ sức tải lên mạng lưới quốc gia.
Hoặc, ngành điện luôn kêu lỗ do đầu tư đa ngành và thiếu vốn đầu tư nhưng lương nhân viên EVN lại gấp nhiều lần lương trung bình xã hội. Vẫn chưa phải hết, sự lạm dụng khái niệm “an ninh năng lượng” đã được EVN sử dụng như một chiêu trò nhằm phục vụ cho cái “chợ đen” về giá điện của họ được củng cố và thúc đẩy bởi vị trí độc quyền và vai trò độc tôn mà từ đó áp đặt gánh nặng lên đầu người dân, bất chấp ý chí “lấy dân làm gốc” đã trở nên một tiêu ngữ lỗi thời…
Thế nhưng dường như bất chấp làn sóng phản biện, EVN vẫn kiên định về “định hướng làm nghèo đất nước”.
Một trong những lý do chủ yếu mà EVN dùng để thuyết minh cho việc tăng giá bán điện là “bù đắp những khoản lỗ do đầu tư ngoài ngành”.
Số lỗ đó lên đến 31.000 tỷ đồng, tương đương khoảng 1,5 tỷ USD, cho đến nay vẫn chưa được EVN tự làm rõ.
Từ năm 2011 đến nay, trong nghịch cảnh suy thoái nhưng giá cả nhiều mặt hàng tiêu dùng, thực phẩm lại vọt lên đến 50%, số lỗ lũy kế của EVN cũng tiếp tục gia tăng quy mô và giá bán điện vẫn tiếp tục được đẩy cao hơn, bất chấp số doanh nghiệp phải giải thể và phá sản đã lên đến hàng trăm ngàn - như một con số của Ủy ban Thường vụ Quốc hội vào đầu năm 2013.
Chợ ở Việt Nam

Trách nhiệm của Chính phủ?

Khi cơ chế độc quyền bất chấp tính liêm sỉ vẫn đang dẫn dắt xã hội vào cái ma trận chết người của nó, kẻ đóng thuế chỉ còn lại duy nhất một đặc ân được nhóm lợi ích ban cho - quyền được chọn lựa một trong những phương án tăng giá điện của EVN.
Sẽ thật khó để cho tia hy vọng ổn định lạm phát và đời sống dân sinh còn giữ được chút le lói nếu những mặt hàng kinh tế quốc dân chủ yếu như điện và xăng dầu cứ tiếp tục leo thang, không đếm xỉa gì đến cơn dư chấn lạm phát của năm 2011 đang có cơ hội thuận lợi quay trở lại vào năm 2013 này.
Một khi giá điện vẫn được quyết định bởi một doanh nghiệp còn nguyên thế độc quyền và đặc lợi, sẽ khó có nhà nước nào tiên đoán được, càng không thể giải quyết được những hậu họa kinh tế và thảm họa xã hội gây ra bởi cảnh tượng kinh doanh vô liêm sỉ.
Giờ đây một lần nữa, Bộ công thương lại phát đi thông điệp như một sự thách thức đối với dư luận. Không tăng giá điện vào tháng 4/2013 không có nghĩa là giá điện sẽ không được đẩy lên vào những tháng sau đó, thậm chí ngay vào tháng 5/2013, trùng với kỳ họp Quốc hội diễn ra.
Nếu sự trùng hợp về thời điểm trên thực sự xảy ra, đó sẽ là một minh chứng ghê gớm cho một thứ “quyền lực độc đoán” vẫn còn gần nguyên vẹn trạng thái hoang tưởng trong não trạng những người độc trị.
Đã từng và có thể thêm một lần nữa, tư duy “bù lỗ vào dân” của EVN sẽ khiến sức chịu đựng của người dân được kích thích đến một giới hạn nguy hiểm của phản ứng xã hội.
Phản ứng xã hội cũng đã xảy ra chỉ mới vào tháng 3 năm nay, khi hàng chục ngàn người dân Bulgaria đã đổ xuống đường để phản ứng quyết liệt về tình trạng chính phủ “không làm gì cả” trước hành động tăng giá điện của hai công ty tư nhân.
"Tôi sẽ không tham gia vào một chính phủ mà ở đó cảnh sát có quyền được đánh đập người dân. Chúng tôi cũng có danh dự và lòng tự trọng riêng của mình. Nhân dân đưa chúng tôi lên nắm quyền và chúng tôi sẽ trao trả lại quyền lực cho họ."
Thủ tướng Bulgaria, Boyko Borisov
Cuộc biểu tình trên còn có nguy cơ biến thành một cuộc bạo động đẫm máu.
Dù Thủ tướng Boyko Borisov của Bulgaria đã sa thải bộ trưởng tài chính, nhưng vẫn không xoa dịu được làn sóng phẫn uất từ người biểu tình.
“Tôi sẽ không tham gia vào một chính phủ mà ở đó cảnh sát có quyền được đánh đập người dân. Chúng tôi cũng có danh dự và lòng tự trọng riêng của mình. Nhân dân đưa chúng tôi lên nắm quyền và chúng tôi sẽ trao trả lại quyền lực cho họ” - Thủ tướng Borisov khẳng định trước Quốc hội nước này. Tiếp theo đó vào thượng tuần tháng 3/2013, chính phủ Bulgaria đã quyết định từ chức
Tại Việt Nam, uy tín của Chính phủ có còn được gìn giữ phần nào trong lòng người dân hay không cũng tùy thuộc vào những can thiệp và quyết định sắp tới của thủ tướng về tăng giá xăng dầu và tăng giá điện.
Không phải bất kỳ một quyết định nào được ban hành cũng có thể đặt mọi chuyện vào thế đã rồi như việc tăng giá xăng vừa qua. Không phải bất cứ một chính sách nào gây ảnh hưởng nặng nề đến môi trường dân sinh và dân quyền cũng được bỏ qua một cách rất thiếu suy nghĩ.
Bài phản ánh quan điểm và cách hành văn của tác giả, một cây viết ở TP Hồ Chí Minh.


 
Copy từ: BBC

"ĐOẠN TRƯỜNG AI CÓ RA TÒA MỚI HAY"


NON SÔNG VIỆT NAM KHÔNG THỂ VẺ VANG- DÂN TỘC VN KHỐN CÙNG Ô NHỤC- ĐÓ LÀ NHỜ NHỮNG KHUÔN MẶT CÔ HỒN NÀY ĐÂY Ạ
Thưa toàn thể các Anh chị và các bạn ! .
Chuyện côn đồ đưa thẻ ngành khi tấn công người dân như vụ việc với tôi ngày  qua và Nguyễn Chí Đức ngày hôm nay , đã dóng lên lời báo động đỏ đầy phần nộ về những hành xử vô cùng côn đồ và bất chấp pháp luật của nhà cầm quyền Việt Nam mà cụ thể là chính quyền Hà Nội dưới sự chỉ đạo của những tên côn đồ thảo khấu mà dù không nói ra nhưng tôi chắc mọi người đều đoán được kẻ đó LÀ AI?

Ngày 8-4-2013 . Tôi có giấy báo ra tòa sau 1 năm dòng gửi hết đơn khiếu nại rồi tới đơn KHỞI KIỆN .Tuy rằng mới chỉ là một thông báo yêu cầu tôi  đi  đóng án phí , chấp nhận việc đưa vụ kiện Nguyễn Thế Thảo ra toà vì ngồi xổm trên pháp luật đã lạm dụng chức quyền để trả thù công dân đấu tranh bằng quyết định vi hiến 5225/QĐ/UBND
Chỉ mới như thế "Họ" đã  cho những kẻ côn đồ theo dõi, khủng bố và  hành hung chúng tôi. Sự việc được tường trình như sau: 





Tôi nhận được giấy báo đến tòa vào ngày 8-4-2013. Từ sáng sớm tôi lên xe Bus từ thị xã Sơn Tây để về Hà Nội. Ngồi trên xe tôi nhận được hồi âm từ những cơ quan ngoại giao và thông tấn nước ngoài. Điều này khiến tôi thật phấn khởi khi họ cho biết rằng"  rất quan tâm đến những liên quan về Nhân Quyền tại Việt Nam và vụ kiện của tôi là một điển hình"
Đến nơi còn sớm, tôi ra khu vực Bờ Hồ ngồi uống nước cùng Chí Đức và anh Truong Van Dung...Mọi người đều chờ để cùng ra tòa án với tôi vào lúc 2 giờ chiều
Đang trong quán nước. Tôi bỗng giất mình nhìn ra đường và  bắt gặp ngay một ánh mắt với tia nhìn đầy gian xảo , bất minh  ném về phía chúng tôi . Tôi liền nói mọi người" Hãy xem thằng đó đi đâu? Làm gì?" 2 người bạn đều nói tôi là " Qúa nghi ngờ và nhạy cảm"
Nhưng quả thật qua rất nhiều lần tôi đều phải " Tự khen" cho cái giác quan hiếm người có được , Hay có thể nói rằng hình như Trời Phật sinh ra tôi để tôi trở thành "Khắc tinh" của những kẻ bất chính....Bởi vậy bất cứ hành động lén lút , xấu xa nào đều nhanh chóng bị tôi phát hiện
Cho đến giờ đi ăn cơm trưa thì Chí Đức và anh Truong Van Dũng đã thật sự thấy " Sự nhạy cảm" của tôi đã trở thành chính xác . Chúng tôi chỉ qua một vài đoạn đường đã phát hiện ngay ra những tên côn đồ , bất chính đang theo dõi nhằm khủng bố tinh thần chúng tôi và những hình ảnh khuôn mặt cũng như biển số xe  đầu tiên của bọn chúng đã được đưa lên facebook vào lúc hơn 12h trưa ngày 8-4-2013...Được tòa "MỜI" mà phải có mật vụ côn đồ giả danh đi theo khủng bố thì như thế đủ để công luận- dư luận càng phải ĐẶC BIỆT quan tâm đến phiên tòa này rồi
Ở ngoài đường thì như thế. Vừa bước vào cổng tòa thì đã bị ngay cả tên "Gác gian" cũng gây khó dễ. Ông ta hạch sách tôi đủ đằng mặc dù tôi đã mang theo giấy thông báo của tòa. Nhưng ông ta không muốn cho tôi lên.Trong khi đó nhiều kẻ khác chỉ cần nói vào gặp ông này , ông nọ là cứ tự nhiên dắt xe qua cổng vào.
 Hình như họ được chỉ đạo một lực lượng "rất hùng hậu" từ ngoài đường để nhằm khủng bố ngăn chặn tôi khi tiếp xúc bất cứ thủ tục nào nhằm thúc đẩy vụ kiện này. Chẳng lẽ họ không biết rằng bao nhiêu ngày qua tôi đã phải bỏ hết công việc sau khi gửi đơn đi cả gần năm trời không ai hỏi đến để mà ra tận cổng tòa đứng phát đơn kiện cho mọi người biết và treo băng rôn lên tiếng yêu cầu tòa án phải thụ lý vụ kiện của tôi theo đúng pháp luật
Không lẽ rằng họ không biết đến một tên lạm dụng chức quyền , bẻ cong pháp luật đã gây ra biết bao tội ác cho người lương thiện vậy mà họ còn cố tình dùng đủ mọi trò hèn hạ, đê tiện , ngu dốt để hành xử nhằm ngăn chặn tôi quyết tâm đi tìm công lý?
Sau một hồi vạch mặt trò tiểu nhân , hạ tiện và cảnh cáo rằng sẽ đưa thông tin cũng như hình ảnh của những kẻ "Cướp chợ" như cái ông "Gác gian" này lên công luận thì ông ta mowia "hậm hực" để tôi vào khuôn viên tòa. Tôi bước lên phòng 302 theo chỉ dẫn. Gõ cửa vào gặp thư ký tòa tên Lợi. Anh ta rào đón một hồi rồi đưa cho tôi một tờ giấy thông báo
Xem đến đây tất cả quý độc giả đều thấy rằng chúng ta cần đổi tên tòa HÀNH CHÍNH này thành tòa HÀNH DÂN LÀ CHÍNH
Bởi 1 vụ kiện mà tôi đã gửi đơn đi từ hơn một năm qua. Biết bao nhiêu lần tôi phải đi chặng đường 2000km từ nhà ở Vũng Tàu ra tận nơi này và đã in hàng ngàn tờ đơn để gửi cũng như phát cho bà con có công việc phải đến tòa. Đồng thời căng băng rôn tại cổng 143 Hai Bà Trưng chỉ để yêu cầu họ thực thi Pháp luật. Vậy mà đổi lại họ lần đầu chính thức gửi thông báo yêu cầu tôi có mặt tại tòa vào ngày 8-4-2013 . Có bộ phận cắt cử đội quân côn đồ có thẻ đeo bám để khủng bố và cuối cùng chỉ để trao một thông báo tiếp theo như thế này

Sau khi nhận thông báo. Viên thư ký cố tình "nhấn mạnh"  và lặp đi lặp lại với tôi rằng chị cần đi đóng án phí và trực tiếp chị phải đem lại nộp cho chúng tôi trong vòng 10 ngày( ???)
Có lẽ , với tất cả những gì họ làm với tôi và có lẽ những kẻ được phân công đeo bám tôi với thái độ,  hành vi bất minh kia đã có KẾ HOẠCH nhiệm vụ gì để "trì hoãn" khiến tôi không thể dễ dàng làm được những "Thủ tục" mang tính hành hạ của họ hay sao đó mà tôi thấy họ có những cử chỉ , lời nói thật khác thường
Tôi ra khỏi cổng tòa. Nhìn đồng hồ mới chỉ hơn 2h30 . Chúng tôi quyết định đi đến nơi đóng án phí ngay lập tức và sau đó quay trở về nộp ngay lại cho thư ký tên Lợi
Tôi cẩn thận yêu cầu anh ta viết cho tôi một giấy biên nhận,  rằng đã nhận biên lai thu tiền án phí của tôi. Xong anh ta từ chối. Đành lòng tôi phải chộp ngay bức hình anh ta đang nhận biên lai
Mặc dù anh ta có vẻ không "hài lòng" Nhưng tôi cũng đành xin phép nói để anh ta biết rằng : Lòng tin của người Dân chúng tôi vào chính quyền và luật pháp đã quá CẠN KIỆT rồi nên bây giờ mọi cái cần phải BẰNG CHỨNG
KẺ LẠ MẶT ĐEO BÁM- BÀ CON THẤY MẶT NÀY CÓ "LƯƠNG THIỆN " KHÔNG?

BIỂN SỐ XE "NGƯỜI LẠ "
CÔN ĐỒ NGOÀI ĐƯỜNG- KẺ "CƯỚP CHỢ" BÊN TRONG

VÔ CÔNG NHỂ? BÁM TỪ SÁNG TỚI GIỜ NHÁ!











Copy từ: Bùi Hằng