CHƯA TỐT NGHIỆP TRƯỜNG ĐỜI.

Thứ Ba, 2 tháng 7, 2013

Biển Đông 'sủi tăm'

Ngư dân Việt Nam đang lo sợ ra biển vì lệnh cấm đánh cá của Trung Quốc
Theo TTXVN, ngày 4/6, Thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn đã giao thiệp với Đại sứ Trung Quốc Tôn Quốc Tường, lưu ý việc phía Trung Quốc gần đây thực hiện lệnh cấm đánh cá tại một số vùng biển, trong đó có những khu vực thuộc chủ quyền của Việt Namtrên Biển Đông.
Không hiểu giao thiệp có tác dụng gì không nhưng dân ta vẫn nằm bờ, đợi lệnh cấm hết hiệu lực vào 1-8. Tuy vậy, một số thuyền bè lại liều ra khơi.
Chuyện gì xảy ra đã xảy ra? Trung Quốc tuyên bố bắt 37 ngư dân Việt Nam vì đã vi phạm lệnh cấm bắt cá. Họ đã thả 25 người, kèm theo lệnh phạt 30 ngàn đô la.
Không hiểu câu chuyện phạt mấy chục ngàn đô la kia có liên quan đến việc công nhân Trung Quốc vào Việt Nam bất hợp pháp, bị phạt 45 triệu đồng. 45 triệu đồng chia cho tỷ giá $ hiện thời (20 ngàn đồng ăn một $) tương đương với hơn 2000$.
Người Trung Quốc làm điều bất hợp pháp trên lãnh thổ Việt Nam nên bị phạt là rất đúng. Ngư dân ta hành nghề hợp pháp trên biển của mình cũng bị phía “bạn” phạt, mà “trả thù” những 15 lần.
Cùng thời điểm này, Indonesia đã bắt hàng loạt tàu đánh cá của Trung Quốc trong vùng lưỡi bò mà người Tàu tự nhận là của họ. Chắc rằng Jakarta cũng không bỏ qua mấy chục ngàn đô la như Trung Quốc đã phạt ngư dân Việt nam. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao tại Bắc Kinh chỉ “đề nghị” phía Jakarta trả lại tự do cho các ngư dân Tàu. Không thấy họ mang tàu chiến xuống biển Nam dương.
Việt Nam quá gần, “tàu lạ” xuất hiện lúc nào cũng được, giọng phát ngôn tỏ ra luôn hùng hồn khi nói với anh bạn nhỏ phương Nam. Indonesia ở xa nên tuyên bố dậy đời đã “yếu” đi rất nhiều. Vở “mềm nắm, rắn buông” được sử dụng tối đa trong “giao thiệp” quốc tế.
Trung Quốc mạnh hơn rất nhiều so với thời chiến tranh biên giới 1979. Tuy nhiên, dân câu cá mực xa bờ đừng lo quá. Dùng quân sự để giải quyết mâu thuẫn trong thời đại này không dễ.
Hiệu Minh
Hải quân Việt Nam báo cho bà con ngư dân cứ việc đi đánh cá bình thường, nếu thấy gì “lạ” xuất hiện, hãy điện báo để ra ứng cứu. Không biết có giúp được ai, nhưng rõ ràng động thái này tốt hơn rất nhiều là ngồi im, đợi người ta bắt, rồi…giao thiệp.
Ông Lê Dũng nói mạnh hơn khi bàn về ngư dân bị bắt, rằng “hành động của phía Trung Quốc đã vi phạm chủ quyền của Việt Nam ở Biển Đông”. Thay vì giao thiệp, Bộ Ngoại giao Việt Nam đã gửi công hàm cho Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội yêu cầu thả ngay các ngư dân và các tàu cá nói trên.
Chắc không ai dùng tàu chiến Mỹ tìm kiếm MIA để dọa tàu Trung Quốc ở biển Đông. Mặt khác, cũng khó làm bạn với hàng xóm có thói quen “của tôi là của tôi, của anh thì chúng ta chia nhau”.
Bài học lịch sử
Trung Quốc mạnh hơn rất nhiều so với thời chiến tranh biên giới 1979. Tuy nhiên, dân câu cá mực xa bờ đừng lo quá. Dùng quân sự để giải quyết mâu thuẫn trong thời đại này không dễ.
Người Nga mang xe tăng sang Hungary năm 1956, kể cả đổ quân vào Tiệp Khắc năm 1968 để khống chế đồng minh. Dẹp được loạn nhưng không dẹp được lòng dân hướng sang phương Tây. Sự sụp đổ nhanh chóng của khối Đông Âu những năm cuối 1980 đã chứng minh súng đạn không giải quyết được mâu thuẫn.
Liên Xô chiếm đóng Afghanistan để rồi phải rút lui một cách thảm hại vì những cú ra đòn chết người của tên lửa tầm nhiệt stelinger do Mỹ chế tạo và cấp cho Bin Laden. Xa lầy trong cuộc chiến, mâu thuẫn nội tại kéo dài 60 năm đã làm đế quốc Xô Viết tan rã trong một đêm.
Thấy Liên Xô tan rã và bức tường Berlin bị dân chúng hai bên nước Đức đạp đổ, Hoa Kỳ nghĩ mình thống trị thế giới. Đang ngủ quên trong chiến thắng thì bất ngờ ngày 11-9-2001, Bin Laden dùng 4 máy bay hành khách của Mỹ, tấn công New York và Washington DC làm cho thần tượng này lung lay.
Tuy nhiên, ông Bush và Dick Cheney giải quyết đám Taliban và Al Qaeda một cách nhanh chóng. Gây chiến nên Bin Laden không biết còn sống hay đã chết. Taliban bị xóa sổ.
Liên Xô hùng mạnh là thế mà cũng sa lầy ở Afghanistan
Lấy cớ Saddam Hussein tàng trữ vũ khí tiêu diệt hàng loạt, người Mỹ quyết tâm cho cuộc chiến vùng Vịnh lần hai. Bush bố đã biết dừng đúng lúc khi đuổi Sadam ra khỏi Kuwait. Nhưng ông con diều hâu hơn đã tiến vào thành Baghdad.
Sau 6 năm chiếm đóng, dầu hỏa không khai thác được, hàng ngày lính Mỹ vẫn tiếp tục tử trận. Ý định làm chủ thế giới của ông Bush đã thất bại. Obama mới lên chỉ mong làm thế nào rút ra khỏi vũng lầy cuộc chiến “Việt Nam” thứ hai.
Trong lúc Hoa Kỳ lo hai cuộc chiến Iraq và Afganistan thì người Trung Hoa lặng lẽ học bài học chiến tranh biên giới 1979. Đặng Tiểu Bình nhận ra rằng, hàng trăm ngàn bát lộ quân với chiến thuật biển người đã thất bại cay đắng trước bộ đội địa phương mấy tỉnh biên giới.
Hoa Kỳ mải mê với chiến tranh, trừng phạt các quốc gia trục quỷ, để rồi chính mình suy yếu. Đúng lúc đó, Trung Quốc đã trỗi dậy như một cường quốc thứ hai trên thế giới. Người Mỹ tới xem Thanh Đảo mới phát hoảng, tàu ngầm kilo có thể phóng ngư lôi thủng tàu sân bay.
Chưa hết, người Trung Quốc đã dùng tên lửa mặt đất bắn rụng vệ tinh quá hạn của mình trên quĩ đạo cao hàng chục ngàn km. Hệ thống tên lửa hành trình Tomahawk có thể bắn đại sứ quán Trung Quốc tại Belgrade cách đây hàng chục năm trong cuộc chiến Nam Tư, mà phía Mỹ nói là “bắn nhầm”. Tuy nhiên, Tomahawk vào được cửa sổ trên tầng hai là do hệ thống GPS (định vị toàn cầu) được vệ tinh dẫn đường. Chiến tranh xảy ra, nếu ai hạ được vệ tinh thì tên lửa bị “mù” và có khi quay lại nơi xuất phát.
Gây chiến bao giờ cũng yếu
Như vậy, kẻ gây chiến tranh bao giờ cũng yếu đi. Nhìn Hitler và nước Đức đã rõ.
Nước Nhật và mộng bá chủ hoàn cầu phải kéo cờ trắng. Gần đây là Liên Xô, rồi Mỹ cũng tự làm mất thế vì dính líu vào chiến tranh.
Nếu vì cái lưỡi bò hay vài hòn đảo, mang quân đánh nhau, kể cả phạt gấp 15 lần, chắc gì đã hay.
Hiệu Minh
Mải đánh nhau để rồi quốc gia hạng hai như Ấn Độ hay Trung Quốc nổi lên đe dọa ngôi thứ.
Những ông lớn hiểu những bài học đắt giá này hơn ai hết. Nếu vì cái lưỡi bò hay vài hòn đảo, mang quân đánh nhau, kể cả phạt gấp 15 lần, chắc gì đã hay. Rồi hôm nào đó, một quốc gia khác mang tàu ngầm loại kilo mới đến sát nách, nhận ra những sủi tăm đã quá muộn hay dân Tây Tạng biết kế “tọa sơn quan hổ đấu”.
Hòa hiếu để phát triển, bán anh em xa, mua láng giềng gần, cả hai cùng có lợi. Gây hấn có thể làm hàng xóm suy yếu, nhưng bản thân chắc gì đã “toàn thây”.
Biển Đông “sủi tăm” có đáng sợ như ta tưởng?



Copy từ: BBC

TĂNG LƯƠNG – VẪN LÀ "'KHÉO KẾT ĐÈN CÙ"


 * BÙI VĂN BỒNG 
            BVB - Quốc hội họp lần nào cũng bàn đi tính lại, có khi tranh luận gay gát trên nghị trường, nhưng việc giải quyết chính sách tiền lương cho người lao động vẫn loay hoay hơn gà mắc tóc. Gà mắ tóc thì người nuôi còn gỡ được, nhưng sự quanh quẩn chắp vá đầy rẫy khó khăn của đồng lương thì đảng, nhà nước, chính phủ vẫn bó tay.
Đồng tiền mất giá nghiêm trọng đến mức gần nửa triệu đồng/ bình ga naáu bếp, hơn nửa phân vàng một kg thịt lợn…Một công nhân lao động cật lực 12-15 tiếng đồng hồ / ngày, lương cả tháng nhiều nhặn cũng chỉ có hơn 3 triệu đồng, nay có nơi chỉ hơn 2 triệu, mà chưa chắc nhận được tiền lương đúng kỳ, vì…chưa có tiền mặt!
Giá cả tăng liên tục. Khi gía tăng lên 50% thì lương vẫn vậy. Khi giá tăng thêm lên 70%  thì nhà nước lại tăng lương nhỏ giọt, nâng lên đặt xuống  nhén nhót mãi mà tăng cao nhất cũng chỉ nhích được 10%. Việc tăng lương nhỏ giọt chỉ như những biện pháp tình thế. Biết bao lần nhà nước “bù giá vào lương”, nhưng đó là cách nói cho oai, cho kêu, thực chất giá tăng tốc như thỏ, lương như rùa, bù thế nào được?
Có điều, thị trường vẫn không thoát khỏi vòng xoay quy luật của nó, còn tính toán chi lương cho người lao động, cho các chính sách an sinh xã hội thì lại tùy tiện, như làm theo ‘phấn hứng’, áp đặt chủ quan, thích thì làm, làm cách nào tùy thích, không thích thì mặc kệ! Vùa có tin tăng lương, người lao động chưa được nhận lương, giá cả đã ‘nhanh chân’ vọt lên trước. Thêm chút lương, giá lại nhảy lên ‘tưng bừng thị trường’ dẫn tới tăng lương kiểu nhỏ giọt chẳng ý nghĩa gì. Thà đừng tăng lương mà bình ổn được giá cả thị trường, thậm chí ‘hên nhất’ là kéo được giá xuống thì còn hơn tăng lương, nhà nước cũng khỏi lo móc hầu bao ra. Dù cho nhà nước có gắng sức thì người lao động vẫn chỉ nhận được ‘đồng lương danh nghĩa’.
Cuộc rượt đuổi lương-giá còn tệ hơn những dắt nối trên bàn cờ domino, cứ như đèn cù.  Chỉ đạo, quản lý, điều hanh tài chính-tiền tệ như lâu nay giống như người ‘kết đèn cù’, mất công mà kết quả cùng chỉ vậy, lương và giá cứ như những con bài xáo trộn trong tay họ. Những mặt hàng chiến lược như xăng dầu, điện, nước, cùng với 7 mặt hàng tiêu dùng thiết yếu cho người dân cứ bị tăng giá liên tục. Nhất là giá xăng, giá điện. Nhà nước liên tục tăng giá xăng, giá điện, đẩy chi phí sản xuất, chi phí vận chuyển hàng hóa lên cao, từ đó kéo theo giá cả tăng vọt, thế thì có khắc nào ‘tham bát bỏ mâm’, mà tiền lại (chủ yếu) chảy vào túi riêng của nhóm lợi ích? 
Một nền kinh tế kéo dài lạm phát là do không cân đối được tiền-hàng, giá trị-giá cả, sản xuất –lưu thông, xuất khẩu –nhập siêu… Tức là nhà nước mất tự chủ trước tài chính-tiền tệ. Dù đã rất nhiều lần hô “quyết liệt”, nâng cao tăng trưởng, kiềm chế và kiểm soát được lạm phát, nhưng sự chuyển biến chẳng đi đến dâu, có khi lại gia tăng những yếu tố tụt hậu của nền kinh tế-xã hội. Người dân chỉ còn biết nhịn đói vỗ trống cơm và hát: "Khen ai khéo kết (ối... a) cái đèn cù / Tít mù nó lại vòng quanh...!".
BVB


Copy từ: Bùi Văn Bồng

Văn kiện đầu hàng

Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình trong buổi lễ ký kết tại Sảnh đường Nhân dân ở Bắc Kinh, ngày 19/6/2013.Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình trong buổi lễ ký kết tại Sảnh đường Nhân dân ở Bắc Kinh, ngày 19/6/2013.

Chưa bao giờ có sự đầu hàng nhanh chóng và nhục nhã đến như vậy.

Nhân danh Chủ tịch nước, ông Trương Tấn Sang, đã dẫn đầu đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam sang thăm chính thức Trung Quốc. Ngày 21 tháng 6 ông đã ký với Chủ tịch nước kiêm Tổng Bí thư đảng CS Trung Quốc Tập Cận Bình bản Tuyên bố chung rất quan trọng, liên quan trực tiếp đến vận mệnh nước ta.

Bản Tuyên bố chung bằng hai thứ tiếng Trung Quốc và Việt Nam này đã được dịch ra nhiều thứ tiếng khác và phố biến đi khắp thế giới.

Mọi người Việt Nam yêu nước không thể không bàng hoàng và phẫn nộ khi đọc kỹ văn kiện nói trên, không thể không nhận định đây là một văn kiện tuyên bố đầu hàng bọn bành trướng và xâm lược phương Bắc.

Chắc chắn cả Bộ Chính trị 16 người đã được thông báo và đồng tình với bản Tuyên bố chung (TBC) thảm hại này.

Đọc thật kỹ bản TBC, có thể dễ dàng nhận ra nó được phía Trung Quốc khởi thảo và phía Việt Nam hoàn toàn không được đóng góp hay thay đổi gì hết. Bản TBC hoàn toàn phản ánh tham vọng bành trướng và xâm lược của đế quốc Cộng sản Đại Hán Trung Hoa đối với đất nước Việt Nam, phục vụ dã tâm biến nhà nước Việt Nam Cộng sản thành một chư hầu của Trung Quốc, biến Việt Nam thành một thuộc địa kiểu mới của Trung Quốc, với sự tiếp tay của nhóm lãnh đạo CS bất tài và tham nhũng đã thoái hóa đến cùng cực.

Kính mời đồng bào ta ở trong nước và nước ngoài, kể cả các đảng viên Cộng sản, hãy đọc cho kỹ bản TBC ký chưa ráo mực này.

Ngoài bản TBC dài lòng thòng gồm có 8 điểm, trong đó riêng điểm 3 chứa đựng đến 13 mục quan hệ hợp tác vừa mở rộng vừa ăn sâu, 2 bên còn ký đến 10 văn kiện khác, trong đó có Chương trình hoạt động chung của chính phủ 2 nước, Thỏa thuận hợp tác chiến lược toàn diện giữa bộ Quốc phòng 2 nước, Thỏa thuận giữa 2 bộ Nông nghiệp về đường dây nóng trong nghề đánh cá trên biển, về giám sát chất lượng, kiểm dịch thực vật, Điều lệ hợp tác quản lý cửa khẩu trên đất liền, Ghi nhớ về xây dựng các trung tâm Văn hóa Việt – Trung, Quan hệ giữa các tổ chức hữu nghị, Hợp tác trong thăm dò dầu khí ngoài khơi Vịnh Bắc Bộ.…

Trong 13 mục quan hệ mở rộng và ăn sâu, sau khi khẳng định phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt, TBC kể ra một loạt thỏa thuận : thường xuyên tiếp xúc ở cấp cao đảng, chính phủ, hoạt động của Ủy ban chỉ đạo hợp tác chiến lược toàn diện song phương, quan hệ chặt chẽ giữa 2 đảng, 2 ban Đối ngoại, 2 ban Tuyên huấn, về ngiên cứu lý luận, về xây dựng đảng, quan hệ giữa 2 bộ Ngoại giao, giữa các vụ, cục trong 2 bộ Ngoại giao, quan hệ giữa 2 quân đội, 2 bộ Quốc phòng, trao đổi về công tác đảng, công tác chính trị trong quân đội, trong đào tạo sỹ quan, trong tuần tra chung ở vùng biên phòng đất liền, hợp tác về thực thi pháp luật, an ninh, về trật tự an toàn xã hội, về an ninh biên giới và cảnh sát biển, thực hiện kế hoạch  2 hành lang 1 vành đai vùng biên giới, hợp tác về năng lượng, giao thông vận tải, đầu tư kinh doanh, hợp tác về văn hóa, khoa học, công nghiệp và thông tin …

Bản TBC còn nhấn mạnh đến mối quan hệ hợp tác chặt chẽ giữa 7 tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam với 3 tỉnh biên giới phía Nam Trung Quốc - Vân Nam, Quảng Tây, Quảng Đông - và đảo Hải Nam.

TBC cũng nói đến hợp tác của Ủy ban Liên hợp biên giới Việt – Trung để tàu thuyền đi lại tự do trong khu Bắc Luân, hợp tác khai thác du lịch thác Bản Giốc, và cũng không quên nói đến hợp tác đáng cá chung trong Vịnh Bắc Bộ.

Đọc kỹ các văn bản, có cảm giác như Việt Nam đã hội nhập vào trong lòng Trung Quốc. Tuy 2 mà một. Hoà nhập triệt để về mọi mặt, đặc biệt là về quốc phòng, về đối ngoại, về an ninh, trị an xã hội, về đảng, nhà nước, về quân đội, về công tác đảng, bảo vệ đảng, bảo vệ quân đội. Cứ như ở thời kỳ quan hệ anh em đồng chí bền chặt nhất vậy.

Đây phải chăng là một cạm bẫy do nhóm lãnh đạo mới của đảng CS Trung Quốc, với Tập Cận Bình cầm đầu, giăng ra để nhử Trương Tấn Sang chui vào tròng. Chiếc bẫy này chắc chắn đã được chuẩn bị rất công phu, và buộc Trương Tấn Sang phải cúi đầu chấp nhận cả gói, không sửa đổi du di gì được dù một ly.

Không hề có một chữ nào về Hoàng Sa, Trường Sa là đất Việt Nam bị cưỡng chiếm bằng vũ lực. Không một yêu cầu nào về việc bảo vệ tính mạng tài sản của ngư dân VN trong vùng biển quốc gia của mình. Không một lời bác bỏ nào đối với cái lưỡi bò phạm pháp trên bản đồ Trung Quốc. Chủ quyền quốc gia đã bị hoàn toàn từ bỏ. Lũ giặc bành trướng được coi là bạn bè thân thiết nhất, là đồng chí tin cậy nhất, còn hơn anh em ruột thịt.

Đây có thể là phản ứng có tính toán của nhóm Tập Cận Bình đối với lời lên án của Việt nam tại cuộc họp Shangri La ở Singapore cuối tháng 5 vừa qua. Tuy chỉ là lời nói bóng gió, không nêu đích danh, nhưng cũng đủ để bị chạm nọc, để mất mặt giữa trường quốc tế và để nổi tự ái giận dữ. Đó là câu của thủ tướng Ba Dũng: «Đâu đó đã có những biểu hiện đề cao sức mạnh đơn phương, những đòi hỏi phi lý, những hành động trái với luật pháp quốc tế, mang tính áp đặt và chính trị cường quyền». Đã nhún nhường, nói xa xôi, nhưng vẫn cay đắng, vì bọn trùm bành trướng luôn kiêu ngạo, tự cao tự đại, tự coi là yêng hùng trong thiên hạ.

Trung Nam Hải gần đây tỏ ra rất lo ngại khi trí thức và tuổi trẻ Việt Nam cũng như một số đảng viên CS lão thành tỏ rõ ý muốn Việt Nam liên minh quân sự với Hoa Kỳ, Ấn Độ, Nhật Bản, Liên Âu…trước mối đại họa bành trướng Trung Quốc.

Cũng có thể đây là một tính toán thâm độc của Trung Nam Hải, nhưng cũng có thể là một tính toán sai lầm trong cơn hoảng hốt. Họ không tính rằng sự lộ mặt quá lộ liễu là ông chủ của 16 ông vua tập thể ở Ba Đình là dại dột và nguy hiểm cho họ ra sao. Nước cờ này sẽ đẩy đảng CS Việt Nam đang núng thế thụt sâu thêm xuống hố suy thoái, bị lên án mạnh thêm là bán nước cầu lợi riêng, chia rẽ thêm nhóm lãnh đạo vốn đã hiềm khích nhau, kích thích mạnh thêm các cuộc xuống đường quyết liệt chống bành trướng và tay sai của đồng bào ta.
 
Copy từ: Bùi Tín (VOA’blog)

‘TAM NÔNG’ SẮP ĐƯỢC SƯỚNG LÊN ?!

Có ai mua 'Dự án treo' không?
* BÙI VĂN BỒNG 
           Các quy hoạch, dự án cần có đất. Chỉ có khu vực nông thôn, nông dân, nông nghiệp mới là “nguồn” đất đai phong phú, nguồn 'quỹ đất' dồi dào. Các nhà chính quyền và đại gia muốn “ăn đất”, giàu lên từ đất, vơ tiền tỉ vàng tạ cũng phải "bám chặt tam nông" (Nông thôn, nông dân, nông nghiệp). Họ rất quyết tâm, quyết liệt ca vang bài 'Từ đất dấy lên'.

Thế nên, từ khi rầm rộ đầu tư, dự án, đất trở thành thứ hàng hóa, quý hơn vàng. Những cơn sốt đất không do người dân gây ra, mà chủ yếu do kinh doanh bất động sản đẩy lên. Những khu ruộng lầy ao sâu rau muống, những bãi bồi hoang hóa, khi đã vào dự án là giá đât tăng vọt lên cả nghìn lần, so với giá trị thực vốn có của nó. Các cuộc lừa đảo bằng các dự án ảo, các công ty ma cũng xuất hiện. Cạnh tranh mặt bằng gay gắt, cơn sốt đất tăng nhiệt vèo vèo. Khu vực nông nghiệp, nông thôn, nông dân vốn nghèo khó nhiều đời, nay trở thành “mục tiêu” nhắm tới của chính quyền và đại gia.
Công nghiệp hóa, hiện đại hóa nông nghiệp, nông thôn, rồi đô thị hóa…trở thành một thế mạnh bị lợi dụng để vơ vét, vun quén, chiếm đất nông nghiệp. Và do đó, địa phương nào cũng đua nhau “đo thị hóa”. Bởi ai cũng thừa biết: Đô thị hóa, cùng với quy hoạch này, dự án kia thì mới có cớ để khoanh đất của dân, khoanh được mới chiếm được. Chỗ nào đất đai “vinh dự” nằm trong diện quy hoạch, dự án thì giá tăng rất cao, cao lên chót vót.
Chưa có thống kê chính xác, nhưng các nhà hoạch định và chuyên môn cũng sơ sơ nhẩm tính chỉ trong 20 năm qua, đất nông nghiệp cả nước bị vào quy hoạch, dự án lấn tới bình quân  12-16%. Một số vùng  ven các đô thị và trong các dự án vẽ vời rất đẹp mắt hầu như gần 100% nông dân bị mất đất. Nhưng rồi, những nơi mà đại ca, đại gia đã vơ những khoản lợi nhuận béo ngậy thì nay (cả chục năm) thành đất hoang hóa trong các dự án treo, dân cũng bị treo niêu! Người nông dân đã chấp nhận tin tưởng đi theo Đảng, đổ biết bao máu xương, mồ hôi, nước mắt để "Người cày có ruộng", mà nay "Người cày mất đất"! Nhiều khu đất thuần nông, đất ‘thục’ đang canh tác lúa xuất khẩu ngon lành, đời sống nông dân đang khấm khá lên, bỗng dưng bị khoanh vào quy hoạch, từ quy hoạch đẻ thêm hàng loạt dự án ‘ăn theo’ thế là nông dân mất ruộng vườn, mất cả nhà cửa. Không những đất nông nghiệp bị thu hối trắng tay, nhận bồi thường rẻ mạt, mà hậu họa là họ bị thất nghiệp, không nơi ở, rơi vào cảnh bơ vơ, nghèo đói. Có điều nghịch lý ở hai chữ “thu hồi”. Hồi là trở về, thu về (cái mình đã có), nhưng đất đai bao đời để lại đổ biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của người dân, mới giữ được đến hôm nay. "Của dân, đâu của ông cha đứa nào mà “thu hồi” (Ý kiến một cử tri).
Sáng qua (1-7), trong phiên khai mạc Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ VI, Hội NDVN, diễn ra tại Hà Nội, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nhấn mạnh: "Hội Nông dân Việt Nam (NDVN) phải kiên quyết đấu tranh chống tư tưởng xa rời nông thôn, coi thường nông nghiệp, xem nhẹ vai trò người nông dân trong quá trình phát triển". TBT cùng kêu gọi chống tư tưởng rời xa nông thôn, nông nghiệp và nông dân. Và rằng: Hội NDVN cần tập trung thảo luận, xem xét, quyết định các vấn đề quan trọng để xác định rõ hơn phương hướng xây dựng giai cấp nông dân VN trong thời kỳ mới; cần nắm vững các chủ trương, nghị quyết của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước, chuyển tải tâm tư, nguyện vọng chính đáng của nông dân; tiếp tục đổi mới, nâng cao chất lượng các phong trào thi đua "nông dân sản xuất, kinh doanh giỏi", "xây dựng nông thôn mới".
Nói vậy là đúng đường lối của đảng. Mà đường lối đảng đề ra bao giờ cũng chỉ có đúng, rất “kêu”. Nhưng trong thực tế lại khác: Năm 2010, UBND TP Hà Nội đã dùng một cái quy định về việc thu hồi đất, để thực hiện dự án đầu tư và thu hồi đất, giao đất làm nhà ở nông thôn tại địa điểm dân cư nông thôn trên địa bàn TP Hà Nội, áp dụng vào việc thu hồi đất chung cư ở Thành Công, Ba Đình, Hà Nội. Từ đó, quy hoạch thỏa sức vẽ với, dự án tràn lan, các đại gia bất động sản kéo đến ùn ùn, chính quyền vui đỏ rực mặt mày…Nhưng, qua diễn biến của các mánh lới, các thủ đoạn “xâm lược nông thôn”, nay mới biết: Hóa ra, hơn 90 tòa nhà chung cư 5 tầng cũ của phường Thành Công, thuộc quận Ba Đình là địa điểm cư dân nông thôn đấy. Dân có thắc mắc thì chả biết thắc mắc với ai, vì chính quyền chưa bao giờ ra mặt đối thoại với dân.
            “Chống tư tưởng rời xa nông thôn, nông nghiệp và nông dân…” – Quả là TBT kêu gọi rất hay, rất ngân vàng. Nhưng rồi, không riềng Hà Nội mà cả 64 tỉnh, thành phó hiện nay nông dân mất đất ngày càng nhiều thì túi tiền của nhà chức trách và của đại gia càng phình to. Đô thị hóa đã thành “làn sóng” rầm rộ phong trào đua nhau để được công nhận các thị xã là thành phố thuộc tỉnh (nhỏ tý, còn bệ rạc cũng mặc, cứ phải thành phố mới …đất có giá, mở rộng ra thoải mái). Nay lại phát sinh làn sóng mới: Có những tỉnh đang đệ trình  Trung ương xem xét để mở ra tới 4-5 thị xã…
         Từ đó, một nguy cơ đặt ra: Nước nông nghiệp đứng hàng nhất-nhì xuất khẩu gạo trên thế giới không khéo với đà này, sau này đến mức phải đi nhập khẩu lương thực cứu đói cho dân.
          Ôi, nào là nông nghiệp hàng đầu, ưu tiên nông dân, nông thôn, chiến lược sản xuất lương thực....và nay lại được nghe “không được rời xa ‘tam nông’. Nghe vậy, cũng thấy khấp khởi! Thế thì, ‘tam nông’ sắp được sướng lên rồi!
BVB

Copy từ: Bùi Văn Bồng



  Trần Hùng:  Có bác nào là nông dân xin dơ tay lên cho em nhờ? 

 

 

LS.Hà Huy Sơn yêu cầu hủy bản án đối với Nguyễn Phương Uyên


Hai sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha trong phiên sơ thẩm tại Tòa án Long An hôm 16/5/2013.
Hai sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha trong phiên sơ thẩm tại Tòa án Long An hôm 16/5/2013.
AFP
Nghe bài này

Dư luận tiếp tục quan tâm đến hai sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha hiện đang phải thụ án tù về tội danh tuyên truyền chống nhà nước Việt Nam theo điều 88 Bộ Luật hình sự Việt Nam.
Yêu cầu hủy án sơ thẩm
Luật sư Hà Huy Sơn, người tham gia bào chữa cho sinh viên Nguyễn Phương Uyên tại phiên xử sơ thẩm hồi ngày 16 tháng 5 vừa qua ở tòa án Long An, hồi ngày 25 tháng 6 có văn thư gửi đến tòa phúc thẩm tại thành phố Hồ Chí Minh nêu ý kiến của bản thân ông về nội dung kháng cáo đối với bản án sơ thẩm tuyên cô sinh viên trẻ 21 tuổi yêu nước này 6 năm tù giam và ba năm quản chế.
Nội dung của văn thư gồm hai điểm chính là ông hoàn toàn đồng ý với kháng án của Nguyễn Phương Uyên với lý do không hề phạm tội như bị kết án.
Phần ý kiến thứ hai của ông gồm 6 điểm nêu ra những vi phạm nghiêm trọng về pháp luật của bản án sơ thẩm. Theo đó thì điều đầu tiên là bản án trái với mục đích của Pháp luật Hình sự được ghi trong lời nói đầu của Bộ Luật hình sự Việt Nam. Thứ hai, căn cứ vào hồ sơ vụ án và diễn biến phiên tòa, không có bằng chứng nào được đưa ra xem xét để buộc tội sinh viên Nguyễn Phương Uyên chống lại nhà nước CHXHCNVN.
Căn cứ vào hồ sơ vụ án và diễn biến phiên tòa, không có bằng chứng nào được đưa ra xem xét để buộc tội sinh viên Nguyễn Phương Uyên chống lại nhà nước CHXHCNVN
Luật sư Hà Huy Sơn
Thứ ba, chuyện Nguyễn Phương Uyên phản đối Trung Quốc xâm lược Việt Nam và những cá nhân, tổ chức chịu trách nhiệm về thực trạng Việt Nam hiện nay là quyền của công dân được quy định rõ trong hiến pháp Việt Nam. Thứ tư, bản án sơ thẩm cho rằng vụ án là ‘đồng phạm có tổ chức’ với Nguyễn Thiện Thành là ‘người tổ chức’, Đinh Nguyên Kha là ‘người thực hành’ và Nguyễn Phương Uyên là ‘người giúp sức tích cực’; thế nhưng người tổ chức là Nguyễn Thiện Thành không bị bắt, không có lời khai, không có đối chất với những bị cáo và những người làm chứng…
Cô Nguyễn Phương Uyên chụp tại lớp học ở Trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm TPHCM . (Hình do Bạn cô cung cấp)
Cô Nguyễn Phương Uyên chụp tại lớp học ở Trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm TPHCM . (Hình do Bạn cô cung cấp)
Như thế không có chứng cứ khách quan chứng minh Nguyễn Thiện Thành là người tổ chức, từ đó không thể kết tội Đinh Nguyên Kha là người thực hành và Nguyễn Phương Uyên là người giúp sức tích cực. Thứ năm, luật sư Hà Huy Sơn phân tích những dấu hiệu bị cho là ‘đồng phạm’ trong vụ án về cả hai mặt chủ quan và khách quan. Điểm sai phạm thứ sáu của bản án sơ thẩm là những mâu thuẫn về ‘thẩm quyền điều tra’ và ‘thẩm quyền theo lãnh thổ’ của Bộ Luật Hình sự Việt Nam khi tòa án tỉnh Long An xác nhận việc rải truyền đơn ở địa bàn thành phố Hồ Chí Minh.
Với những vi phạm như thế, luật sư Hà Huy Sơn đề nghị tòa phúc thẩm tại thành phố Hồ Chí Minh tuyên hủy án sơ thẩm và đình chỉ vụ án đối với Nguyễn Phương Uyên.
Luật sư Hà Huy Sơn nói lại lý do mà ông có văn thư gửi cho tòa phúc thẩm:
Theo điều luật của Bộ Luật Tố tụng hình sự, tôi là người nhận được thông báo kháng cáo, tôi có trách nhiệm cho toàn phúc thẩm. Theo luật qui định, ý kiến của người tham gia phiên tòa sơ thẩm sẽ được lưu hồ sơ để Hội đồng Xét xử phiên tòa phúc thẩm xem xét. Còn xem xét đến đâu phải chờ đến phiên tòa phúc thẩm. Tôi cứ làm theo trách nhiệm của mình, còn kết quả đạt được không cao như mong muốn, còn thấp lắm.
Chuyển phòng giam  khắc nghiệt hơn
Đối với cô sinh viên Nguyễn Phương Uyên hiện đang phải thụ án tù theo bản án mà luật sư Hà Huy Sơn cho là vi phạm như thế nay phải chuyển sang một phòng giam mới mà theo gia đình thuật lại lời của cô cho biết là tồi tệ hơn.
Luật sư Hà Huy Sơn đề nghị tòa phúc thẩm tại thành phố Hồ Chí Minh tuyên hủy án sơ thẩm và đình chỉ vụ án đối với Nguyễn Phương Uyên.
Bà Nguyễn thị Nhung, mẹ của Nguyễn Phương Uyên, sau ngày đi thăm lần mới nhất hôm 28 tháng 6, cho biết điều đó:
Cháu cho biết rằng là cháu bị chuyển đến một buồng giam mới. Sau phiên tòa đến nay cháu bị chuyển buồng giam đến ba lần. Nếu tôi nhớ không lầm: đó là buồng 15C, 16 B và bây giờ đến buồng 1B. Buồng 1B này rất chật chội, bẩn, không đủ điều kiện vệ sinh; rồi không có đủ ánh sáng và không khí để thở. Chỉ có một bóng đèn rất lu, không có đủ ánh nắng, ánh sáng. Rồi còn có mấy tổ ong nữa nên cháu rất sợ. Cháu nói nếu ở trong đó, sức khỏe sẽ giảm sút.
Bà Nguyễn thị Nhung cho biết trong chuyến thăm hôm ngày 28 tháng 6 còn  có bà Nguyễn thị Kim Liên, mẹ của Đinh Nguyên Kha và Đinh Nhật Uy. Kha bị án tù 8 năm trong cùng vụ án với Nguyễn Phương Uyên, nhưng nay phải bị tiếp tục điều tra. Theo bà Nguyễn thị Kim Liên thì tính đến ngày 7 tháng 7 này là hết hạn điều tra 4 tháng; nhưng rồi bà nhận định sẽ có thêm 4 tháng điều tra tiếp. Riêng người con Đinh Nhật Uy của bà cũng đang bị giam để điều tra mà đánh giá của gia đình vì không thuyết phục Đinh Nguyên Kha nhận tội.
Kháng án gặp khó
Dù Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha đều có đơn kháng án, thế nhưng theo bà Nhung hiện việc kháng án như thế có một số trở ngại:
Đơn kháng án, cháu đã gửi. Vấn đề mời luật sư cho phiên phúc thẩm theo luật sư Nguyễn Phương Uyên thì đích thân người trong tù phải ký. Nên hôm ngày 14 đi thăm tôi có cho cháu ký rồi; nhưng luật sư nói làm thế người ta sẽ gây khó khăn cho luật sư vào tiếp xúc; cần phải có sự xác nhận của trại giam. Hôm 28 tháng 5 khi đi thăm đến đã trưa rồi, lại quên chứng minh nhân dân, đi lấy mất thời gian trong lúc rối nên cũng chưa kịp đi xác nhận đơn đó.
Hai sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha bị bắt từ hồi tháng 10 năm ngoái. Mãi đến giữa tháng sáu năm nay mới được đưa ra xử; thế nhưng bản án tòa tuyên bị cho là vi phạm như chính luật sư tham gia bào chữa trong vụ án là luật sư Hà Huy Sơn vừa nêu ra.
Hai bà mẹ và gia đình tiếp tục hành trình đòi lại công lý cho hai sinh viên trẻ Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha vì họ tin chắc rằng việc làm chống Trung Quốc gây hấn với Việt Nam, cũng như lên án tình trạng tham nhũng tràn lan tại Việt Nam của các quan chức trong bộ máy Nhà nước và Đảng Cộng sản là không có tội mà đó là biểu hiện của lòng yêu nước.



Copy từ: RFA