CHƯA TỐT NGHIỆP TRƯỜNG ĐỜI.

Thứ Hai, 8 tháng 7, 2013

Đêm nay hòa bình sao mắt Mẹ [vẫn] chưa vui



Nguyễn Duy Vinh

(cựu học sinh Nguyễn Trãi, Sài Gòn)
Tôi được sinh ra và lớn lên ở Xuân Lộc. Bố mẹ tôi là dân di cư, còn được gọi là Bắc Kỳ “chín nút” (1945). Gia đình bố tôi ngoài Bắc (xin tạm giấu tên làng quê của bố tôi) trước kia giàu lắm, có đồng ruộng cò bay thẳng cánh. Vì có hai ông em theo kháng chiến, bố tôi biết trước sau Việt Minh cũng sẽ thắng và vì là con cả trong gia đình (lúc đó ông bà nội tôi đã qua đời), bố tôi đem cả ruộng vườn nhà cửa tổ tiên ra bán và ông đem gia đình xuôi Nam. Nhờ nói được tiếng Pháp thông thạo, ông tìm được việc tốt (làm thông dịch viên) cho quân đội viễn chinh Pháp và thế là gia đình tôi dọn về Xuân Lộc, nơi có một sư đoàn lính Pháp đóng và cũng là nơi có đồn điền cao su Pháp lớn nhất Đông Dương thời bấy giờ. Và ở đây tôi đã ra chào đời trong khung cảnh loạn lạc và trong những tháng năm sôi động nhất của chiến trường Đông Dương.
Lúc đó quân đội Pháp đã trở lại Đông Dương với ý định lập lại nền đô hộ tại ba nước Việt Miên Lào, sau khi Nhật Bản đầu hàng Đồng minh và rút khỏi Việt Nam năm 1945. Không có tuần nào mà không có trận đánh nhỏ giữa Việt Minh và Pháp, xảy ra khi thì ngoài quận Xuân Lộc khi thì ngay trong lòng quận. Chính nhà của bố mẹ tôi cũng cháy tan tành năm 1947 sau một đêm khi Việt Minh xâm nhập vào Xuân Lộc và đốt phá khắp nơi.
Tuy nhiên, những kỷ niệm về Xuân Lộc của tôi không chỉ là những kỷ niệm buồn. Mặc dù loạn lạc, tôi cũng đã được hưởng những ngày tháng an lành và được sống những giây phút hồn nhiên tại thành phố Xuân Lộc bé nhỏ xinh xinh. Và tôi xin phép được nói thêm một tí về bố tôi. Ông mà còn sống chắc sau 1975 đã được vinh danh là anh hùng với nhà cầm quyền hiện nay. Vì ông đã cứu rất nhiều binh lính và sĩ quan Việt Minh bằng cách nói (chắc chắn là nói dối) với vị đại úy Pháp chỉ huy lúc đó, rằng những người Việt Minh bị Pháp bắt sau những trận đánh đó đã bị bắt nhầm, họ chỉ là dân quê! Sau này có lúc mẹ tôi ốm nặng, Việt Minh đã gửi vài nữ cán bộ từ chiến khu D về làm công việc nhà tôi như nấu ăn giặt giũ để phụ giúp bố tôi vì họ muốn trả ơn những gì bố tôi làm (có thể trong những người được Pháp thả có một hay vài sĩ quan cao cấp của Việt Minh, điều này tôi không kiểm chứng được mà chỉ nghe mẹ tôi kể lại sau này). Cho đến năm 1954, khi quân đội Pháp thua trận và sửa soạn rời Việt Nam là lúc bố tôi mất việc và cũng là lúc gia đình tôi dọn về Sài Gòn. Từ đó tôi không quay lại Xuân Lộc nữa và tính lại như thế đã hơn 50 năm. Trong ký ức tôi vẫn còn ghi lại hình ảnh những đêm trăng sáng đi rước đèn Trung Thu với bọn trẻ con trong xóm, những ngày đi học tại trường tiểu học Xuân Lộc với vị thầy khả kính tên là thầy Đô, những hôm rượt chạy trong ruộng bắp cạnh trường với đám học sinh, những hôm lang thang la cà hết hàng ăn này đến hàng ăn khác trong chợ Xuân Lộc bé nhỏ dễ thương. Và dĩ nhiên tôi cũng không quên được cảnh những người lính Lê Dương tra tấn những tù binh Việt Minh trong doanh trại quân đội Pháp, trong đó có một số tù binh đã được bố tôi xin ông đại úy Pháp trả tự do vì ông đã tin vào những lời cam đoan của bố tôi. Một cách tra tấn của quân đội Pháp là họ dùng nước mía và nước đường tưới lên người các tù binh Việt Minh rồi họ bỏ mặc những tù binh này bị cột ngoài bãi sân nắng gắt để kiến lửa tha hồ tìm đường ngọt bò cắn khắp thân thể những tù binh. Ai nhìn cảnh đó cũng động lòng thương, và dĩ nhiên trong đó có bố tôi.
Thoáng đi hơn 50 năm, tôi đã gần như quên đi hai chữ Xuân Lộc…cho đến tuần vừa qua…
Tuần vừa qua tôi đọc được tin tức nổi dậy của tù nhân trại tù Z30A tại Xuân Lộc. Hai chữ Xuân Lộc đủ để tôi tò mò đọc thêm. Sau đó tôi lại đọc được bài của ông Trần Văn Huỳnh trên mạng tả lại cặn kẽ hoàn cảnh ông đi tìm con là anh Trần Huỳnh Duy Thức (con ông là tù nhân chính trị bị giam ở trại Z30A và sau đó bị dời về trại Xuyên Mộc, ngay sau cuộc nổi dậy, mà gia đình ông không được nhà nước thông báo). Ông tả lại cách hành xử hống hách không chút tình người của những cán bộ và những vị sĩ quan công an quản trại. Tôi rất xúc động khi đọc những hàng chữ của ông Trần Văn Huỳnh. Tôi không ngờ ngày nay công an Việt Nam hành xử cũng ác không thua gì lính Lê Dương thuở trước. Lính Lê Dương hành hạ người khác giống thì có thể còn hiểu được mặc dù lúc đó lòng mình rất căm phẫn, còn đây công an Việt Nam, là những người cùng chung dòng máu Việt Nam, sao họ có thể nhẫn tâm như vậy. Dù sao những tù chính trị, và ngay cả những tù hình sự, họ cũng là con người, và là người Việt Nam.
Bài của ông Trần Văn Huỳnh nói lên cách hành xử không tình người và thiếu văn hóa của một số công an Việt Nam. Cách hành xử này đã có vẻ thành thông lệ từ Nam ra Bắc nếu các bạn chịu khó theo dõi tin tức trong nước. Gần đây nhất có một tấm hình làm tôi mủi lòng. Tấm hình chụp ba người đàn bà can đảm, một bà là vợ cũ của blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải (đang bị tù), còn hai bà kia là mẹ của Đinh Nguyên Kha và mẹ của Nguyễn Phương Uyên, hình chụp trước ngày Kha và Uyên bị tòa án Long An xét xử. Tôi xin “dán” lại đây tấm hình tiêu biểu này để các bạn cùng xem:
Những cặp mắt tuy có chút xót xa, nhưng cũng đầy dũng lực và cho thấy một ý chí, một quyết tâm không lùi bước trước bất công, một niềm hy vọng đòi hỏi công lý cho đứa con mình, cho chồng mình, những Đinh Nguyên Kha, những Nguyễn Phương Uyên, những Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, những Tạ Phong Tần, những Đỗ Thị Minh Hạnh, những Cù Huy Hà Vũ và những Trần Huỳnh Duy Thức…
Công an Việt Nam phải chứng tỏ mình làm khá hơn các người lính Lê Dương. Xin đừng hành hạ những người cùng dòng máu. Đại tướng Trần Đại Quang, nếu ông còn trái tim biết thương người, xin ông ra lệnh các đội ngũ công an triệt để phải nghe lời ông và sửa đổi cách hành xử tàn bạo với người dân.
Người dân trong nước phải trải qua bao khó nhọc trước những tình huống éo le khi con, khi vợ, khi cha, hoặc khi chồng mình đã có những trăn trở, những bài viết, những lời nói và những cử chỉ chống lại sự đàn áp và xâm lăng của Trung Quốc ngoài Biển Đông. Tại sao nhà nước lại đàn áp những người yêu nước này? Nhà nước đã đem những luật hình số 88, số 79 hoặc số 258 để kết tội những thanh niên yêu nước đó. Những phiên tòa gán tội này ai cũng biết là thiếu tính cách pháp lý và thật sự là những phiên tòa cả vú lấp miệng em. Luật sư trong nước dù cho cãi hay cách mấy, hay dù cho có những bằng chứng hùng hồn nhất cũng không làm thay đổi được tình thế vì nhà nước đã khẳng định như thế. Và những vụ cãi trước tòa chỉ là những chiếc áo hình thức khoác ngoài che giấu cho những bản án đã được quyết định từ trước và được ban xuống từ Bộ Chính trị (BCT).
BCT gồm cả thảy 14 ông trong đó có các ông Chủ tịch nước, Tổng Bí thư ĐCSVN, Thủ tướng, Chủ tịch Quốc hội và Bộ trưởng Bộ Công an. Xin các bạn cùng tôi nhìn ngắm tấm hình của năm ông chụp năm ngoái, lúc các ông cùng đi bộ vào thăm lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh, trước khi họp Ban Chấp hành Trung ương.


Ông nào cũng đẹp cũng oai phong. Riêng ông Thủ tướng Việt Nam thì ông cười rất tươi như trong tấm hình dưới đây. Một nụ cười thật đắc chí bên cạnh những vẻ mặt đăm chiêu của các đồng chí trong BCT. Ai cũng mặc đẹp. Ai cũng có cờ hiệu trên áo. Họ rất hãnh diện là những người chỉ huy và lãnh đạo quốc gia. Tương phản với bức hình có nụ cười rạng rỡ của ông Nguyễn Tấn Dũng là một bức hình tiêu biểu với những cái nhìn ngỡ ngàng xót xa và buồn tủi của những bà mẹ và cô gái Việt Nam đi đòi công lý cho chồng, cho con và cho cha mình. Nhìn bức hình này, tôi thoáng nghĩ đến một bài hát của Trịnh Công Sơn trước 1975 mà tôi cho là vẫn còn rất hiện đại:
đêm nay hòa bình sao mắt mẹ [Việt Nam vẫn] chưa vui.
N. D. V.
Tác giả gửi trực tiếp cho  Bauxite Việt Nam

Báo mạng tiếp tục bị tấn công

Lúc 16 giờ 11 phút ngày 7-7, khi truy cập Báo Dân Trí (dantri.com.vn), người đọc sẽ nhận được câu “Bạn hãy thực hiện phép tính để tiếp tục sử dụng Báo Dân Trí!”. Đây là một trong những báo mạng trong nước bị tấn công trong vài ngày qua

Theo các chuyên gia an ninh mạng, trong 4-5 ngày qua, tại Việt Nam đã xảy ra nhiều cuộc tấn công từ chối dịch vụ phân tán (DDoS - Distributed Denial Of Service) dữ dội vào các báo mạng.

Tấn công có chủ đích và tinh vi
DDoS đã khiến người đọc gặp khó khăn khi truy cập nhiều trang báo mạng, thậm chí không thể truy cập được hoàn toàn. Theo phân tích của các chuyên gia bảo mật, cuộc tấn công này đã được chuẩn bị từ trước với kế hoạch tấn công khá “bài bản”.
Theo phân tích của Diễn đàn Bảo mật HVAOnline, từ ngày 4-7 đến nay, đã có nhiều trang báo mạng như Thanh Niên, Tuổi Trẻ, Dân Trí, Vietnamnet, Kênh 14… đã và đang bị các hacker tấn công DDoS và số lượng báo mạng bị tấn công đang tăng lên. Theo phân tích của các chuyên gia bảo mật HVAOnline, mỗi tờ báo phải gánh lưu lượng tấn công DDoS là 50-70 Mbps; cá biệt, có báo phải gánh đến 1,3 Gbps. Do phải gánh lưu lượng tấn công lớn như vậy nên việc truy cập những tờ báo này gặp khó khăn, thậm chí không thể vào được. Hiện một số tờ báo đã khắc phục nhưng hoạt động vẫn còn chập chờn.
Ông Võ Đỗ Thắng, Giám đốc Trung tâm Đào tạo an ninh mạng Athena TP HCM, cho biết với cường độ tấn công như trên, nhiều tờ báo mạng nhỏ sẽ khó có thể chịu đựng nổi. Như vậy, hậu quả sẽ khá nặng nề, nếu kéo dài, thiệt hại là khôn lường. Theo nhận định của các chuyên gia bảo mật, các hacker đã chủ động tấn công máy chủ của VDC2 (Trung tâm Điện toán - Truyền số liệu khu vực 2), nơi chứa máy chủ của nhiều trang báo mạng. Hậu quả, không chỉ VDC2 mà nhiều báo mạng cũng bị ảnh hưởng theo. “Đây là cách thức tấn công có chủ đích, tinh vi và táo tợn” - ông Võ Đỗ Thắng nhận định.
Ngoài ra, theo HVAOnline, những ngày qua, chính HVAOnline cùng nhiều diễn đàn mạng, trang thông tin điện tử khác tại Việt Nam cũng hứng chịu nhiều đợt tấn công DDoS nhưng với cường độ nhỏ hơn.

Đã bị tấn công từ tháng trước
Theo nhận định của các chuyên gia bảo mật của HVAOnline, để có cuộc tấn công rất mạnh như lần này, những hacker phải thuộc một tổ chức lớn và sử dụng, huy động được mạng botnet, zombies (mạng máy tính ma) một cách khá bài bản. Chiêu thức tấn công là các hacker xác định thời điểm và thời hạn cho từng cuộc riêng biệt. Sau khi tấn công mục tiêu này, họ chuyển sang tấn công mục tiêu khác, rồi sau đó, quay lại tấn công tiếp mục tiêu cũ khiến người dùng và các nhà quản trị báo mạng lầm tưởng chỉ bị sự cố, chứ không phải bị tấn công DDoS.
Nhiều diễn đàn bảo mật trong nước cho biết: “Từ tháng 6-2013, đã xuất hiện dấu hiệu tấn công DDoS vào các báo mạng trong nước nhưng với quy mô nhỏ. Đến đầu tháng 7 này, những cuộc tấn công lớn mới thực sự bắt đầu”.
Tấn công DDoS là cách làm cho hệ thống máy tính hay hệ thống mạng quá tải, không thể cung cấp dịch vụ hoặc phải dừng hoạt động. Trong các cuộc tấn công DDoS, máy chủ dịch vụ sẽ bị “ngập” bởi các lệnh truy cập khổng lồ. Để làm được như vậy, các hacker phải huy động được một lượng lớn botnet, zombies. Khi số lệnh truy cập quá lớn, máy chủ sẽ quá tải và không còn khả năng xử lý các yêu cầu.
 
Hậu quả là người dùng không thể truy cập các trang web bị tấn công. Động cơ tấn công DDoS có thể vì mục tiêu chính trị, tống tiền, cạnh tranh không lành mạnh… Việc tìm ra thủ phạm tấn công DDoS thường rất khó khăn, phức tạp và mất rất nhiều thời gian, trong khi đó, những hình thức tấn công ngày càng tinh vi, phức tạp. “Hiện chưa có giải pháp ngăn chặn triệt để việc tấn công DDoS mà chỉ có thể hạn chế phần nào thiệt hại bằng cách giảm bớt cường độ tấn công qua việc xác định và chặn các địa chỉ tấn công” - ông Võ Đỗ Thắng cho biết.
CHÁNH TRUNG


Copy từ: Người Lao Động

ĐIỂM TIN DÂN OAN NGÀY 7-7-2013

                      Điểm tin dân oan ngày 7-7-2013
                (Thông tin sẽ được cập nhật cho đến hết  mỗi ngày )


Sáng nay 7-7-2013 bà con Văn Giang gọi điện thông báo họ đã xuống  đồng cấy vụ lúa thứ 3 trên mảnh đất từng bị cưỡng chế và đã đổ máu để giành lại cách nay hơn 1 năm
Hơn 1 năm,  với 3 vụ mùa bội thu do mô hình đúng với NÔNG DÂN LÀM CHỦ- thực sự là một kết quả đáng khích lệ và thật sự là câu trả lời bằng hành động cũng như kết quả , thành quả đáp lời cho  việc nhà cầm quyền cưỡng chế đất sai pháp luật đã gây tổn hại cho người nông dân 
Một vụ mùa với thu hoạch trên 20 tấn thóc...Lấy con số đó nhân lên để biết rằng trong 9 năm qua bà con đã chịu biết bao nhiêu tổn thất trước việc đất bị chiếm và bỏ không
Cứ con số đó nhân lên và xem những clip ngày Văn Giang nổi dậy chúng ta càng hiểu thêm rằng VÌ SAO NGƯỜI NÔNG DÂN CẦN MỘT LÒNG GIỮ ĐẤT ?
 










Thông tin liên quan chị Đỗ THị Thiêm nông dân Trịnh Nguyễn đang nằm điều trị tại Xanh Pôn vì bị tạt Acid

Những ngày qua thông tin và dư luận còn đang nóng bỏng bởi vụ dân oan khiếu kiện đất đai của Trịnh Nguyễn - Từ Sơn -Bắc Ninh là chị Đỗ Thị Thiêm bị tạt Acid đang còn  nằm điều trị tại bệnh viện Xanh Pôn vẫn đang sôi sục. Rất nhiều biểu hiện đáng ngờ và bất minh cho thấy công an mạng  đang cố tình hướng dư luận đi sang hướng BỊ TẠT Acid NHẦM 
Chúng tôi đã có trong tay rất nhiều bằng chứng phi lý chứng minh rằng "Hung thủ" không hề khó nhận ra. Nhưng khác hẳn vụ giết người ở ngõ Trại Cá thì công an tìm ra rất nhanh
Nhưng trong vụ tạt Acid này thì dù có mặt rất nhanh tại hiện trường và có rất nhiều manh mối nhưng chưa thấy công an có "khả năng " truy tìm thủ phạm
Bởi chắc chắn một điều rằng: thủ phạm những vụ án kiểu này chẳng khác gì những vụ CƯỚP máy ảnh và hành hung mẹ con cô Nga Hà Nam hay những vụ tạt xăng và mắm tôm vào nhà tôi tại Vũng Tàu . Hay thậm chí vụ bắt cóc người CƯỚP tài sản ngày 1-7-2013 tất cả thủ phạm đều được nhận dạng hoặc chính thức hoặc NGHI NGỜ có bàn tay công an - mật vụ chính quyền và  đều CHÌM XUỒNG 
Vào lúc 19g51 tối nay 7-7-2013. Trong khi tôi đang đi lễ thì nhận điện thoại của bà con Trịnh Nguyễn thông báo: Có 2 người đàn ông tự xưng là công an đòi vào phòng bệnh nhân Đỗ Thị Thiêm . Nhưng khi bác sĩ bệnh viện yêu cầu xuất trình thẻ công an thì họ không đưa . Trước đó họ có gọi thông báo với người thân của chị Thiêm rằng " Lo sợ tội phạm có thể xâm nhập vào bệnh viện hại chị Thiêm nên họ phải cắt ngươi "BẢO VỆ"????????????
Họ "bảo vệ" hay theo dõi chị Thiêm từ bao ngày qua,  khi Trịnh Nguyễn xảy ra cưỡng chế. Cả nhà chị Thiêm bị bao vây - canh gác ..Vậy mà vẫn bị tạt Acid là sao? Giờ  đây họ lại kêu CANH CHỪNG ? Có phải rằng họ sợ mọi người đến thăm chị đông,  thì những nghi vấn sẽ lộ ra ngoài nhiều. Bên cạnh đó họ lại đe dọa - nói xấu Tôi và những anh chị em đến thăm hỏi , giúp đỡ trong khi chị Thiêm bị nạn. Chính công an đã nói với người nhà chị Thiêm rằng " Không nên quan hệ , liên quan đến chúng tôi sẽ không tốt đẹp cho chị Thiêm(?) 
Tại sao và vì lý do gì họ phải làm như thế? Họ quên rằng chúng tôi luôn kề vai sát cánh cùng bà con trong những ngày qua. Và ngay khi bị tạt Acid thì tôi là một trong những người có mặt trước cả công an . Đương nhiên tôi đã có những bằng chứng có thể vạch mặt họ nếu họ muốn làm sai lệch vụ án "CỐ Ý GIẾT NGƯỜI" này để bao che cho những kẻ thủ ác 
Ở tại nơi tôi đăng ký ở trọ mấy ngày nay,  họ buộc chủ nhà cung cấp thông tin những ai đến thăm hay làm việc với tôi bằng cách phải chụp lại giấy tờ tùy thân từng người
Còn trò hạ tiện và dơ bẩn nào nữa thì cứ làm nốt đi 
Chính "côn an" các người đã tuyên chiến với NHÂN DÂN chúng tôi rồi đấy 
p/s:Chúng tôi sẽ cho đăng loạt phóng sự điều tra về vụ việc này trong thời gian tới . Kính mời độc giả đón đọc


Copy từ: Bùi Hằng

Tình hình sức khỏe của Trần Minh Nhật, Xuân Anh trong trại giam


VRNs ( 07.07.2013) – Sài Gòn- “5 ngày gần đây, anh Xuân Anh không thấy Minh Nhật ở trong buồng giam. Anh Xuân Anh nói, Minh Nhật đã được chuyển đến bệnh xá nhà tù do sức khỏe quá kiệt quệ và quá yếu nên Minh Nhật bị xỉu. Buồng giam thì nóng bức không thể thở được.” Đây là thông tin của anh Xuân Anh, một trong các anh TNCG và TL đang bị giam cầm tại trại giam Nghi Kim, Nghệ An đã thông báo cho người bạn của anh ở bên ngoài trại giam biết, vào ngày 05.07.2013.
Bạn của anh Xuân Anh cho biết thêm, buồng giam của anh Xuân Anh gần buồng giam của anh Minh Nhật nhưng mấy ngày nay anh Xuân Anh không nghe thấy tin gì về Minh Nhật.
Như VRNs chúng tôi đã đưa tin, vào ngày 02.07.2013, gia đình anh Trần Minh Nhật vào thăm nuôi anh và gia đình khẳng định rằng, tình trạng sức khỏe của Minh Nhật rất yếu, không thể đi hay đứng được mà phải có người khác dìu vì Minh Nhật đã tuyệt thực suốt 10 ngày, để phản đối những đối xử bất công của giám thị đối với những tù nhân. Tuy sức khỏe của anh Minh Nhật rất yếu nhưng tinh thần rất khẳng khái và kiên quyết vì anh Minh Nhật tin rằng, những việc làm của anh là hoàn toàn vô tội. Gia đình anh Minh Nhật rất lo lắng, nếu như nhà cầm quyền ghét Minh Nhật, họ sẽ trả đũa anh Minh Nhật trong nhà tù thì làm sao gia đình cũng như mọi người ở bên ngoài biết được Minh Nhật còn sống hay đã chết trong nhà tù cs.
Bạn của anh Xuân Anh cho biết, sức khỏe của anh Xuân Anh yếu.
Mỗi lần, anh Xuân Anh và người bạn của anh muốn liên lạc với nhau thì hai người phải hét thật to, để được nói chuyện với nhau, bởi vì trại giam ngăn cách bên ngoài bởi 2 bức tường kiên cố và cách xa với khu vực bên ngoài hơn 20 mét.
Anh Minh Nhật và anh Xuân Anh là các anh TNCG và TL đã can đảm dấn thân và đấu tranh đòi lại Công lý và Hòa Bình cho quê hương đất nước trước nguy cơ xâm lược của Trung Cộng, nhưng các anh đã bị nhà cầm quyền quy kết vào điều 79 BLHS.
Trong phiên tòa phúc thẩm vào ngày 23.05.2013 vừa qua, anh Minh Nhật giữ y án là 4 năm tù giam và 3 năm quản chế. Còn anh Xuân Anh giảm một năm, còn 2 năm tù giam và 2 năm quản chế.
 PV.VRNs


Copy từ: Truyền Thông Chúa Cứu Thế


......................

LS. LÊ QUỐC QUÂN GỬI THƯ KHẲNG ĐỊNH QUAN ĐIỂM TRƯỚC KHI RA TÒA


Từ nhà tù Hỏa Lò Hà Nội, Luật sư Lê Quốc Quân đã chuyển ra bên ngoài một lá thư, khẳng định quan điểm của ông trước phiên xử dự trù diễn ra vào ngày 9 tháng 7 tới đây.  Đây là bản chụp lá thư RFA mới vừa nhân được hôm thứ Sáu 05/07/2013.
 
Bức thư tay do Luật sư Lê Quốc Quân viết chuyển ra bên ngoài khẳng định quan điểm của ông trước phiên xử dự trù diễn ra vào ngày 9 tháng 7 tới đây.

Theo RFA Việt ngữ.

Toàn cảnh thông tin trên trang Ba Sàm về phiên tòa xử LS. Lê Quốc Quân về tội trốn thuế  
diễn ra tại Tòa án Nhân dân Hà Nội, 43 Hai Bà Trưng, quận Hoàn Kiếm, HN
Thứ Ba, ngày 9 tháng 7 năm 20013

Ngày 7/7/2013:
- LS Quân ‘viết tâm thư’ trước ngày ra tòa (BBC). – Phỏng vấn LS Trần Thu Nam: ‘Ông Quân rất khó được tuyên vô tội’ (BBC). “Khả năng ông Quân được tuyên vô tội và trả tự do tại tòa là ‘không tưởng’, đồng thời không loại trừ việc ông Quân có thể phải đương đầu với một tội danh khác về chính trị, độc lập với tội danh trốn thuế mà ông đang bị cáo buộc”.

- Cộng đồng Công giáo Việt Nam ủng hộ mạnh mẽ LS Lê Quốc Quân (RFI). “Theo thống kê của trang mạng Nữ Vương Công Lý, cho đến nay, đã có gần 30 giáo xứ, giáo họ dâng thánh lễ và thắp nến cầu nguyện để ‘Công lý – Sự thật được sáng tỏ’ trong vụ án Lê Quốc Quân”. – TÂM THƯ TỪ HỘI ANH EM YÊU NƯỚC: 24 GIỜ KHÔNG NGỦ ỦNG HỘ TINH THẦN YÊU NƯỚC CỦA LS LÊ QUỐC QUÂN VÀ CÁC TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM (TNM).
Các bản tin trước:
- LS Lê Quốc Quân gởi thư khẳng định quan điểm trước khi ra tòa (RFA). ”Để sống đúng sự thật và tin yêu của Đồng bào, tôi nguyện sẽ bảo vệ sự lương thiện và lý tưởng của mình trong mọi hoàn cảnh, đặc biệt trong phiên tòa ‘công khai’ vào ngày 9/7/2013 sắp tới“.

- Dư luận trước phiên xử LS Lê Quốc Quân (RFA). LS Nguyễn Văn đài: “Tôi đã tiếp xúc với một số khách hàng của LS Lê Quốc Quân thì được biết họ chịu rất nhiều sức ép từ cơ quan điều tra để buộc họ phải ký nhận nói ngược lại những gì mà họ đã tự nguyện thoả thuận với LS Lê Quốc Quân trước đây”. – Phỏng vấn LS Lê Trần Luật: ‘Không đủ cơ sở để khởi tố’ luật sư Quân (BBC). Theo tin mà BTV nhận được từ khi LS Lê Quốc Quân bị bắt, công ty của ông đã bị cài 2 người kế toán vào làm việc. Có lẽ những người chủ mưu xử LS Lê Quốc Quân dựa vào “cơ sở” này.

- Những điều bất thường trong vụ án luật sư Lê Quốc Quân “trốn thuế” (Dân Luận). – Vụ xử luật sư Quân ‘có nhiều lỗ hổng’ (BBC). – Trốn thuế hay phát tán tài liệu chống chính quyền? (RFA). Cái tựa không ổn chút nào, không có tài liệu nào cho thấy LS Lê Quốc Quân “phát tán tài liệu chống chính quyền”. Không nên ghép thêm tội cho LS Lê Quốc Quân khi ông sắp ra tòa.


- Phỏng vấn ông Lê Quốc Quyết, em trai LS Lê Quốc Quân: Tư pháp Việt Nam dàn dựng vụ án nhằm bỏ tù Luật sư Lê Quốc Quân (RFI).


Xin hiệp thông với phong trào đòi “Có Công Lý cho Ls Lê Quốc Quân” sẽ bị đưa ra tòa án CS vào 9/7/2013

Copy từ: TS Nguyễn Xuân Diện