CHƯA TỐT NGHIỆP TRƯỜNG ĐỜI.

Thứ Ba, 9 tháng 7, 2013

Sức ép của công luận trong vụ xử LS Lê Quốc Quân

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok

Luật sư Lê Quốc Quân tham gia cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn tại Biển Đông. (2011)
Luật sư Lê Quốc Quân tham gia cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn tại Biển Đông. (2011)
RFA files
Nghe bài này

Phiên xử luật sư Lê Quốc Quân đã bị nhà cầm quyền Hà Nội hoãn lại có phải vì lo ngại sức ép của công luận và những họat động ủng hộ luật sư Quân diễn ra trong mấy ngày gần đây trong nước?
Suốt thời gian qua, những người quan tâm đã có những hoạt động ủng hộ cho ông này. Nhiều người mong mỏi được dự phiên xử và thấy công lý được thực thi.
Hiệp thông ủng hộ
Suốt thời gian qua nhiều nơi đã tổ chức thánh lễ cầu nguyện cho luật sư Lê Quốc Quân. Mới chiều ngày 7 tháng 7, lại có thêm thánh lễ ở giáo xứ Thái Hà. Blogger Nguyễn Tường Thụy, một người tham gia, cho biết lại những nhận xét của ông về các thánh lễ hiệp thông với luật sư Lê Quốc Quân lâu nay cũng như vào chiều hôm ngày 7 tháng 7 tại nhà thờ giáo xứ Thái Hà ở Hà Nội:
Những buổi cầu nguyện cho Ls Lê Quốc Quân không chỉ ở Thái Hà, Hà Nội mà ở nhiều giáo xứ trên cả nước. Hình như đã có hơn 30 buổi cầu nguyện như thế ở các mức độ khác nhau; riêng nhà thờ Thái Hà đã có ba buổi, buổi vào chiều hôm qua (7/7) là buổi thứ ba trước khi luật sư Lê Quốc Quân ra tòa. Buổi lễ hôm qua (7/7) tôi rất cảm động vì buổi thánh lễ diễn ra hết sức trọng thể, không khí trang nghiêm, đồng bào giáo dân, các giáo sỹ, các cha đến rất đông đủ.
Tôi có thể nói buổi lễ cầu nguyện cho Lê Quốc Quân hôm qua ngoài sức tưởng tượng của tôi. Tôi không nghĩ những giáo dân, giáo sỹ, các cha và bạn bè của luật sư Lê Quốc Quân tham gia đông đủ và nhiệt tâm đến mức độ như vậy. Khuôn viên Nhà thờ chật người, người ta phải đứng tràn ra ngoài để nghe qua loa phóng thanh.
Tôi có thể nói buổi lễ cầu nguyện cho Lê Quốc Quân hôm qua ngoài sức tưởng tượng của tôi. Tôi không nghĩ những giáo dân, giáo sỹ, các cha và bạn bè của luật sư Lê Quốc Quân tham gia đông đủ và nhiệt tâm đến mức độ như vậy.
Blogger Nguyễn Tường Thụy
Luật sư Lê Quốc Quân gốc từ địa phận Vinh nơi có chừng nửa triệu tín đồ Công giáo sinh sống. Bản thân ông là một tín hữu thuần thành, đồng thời là một người tích cực tham gia các sinh hoạt xã hội cũng như giáo hội. Một nhiệm vụ mà ông từng tham gia là thành viên của Ủy ban Công lý- Hòa bình của giáo phận.
Là doanh nhân, ông cũng là một trong những người khởi xướng Nhóm Doanh Trí, tức doanh nhân, trí thức Công giáo Việt Nam.
Ngoài việc công khai lên tiếng cho dân chủ, nhân quyền tại Việt Nam, ông cũng ủng hộ những người đấu tranh khác tại Việt Nam. Một minh chứng là hồi ngày 4 tháng 4 năm 2011 khi diễn ra phiên xử sơ thẩm tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ tại nơi mà ngày 9/7 ông cũng phải có mặt là tòa án nhân dân thành phố Hà Nội, ông đã đến dự tòa, đã lên tiếng về sự ngăn trở và lực lượng công an, an ninh đã bắt ông với bác sỹ Phạm Hồng Sơn tại đó.
Đến tham dự tòa
Không chỉ dừng lại ở việc cầu nguyện, hiệp thông với luật sư Lê Quốc Quân, mà những người ủng hộ ông còn có kế hoạch đến tham dự phiên tòa được cho là công khai vào ngày 9 tháng 7 ở Hà Nội. Dù rằng họ biết rõ dù phiên xử được gọi là công khai nhưng cũng sẽ như những phiên tòa xử những thành phần bất đồng chính kiến khác, công an và lực lượng an ninh sẽ ra sức ngăn chặn. Blogger Nguyễn Tường Thụy nói về điều đó:
Chắc chắn chúng tôi đến phiên tòa, nhưng cũng chắc chắn chúng tôi sẽ không được vào tòa. Đã đành thế, nhưng chúng tôi cũng sẽ không được đến gần tòa. Mọi lần như vụ xử luật sư Cù Huy Hà Vũ, người ta chặn từ ngã tư Bà Triệu cho đến ngã tư Quán Sứ, đường Hai Bà Trưng. Tôi từng đứng cách xa tòa ngoài khu Quán sứ vẫn cứ bị đuổi. Chúng tôi chỉ đến để gần luật sư Lê Quốc Quân hơn thôi, chứ chúng tôi không mong rằng được vào phiên tòa hay nghe phiên tòa. Thế nhưng chúng tôi thấy gần Lê Quốc Quân hơn và chúng tôi nghĩ rằng Lê Quốc Quân cũng cảm nhận được điều đó.
Chắc chắn chúng tôi đến phiên tòa, nhưng cũng chắc chắn chúng tôi sẽ không được vào tòà...Tôi từng đứng cách xa tòa ngoài khu Quán sứ vẫn cứ bị đuổi
Blogger Nguyễn Tường Thụy
Lên tiếng về sự vô tội
Trước khi phiên xử diễn ra, nhiều nhận định được nêu ra. Theo đó có những ‘bất thường’ trong vụ án của luật sư Lê Quốc Quân. Một bài phân tích trên trang mạng Dân Luận nêu ra 5 điểm khuất tất liên quan đến tố tụng. Thứ nhất việc bắt giữ người của cơ quan điều tra. Thứ hai, cơ quan chức năng không cho phép gia đình mà cụ thể là vợ của luật sư Lê Quốc Quân đặt tiền thay thế biện pháp ngăn chặn, tức tạm giam trong vụ án trốn thuế như thế. Thứ ba, cơ quan điều tra thu giữ con dấu của công ty do ông Lê Quốc Quân làm giám đốc bị cho là vi phạm luật doanh nghiệp; thế rồi nhiều tài liệu, đồ vật không liên quan đến vụ án cũng bị thu giữ.
Gia đình đã có văn bản đề nghị về việc trả lại gửi cho điều tra viên nhưng không được trả lời. Thứ tư từ khi bị bắt tạm giam hồi ngày 27 tháng 12 năm ngoái đến nay, vợ của luật sư Lê Quốc Quân có đề nghị được gặp chồng tại trại giam nhưng không được và sự từ chối như thế vi hạm các qui định của luật pháp Việt Nam về quyền thăm gặp thân nhân của người bị tạm giam, tạm giữ. Điều thứ 5, luật sư Lê Quốc Quân bị phân biệt đối xử trong thời gian tạm giam như bị bố trí nằm gần nhà vệ sinh trong buồng giam 60 mét vuông với 42 người trong đó; ông cũng không nhận được sách báo, kinh thánh theo như yêu cầu.
Một luật sư ẩn danh phân tích vụ án đối với luật sư Lê Quốc Quân là một vụ án chính trị dù mang danh nghĩa là ‘trốn thuế’. Vị luật sư ẩn danh đưa ra bài viết lên mạng nêu ra 8 điểm để chứng minh đó là một vụ án chính trị. Vị luật sư này nêu rằng viện Kiểm sát Nhân dân thành phố Hà Nội trong quyết định gia hạn thời hạn điều tra vụ án hình sự đối với luật sư Lê Quốc Quân ghi rằng quyết định khởi tố vụ án hình sự số 38 ngày 25 tháng 12 năm 2012 là của cơ quan an ninh điều tra.
Trong quá trình điều tra, hầu hết những người tham gia đều tư Cơ quan An Ninh Điều Tra chứ không phải Cơ quan Cảnh sát Điều tra tiến hành cho tội danh trốn thuế. Việc Ban giám đốc CA thành phố Hà Nội thành lập một Ban chỉ đạo điều tra vụ án cũng cho thấy bất thường đối với một vụ án trốn thuế. Trong quá trình điều tra xét hỏi, luật sư không được tham gia mà chỉ được tham gia từ khi kết thúc điều tra. Biện pháp này chỉ áp dụng theo điều 58 Bộ Luật hình sự Việt Nam trong trường hợp cần giữ bí mật điều tra đối với tội xâm phạm an ninh quốc gia.
Blogger Nguyễn Tường Thụy đưa ra nhận xét khái quát về luật sư Lê Quốc Quân như sau:
Tôi đánh giá luật sư Lê Quốc Quân là người yêu nước và yêu đồng bào của mình.
Luật sư Lê Quốc Quân từng bị bắt đến nay là lần thứ ba. Hai lần trước một lần hồi ngày 7 tháng 3 năm 2007 sau khi ông đi dự khóa học của tổ chức hỗ trợ dân chủ tại Mỹ về. Lần đó ông bị khởi tố theo điều 79 Bộ Luật Hình sự Việt Nam với tội danh ‘tổ chức hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân’. Thế nhưng ba tháng sau ông được trả tự do. Lần thứ hai như đã nói ông bị bắt khi đến tham dự phiên tòa sơ thẩm xử tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ. Chín ngày sau ông cùng bác sỹ Phạm Hồng Sơn được thả ra. Lần thứ ba, ông bị bắt khẩm cấp hồi ngày 27 tháng 12 năm ngoái với cáo buộc trốn thuế theo điều 161 Bộ Luật Hình sự.
Những người quan tâm đang chờ tòa án thành phố Hà Nội vào ngày mai tuyên án thế nào đối với một người làm ăn lương thiện, năng nổ hoạt động xã hội trong cả hai lĩnh vực đạo và đời; cũng như hăng hái chống những hành động bá quyền gây hấn của Trung Quốc đối với Việt Nam.



Copy từ: RFA


.......................

Thủ tướng Nhật tố cáo Trung Quốc dùng vũ lực tranh chấp biển đảo

Tàu hải giám 66 của Trung Quốc (giữa) chạy gần các tàu tuần duyên Nhật ở vùng biển Senkaku/Điếu Ngư ngày 23/04/2013.
Tàu hải giám 66 của Trung Quốc (giữa) chạy gần các tàu tuần duyên Nhật ở vùng biển Senkaku/Điếu Ngư ngày 23/04/2013.
REUTERS/Kyodo

Đức Tâm
Hôm qua 07/07/2013, phát biểu trong một chương trình vô tuyến, khi đề cập đến những căng thẳng trong quan hệ Nhật -Trung do vấn đề tranh chấp chủ quyền đối với quần đảo Senkaku/Điếu Ngư, Thủ tướng Shinzo Abe tố cáo Bắc Kinh tìm cách « sử dụng vũ lực để thay đổi nguyên trạng ».

Theo Thủ tướng Nhật Bản, thì cách tiếp cận vấn đề của Trung Quốc là « sai lầm » trong hồ sơ quần đảo Senkaku/Điếu Ngư ở biển Hoa Đông.
Cho đến nay, Trung Quốc vẫn đòi Nhật Bản phải thừa nhận là có vấn đề tranh chấp song phương đối với quần đảo này. Tuy nhiên, Tokyo khẳng định không hề có tranh chấp và về mặt pháp lý cũng như lịch sử, quần đảo Senkaku là một phần lãnh thổ của Nhật Bản.
Đồng thời, Thủ tuớng Nhật Bản cũng phê phán Trung Quốc không chấp nhận tổ chức một cuộc gặp thượng đỉnh song phương nhằm giải quyết các bất đồng.
Lãnh đạo Nhật Bản đã đưa ra những tuyên bố cứng rắn như trên trong bối cảnh, đầu tháng Bẩy, Trung Quốc tiến hành xây dựng một dàn khoan thăm dò và khai thác nhiên liệu gần đường phân định tạm thời ngăn cách hai vùng đặc quyền kinh tế của Trung Quốc và Nhật Bản hiện cũng đang trong tình trạng tranh chấp chủ quyền.
Ngày hôm qua, tuần duyên Nhật Bản cho biết ba tàu hải giám Trung Quốc số 23, 49 và 5001 lại xâm nhập vào vùng lãnh hải thuộc quần đảo Senkaku/Điếu Ngư trong vòng vài tiếng đồng hồ.


Copy từ: RFI

Làm thế nào khuất phục người công giáo?

Phạm Chí Dũng gửi RFA từ VN

congdoanvinh.com-305.jpg
Giáo xứ Thái Hà trong một lần thắp nến cầu nguyện cho Luật sư Lê Quốc Quân
Photo courtesy of congdoanvinh.com
Bỏ qua tất cả những gì thuộc về phương pháp luận duy vật biện chứng và quy luật tồn vong của vật chất, Hà Nội lại như tự chuyển hóa bài học tôn giáo vận thời bình sang “địch vận” thời chiến và chuyên chế loại trừ một tư tưởng.

Bất tuân!

Một phép thử nữa, có lẽ là một trong những phép thử cuối cùng vào thời kỳ cuối cùng, sẽ xảy đến với nhà cầm quyền Hà Nội trong mối liên hệ được xem là “tốt đạo, đẹp đời” với 8 triệu tín đồ công giáo Việt Nam: vụ xét xử giáo hữu Lê Quốc Quân vào ngày 9/7/2013.
Nhưng những người công giáo dường như cũng đang tự xác lập cho mình xác tín “Sống phúc âm trong lòng Đảng” thay vì “trong lòng dân tộc” như giáo trình kinh viện của hệ thống tuyên giáo từ gần sáu chục năm qua.
Nếu vào thời gian trước khi diễn ra vụ xét xử 14 thanh niên công giáo, tin lành tháng 5/2013, chỉ có một số ít nhà thờ tổ chức cầu nguyện cho những con chiên bất đắc dĩ của nhà tù, thì đến nay đã có đến gần 30 giáo xứ thực hiện hành vi hiệp thông chúc phúc cho Lê Quốc Quân mà chẳng cần nhà nước địa phương cấp phép cho lòng chia sẻ.
Sau hiện tượng Đoàn Văn Vươn - người được xem là “anh hùng áo vải” và đại diện cho tầng lớp nông dân bị áp chế đất đai, Lê Quốc Quân lại được coi là biểu trưng cho tiếng nói phản biện của giới thiên chúa giáo ở Việt Nam.
Hiển nhiên, đó là những hiện tượng quá đặc thù về xã hội học và tôn giáo học mà không một cơ quan đảng quyền, pháp quyền và giáo trình huấn học nào có thể đang tâm nhắm mắt phủ nhận.
Một số giáo dân ở công đồng Vinh còn tự hỏi đến khi nào sẽ có một làn sóng thân hữu kitô tràn ra làm tắc nghẽn đạo lộ từ Nghệ An và Hà Tĩnh trực chỉ Hà Nội.
Xem ra, có vẻ như chuyến “hành hương” của Tổng bí thư Đảng cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng đến Roma vào đầu năm con Rắn đã không kích thích cho không khí “hiệp thông” giữa Hà Nội và Công đồng Vatican trở nên thanh suốt hơn. Thay vào đó, một tảng băng trì uất vẫn lạnh giá trùm phủ lên mối quan hệ đáng ra phải được sưởi ấm trong ít nhất hai năm qua.
Ngọn lửa tình yêu duy nhất hóa ra lại thuộc về các giáo đoàn và những bản thánh ca. Tinh thần cầu nguyện và các thánh lễ của người công giáo đang tôn vinh một nhân vật thuộc về nước Chúa, một người được đông đảo giáo hữu xem như tấm gương về mục vụ và cho điều còn sót lại của ánh mặc khải trong bóng đêm trần thế.
Dĩ nhiên, sẽ chẳng mấy khó khăn để nhà chức trách Hà Nội “truy thu” một mức án nào đó đối với Lê Quốc Quân liên quan đến tội danh “trốn thuế” - một thủ pháp gần tương tự với Điếu Cày những năm về trước.
Chỉ có điều, một khi đã được thỏa mãn về uy thế quyền lực và hơn thế là thứ quyền lực duy nhất được lên tiếng trên đất nước này, những người cầm quyền sẽ có thể rơi vào một nước cờ lạc hướng: để giam cầm một thân phận kitô hữu, họ sẽ phải gánh chịu cả một bể phẫn nộ từ cõi Thiên đường.
Thái Hà ở Hà Nội chỉ cách đây vài năm là một minh họa ngầy ngật cho cơn sốt tủn mủn của một chính quyền dành cho một khuôn viên nhà thờ. Tinh thần vụn vặt ấy có vẻ còn nhiều nhặn hơn nhiều so với một Lê Quốc Quân hạt cát.
Nhưng cả hai cơn sóng ngầm ấy - Thái Hà và Lê Quốc Quân - lại đồng pha tại một điểm đồng vị trên biển cả: tinh thần bất tuân của người công giáo đối với chính quyền.

“Gươm giáo”?

Làm thế nào để khuất phục người công giáo?
Có thể đó là nỗi khát khao ghê gớm của một chính thể, không kém thua gì nguyện ước bác ái cho anh em của Jesus Christ.
Vào lúc còn sống, tiền nhân của Đảng cộng sản là Hồ Chí Minh đã chân tình: “Tôn giáo Giêsu có ưu điểm là lòng nhân ái cao cả… Khổng Tử, Giêsu, Mác, Tôn Dật Tiên chẳng có những ưu điểm chung đó sao? Họ đều muốn mưu hạnh phúc cho mọi người, mưu phúc lợi cho xã hội. Nếu hôm nay họ còn sống trên cõi đời này, nếu họ hợp lại một chỗ, tôi tin rằng họ nhất định chung sống với nhau rất hoàn mỹ như những người bạn thân thiết. Tôi cố gắng làm người học trò nhỏ của các vị ấy”.
Nhưng bài học về tôn giáo vận lại như chệch hướng bởi sự xa rời quần chúng giáo dân, trong khi chung đụng thái quá với quyền lực và tiền bạc.
Làm thế nào để sư tử chung sống với đàn cừu?
Những “học trò nhỏ” thời hậu bối lại như tự chuyển hóa bài học tôn giáo vận thời bình sang “địch vận” thời chiến.
Bỏ qua tất cả những gì thuộc về phương pháp luận duy vật biện chứng và quy luật tồn vong của vật chất, người ta vẫn chuyên chế loại trừ một tư tưởng.
Nhưng trong lịch sử từ Công nguyên đến giờ, người công giáo chỉ tuân theo một quy luật riêng tư: họ chỉ có thể bị khuất phục bởi đức tin và tư tưởng của chính họ, tương tự quy luật mà lãnh tụ vô sản Vladimmir Ilitch Lenin từng không úp mở: chỉ người cộng sản mới tiêu diệt được người cộng sản.
Thế loại trừ và tiêu diệt lẫn nhau tất yếu là đường cùng của nhân loại.
Kẻ nào chơi với giáo gươm sẽ chết bởi gươm giáo - như di chỉ của Jesus cho môn đệ và có thể cho cả những kẻ muốn đóng đinh câu rút ngài.
Hình như đang lan truyền tiếng thầm thì sôi sục của khối giáo dân ở công đồng Vinh và khắp các giáo phận: đến khi nào họ sẽ đưa đức tin cầu nguyện cho kitô hữu từ nhà thờ ra đường phố?
Đường phố…
Lẽ nào “phép thử gươm giáo” sẽ phải xảy đến với Hà Nội vào những ngày tới?
Cho những năm tới?


Copy từ: RFA

Việt Nam: lòng tin và ưu tiên chiến lược


Quan hệ Mỹ -Việt hiện nặng về quân sự hơn là chia sẻ các giá trị chung
Việt Nam đã và đang thiết lập nhiều mối quan hệ chiến lược với nhiều nước trên thế giới nhằm hội nhập vào cộng đồng quốc tế nhưng những mối quan hệ này rất khó bền vững vì thiếu nền tảng cơ bản: lòng tin.
Nếu Việt Nam muốn các nước khác nghiêm túc xem xét đòi hỏi của mình thì trước tiên cần phải cân nhắc lại và đề ra những ưu tiên đối với các vấn đề quốc nội cũng như quốc tế.
Suốt những năm cuối thập niên 1990, và đặc biệt là đầu thế kỷ 21, Việt Nam trở thành điểm đến lý tưởng cho các nhà đầu tư nước ngoài, và nhanh chóng trở thành một điển hình cho sự giàu có ở Đông Nam Á với nền kinh tế tăng trưởng mạnh dù cuối cùng sụp đổ trong thời kỳ khủng hoảng kinh tế toàn cầu từ năm 2007 vì sự quản lý yếu kém của chính phủ.
Với mô hình “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, rõ ràng Việt Nam hay Trung Quốc ngày nay không phải là những đất nước cộng sản mà Hồ Chí Minh hoặc Mao Trạch Đông đã vẽ ra, và chắc hẳn cũng không phải những gì Karl Marx đã tưởng tượng.
Đặc biệt, với những tòa nhà cao chọc trời và tầng lớp trên là thiểu số nhưng nắm phần lớn tài sản của toàn bộ quốc gia, thì rõ ràng Việt Nam không phải là thiên đường xã hội chủ nghĩa như nhiều ngưởi tưởng tượng.
Thay vào đó, độc quyền nhà nước của một đảng tại Việt Nam đã tạo ra tình trạng lạm dụng quyền lực; thậm chí hiến pháp và pháp luật do một đảng tự ý sửa đổi và áp dụng tùy tiện.
Nhà nước độc quyền của một đảng chính trị hiển nhiên không phải nhà nước dân chủ.
Việc khẳng định sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam không qua sự đồng thuận của nhân dân là nguyên nhân dẫn đến sự không chính danh của bản hiến pháp và chế độ hiện hành.
Tính chính danh của một nhà nước chỉ được thể hiện khi được nhân dân trao quyền thông qua bản hiến pháp dân chủ và các cuộc bầu cử tự do, công bằng.
Do đó, mặc dù các nhà lãnh đạo hiện tại có khẳng định rằng “Việt Nam là một người bạn và đối tác tin cậy của tất cả các nước trong cộng đồng quốc tế” thì nhiều người cũng không khỏi lo ngại và tỏ vẻ thận trọng về tính chính danh của chế độ hiện hành.

Đối tác khác bạn bè

Việt Nam đã thiết lập ngoại giao với 178 nước trên thế giới, đồng thời là thành viên của Liên Hiệp Quốc, Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), ASEAN và nhiều tổ chức quốc tế khác.
Hiện nay, Việt Nam đang thúc đẩy các mối quan hệ chiến lược với khoảng hơn một chục nước, bao gồm cả Anh Quốc, Nga, Trung Quốc và Ấn Độ; và những ngày tới thì Hà Nội muốn thêm cả Singapore, Pháp và Hoa Kỳ vào danh sách này.
"Việt Nam đã liên tục quay sang cộng đồng quốc tế nhằm tìm kiếm đối tác để đối trọng lại với Trung Quốc"
Về khía cạnh nào đó thì những mối quan hệ này có ý nghĩa nhưng chúng thiếu vắng “sự cam kết” cần thiết trong mối quan hệ an ninh song phương giữa các bên. Và chắc chắn các mối quan hệ này rất khó để nâng cấp lên thành mối quan hệ đồng minh đầy tin cậy.
Trong trận chiến Việt–Trung vào năm 1979, Liên Xô – đồng minh thân cận của Việt Nam, đã quyết định đứng bên ngoài.
Việc này cho thấy các mối quan hệ đối tác chiến lược không kèm theo các hiệp ước phòng thủ chung, vì vậy, khác rất nhiều so với mối quan hệ đồng minh.
Mối quan hệ chiến lược chỉ đơn thuần dựa trên những lợi ích chung và có tính toán giữa hai nước. Nhưng về lâu về dài thì những lợi ích này có thể sẽ thay đổi, và vì vậy, các mối quan hệ chiến lược buộc phải chuyển hướng cho phù hợp.
Cho nên, dù rằng Việt Nam có rất nhiều các đối tác chiến lược thì cũng không nên xem đây là thước đo về số lượng bạn bè hay đồng minh mà Việt Nam có được trên trường quốc tế. Bạn bè và đối tác là hai thứ khác nhau rất xa.
Ví dụ, Việt Nam và Trung Quốc đã thiết lập mối quan hệ đối tác chiến lược vào năm 2008, nhưng trên thực tế việc này không mang nhiều ý nghĩa khi xét tới các vụ xung đột ở Biển Đông trong thời gian qua.
Giữa lúc các lợi ích của hai nước thay đổi và chính sách đối phó trong khu vực cũng ngày càng khác biệt thì thử hỏi mối quan hệ đối tác của hai nước này liệu có mang lại hiệu quả?
Dù rằng hai nước có chung đường biên giới, cùng thể chế chính trị, nhưng họ chỉ có vậy mà thôi!
Việt Nam đã liên tục quay sang cộng đồng quốc tế nhằm tìm kiếm đối tác để đối trọng lại với Trung Quốc, và hy vọng đưa những chính sách ngang ngược của Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông ra trước ánh sáng.
Những việc trên chưa kể đến những trận đụng độ trên biển giữa hai nước và kết quả đã mang lại không ít thương vong.
Thành quả lớn nhất mà hai nước này đạt được dựa trên tinh thần quan hệ chiến lược, là thiết lập và cải thiện các kênh liên lạc thông tin giữa các cấp nhà nước. Nhưng đó chỉ về mặt hình thức, và trong thực tế thì hai nước tuy gần nhưng lại rất xa.

Không cùng giá trị

Rất khó để thiết lập các đối tác chiến lược mang ý nghĩa sâu đậm khi không cùng chung các giá trị tư tưởng và niềm tin.
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng kêu gọi xây dựng 'lòng tin chiến lược' giữa Việt Nam và các nước lớn
Liệu Việt Nam tìm kiếm điều gì ở Pháp hay Hoa Kỳ nếu không cùng ý chí thượng tôn pháp luật và tôn trọng các ý kiến khác biệt của người dân?
Nếu Việt Nam chỉ đơn thuần sử dụng Pháp hay Hoa Kỳ để thực hiện các kế hoạch khác mà không quan tâm đến việc các nước này tin tưởng vào điều gì, thì có lý do gì để họ trở thành đối tác chiến lược của Việt Nam?
Tại sao Hoa Kỳ phải trở thành đối tác chiến lược với Việt Nam khi mà Việt Nam thiếu thiện chí với những lo ngại của Hoa Kỳ về vấn đề nhân quyền, tù nhân chính trị và thượng tôn pháp luật?
Chế độ cộng sản đã làm Việt Nam suy yếu và cô độc trên trường quốc tế. Đây nên là một mối lo lớn đối với các lãnh đạo tại Hà Nội. Cần phải nhận ra rằng lặp đi lặp lại cùng một chính sách không thể mang lại những kết quả khác nhau.
Việt Nam cần thay đổi, và sự thay đổi này không phải tới từ ‘lòng tin chiến lược’ như Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu mà phải tới từ những hành động cụ thể.
Muốn trở thành một người bạn và đối tác đáng tin cậy của tất cả các nước trên thế giới thì Việt Nam cần thực sự tạo dựng lòng tin. Quan trọng hơn hết, hội nhập và “xây dựng lòng tin chiến lược” trước hết đòi hỏi các lãnh đạo Việt Nam phải thật tâm tạo dựng lòng tin đối với nhân dân trong nước và có khả năng hội nhập với cộng đồng người Việt ở hải ngoại.
Không có nhiều cách để thực hiện điều này ngoài việc cần phải làm đầu tiên là cải cách hệ thống chính trị bị lạm dụng để tạo lập xã hội bình đẳng cũng như xây dựng một nhà nước chính danh.
Cần phát huy dân chủ bao gồm việc tháo gỡ hệ thống độc quyền nhà nước của một đảng để xây dựng nhà nước thượng tôn pháp luật, đa nguyên, bắt đầu từ bản hiến pháp dân chủ của toàn dân.
Nhà nước pháp quyền của dân hay nhà nước thượng tôn pháp luật là nền móng nhất thiết không chỉ quan trọng cho việc xây dựng lòng tin mà còn là nhu cầu của mọi xã hội trong mọi thời đại.
Đó là nhu cầu không thể thiếu bên cạnh một nền báo chí khai phóng, trung thực, chế độ tòa án độc lập, và hệ thống bầu cử tự do, dân chủ.
Tác giả Vũ Đức Khanh là luật sư và giáo sư luật bán thời gian tại Đại học Ottawa, chuyên nghiên cứu về chính trị Việt Nam, quan hệ quốc tế và luật pháp quốc tế. Ông Võ Tấn Huân là bác sỹ dược khoa tại Hoa Kỳ.


Copy từ: BBC

“Không Dân Đảng tính làm sao?”



Thiện Tùng
Sau bước tiễn và gởi tro của một vị lão thành về với sông nước, tôi thông tin với ông Phó Chủ tịch Mặt trận tỉnh đương nhiệm: “Hội nghị 7 của Đảng đã quyết về công tác Dân vận, hãy chuẩn bị đi, để khi có lịnh xuống, kịp thời ra quân”. Ông ta trề môi nói: “Ôm đồm. Để nội bộ làm bậy, giải quyết tới lui không xong khiến cho Dân giận, giỏi xuống đây mà vận”.
Từ một câu nói đơn giản nhưng ẩn chứa nỗi bất bình, bất lực của vị Phó Chủ tịch Mặt trận, khiến tôi ngứa óc viết ra bài này, xem như góp phần lý giải một góc cạnh nào đó về thời cuộc.
Có hơn ba triệu đảng viên mà quản lý không tốt, chia bè chia cánh, quậy phá tùm lum, hết năm này qua tháng nọ, hết đại hội đến hội nghị mà chẳng giải quyết được việc gì đáng nói thì làm gì quản nổi giang sơn xã tắc?
Sự đời, khi quyền thiết yếu dân sinh, dân chủ (vật chất, tinh thần) bị xâm hại, không còn cách nào khác, người dân phải đứng lên bảo vệ quyền sống và quyền làm người. Lãnh đạo chẳng quan tâm đến những quyền thiêng liêng ấy của nhân dân mà còn dùng “bàn tay sắt” trấn áp, đánh đập, bắt bớ giam cầm…, thì người dân buộc phải “tìm cái sống trong cái chết” âu là lẽ đương nhiên!
“Đảng lãnh đạo” là cách nói gọn, chớ nói cho đủ và có nghĩa “Đảng lãnh đạo Nhân dân” – Nhân dân là chỗ dựa, là đối tượng lãnh đạo của Đảng. Lãnh đạo mà mất chỗ dựa, mất đối tượng khác nàoTướng mà không Quân, nó chỉ còn là hư danh.
Có lẽ cảm thấy nguy cơ mất chỗ dựa và thấm thía câu “không dân Đảng tính làm sao?!”, công tác Dân vận được đưa vào chương trình nghị sự hội nghị lần thứ 7 của Đảng. Trong bài diễn văn tổng kết hội nghị, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh về công tác Dân vận. Xin trích một đoạn ngắn của bài diễn văn để thấy ông Trọng dùng chữ Dân đậm đặc đến độ nào:
Hội nghị nhất trí cho rằng, tiếp sau Nghị quyết Trung ương 4 khóa XI về xây dựng Đảng, việc lần này Trung ương bàn và ban hành Nghị quyết về tăng cường và đổi mới sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác dân vận là rất cần thiết trong tình hình hiện nay. Bởi vì chỉ có làm tốt công tác dân vận, tăng cường mối liên hệ máu thịt giữa nhân dân với Đảng thì Đảng mới có sức mạnh… Chỉ có đổi mới và làm tốt công tác dân vận, củng cố vững chắc niềm tin của nhân dân đối với Đảng, tăng cường mối liên hệ giữa Đảng với dân, cũng như khối đại đoàn kết toàn dân thì mới phát huy được sức mạnh to lớn của toàn dân phục vụ sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.”… “Để thực hiện được yêu cầu trên, phải quán triệt sâu sắc tư tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh và các quan điểm của Đảng ta về dân vận, về đại đoàn kết dân tộc. Đặc biệt là phải tôn trọng và phát huy đầy đủ quyền làm chủ của nhân dân; hết lòng, hết sức chăm lo đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân, chú trọng đến lợi ích trực tiếp của người dân; luôn trọng dân, gần dân, hiểu dân, tin dân; những gì có lợi cho dân thì hết sức làm, những gì có hại cho dân thì hết sức tránh. Thường xuyên chỉnh đốn, xây dựng Đảng, Nhà nước, chính quyền trong sạch, vững mạnh; mọi quan điểm, chủ trương của Đảng, luật pháp, chính sách của Nhà nước phải vì dân, xuất phát từ lợi ích và nguyện vọng chính đáng của nhân dân. Cán bộ, đảng viên, công chức, viên chức phải gương mẫu, tận tuỵ với công việc, nói đi đôi với làm để nhân dân tin tưởng, noi theo.
Dầu với cương vị Tổng Bí thư, ông Trọng có hô hào tăng cường, ra sức, đẩy mạnh… đến mấy cũng chẳng ăn thua. Vấn đề không phải nói mà làm. Làm gì thì rõ quá rồi: Dân đang phẫn uất về nạn độc tài, tham nhũng…, cường quyền hà hiếp nhân dân. Là lãnh đạo, nếu Đảng triệt tiêu được những tệ nạn ấy xem như đã làm tốt công tác Dân vận rồi – chắc chắn dân sẽ hết giận ngay, có khi còn suy tôn Đảng nữa là khác.
Nếu Đảng không giải quyết rốt ráo những tệ nạn vừa nói thì người ta sẽ hiểu Đảng đang dùng “bàn tay nhung” “câu dân” làm chỗ dựa để vụ lợi – phải kiên quyết như Nguyễn Bá Thanh nói gặp hốt liền, không nói nhiều”.
Đúng là khó thật, nếu vận động nhân dân chống “bọn sâu dân mọt nước” thì tiền hô hậu ủng, còn vận động nhân dân ủng hộ “bọn sâu dân mọt nước” thì tiền hô hậu đả đảo. Ai cả gan đứng ra nói giúp cho kẻ xấu sẽ bị liệt vào đồng bọn hoặc đồng lõa. Rõ ràng, công công tác Dân vận hiện nay “bó miệng chấm com”. “Ai giỏi xuống đây vận” như lời thách của vị Phó Chủ tịch Mặt trận.
07/07/2013
T. T.
Tác giả gửi trực tiếp cho : Bauxite Việt Nam