CHƯA TỐT NGHIỆP TRƯỜNG ĐỜI.

Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2013

NHỮNG CÁI "LIỀM" RỈ SÉT !

Hoàng Thanh Trúc
27-06-2013 

Mạng xã hội, sức mạnh và nguy cơ, hay “cơ hội” !? 

Và khi truyền thông đa phương tiện góp một phần quan trọng mang dân chủ và quyền lực quốc gia bị đánh cắp từ các nhà nước độc tài trả lại cho người dân, chứng minh được cụ thể bằng những cuộc lật đổ hiển nhiên, thì đó có phải là những kết quả mang lại bởi tác động “tiêu cực” từ “mạng facebook”, như phóng viên Hồ Điệp nói ? – Và như thế thì : Mạng xã hội, sức mạnh và “nguy cơ” cho chế độ độc tài - hay là  “cơ hội” cho người dân lấy lại quyền dân chủ của chính mình !?
Trong buổi tọa đàm khoa học với tiêu đề : “Sự thâm nhập của các phương tiện truyền thông mới vào Việt Nam và ứng xử của các nhà báo trẻ” diễn ra tại Hà Nội, do Đoàn khối các cơ quan Trung ương tổ chức ngày 18/6 vừa qua, nhà báo Hữu Thọ, nguyên Trưởng ban Tư tưởng - Văn hóa trung ương, nguyên tổng biên tập báo Nhân dân tham dự và phát biểu quan điểm với công luận, báo chí  trong nước.

Theo nhà báo Hữu Thọ, “ viễn thông ngày càng phát triển, thông tin hiện thời được truyền đi rất nhanh và nhiều. Những tiện ích đó giúp phóng viên có thể tác nghiệp nhanh, song lại khiến những bài viết trở nên khô khan, thiếu sinh động, thiếu tình tiết “kim cương” – tình tiết mang tính chất định hướng cho cả bài viết.” . (VOV online)
Ở lời phát biểu này, người viết xin phép ngài cựu Trưởng ban Tư tưởng - Văn hóa trung ương, nguyên tổng biên tập báo Nhân dân cho góp chút ý, nếu ngài thêm vài từ nữa thôi trong cách nói đó của ngài như : “… khiến những bài viết trở nên khô khan, thiếu sinh động, thiếu tình tiết “kim cương” – tình tiết mang tính chất định hướng cho cả bài viết.”..và định hướng XHCN/CS.  thì lời của ngài cũng sẽ có “kim cương” và sinh động hẳn lên ngay ! .
Ngài chia sẻ : “Những tin đồn hiện nay lan tỏa trên các trang mạng xã hội rất nguy hiểm, nó xô đẩy lòng tin chính trị - bản lĩnh cơ bản của người làm báo cách mạng”.
Người viết không rõ lắm ngoài bộ đồ lòng “tim gan phèo phổi” của mình thì còn có những cái bộ “lòng” nào, của ai, khác lạ “gen” người hơn nữa không để có niềm tin “chính trị” rằng : Khi mà Liên Xô, đế chế hùng mạnh hàng đầu của CS quốc tế và toàn khối CS Đông Âu, (hùng mạnh hơn CSVN ngàn lần) cũng như các quốc gia XHCN “vệ tinh”, 90% những chế độ một thời theo XHCN ấy , đã từ bỏ chủ nghĩa cộng sản, phá bỏ tư tưởng Mac, đạp đổ tượng đài Lê Nin để hội nhập với - “trào lưu tiến hóa đa nguyên dân chủ văn minh của nhân loại” - cụ thể như thế giới hiện nay, bày ra trước mắt đảng CSVN và ngay cả ngài nhà báo Hữu Thọ đã và đang chứng kiến suốt hơn 20 năm qua, thì vẫn duy trì không bị ai xô ngã cái “lòng tin chính trị” rằng : Dù hơn 2/3 thế kỷ đẫm máu nước mắt trôi qua, cả nước vẫn chưa thấy, nhưng  “đảng ta” sẽ dẫn dắt 95 triệu dân Việt và 3 triệu đảng viên CS của mình ưu tiên tới cổng thiên đàng XHCN trước mà cả thế giới đa nguyên văn minh sẽ như trâu chậm uống nước đục xếp hàng sau lưng !? . Liệu đó có phải, cũng là lòng tin của người “ngoài hành tinh” ?? .
Còn đề cập đến :“ bản lĩnh cơ bản của người làm báo cách mạng”. Cái này thì chắc mẫm là Ngài nhận xét rất chính xác, nếu định nghĩa hẹp : (cách mạng là xóa bỏ cái cũ xây dựng cái mới) mới hơn cả thực dân Pháp cách nay trăm năm, dù đô hộ dân ta nhưng “lạc hậu” ?? duy trì tự do ngôn luận cho cả nước cho phép dân ta tự xuất bản mấy chục tờ báo tư nhân so với hiện nay không có tờ nào !? Ngày nay tất cả báo chí ta rất “cách mạng” và “văn minh” ? tự nguyện ngoan ngoãn nằm hết trong tay “nhà nước,đảng ta” mà truyền thông thế giới phải ngưỡng mộ cuối chào để xếp hàng đầu (lộn ngược) CS/XHCN/VN về tự do ngôn luận ? – Vì vậy các phóng viên phục vụ cho nền báo chí (một mẹ đảng rặn ra)  đúng là có :“ bản lĩnh cơ bản của người làm báo cách mạng”.khi ngòi bút của mình nó cứ phải cong cong theo chiều cong của cái liềm CS/XHCN, một sự khác biệt mà nền báo chí các quốc gia láng giềng khối Asean không có “khả năng và liêm sĩ” để copy được !
Nhà báo Hữu Thọ - Cái “liềm” rỉ sét, khá lâu không biết đến cục đá mài !
Dưới mắt Nhà báo Hữu Thọ : “Đối với người làm báo trẻ thì lòng tin là điều rất quan trọng, nhưng trong niềm tin phải có hoài nghi khoa học, có hoài nghi khoa học thì mới có sáng tạo.” (VOV online).
Rất thú vị thưa ngài ! Hoài nghi là đặc tính quí giá của lòng trung thực, nhất là trong nghề “Báo chí”, bởi hoài nghi là động lực để tìm ra giá trị chân lý – Bản thân Ngài có “hoài nghi” không ? Khi mà nơi là cái nôi sinh ra của nó, chủ thuyết Mac và CNXH/CS, đa phần thế giới CS đã nguyền rủa, ném nó vào sọt rác, tượng đài Lênin bị giật đỗ mang ra bãi phế thải thì tại quê hương ngài và cái “đảng CSVN” cũng có lẽ kể cả chính ngài, cứ tôn vinh tưởng niệm, lấy đó làm “sao bắc đẩu” để làm tư tưởng định hướng cho cả một dân tộc mà 90% cộng đồng các quốc gia trên thế giới không ai mù quáng đần độn để làm một cái việc không còn là “hoài nghi” như thế ?
Chắc ngài biết tượng đài kỷ niệm hàng trăm triệu nạn nhân khắp thế giới của chủ nghĩa XH/CS ở Washington DC rồi chứ ? vậy thì đó là cơ sở khoa học chứ không còn là “hoài nghi” và vì vậy nếu có hiện tượng : phóng viên báo chí “nhà nước,đảng ta” có thể tác nghiệp nhanh, song lại khiến những bài viết trở nên khô khan, thiếu sinh động, thiếu tình tiết “kim cương” là do khuynh hướng tư tưởng chủ nghĩa XHCN đã phôi phai bạc màu trong mắt họ, do: “bản lĩnh chính trị và bản lĩnh nghề nghiệp - các yếu tố được sinh ra từ những trải nghiệm xã hội của chúng ta”.( Hữu Thọ) mà vì phẩm giá nhân cách và liêm sĩ không phải ai cũng có thể cuối đầu bẽ cong ngòi bút để nhắm mắt nói, viết ngược lại chân lý đã trải nghiệm rỏ ràng không thể phản bác dưới mắt họ như thế   – Phải thế không ? thưa ngài Hữu Thọ !?  
Đã vậy cũng trong buổi tọa đàm này, người ta còn nghe tiếng kêu lạc lõng của một con lạc đà trong sa mạc - 
Phóng viên Hồ Điệp lấy dẫn chứng: “Mùa xuân Ai Cập”ở Tunisia, Ai Cập và các nước Trung Đông năm 2011 bùng phát và lan rộng chính là từ mạng facebook mà chính quyền của nước này không thể kiểm soát được. Qua mạng facebook giới trẻ các nước này và ở các nước Arab cũng như ngoài Arab đã liên kết tạo thành một sức mạnh vô hình, nhiều chiều với những diễn biến khôn lường. Kết quả là nhiều cuộc đảo chính xảy ra và nhiều chính phủ tan vỡ…
Tại sao nó tan vỡ ! hỡi PV Hồ Điệp ? – Cách mạng Tunisia , được coi là cuộc cách mạng dân chủ phi bạo lực của nhân dân Tunisia được đặt tên theo loài hoa Lài của quốc gia này , do chính quyền tham nhũng hạn chế tự do ngôn luận . Các cuộc biểu tình lên tới đỉnh điểm bằng sự lật đổ - tổng thống Zine El Abidine từ chức tổng thống và bỏ chạy khỏi Tunisia 14 tháng 1 năm 2011 sau 23 năm cầm quyền, trốn sang Ả Rập Saudi rồi bay sang Châu Âu với nhiều tỷ đôla tài sản tham nhũng cất dấu trước đó . (Wikipedia) .
Còn Cựu Tổng Thống Ai Cập Hosni Mubarak (đang tù chung thân) nguyên nhân cũng hệt như Tunisia bị quân đội quay mặt ủng hộ nhân dân lật đổ, bởi Hosni Mubarak và gia đình quá độc tài tham nhũng –
Libya – “hoàng gia Gaddafi” còn tệ hơn nữa, rút rỉa lấy tài nguyên quốc gia làm của riêng cho “hoàng tộc” trong xa hoa trụy lạc gần nữa thế kỷ - Cái chết trong ống cống của Gaddafi là nhãn tiền .  
Vũng lầy “Syria” hiện đang nỗi sóng cũng từ tổng thống Bashar al-Assad độc tài quyền lực cha truyền con nối….
Và khi truyền thông đa phương tiện góp một phần quan trọng mang dân chủ và quyền lực quốc gia bị đánh cắp từ các nhà nước độc tài trả lại cho người dân, chứng minh được cụ thể bằng những cuộc lật đổ hiển nhiên, thì đó có phải là những kết quả mang lại bởi tác động “tiêu cực” từ “mạng facebook”, như phóng viên Hồ Điệp nói ? – Và như thế thì : Mạng xã hội, sức mạnh và “nguy cơ” cho chế độ độc tài - hay là  “cơ hội” cho người dân lấy lại quyền dân chủ của chính mình !?
Ăn cơm dân chứ đâu phải cơm chúa mà lo múa tối ngày cho “đảng” thì giá trị nhân cách có hơn phường “giá áo túi cơm” ?? .
“Thụ động trong thu thập thông tin, thiếu kiến thức nền, lập trường tư tưởng không vững vàng, xa rời thực tế, các “nhà báo bàn giấy” trở thành “miếng mồi ngon” cho các thế lực thù địch, phản động lợi dụng để viết bài phản biện thiếu tính xây dựng đối với một số chủ chương, chính sách của Đảng, Nhà nước”. (VOV online)
Có hài hước, buồn cười không ? Khi một “đảng” gọi là ủy nhiệm của toàn dân lãnh đạo toàn xã hội – Một nhà nước gọi là : Của,do và vì dân trong một đất nước gọi là “thống nhất” , nhưng lúc nào cũng canh cánh lo sợ : “các thế lực thù địch, phản động lợi dụng để viết bài phản biện thiếu tính xây dựng đối với một số chủ chương, chính sách của Đảng, Nhà nước” !? Khi đang nắm trong tay tuyệt đối tới hơn 700 tờ báo và đài phát thanh truyền hình ?? Của dân nhưng lại sợ dân thì có nên gọi : Chính quyền nhà nước này là : Của đảng do đảng và vì đảng không ?
Rất buồn cười, khi họ - những người CS - mở miệng nói từ “phản động” họ có hiểu chính xác cái nghĩa của từ ngữ này không ? Phản Động, nghĩa thông dụng : 
Bằng tư tưởng, lời nói hoặc hành động cực đoan, chống lại sự thay đổi, chống lại trào lưu văn minh tiến hóa của nhân loại , nhằm cố giữ lại một chế độ hay xã hội đã lạc hậu hoặc không còn thích hợp với thời đại”.( Wikipedia) – 
Từ hàng trăm nước CS và XHCN trước kia, như quân bài đomino tự động nó tan chảy gần hết để hội nhập với trào lưu đa nguyên văn minh tiến hóa của nhân loại chỉ còn lạc lỏng trong lạc hậu 4 nước CS còn sót lại trong đó có CS/XHCN/VN họ đang ra sức bằng tư tưởng, lời nói và hành động cực đoan, chống lại sự thay đổi, chống lại trào lưu văn minh tiến hóa của nhân loại nhằm cố giữ lại một chế độ xã hội XHCN đã lạc hậu không còn thích hợp với thời đại hiện nay – (đích thị 100% họ là phản động cực kỳ ) nhưng lại trơ tráo đổ vạ ngược lại cho đồng bào nhân dân mình !? Có lẽ trong tư duy họ không biết Liêm Sĩ là gì ! khi bắt giữ bỏ tù hàng loạt con em đồng bào chúng ta khi tất cả đều ôn hòa bằng tiếng nói phản biện với cái xấu của chế độ mà họ đang bằng mồ hôi nước mắt đóng góp nuôi dưỡng .
               
Trong khi đó ở các quốc gia láng giềng chúng ta trong khối Asean  .
Ngày Tự do Báo chí Thế giới (World Press Freedom) được tổ chức tại Liên bang Myanmar, Tại buổi lễ ngày 3/5/2012  ở khách sạn Strand - Rangoon, có đại diện UNESCO,Thứ trưởng truyền thông Miến Điện, ông U Soe Win phát biểu : “Chúng ta cần tự do cho báo chí và phải thừa nhận rằng quyền của từng công dân được nhận thông tin đa dạng, có các ý tưởng khác nhau là một phần của nhân quyền.” Và lần đầu tiên, Tổng thống Thein Sein cũng mở trang web để kết nối với mọi công dân Myanmar . (BBC)-        
(195.188.87.10/vietnamese/.../120511_myanmar_media_freedom.shtml‎)
Còn tại quốc gia Malaysia trong bài xã luận của nhật báo “The Star Malaysia” 24 giờ trước cuộc tổng tuyển cử chủ nhật ngày 5-5-2013, bài báo trích dẫn lời của Thủ Tướng “huyền thoại” Malaysia - Bác Sĩ  Mahathir Mohamad :
“…Điều tôi lo sợ là nếu dân chúng thôi, không còn chỉ trích và phê phán (chính phủ) thì xã hội sẽ thối rữa. Đất nước nên có một chính phủ mạnh, song đừng quá mạnh đến 90% số ghế trong Quốc Hội…”. Chúng ta cần có một phe đối lập cũng đủ mạnh để nhắc nhở chúng ta mỗi khi chúng ta sai lầm. Khi không bị đối lập, ta sẽ nghĩ rằng mọi việc ta làm đều đúng cả”  ( Cựu thủ tướng, cựu CT/ đảng cầm quyền UMNO Malaysia – Mahathir Mohamad )
Một sự khác biệt kỳ lạ trong nhận thức khi cùng là một nhà nước, con người trong một khối khu vực mà  biểu tượng của phạm trù đạo đức, nhân cách, phẩm giá quốc gia phổ quát như nhau - không phải bằng vật chất -  nhưng “nhà nước và đảng CSVN” không thể san bằng cách biệt cho cùng ‘đồng đẳng” với thiên hạ !? Bởi quyền lực và quyền lợi cá nhân, đảng phái, dòng tộc, bầy đàn  –  Nỗi bất hạnh quá lớn của toàn dân tộc Việt Nam . 
Trong 170 quốc gia thành viên của LHQ – CS/XHCN/Việt Nam nằm trong top 5 quốc gia cầm tù nhiều ký giả nhất trên thế giới . Đó là đánh giá của Ủy ban Bảo vệ Ký giả Quốc tế (CPJ) trong phúc trình thường niên về tình hình tự do báo chí toàn cầu công bố ngày 14/2/2013.
Ông Bob Dietz, Phối Hợp Viên Chương Trình Châu Á của Ủy Ban Bảo Vệ Ký giả Quốc tế CPJ, phát biểu : 
Bản phúc trình thường niên này của chúng tôi điểm lại tình hình tại các nước trong năm qua. Qua đó, ta thấy rằng nhà cầm quyền Việt Nam vẫn tiếp tục tăng cường đàn áp quyền tự do báo chí và tự do internet của công dân. Số người thể hiện quan điểm cá nhân qua các bài viết hay trên mạng internet bị bỏ tù tại Việt Nam tiếp tục tăng. Báo chí trong nước đều của nhà nước và bị kiểm soát gắt gao trái với nguyên tắc phổ quát thông thường.  Những ai nói lên những gì nhà nước không thích thì lại bị đi tù. Đây là một xu hướng hết sức đáng quan ngại.” (VOA) .
Và như không biết “uốn lưỡi” và mở mắt ra, một PV lại nói : “Đã đến lúc phải gióng lên hồi chuông cảnh báo về vấn nạn “nhà báo bàn giấy” đang từng ngày làm xấu đi bức tranh toàn cảnh báo chí Việt Nam”, (phóng viên Nguyễn Việt Đức) trong buổi tọa đàm nhấn mạnh./. (VOV online) .
Có mỉa mai,buồn cười, chua chát ? và có phải là vì các “nhà báo bàn giấy” hay vì sao ?  mà : “ đang từng ngày làm xấu đi bức tranh toàn cảnh báo chí Việt Nam”như nhà báo Hữu Thọ và lời phóng viên Nguyễn Việt Đức nhấn mạnh trong buổi tọa đàm này .
Suy cho cùng, khi những cái “búa liềm báo chí” ấy khua lên, công luận nhân dân chỉ thấy toàn là “rỉ sét” rơi xuống , những cái “búa liềm” lâu năm được gói bằng cuốn “sổ hưu” và “cơm áo” không dám kề cận cục đá mài “trung thực” - dù chỉ một lần,  mà họ thừa hiểu, cuốn “sổ hưu” và “cơm áo” của họ do mồ hôi nước mắt đồng bào nhân dân chi trả !? - Con người phân biệt với con vật bởi tư duy “Nhân Cách” .
Hoàng Thanh Trúc



Copy từ: Trí Nhân Media

Việt Nam – cuộc thảo luận bị hủy bỏ, những câu hỏi về quan hệ Việt-Nhật


Ari Nakano

Báo Asahi Shimbun Ngày 25 tháng Sáu năm 2013
Giáo sư Đại học Daito Bunka
Ari Nakano là giáo sư tại Đại học Daito Bunka. Bà là nghiên cứu sinh tại đại học Keio và đoạt bằng Tiến sĩ tại đây. Các lĩnh vực chuyên sâu của bà là Chính trị, Ngoại giao và Nhân quyền ở Việt Nam.
Năm nay đánh dấu năm thứ 40 thiết quan hệ ngoại giao giữa Nhật Bản và Việt Nam. Khi thủ tướng Shinzo Abe thăm Việt Nam vào tháng Giêng, hai quốc gia khẳng định quan hệ hai bên đã nâng cao đến tầm “đối tác chiến lược” và đồng ý tiếp tục hợp tác xây dựng các nhà mày điện hạt nhân và phát triển các nguồn đất hiếm.
Thế nhưng, nhiều vấn đề đã xuất hiện liên quan đến những nguồn lực mới đây và việc phát triển năng lượng tại Việt Nam. Nếu chỉ nhìn đơn giản sự tiến bộ cho tới lúc này thì thấy có nguyên nhân lớn liên hệ tới việc xây dựng nhà máy điện hạt nhân ở đây.
 
Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe, bên phải, và thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng duyệt đội danh dự tại lễ tiếp đón tổ chức tại Phủ Chủ tịch ở Hà Nội, Việt Nam, thứ Tư 16 tháng 1, 2013. (AP)  

Việc khai thác mỏ bô xit và sản xuất alumina đang tiến hành do các công ty Trung Hoa tài trợ tại Tây Nguyên Việt Nam là một dự án tầm cỡ lớn ngang tầm với việc xây dựng nhà máy điện hạt nhân. Song dự án này đã được ký kết bí mật bởi các nhà lãnh đạo hai đảng cộng sản Trung Quốc và Việt Nam, và công việc được bắt đầu mà không có bàn bạc gì cả tại Quốc hội Việt Nam.
Không đưa ra được các báo cáo tác động môi trường, và có ý kiến cho rằng dự án này vi phạm luật pháp. Do thiếu minh bạch trong tiến trình ra quyết định cũng như không buộc được chính phủ phải giải thích các chi tiết của dự án, nên một phong trào đối lập có tổ chức do trí thức Việt Nam lãnh đạo đã lớn mạnh lên, và cuộc phiêu lưu bô xit này đã gắn kết hành động đòi dân chủ và đòi công khai mọi chuyện.

ÍT LÝ GIẢI ĐƯỢC VỀ DỰ ÁN KHAI THÁC MỎ BÔ XIT
Tôi đã phỏng vấn nhiều người ở các làng làm nông nghiệp tại các tỉnh Đắc Nông và Lâm Đồng, nơi các nguồn bô xit đang được khai thác, nhưng không ai trong những người cư dân nơi đây đã được giải thích rõ ràng về các mỏ bô xit và việc xây dựng và mở rộng các nhà máy tinh luyện alumina, và cũng chẳng biết gì hơn về các kế hoạch cưỡng chiếm đất đai, chuyện đền bù, vân vân. Mặc dù những người dân các làng đều phản đối tới các công ty và cơ quan nhà nước về những thiệt hại do các địa điểm xây dựng gây ra, như nơi chứa cặn thải, như nước thải, như tiếng ồn và độ rung, song chẳng hề có giải pháp cơ bản nào dã được thực thi.
Các công ty cũng không chi trả lương cho công nhân xây dựng vì “thiếu tiền”. Nhiều người trong số công nhân đó là những công nhân di cư từ các vùng xa xôi hẻo lánh tới, rất nhiều người trong số đó về nghỉ Tết xong thì không quay lại làm việc nữa, vì tình trạng công việc cũng bấp bênh. Chẳng ai tin việc chính quyền nói rằng sự phát triển mang lại công ăn việc làm và những cơ hội được đào tạo nghề nghiệp cho cộng đồng và đóng góp vào việc tăng trưởng nền kinh tế địa phương. Bộ Công Thương là cơ quan kiểm chứng dự án nhấn mạnh rằng họ “tôn trọng phong tục tập quán của dân bản địa”, nhưng sự thật thì rành rành là khác hẳn.
Trong khi nhà máy tinh luyện alumina ở Lâm Đồng được giả định sẽ bắt đầu sản xuất vào năm 2010, thì kế hoạch xây dựng ban đầu đã bị đẩy lui đến hai năm. Đã hai lần ra quyết định lùi thời hạn đưa nhà máy tinh luyện đó vào sản xuất.
Theo lời giải thích của cơ quan quản lý dự án, những lý do chậm trễ là do các yêu cầu kỹ thuật phức tạp để sản xuất alumina, có những “sai sót” ở vài giai đoạn của quy trình khiến cho công việc sản xuất không ổn định và cũng còn do sự chậm chạp trong việc thu đất. Cũng đã có kế hoạch mở rộng cảng Kê Gà ở tỉnh Bình Thuận để chuyên chở alumina, thế nhưng công việc xây dựng đã không tiến triển cả năm năm sau khi chính phủ ký giấy phép vào năm 2007, và tháng Hai vừa rồi, cuối cùng thì dự án cũng đã chấm dứt. Cũng không có tiến bộ gì trong việc mở rộng các con đường và gia cố cầu nối nhà máy tinh luyện với cảng. Dự án rõ ràng là đã thất bại, song có một điều vẫn còn không rõ ràng, ấy là ai chịu trách nhiệm về chuyện đó.
Có nhiều lời chỉ trích về sự thất bại của nhiếu dự án lớn khác nhau, như dự án phát triển bô xit, như tình trạng tham nhũng ở những doanh nghiệp nhà nước. Tình hình đã ép chính phủ phải lên tiếng trả lời, cho nên vào tháng Ba, đã có cuộc họp để “các bộ trưởng trả lời dân”. Khi được hỏi về sự phát triển kế hoạch  bô xit bị kéo lê thê, Bộ trưởng Công Thương Vũ Huy Hoàng đã nói rằng lý do thất bại là vì đây là “lần đầu thử nghiệm ở Việt Nam”, và Việt Nam “không có kinh nghiệm gì trong việc quản lý vốn quá to tát đến thế” (hàng chục tỷ đô-la) và dự án “đòi hỏi những yêu cầu kỹ thuật phức tạp”. Tình trạng với chuyện nhà máy điện hạt nhân cũng tương tự.
Đầu năm nay, tôi tổ chức một cuộc hội thảo ở Hà Nội về sự phát triển nguồn lực và chính sách môi trường, với sự trợ giúp của Bộ Công Thương Việt Nam và các đại học, viện nghiên cứu của Nhật Bản. Thế nhưng Bộ Công Thương từ chối thẳng thừng việc đưa vấn đề phát triển bô xit vào chương trình nghị sự và sẽ không cho phép những chuyên gia và trí thức nào có phê phán dự án được tham dự hội thảo. Thậm chí bộ này còn không chấp nhận sự tham gia của Bộ Tài nguyên  và Môi trường của Việt Nam, là cơ quan có nhiệm vụ xử lý các vấn đề môi trường. Tôi muốn tạo cơ hội cho những người thúc đẩy dự án và những người phê phán dự án có điều kiện ngồi với nhau và tham gia thảo luận  cởi mở, thế nhưng ngay từ giai đoạn chuẩn bị hội thảo thì các ý định của chúng tôi đều bị phá.

PHE CHỐNG LẠI VIỆC XÂY NHÀ MÁY ĐIỆN HẠT NHÂN VÀ NHỮNG CUỘC BẮT BỚ VÔ PHÁP LUẬT
Những nhà trí thức Việt Nam tiếp tục chống lại việc phát triển bô xit cũng chia sẻ thông tin về những tai nạn tại nhà máy Chernobyl và nhà máy điện hạt nhân Fukushima số 1, và đều lên tiếng chống lại các dự án xây dựng nhà máy điện hạt nhân mà Nga và Nhật Bản đang thực hiện tại tỉnh Ninh Thuận. Nhưng các gương mặt chính đều đang bị cơ quan An ninh của Việt Nam theo dõi giám sát, rồi bị bắt bớ vô luật pháp và bị lục soát nhà ở.
Cái xu thế mạnh mẽ ở các quốc gia trên thế giới là tìm cách thực hiện việc kiểm soát mạnh mẽ việc giải quyết các vấn đề liên quan đến các tài nguyên chủ yếu và các dự án phát triển năng lượng. Điều này có nghĩa là đặt chính phủ và các công ty, các cư dân địa phương và các cộng đồng dân thiểu số cũng như các chuyên gia và trí thức, các công dân và các tổ chức phi chính phủ, các tổ chúc quốc tế trên cùng một địa vị ngang bằng như nhau. Thế nhưng chính phủ Việt Nam tuy vẫn nói là đi theo một chính sách ngoại giao “tham gia tích cực vào cộng đồng quốc tế”, song thực tế thì đã đi theo hướng ngược hẳn lại. Trong hơn hai chục năm tôi làm nhà quan sát đất nước này, tôi thấy chính phủ Việt Nam bao giờ cũng tìm cách che giấu những sự thật họ không muốn phô ra, và điều này cơ bản không hề thay đổi. Việc xây dựng các nhà máy điện hạt nhân, cùng với một bầu không khí chính trị không đủ công khai cởi mở và sự xóa bỏ tự do ngôn luận, tất cả  sẽ gây nên những vấn đề nghiêm trọng trước khi thu được những kết quả về công nghệ và kinh tế. Nhật Bản cần hiểu rõ tình hình Việt Nam và do đó hãy xem xét lại cách thức hợp tác với một đối tác như thế.
A.N.

Phạm Toàn dịch


Copy từ: Bauxite Việt Nam

Trưởng ban văn hóa xã cho trẻ coi clip sex rồi hiếp dâm

(TNO) Hôm nay 27.6, Cơ quan điều tra Công an tỉnh Hưng Yên cho biết công an đang tạm giữ Bùi Công Trình (54 tuổi, ở thôn Lễ Châu, xã Hồng Nam, TP.Hưng Yên) - Trưởng ban văn hóa xã Hồng Nam - để điều tra về hành vi hiếp dâm trẻ em.

Theo cơ quan công an, nạn nhân là cháu T.T.T (11 tuổi, ở cùng địa phương), học sinh lớp 4. Bố mẹ li hôn, T. được đưa về ở với ông bà ngoại vì mẹ cháu lên Hà Nội làm thuê.
Tại cơ quan công an, bước đầu Trình khai nhận đã 4 lần quan hệ tình dục với cháu T. Mỗi lần xâm hại nạn nhân, Trình đều cho tiền từ 20.000 - 100.000 đồng. Trình cũng thừa nhận, còn cho cháu T. xem clip sex trước khi hiếp dâm cháu T.
Vụ việc vỡ lở vào khoảng 13 giờ ngày 26.6, lợi dụng lúc cháu T. ở nhà một mình, Trình đã sang dụ dỗ "quan hệ". Khi đang "hành sự" thì bà ngoại cháu về, liền ôm quần áo của Trình và cháu T. chạy ra ngoài hô hoán.
Cùng lúc đó, ông ngoại nạn nhân cũng về đến nơi, cùng hàng xóm bắt quả tang Trình trong tình trạng không mảnh vải che thân. Sau đó, Trình bị bắt giao cho công an xã Hồng Nam.
Vụ việc đang được cơ quan công an tiếp tục điều tra.
Tùng Lâm


Copy từ: Thanh Niên

Từ Phất Lộc đến Weimar ( phần 3 về nhà tù)

 '' Đến tuổi'' kiểu như là đến cấp bậc, vì dụ trong quân đội tùy cấp cao thấp của hàm sĩ quan mà chia ra ăn chế độ đại táo, trung táo, tiểu táo thì tù cũng chia như vậy. Hàng ngũ '' nhân dân'' gặp được bọn '' trách nhiệm'' ác ôn thì còn bị chia ra làm mấy loại. '' nhân dân loại 1 , nhân dân loại 2, nhân dân loại 3''. Loại 3 tức loại không gia đình , không người thân tiếp tế, không có quen biết, số má..thường là những tên tỉnh lẻ đi lang thang lên Hà Nội kiếm việc làm, túng quẫn quá liều trộm cắp gì đó để giải quyết nhu cầu cấp thiết như đồ ăn, thuốc uống hoặc tiền mua quà cho người yêu ngày sinh nhật. Nhân dân loại 2 là bọn mới vào đang trong vòng '' quay '' của bọn '' trách nhiệm'' . Nhân dân loại 1 là bọn gia đình chưa gửi tiền nhưng đã có gửi đồ tiếp tế hoặc đã có tiền án, tiền sự nhưng không có người thân tiếp tế, thăm nom.

Còn trên '' nhân dân '' là nhóm ''ưu tiên'' nhóm ưu tiên là những vị trí có khả năng được xem xét cất nhắc vào hàng ngũ '' bộ đội''. Hàng ngũ '' bộ đội '' phân ra làm hai loại, '' bộ đội chiến đấu'' và '' bộ đội cảnh ''. Bọn '' bộ đội chiến đấu'' là bọn không phải nộp tiền cho trách nhiệm hay quản giáo, nhưng khi cần phải đánh đập ai bọn này sẽ thi hành tàn bạo những đòn tra tấn để tù nhân phải khiếp sợ gửi thư về nhà dặn gửi tiền vào. Nếu lộ ra chuyện đánh đập mà không lo lót được, bộ đội chiến đấu phải vào cùm kỷ luật, sau đó được đi sang buồng khác. Bộ đội chiến đấu đi đến buồng nào cũng được dùng, bởi chúng là những kẻ đánh thuê chuyên nghiệp trong tù. Cái mà chúng được trả công từ việc đánh đập, tra tấn người khác là bữa cơm có thêm bát canh rau, một vài miếng thịt, được ngày hút thuốc lào vài lần.

Tù hay nói, mạng người chỉ đáng hai miếng thịt ba chỉ cỡ đốt tay.

Nói vậy không đúng hẳn, nhưng chứng kiến thì cũng không dám bác bỏ. Chỉ vì một bữa cơm có thêm chút canh, chút thịt mỡ bằng ngón tay cái. Những tên '' bộ đội chiến đấu'' đánh tù nhân khác gãy xương sườn, dập gan phổi , có lúc nặng quá gãy cổ cấp cứu không kịp thành chết người.

Ngoài bộ đội chiến đấu là bộ đội cảnh. '' Bộ đội cảnh '' là nhóm tù nhân hiền lành, án kinh tế hoặc không may phạm luật, gia đình có tiền của. '' Bộ đội cảnh '' là tù bỏ tiền ra mua lấy sự yên thân trong tù theo tháng. Nếu quá nửa tháng gia đình không kịp gửi tiền, lập tức ' bộ đội cảnh'' xuống làm nhân dân loại 2. Lúc này quyền xâm phạm thân thể bị bãi miễn, có thể bị ăn đòn bất cứ lúc nào vì tội nhỏ nhặt.

Trên bọn bộ đôi là hai hay ba tên '' trật tự'' và tên '' trách nhiệm'' tức nhóm '' đại bàng'' hay gọi là nhóm '' các anh''.

Nhóm '' các anh '' đặt ra mọi luật lệ và tiêu chuẩn cho các nhóm bộ đội, ưu tiên, nhân dân...tùy theo từng cấp bậc được phát tiêu chuẩn. Tiêu chuẩn là miếng ăn, hơi thuốc, ngụm nước đã đành. Tiêu chuẩn còn là được tắm bao nhiêu lâu, đi vệ sinh lúc nào, ngồi được duỗi chân, được nói chuyện vào giờ nào.

Bọn nhân dân loại 3 là khổ nhất, chúng luôn bị bắt ngồi co chân vào người, hai tay ôm lấy chân. Gọi là ngồi bó gối, đầu úp xuống không được nhìn ngang dọc. Không bao giờ được tắm. Ăn cơm không có vài hạt muối. Quần áo rách, chăn chiếu không có. Chốc lại bị lôi ra đánh đập tàn bạo để làm gương cho bọn tù khác. Nhiều tù loại '' nhân dân'' ngồi bó gối lâu quá thành bị liệt,có tù nhân dân loại 3 bị liệt, đi gặp gia đình nghe tin từ quê lên thăm, khóc kể chuyện . Gia đình báo cáo Ban giam thị, dạo đó tù '' nhân dân'' được yên vài tháng không bị ngồi bó gối. Nhưng vài tháng sau đâu lại vào đấy. Bọn '' trách nhiệm '' cho rằng không khép chặt thì bọn nó nhờn, lấn tới. Dễ dãi thì không '' quay được tiền''. Thời kỳ đổi mới nới lỏng chỉ được vài tháng. Sau thì nếp hành xử của nhà tù lại phải quay lại quy luật của nó đang vận hành hiệu quả từ trước . Trong các phòng giam , tầng lớp nhân dân lại cúi đầu, khoanh tay ôm chân ngồi bất động..

Khi gặp gia đình hay gặp đoàn kiểm tra, tầng lớp '' nhân dân'' được hỏi đến đều răm rắp ca ngợi '' các anh'' ca ngợi quản giáo. Nào là được đối xử tốt '' các anh'' sống tình người lắm, thỉnh thoảng các anh có nặng lời đó là các anh dạy bảo cách sống trong tù sao cho đoàn kết, tình cảm mà thôi. Có '' nhân dân '' da bọc xương, người đi liêu xiêu vì đói và đòn vọt nhưng miệng vẫn một điều các anh tốt thế này, quan tâm thế kia, ở phòng này cảm thấy rất yên tâm chấp hành nội quy, nhận thấy sai trái về hành vi phạm tội của mình. Quyết tâm tu dưỡng tốt để mong hưởng khoan hồng sớm trở về với gia đình, xã hội làm người công dân lương thiện.

'' Nhân dân '' nói trơn tru như thế với đoàn kiểm tra, lúc đoàn về. '' Các anh'' gọi lên thưởng cho điếu thuốc lào, ban thêm một thìa gia vị Hải Châu. '' nhân dân'' cảm ơn các anh rối rít như đấng cha mẹ sinh thành. Nhưng ban khen '' nhân dân'' thế thôi, trong bụng '' các anh'' không ưa gì loại bẻm mép đó. Các anh nghĩ trong đầu đó là loại '' văn vở'' càng phải đề phòng chặt chẽ hơn.

Còn '' nhân dân '' nào mà dại dột, nghĩ rằng đoàn kiểm tra của trại hay của cục đáng tin cậy có thể tố cáo những chuyện man rợ trong nhà tù thì thật không có gì ngu hơn. Đoàn kiểm tra sẽ nghiêm mặt hỏi han, những câu hỏi gay gắt như quan tâm lắm. Thực ra đoàn làm bộ căng thế, là nhằm quay tiền của quản giáo thôi. Lúc sau mọi sự giữa quản giáo và đoàn kiểm tra sẽ được giải quyết êm đẹp bằng những cái phong bì mà quản giáo đưa cho đoàn với lời lẽ khiêm nhường. Có chút quà gửi các anh uống nước, vất vả quá xuống chỗ chúng em.

'' nhân dân '' tố cáo sẽ được chuyển sang buồng khác. Khi mở cửa cho vào buồng, quản giáo nói vọng to cho cả buồng nghe thấy.

- Đấy bên kia ở không được, kêu với đoàn thanh tra là bị đối xử xấu thì giờ chuyển cho sang đây nhé. Chấp hành cho tốt vào, không lại kêu ca.

Trưởng buồng mới tất hiểu ý '' thầy'' và đối tượng '' nhân dân'' mới nhập buồng. '' Nhân dân'' mới sẽ được chăm sóc chu đáo tận tình. Này nhé nội quy là thế này, không được nói chuyện, không được đi lại, tác phong ngay ngắn trong giờ hành chính..đúng không. ? Nội quy thế mà, mày hãy ngồi im, muốn đi vệ sinh hay uống nước phải xin phép trách nhiệm, trật tự buồng.

'' nhân dân '' ngồi im, muốn đi vệ sinh đại tiểu tiện xin phép. Trách nhiệm bảo chưa tới giờ bơm nước, nước phải dùng cho cả phòng ăn uống bởi đó là ưu tiên hàng đầu. Tuy rằng bể nước còn đầy tù nhân có gấp 10 lần cũng không ăn uống hết. Nhưng trách nhiệm bảo đó là để dự phòng, bao giờ bơm nước hẵng đi. '' nhân dân'' nghiến răng, bấm bụng chờ đến giờ bơm nước. Lúc đó trách nhiệm bảo mày phải từ từ, đợi vệ sinh buồng hứng nước đầu vòi cho buồng uống đã. Tên vệ sinh buồng nhẩn nha hứng từng chai nước rồi chậm ra cất đi, lề mề quay lại hứng tiếp. Nếu hắn khéo có khi hứng được 5 lít nước thì hết giờ bơm, mặc dù trong quãng thời gian chờ hắn hứng chai tiếp nước vẫn chảy thêm vào bể hàng chục lít. Lúc đó '' nhân dân'' đợi đến giờ bơm nước buổi chiều hay phọt ra quần be bét. Mùi hôi thối bốc lên, trách nhiệm cho đi tắm rửa, giặt quần áo. Khổ nỗi '' nhân dân'' làm gì có nhiều quần áo mà thay. Có khi có đúng một bộ trên người, gặp trời rét tắm thay xong, mặc quần đùi ướt ngồi co ro răng đánh cầm cập.

Đã là '' nhân dân '' thì gia đình bên ngoài cũng hoàn cảnh khó khăn. Đồ tiếp tế năm thì mười họa mới có. Sau lần '' tố cáo'' với đoàn kiểm tra, đồ ăn của '' nhân dân'' không bị lấy. “ các anh'' rất đứng đắn, của mày cho mày ăn. Nhưng mà ăn thì phải có giờ, lần lượt ăn để giữa trật tự. Giờ ăn của '' nhân dân tố cáo '' chỉ có ba phút. Trong vòng ba phút ấy nhận tô cơm, mở túi đồ ăn gia đình gửi để lấy thức ăn , nhai nuốt khan vì không có canh, ngấu nghiến trợn mắt nuốt. Hết đúng 3 phút trật tự đứng bên thu lại đồ ăn cất đi hộ vào ngăn riêng. Trật tự nói '' đây, đồ ăn của mày anh cất ở đây nhé, không ai động đến, lúc nào đến giờ lại ra lấy ăn''. Có những đồ ăn phải mở túi ra cho thoáng mới để được thêm vài ngày, thì các anh trật tự lại tử tế gói thêm hai ba lớp nilon, bảo rằng thế để giữ cho đồ của mày cẩn thận không bị sứt mẻ.....


Copy từ: Người Buôn Gió

917.000 lượng vàng ra thị trường trước ngày tất toán



Ngày mai (28/6), Ngân hàng Nhà nước sẽ tổ chức phiên đấu thầu vàng miếng thứ 37...

917.000 lượng vàng ra thị trường trước ngày tất toán
Phiên ngày mai sẽ là phiên đấu thầu vàng miếng cuối cùng trước ngày 30/6.
 
Hôm nay, Ngân hàng Nhà nước chỉ bán được 26.000 lượng vàng trong tổng số 40.000 lượng vàng chào thầu. Ngày thứ Sáu, cơ quan này tiếp tục chào thầu 1,5 tấn vàng.

Thông báo về kết quả phiên đấu thầu vàng miếng diễn ra vào sáng nay, Ngân hàng Nhà nước cho biết, khối lượng trúng thầu là 26.000 lượng, tương đương 1 tấn vàng. Khối lượng chào thầu của phiên này là 40.000 lượng, tương đương hơn 1,5 tấn. Như vậy, khối lượng vàng tồn dư là nửa tấn vàng.

Thời gian qua, Ngân hàng Nhà nước thường chỉ chào thầu 1 tấn vàng mỗi phiên và bán được hết hoặc gần hết. Tuy nhiên, trong phiên đấu thầu thứ 36 diễn ra hôm nay, cơ quan này bất ngờ nâng khối lượng chào thầu lên gấp rưỡi.

Giá vàng trong nước hôm nay tiếp tục lao dốc mạnh và đã giảm về gần mức 36 triệu đồng/lượng vào buổi chiều. Đà giảm chưa dừng lại của giá vàng có thể là nguyên nhân khiến các doanh nghiệp và ngân hàng tham gia đấu thầu thận trọng, dẫn tới số vàng chào thầu không được “khớp giá” hết.

Có 7 ngân hàng và doanh nghiệp trúng thầu phiên hôm nay, với mức giá trúng thầu dao động từ 36,45 triệu đồng/lượng đến 36,71 triệu đồng/lượng. Khoảng cách lớn giữa giá trúng thầu cao nhất và thấp nhất cho thấy, một số đơn vị tỏ ra dè dặt, nhưng cũng có những đơn vị sẵn sàng trả giá cao để mua được vàng.

Sau 36 phiên đấu thầu vàng miếng đã tổ chức trong 3 tháng qua, Ngân hàng Nhà nước đã chào thầu 1.018.000 lượng vàng, tương đương trên 39 tấn vàng, và đã bán được 917.000 lượng, tương đương khoảng 35,3 tấn vàng.

Ngày mai (28/6), Ngân hàng Nhà nước sẽ tổ chức phiên đấu thầu vàng miếng thứ 37. Dù dư nửa tấn vàng trong phiên hôm nay, Ngân hàng Nhà nước vẫn mạnh dạn chào thầu 40.000 lượng vàng, tương đương hơn 1,5 tấn trong phiên ngày mai.

Mai đã là ngày làm việc cuối cùng trước 30/6, hạn chót để các tổ chức tín dụng tất toán trạng thái vàng. Như vậy, phiên ngày mai sẽ là phiên đấu thầu vàng miếng cuối cùng trước ngày 30/6.

Giá tham chiếu mà Ngân hàng Nhà nước đưa ra cho phiên đấu thầu vàng ngày mai là 36,45 triệu đồng/lượng. Đây là giá dùng để tính giá trị đặt cọc.

Hiện giá vàng trong nước đang cao hơn giá vàng thế giới gần 5 triệu đồng/lượng. Đợt giảm giá mạnh của vàng trong tuần này chưa đủ sức kích thích người dân ồ ạt mua vàng do lo ngại giá còn giảm sâu hơn theo giá vàng quốc tế, nhất là sau thời điểm 30/6.


 


Copy từ: VnEconomy